Tìm kiếm

Kẻ Thiên Vị - Chương 2

Nhà / Kẻ Thiên Vị / Chương 2

3.

Tiêu Dật chỉ ngồi lại một lát, rồi Tiêu Thanh Thanh đã sai người đến mời hắn đi. Ta nhận ra rõ ràng, hắn muốn rời khỏi đây, nhưng lại không dám mở lời vì sợ làm ta giận. Ta hiểu, Tiêu Dật không thể nào ở lại lâu được, chỉ cần hắn có mặt, Tiêu Thanh Thanh sẽ không ngừng sai người đến gọi, bất kể ngày hay đêm.

Chính vì thế, thời gian bên nhau của phu thê chúng ta thật ra rất ít ỏi. Phần lớn những lúc hắn trở về, ta đã yên giấc từ lâu.

Nhận thấy bản thân cần nghỉ ngơi dưỡng sức, ta chủ động đề nghị hắn trở về viện cũ, nơi ta từng ở trước khi thành thân. Tiêu Dật suy nghĩ một lúc rồi cũng gật đầu đồng ý. Gần đây hắn thực sự bận rộn, không thể phân thân để chăm sóc ta.

Khi hắn đi rồi, ta lập tức dặn dò người bên cạnh: từ giờ trở đi, mọi món ăn đều do tiểu trù phòng chuẩn bị, tất cả những gì đưa vào miệng ta đều phải có người giám sát. Trước kia, vì quá tin hắn, ta ăn gì cũng không hỏi han, nên mới uống thuốc tránh thai suốt mấy năm, tổn thương sâu tận gốc rễ.

Ta cho gọi Trương ma ma tới. Bà là nhũ mẫu của ta, ngày xưa từng là đại nha hoàn thân cận bên mẫu thân. Mẫu thân ta qua đời, bà vẫn luôn bên cạnh, là người ta tin tưởng nhất.

"Mama, người giúp ta tìm hiểu về Tiêu Thanh Thanh đi. Chủ yếu là quan hệ giữa nàng ta và phu quân," ta nói.

"Phu nhân cũng cảm thấy tình cảm giữa bọn họ vượt quá tình huynh muội rồi sao?" Trương ma ma hỏi, giọng nhẹ nhàng.

"Trước đây ta chỉ nghĩ bọn họ quá thân thiết, có thể vì lâu ngày không gặp. Nhưng..." Lời nói đến đây, ta lại giữ lại. [[Suy nghĩ này có phần hoang đường, họ là huynh muội cơ mà. Có muội muội nào lại không muốn ca ca mình có hài tử? Có ca ca nào lại sẵn sàng vứt bỏ cốt nhục của mình chỉ vì sợ muội muội buồn?]] Chuyện này quan trọng, ta không thể không nghĩ kỹ. Cẩn trọng vẫn hơn.

Nhìn ta cúi đầu trầm tư, Trương ma ma ghé sát tai, thì thầm: "Phu nhân, có chuyện lão nô giữ trong lòng nhiều năm. Trước đây không nghĩ quan trọng, giờ nghĩ lại, có lẽ không phải do chúng ta nghĩ nhiều."

Bữa đêm tân hôn, cô gia không viên phòng cùng phu nhân mà lại nghỉ ngơi ở viện cũ trước khi cưới.

Đúng vậy. Phu quân nói ta còn nhỏ, không quá thân thiết, đợi khi ta thật lòng thì mới thành phu thê.

Ta nhớ lại lúc đó, mình đã cố gắng điều chỉnh tâm lý, cảm động một thời gian dài.

Nhưng về sau, dù thân quen hơn, ta lại càng ngại mở lời. Mãi đến hai năm sau, một đêm phu quân say rượu trở về, chúng ta mới thực sự trở thành vợ chồng đúng nghĩa.

Khi đó lão nô có việc ra ngoài, chứng kiến hắn vào viện đại cô nương. Tùy tùng cô gia không theo, chỉ đứng ngoài cổng canh. Lão nô còn cố tình để ý, đến sáng hôm sau cô gia mới rời đi.

Chuyện này, chắc bà lão phu nhân cũng biết. Ngày hôm sau ra mắt các trưởng bối, không thấy bóng dáng đại cô nương.

