6
Ngọc Trúc sau này kể lại, hôm đó Tiêu Thanh Thanh vì tức giận mà động khí, mê man đứt quãng suốt ba ngày liền. Tiêu Dật thì không rời bên cạnh nàng ta nửa bước, thậm chí còn xin nghỉ việc ở quan trường để chăm sóc. Hắn sợ khi Tiêu Thanh Thanh tỉnh lại sẽ trách hắn không bảo vệ tốt cho Bội nhi, nên còn sai người phong tỏa miệng tất cả những ai có mặt hôm ấy, tránh làm kinh động tới bà bà. Đồng thời, hắn còn truyền lời cho ta rằng chuyện này dừng lại tại đây, không được truy cứu nữa.
Rồi ta cũng hiểu vì sao Tiêu Dật luôn bảo vệ Tiêu Thanh Thanh đến vậy. Bởi vì bọn họ không phải huynh muội, mà là tình nhân.
Trương ma ma quả thật là người từng trải chốn hậu viện. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã nắm rõ đầu đuôi mọi chuyện. Tiêu Thanh Thanh vốn là nữ nhi của một thuộc hạ dưới trướng công công. Người thuộc hạ ấy vì cứu công công mà chết, nhà không còn ai thân thích, trước lúc lâm chung đã cầu xin công công thu nhận nàng. Để thể hiện sự coi trọng, khi nhận nuôi đã mở từ đường làm lễ cải họ, từ nhỏ nàng được dưỡng dưới danh nghĩa của bà bà, nuôi lớn bên cạnh Tiêu Dật như một đích nữ Tiêu gia.
Không ai ngờ, hai người ấy lại nảy sinh tình cảm, lén lút qua lại với nhau. Theo đạo lý bấy giờ, chẳng khác nào loạn luân, tông tộc Tiêu gia tuyệt đối không thể dung thứ. Khi bà bà phát hiện, lập tức bắt tay chọn đối tượng cho cả hai, mong chia rẽ họ. Nhưng bọn họ lại âm thầm ước hẹn bỏ trốn. Dù sau đó bị đưa trở về, bên ngoài chỉ nói là huynh muội đi thăm thân. Bà bà cũng đã đuổi hết đám hạ nhân từng biết rõ nội tình khi ấy.
Nhưng chuyện lớn thế này, người thân quen sao có thể giấu kín? Hơn nữa lúc đó, hai người yêu nhau say đắm, chưa từng cố ý che đậy, người tinh mắt liếc qua đã đoán được bảy tám phần. Chẳng bao lâu sau, Tiêu Thanh Thanh bị gả gấp tới Giang Nam xa xôi nghìn dặm. Tiêu Dật, bị bà bà dùng cái chết ép buộc, đành phải chấp nhận cưới vợ. Sau đó hắn để mắt tới ta, tới Thẩm gia cầu hôn.
Vậy nên, lời thề “cả đời này tuyệt không nạp thiếp” của hắn, kỳ thực không phải vì ta, mà là vì trong lòng đã có người hắn yêu nhưng không thể lấy. Không cưới được nàng, thì cưới ai cũng vô nghĩa.
“Tình sâu tuổi trẻ, đúng là khó quên.”
Nghe xong, ta chỉ thở dài một tiếng.
“Phi! Cái gì mà tình sâu thuở thiếu niên! Chỉ là kẻ ích kỷ vô sỉ, đáng hận nhất là loại người đội lốt ái tình để lén lút tư thông!”
Trương ma ma dường như đã nhịn rất lâu, giờ cuối cùng cũng có dịp trút ra:
“Tiểu thư, nô tỳ đoán, cái gọi là ‘hòa ly’ của đại cô nương, e rằng đã thương lượng với cô gia từ trước.”
“Chuyện này mới thật phiền phức. Bên ngoài nàng ta là đại cô nương Tiêu gia, tiểu thư không thể bạc đãi. Nhưng trong lòng cô gia, nàng ta mới là thê tử chân chính. Hắn thiên vị nàng ta, mà tiểu thư lại không thể công khai phản đối. Ngày tháng thế này, thật sự quá uất ức.”
“Hơn nữa, nô tỳ thấy cách cô gia cưng chiều Bội thiếu gia, đứa trẻ ấy thật không biết là của ai.”
“Hắn dựa vào việc thằng bé còn nhỏ không hiểu chuyện, đã bắt nạt tiểu thư bao nhiêu lần rồi. Lần trước phá hỏng khóm hoa mà mẫu thân tiểu thư để lại, đến giờ vẫn chưa một lần xin lỗi.”
“Một đứa trẻ, sao có thể căm ghét tiểu thư đến vậy?”
