Tìm kiếm

Song Sinh - Chương 7

Nhà / Song Sinh / Chương 7

11.

Dường như Dương Mặc Lễ thực sự đang làm theo những gì hắn đã hứa. Hắn đứng bên cạnh ta, khoác lấy tay ta, cùng nhau bước lên từng bậc đá xanh lạnh ngắt. Khi gió thu bắt đầu se lạnh, hắn luôn kịp thời phủ chiếc áo choàng của mình lên vai ta, chu toàn đến mức không thể chê trách một điểm nào.

Thế nhưng, trong ánh mắt hắn, mực đen đặc quánh ấy, khi nhìn ta, lại như xuyên thấu qua người để tìm kiếm một bóng hình khác, một hình bóng tương tự nào đó.

Ta không vội vạch trần lớp màng mơ hồ ấy, chỉ âm thầm giữ gìn sự cân bằng mong manh giữa ta và hắn.

Chẳng mấy chốc, câu chuyện về tình cảm gắn bó như đôi uyên ương giữa Cảnh vương và Cảnh vương phi lan truyền khắp kinh thành, trở thành hình mẫu khiến những người không biết sự thật ngưỡng mộ.

Tỷ tỷ dường như rất hài lòng với trạng thái hiện tại giữa ta và Dương Mặc Lễ. Vì đang mang thai, thân hình tỷ ấy tròn trịa hơn trước, ánh mắt luôn đong đầy niềm vui của một người sắp làm mẹ.

Tỷ tỷ vẫn luôn lo lắng chuyện tráo đổi thân phận giữa ta và nàng sẽ khiến tình cảm tỷ muội rạn nứt, nên thường xuyên hỏi han xem ta có còn trách tỷ ấy hay không. Mỗi lần như thế, đôi bàn tay tỷ tỷ nắm lấy tay ta đều vô thức siết chặt, đôi mắt hạnh nhân đen trắng phân minh mở rộng, vừa trông mong vừa hồi hộp.

Đối diện với ánh mắt chân thành ấy, lòng ta trào dâng muôn vàn cảm xúc. Dù đã từng trách tỷ ấy, từng ghen tị với nàng, cuối cùng, ta vẫn không thể cứng rắn mà lựa chọn tha thứ. Chúng ta là người thân, cùng mang một cốt nhục tình thâm.

Rồi ta gặp lại Dương Mặc Kỳ.

Thu đã sang, sắc vàng úa dần phủ khắp từng gân lá, dường như sự sống cũng đang rút lui theo từng nhánh cây. Dương Mặc Kỳ đứng dưới gốc cây, trong cái lạnh mát của tiết trời đầu thu, nhưng ngài đã khoác chiếc áo choàng dày cộm, trông thật khác biệt.

Vừa thấy ngài, bản năng khiến ta muốn quay lưng rời đi.

Bất chợt, ngài ho khan, bàn tay nắm chặt thành quyền đưa lên môi, thân hình run lên từng đợt, từ nhẹ đến dữ dội. Ngài cố gắng điều chỉnh hơi thở, sắc mặt tái nhợt pha chút ửng đỏ.

Cảnh tượng ấy khiến bước chân đang định rời của ta bỗng chốc dừng lại, không hiểu vì sao không thể tiếp tục đi.

Ngài như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn về phía ta, ánh mắt chúng ta chạm nhau trong khoảnh khắc.

Gió thu lướt qua, lá cây xào xạc, những chiếc lá ngô đồng vàng xen lẫn xanh theo cơn gió cuối cùng tận hưởng chút tự do, nhẹ nhàng rơi giữa ta và ngài.

Mày ngài khẽ nhíu lại, ánh mắt sáng lên một tia rạng rỡ, khóe môi khẽ cong, nở một nụ cười ôn hòa: "Lâu rồi không gặp."

Câu nói ấy nghe thật lạ lùng, bởi mấy ngày gần đây, ta và Dương Mặc Lễ thường xuyên vào cung, không ít lần chạm mặt ngài, lần gần nhất là chỉ mới hôm qua. Nên câu “lâu rồi không gặp” ấy không có ý nghĩa bề mặt như vậy.

Ta khẽ cúi người, hành lễ với ngài.

Ngẩng đầu lên, ngài đã tiến lại gần, cách ta vài bước mới dừng lại: "Uyển Nhi, dạo này sống tốt chứ?"