Đúng thế. Bà nói nàng có việc trong nhà, sáng sớm đã về phủ rồi.

Nếu vậy, rất có thể bà đã đưa nàng đi sau khi biết chuyện. Vì thế đêm tân hôn Tiêu Dật không cùng ta viên phòng mà bà cũng không truy cứu.

Đại cô nương trở về lâu rồi, ngoài ra đi với cô gia, gần như không rời viện. Ngay cả việc qua lại với người nhà cũng hạn chế. Thật không giống phong thái đích nữ được nuôi dưỡng trong đại gia tộc.

Ta gật đầu, quả thực là như vậy.

Ta xuất thân nơi có tư tưởng cởi mở, chuyện nữ tử hòa ly tái giá không hiếm. Nếu Tiêu Thanh Thanh buồn khổ đến mức hòa ly, tình cảm phu thê chắc cũng không còn nhiều. Buồn vài ngày là thường, nhưng đau lòng suốt tháng trời thật khó hiểu.

Nếu vậy, ma ma phiền người tiện đường ghé phủ mẹ đẻ ta một chuyến, nhờ biểu đệ dò la nguyên nhân Tiêu Thanh Thanh hòa ly.

Biểu đệ ta buôn bán khắp thiên hạ, tin tức linh thông hơn người.

"Phu nhân yên tâm, lần này lão nô sẽ dò hỏi rõ từng chuyện," bà đáp rồi cúi người thi lễ, lui ra ngoài.


4.

Ta nằm một mình trên giường, suy nghĩ trôi xa tận nơi nào.

Ngày trước, Tiêu Dật nhờ người đến nhà ta cầu thân khiến cả nhà ta bất ngờ. Tiêu gia là thế gia vọng tộc, Tiêu Dật phong tư tuấn tú, tuổi còn trẻ đã dựa năng lực bản thân nhập triều làm quan.

Nhà ta ở kinh thành đầy quyền quý, không thể xem là cao môn. Phụ thân lo ta gả cao sẽ chịu nhiều uất ức, sợ gia tộc không đủ sức bảo vệ.

Nhưng Tiêu Dật nhiều lần đích thân đến cửa, thái độ thành khẩn, thậm chí hứa cả đời không nạp thiếp.

Phụ mẫu ta tình thâm, mẫu thân mất sớm, phụ thân không tái giá, luôn lo lắng hôn sự của ta, sợ ta khổ.

Ông còn cất công tìm hiểu, xác nhận Tiêu Dật không có thông phòng, thiếp thất, thậm chí chưa từng đặt chân đến kỹ viện.

Năm ta mười sáu tuổi, chúng ta tổ chức hôn lễ long trọng.

Yêu Tiêu Dật thật dễ dàng. Ta tuổi xuân thì, tâm hồn thiếu nữ dễ rung động, hắn lại xuất chúng, tâm tư tinh tế.

Hắn để ý ta lo lắng cho phụ thân, những ngày nghỉ thường theo ta về thăm cha. Dù tửu lượng kém, hắn cũng cố cùng phụ thân ta cạn vài chén. Khi ta bị bà bà trách mắng, hắn đứng ra hòa dịu không khí.

Khi ta còn đắm chìm trong niềm vui lấy được lang quân như ý, bỗng phát hiện có thể hắn đang có mưu tính khác.

Con đường phía trước phải đi thế nào, ta cần suy nghĩ thật kỹ.

Tiếng ồn ào ngoài cửa cắt ngang dòng suy nghĩ. Ta đứng dậy bước ra.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

"Bẩm phu nhân, thiếu gia sai bọn nô mang hoa trong viện phu nhân đi chuyển sang viện đại cô nương," một gã sai vặt khom người đáp.

Nực cười. Động đến đồ của ta mà không hề báo trước.

Thiếu gia đâu?

Ở viện đại cô nương.

Ta sẽ đến tìm hắn. Ngọc Trúc, ngươi ở lại đây trông chừng, nhất định phải bắt bọn họ trả lại nguyên vẹn như cũ.


5.

Khi ta đến, Tiêu Dật đang bế Bội nhi chơi trò “nhấc cao cao” giữa sân. Hắn vừa nhấc lên đặt xuống, vừa cười hỏi: "Sợ không? Sợ không?"

Tiêu Thanh Thanh ngồi bên bàn đá dưới tán cây, mỉm cười nhìn bọn họ đùa giỡn. Thấy ta đến, nàng cũng không đứng dậy, chỉ khẽ gật đầu với ta.

Ta làm ngơ, bước đến gần Tiêu Dật vài bước rồi hỏi thẳng:

Tại sao lại chuyển hoa trong viện của ta đi?

"À, vừa rồi Bội nhi nói viện của bọn họ đơn điệu. Thanh Thanh cũng bảo muốn trồng thêm hoa trong sân," Tiêu Dật dừng trò chơi, đặt đứa bé xuống đất, bước lại gần ta.

Chiều nay ta thấy hoa trong viện nàng nở đẹp, nghĩ chuyển vài khóm sang đó. Nàng mang thai cần nghỉ ngơi nhiều, chuyện nhỏ nên ta không muốn làm phiền.

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Chuyện nhỏ? Chàng rõ biết những khóm hoa ấy mẹ ta tự tay trồng khi còn sống, giờ chỉ còn vài khóm ít ỏi. Để chúng phát triển như bây giờ, ta đã dày công chăm sóc.

Chỉ vì vài lời của họ, chàng có thể bỏ qua cảm nhận của ta mà dễ dàng đem tặng đi sao?

Ta kìm nén cơn giận, chỉ mong một lời giải thích.

Nhưng Tiêu Dật không thấy sai:

Chỉ là mấy khóm hoa thôi, nàng cần gì phải so đo? Đường đường là tẩu tử, có thể rộng lượng hơn chút sao?

Đúng, chỉ là mấy khóm hoa.

Vậy sao chàng không sai người ra ngoài mua? Tại sao phải dùng hoa của ta làm quà cho người khác?

Ta cười lạnh:

Tiêu Dật, từ khi muội muội tốt của chàng trở về, chàng đã bảo ta nhường nhịn bao nhiêu lần?

Giờ ta nghĩ thông rồi. Nàng là muội muội chàng, không phải của ta. Từ khi nàng về, ta luôn tự hỏi mình đã đối xử tốt chưa. Từ nay về sau, nếu nàng kính trọng, yêu quý ta, ta sẽ đáp lại. Còn không, giữa ta và nàng chỉ là người xa lạ.

Lời chưa dứt thì tiếng khóc thút thít vang lên. Ta quay lại, thấy Tiêu Thanh Thanh khóc nức nở, tiếng nói đứt quãng:

Dật ca ca, hai người đừng cãi nhau nữa... Muội biết lỗi của muội. Muội hòa ly rồi mới trở về, tẩu tẩu ghét muội cũng đúng. Nhưng muội chưa kịp điều chỉnh tâm trạng, không cố ý thất lễ. Muội không ngờ trong lòng tẩu lại nghĩ về muội như vậy.

Dật ca ca... hay muội cùng Bội nhi dọn đi nơi khác đi. Chỗ này không còn là nhà của muội nữa rồi.

Nghe lời nàng, sắc mặt Tiêu Dật vốn nghiêm trọng càng biểu lộ rõ giận dữ.

Thẩm Mộng, đừng vì vài khóm hoa nhỏ mà thách thức giới hạn của ta.

Giọng hắn trầm thấp, rõ ràng là cảnh cáo.

Ta không muốn lùi bước. Đó là thứ mẹ ta yêu quý nhất lúc còn sống. Lúc xuất giá, phụ thân sợ ta nhớ mẹ nên cho mang theo. Nhiều năm qua vì nhiều lý do, hoa đã chết dần, giờ chỉ còn ít khóm.

Dật ca ca, thôi bỏ đi. Tẩu nói đúng, muốn hoa thì tự mình đi mua.

Muội không cần nữa, ngày mai muội sẽ tự đi mua.

Tiếng nàng nghẹn ngào uất ức.

Lúc này, Bội nhi vẫn đứng bên cạnh, căm tức lườm ta, rồi bỗng nổi giận.