Ta hạ mắt, tỏ vẻ cung kính đến mức không thể cung kính hơn, đáp lời: "Thần sống rất tốt, đa tạ bệ hạ quan tâm."

Dương Mặc Kỳ cúi đầu nhìn ta, ánh mắt tựa dòng nước trong vắt chảy qua, lấp lánh dưới ánh nắng, phản chiếu hình bóng của ta.

Đứng trước ngài, lòng bàn tay ta bắt đầu đổ mồ hôi. Trước đây không cảm thấy gì, nhưng lúc này, đứng riêng cùng ngài, lòng ta bỗng rối bời, thậm chí muốn tìm cách rời đi.

May thay, một làn gió nhẹ thổi qua, xua tan cái nóng bức vô cớ trong người.

Bỗng nhiên, một bóng tay lướt qua trước mắt, không rõ sao ta lại nghĩ rằng ngài định chạm vào má mình, hoặc có lẽ do quá căng thẳng, ta hoảng hốt lùi lại một bước, rồi buột miệng: "Không được."

Đôi tay ngọc sứ trắng muốt, thanh mảnh ấy lơ lửng giữa không trung. Nụ cười nơi khóe môi ngài cũng trở nên cứng đờ, ánh mắt rạng rỡ giờ đã trầm xuống.

Ngài rụt tay lại, thuận thế chỉnh lại áo choàng trên người, lời nói cất lên như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện: "Trẫm chỉ muốn gỡ chiếc lá rơi trên tóc nàng xuống mà thôi."

Ta lặng người, nhận ra phản ứng của mình có phần quá mức. Không khí giữa ta và ngài càng trở nên ngượng ngùng. Ta lắp bắp: "Ta... ta tự làm được rồi."

Trong lúc bối rối, tay vội vàng chỉnh lại tóc mai, tiếng trâm ngọc va vào nhau vang lên lanh lảnh. Cuối cùng, ta cũng gỡ được chiếc lá “tội đồ” ra.

Cảnh tượng lúng túng ấy khiến ta càng muốn tìm cách rời đi hơn. Ta đang nghĩ có nên viện cớ để thoái lui thì khi ngẩng đầu lên, lại thấy Dương Mặc Kỳ vẫn chăm chú nhìn ta không rời.

Bất ngờ, ngài mở miệng nói một câu không đầu không đuôi.

Giọng ngài nhẹ nhàng:

Trẫm từng sở hữu một món bảo vật, với trẫm mà nói, đó là thứ vô cùng quý giá, lúc nào cũng mong muốn có thể nâng niu trong tay mà gìn giữ. Nhưng rồi có một ngày, nó bị người khác lấy đi. Kẻ sở hữu lại chẳng hiểu được giá trị của nó.

Ánh mắt ngài khẽ động, nhưng vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc đến thế: "Uyển Nhi, nàng nói xem, món bảo vật ấy trẫm có nên lấy lại không?"

Tiếng tim đập rộn ràng như trống trong lồng ngực ta vang lên dồn dập. Cổ họng nghẹn ứ, âm thanh xung quanh dường như chìm lắng, chỉ còn lời nói của ngài vang vọng mãi trong đầu.

Đối diện ánh mắt nóng bỏng ấy, ta cố giữ bình tĩnh, đáp: "Nếu đã là vật của người khác, bị lấy đi rồi thì hãy thuận theo tự nhiên, cần gì phải cưỡng cầu..."

Nhưng gương mặt ngài trắng bệch đến mức ta không dám nói thêm gì nữa.

Giọng nói ấy nhẹ đến nỗi như chạm vào là sẽ tan: "Nàng muốn trẫm từ bỏ sao?"

Dáng vẻ ấy khiến lòng ta nhói đau, như có thứ gì đó xoáy sâu vào tận đáy tim. Ta cúi đầu, sợ bị nhìn thấu tâm tư, mơ hồ đáp:

Vốn dĩ thứ đó cũng không phải của ngài, đúng không...

Hừ...

Ngài bật cười, nhưng trong tiếng cười lại thoảng chút đắng cay.

Một hồi lâu, giọng ngài trở nên xa cách:

Trời cũng không còn sớm nữa, Cảnh vương phi, nếu không có chuyện gì, hãy về phủ đi. Cảnh vương còn đang chờ nàng ở đó.

Ta khẽ đáp một tiếng "vâng" rồi quay lưng rời đi. Bước chân vẫn cảm nhận ánh mắt dõi theo sau lưng. Ta không dám ngoảnh lại, chỉ có thể bước nhanh hơn.

Khi rẽ qua góc khuất, không còn bóng dáng ngài, ta dựa lưng vào tường, tay đặt lên ngực, thở hổn hển vài lần, mãi mới xoa dịu được cảm giác nhói đau nơi lồng ngực.


Dương Mặc Kỳ gần đây lại lâm bệnh, nên kỳ săn thu năm nay phải trì hoãn đôi chút.

Thân thể ngài vẫn chưa hoàn toàn bình phục, việc săn bắn trên trường săn dường như còn rất nhiều khó khăn. Trái lại, Dương Mặc Lễ, người quanh năm dẫn quân chinh chiến khắp nơi, tại trường săn này lại càng tỏ rõ phong thái sắc bén.

Bữa yến tiệc ban đêm trên vùng thảo nguyên càng thêm phần hoành tráng. Dương Mặc Kỳ và tỷ tỷ ngồi trên vị trí cao quý nhất. Các thủ lĩnh của mười lăm bộ tộc trên thảo nguyên ngồi hàng dưới bên phải. Ta cùng Dương Mặc Lễ và các thành viên hoàng thất khác an tọa bên trái.

Để nghênh đón hoàng thất, mười lăm bộ tộc dâng lên những con bò, dê ngon nhất, chum rượu thơm nhất, và mời những thiếu nữ xinh đẹp nhất của bộ tộc múa những điệu múa diễm lệ nhất.

Người thảo nguyên vốn phóng khoáng, không câu nệ, rượu đựng trong bát lớn, từng lượt mời rượu qua lại, tiếng cười nói cùng tiếng chén bát va chạm vang khắp yến tiệc.

Khi mọi người đã ngà ngà men say, đại thủ lĩnh các bộ tộc đứng dậy, nâng chén rượu hành lễ với Dương Mặc Kỳ, dõng dạc nói vài lời khách sáo, rồi tuyên bố đã chuẩn bị một món quà bất ngờ để nghênh đón thánh giá.

Dương Mặc Kỳ khẽ nhướng mày, dường như cũng rất tò mò món quà bất ngờ ấy là gì.

Thủ lĩnh vung tay một cái, tiếng đàn sáo du dương vang lên, vài vũ cơ với dáng vẻ yêu kiều lần lượt bước ra, trong tay nâng những chén rượu, uyển chuyển múa theo tiếng nhạc.

Nhạc hay, múa đẹp, nhưng thật lòng mà nói, cũng không phải điều gì quá mới mẻ. Nếu đây là món quà bất ngờ, thì quả thật có phần bình thường.

Ta vừa nghĩ đến đó, bỗng tiếng nhạc đột ngột nâng cao, xung quanh tối sầm lại, chỉ còn một bục sáng duy nhất. Trong ánh sáng mờ ảo, một bóng dáng uyển chuyển hiện lên, đường nét mềm mại như được khắc họa tinh tế.

Người ấy mặc bộ tử y, để lộ nửa phần eo thon gọn, từng bước múa uyển chuyển giữa làn tóc đen như mực, thoáng hiện thoáng ẩn.

Đôi chân trần lướt qua mặt đất, từng đường cong mềm mại như nước chảy. Mỗi động tác làm rung rinh những chiếc lục lạc bạc nơi mắt cá chân, tạo ra âm thanh trong trẻo, lay động lòng người.

Khi nàng quay mặt lại, gương mặt kiều diễm, dù không thể gọi là tuyệt sắc, nhưng đôi mày mắt rực rỡ mang vẻ đẹp kinh diễm khó rời mắt.

Ánh mắt nàng theo từng bước chân chuyển động, hơi nhướng lên, nét phong tình như muốn tràn ra khỏi đôi mắt. Ngay cả ta, người từng chứng kiến vô số mỹ nhân, cũng không khỏi động lòng vì ánh nhìn đó.

Mỹ nhân đó uốn éo eo thon, từ trên bục bước xuống, lướt qua trước mặt các thủ lĩnh mười lăm bộ tộc, rồi vòng lại hướng về phía ta. Khi đi ngang qua Dương Mặc Lễ, nàng khẽ ngước mắt nhìn, chỉ thoáng qua, rồi xoay người tiếp tục tiến về phía trước.