Con không cần! Con muốn hoa trong viện của nàng ta, màu đẹp! Cữu cữu đã hứa cho con, đã hứa thì là của con!

Nói rồi, nó òa khóc bỏ chạy. Tiêu Dật và người trong viện vội đuổi theo.

Lòng ta bỗng run lên, cảm giác bất an dâng trào.

Quả nhiên, khi ta về viện, chỉ thấy đất đai lấm lem bùn đất. Ngọc Trúc vừa khóc vừa chạy đến đỡ ta:

Tiểu thư, hoa không còn nữa rồi. Nô tỳ... nô tỳ không ngăn được.

Ngọc Trúc lớn lên cùng ta, hiểu những khóm hoa quan trọng thế nào với ta. Trong hoảng loạn, nàng còn gọi sai xưng hô.

Ta cố trấn tĩnh thân thể run rẩy, nhìn về phía Bội nhi vẫn la hét:

Cho ta rồi là của ta! Ta không có thì người khác cũng đừng mong có!

Tiêu Dật chắc cũng không ngờ sự việc nghiêm trọng vậy.

Cơn giận vừa rồi tan biến, hắn bước đến gần, khẽ vuốt dưới mắt ta:

Đừng khóc...

Ta nghiêng đầu, mới biết mình đã rơi lệ từ lúc nào.

Lần trước, nó làm bị thương con mèo ta yêu quý, chàng cũng nói như vậy. Vì nó nhỏ, ta chỉ hạn chế khu vực mèo hoạt động, tránh va chạm với thằng bé.

Rồi lần trước nữa, nó nghịch ná bắn loạn, làm bị thương nha hoàn bên cạnh ta. Chàng cũng dùng lý do đó để khuyên ta.

Nha hoàn kia vẫn nằm liệt, mà nó không chịu chút trừng phạt.

Vậy nên, Tiêu Dật, lần này ta chỉ có thể nhận xui xẻo, đúng không?

Nhưng lần này không phải do mèo của ta đột nhiên nhảy ra làm nó sợ. Cũng không phải nha hoàn không chú ý, đi lạc vào 'địa bàn săn bắn' của nó.

Là chàng, chưa có sự đồng ý của ta, đã hứa đem hoa của ta tặng nó. Vậy giờ lại muốn ta tha thứ?

Tiêu Dật không nói được gì.

Bảy năm thành thân, trước mặt hắn ta luôn ôn hòa nhẫn nhịn, hiếm khi cứng rắn thế này.

Hắn quay người, đá mạnh một cước vào gã sai vặt trông hoa:

Các người làm gì mà không ngăn được tiểu thiếu gia? Một đám người mà giữ không nổi một đứa trẻ?

Gã sai vặt vội bò dậy, quỳ đầu xin lỗi ta.

Ta biết, hắn đang diễn cho ta xem. Dù ta xưa nay mềm lòng nhất, nhưng đã nhượng bộ quá nhiều lần. Từ nay không muốn lùi bước.

Người đâu, đưa tiểu thiếu gia đến chỗ lão phu nhân.

Nếu phu quân không quản được, ta không tiện quản, vậy mời mẫu thân chàng, cũng là ngoại tổ mẫu của nó ra mặt.

Ta phất tay, mấy người hầu lập tức giữ chặt đứa trẻ vẫn giãy giụa.

Nhưng đúng lúc, nha hoàn Tiêu Thanh Thanh hét lên:

Tiểu thư! Tiểu thư!

Tiêu Dật lao tới, ôm lấy Tiêu Thanh Thanh sắp ngã.

Dật ca ca, lỗi của Bội nhi. Muội sẽ để nó xin lỗi tẩu tẩu...

Tiêu Thanh Thanh yếu ớt cầu xin trong vòng tay Tiêu Dật:

Huynh đừng, đừng đưa nó đến chỗ mẫu thân. Nó còn nhỏ, thật không cố ý...

Lời chưa dứt, nàng ngất lịm hoàn toàn.

Còn đứng đó làm gì? Mau đi mời đại phu! Bội nhi theo cữu cữu về!

Hắn bế bổng Tiêu Thanh Thanh, sải bước rời viện, hoàn toàn quên mất ta... vẫn đang đợi một lời giải thích.