“Trẻ con dĩ nhiên không sinh ra đã có địch ý với ta. Có địch ý, là người lớn. Còn hài tử, chỉ là một thứ vũ khí sắc bén trong tay nàng ta mà thôi.”
Nghĩ đến vườn hoa của mình, tim ta lại đau nhói âm ỉ. Nhưng, hiện tại chưa phải lúc.
“Yên tâm đi, món nợ này… sớm muộn gì họ cũng phải trả.”
Yêu, vốn chẳng sai. Sai là ở Tiêu Dật. Rõ ràng trong lòng đã có người, lại vì mẫu thân ép buộc mà cưới vợ. Nếu sau khi thành thân, có thể đoạn tuyệt quá khứ, giữ gìn tình nghĩa huynh muội, thì cũng thôi. Thế nhưng hắn lại muốn che mắt thiên hạ, cùng lúc giữ cả tình yêu lẫn danh nghĩa. Rồi sau khi kết hôn với ta, tình cảm vợ chồng nồng đậm, hắn lại vì cắn rứt lương tâm với người tình cũ mà muốn dùng hài tử để bù đắp.
Ta chỉ là người tính tình ôn hòa, không phải kẻ ngu muội. Sao ta có thể vì chút tình cảm rẻ mạt trong lời nói mà cam tâm tình nguyện vì hắn lo toan mọi chuyện trong nhà, không tranh, không giận?
Chỉ là hôm nay, lời Trương ma ma nói khiến ta bừng tỉnh: Bội nhi, liệu có phải là cốt nhục của Tiêu Dật?
“Ma ma, tin tức của biểu đệ chừng nào thì có?”
“Chắc phải mất một thời gian. Đường thiếu gia bảo chuyện này là việc nhà người ta, sợ người khác hỏi han sẽ không rõ ràng. Vừa hay hắn có việc đến đó, sẽ đích thân đi điều tra.”
“Được. Có tin gì, lập tức báo cho ta.”
7
Kể từ sau chuyện hủy hoại vườn hoa, ta đã nhiều ngày không gặp Tiêu Dật. Không biết là vì hắn thấy áy náy trong lòng, hay cố tình lạnh nhạt với ta. Từ khi mang thai, thân thể ta luôn mỏi mệt, cũng không muốn nói nhiều với hắn.
Vì vậy, khi ta nhìn thấy hắn tại buổi yến tiệc do bằng hữu thân thiết tổ chức, ta không giấu nổi sự kinh ngạc. Dĩ nhiên, người kinh ngạc không chỉ có mình ta. Dù ta vừa mới giải thích với mọi người trong phòng là hắn bận công vụ, hôm nay không tiện đến. Thế mà lời vừa dứt chưa bao lâu, hắn đã dìu Tiêu Thanh Thanh bước vào, nhẹ nhàng chăm sóc từng chút.
Ánh mắt mọi người lần lượt dừng lại trên ba người chúng ta, dò xét qua lại.
Một khuê mật của ta len lén khẽ hỏi:
“Chuyện gì thế này? Nhìn tình hình kia, ai không biết còn tưởng người mang thai là nàng ta ấy.”
Ta nhẹ giọng đáp:
“Ta cũng không rõ. Ta sai người hỏi thì phu quân quả thực nói bận công vụ. Gần đây tiểu cô thân thể không khỏe, phu quân ngày đêm túc trực bên nàng. Ta còn tưởng công vụ đều gác lại rồi, nên cũng không tiện ép buộc.”
Giọng tuy nhỏ, nhưng trong gian phòng im ắng thế này, người nên nghe hẳn đều nghe thấy.
Lúc Tiêu Dật bước vào, nhìn thấy ta thì trong mắt thoáng lướt qua tia lúng túng. Hắn khẽ ho một tiếng, như muốn giải thích:
“Thanh Thanh nói ở nhà buồn bực quá, ta đưa muội ấy ra ngoài đi dạo một chút.”
Ta chỉ nhếch nhẹ khóe môi, không tiếp lời.
Những người có mặt hôm nay đều là bằng hữu nhiều năm của Tiêu Dật. Bọn họ đã quen với việc hai người dùng danh nghĩa huynh muội mà liếc mắt đưa tình trước mặt người ngoài. Thế nhưng lại quên mất, nơi này toàn là những kẻ biết rõ gốc gác. Chuyện khi còn trẻ giữa hai người dù không lan truyền ra ngoài, mọi người cũng đoán được ít nhiều. Nếu không phải thế, Tiêu Dật sao lại chọn một người hoàn toàn không biết chuyện như ta?
Chủ nhân buổi tiệc là huynh đệ thân thiết của Tiêu Dật. Hắn kéo Tiêu Dật sang một bên, đi đến chỗ khuất.
“Ngươi hồ đồ rồi à? Hôm nay mọi người tụ họp chủ yếu là để chúc mừng vợ chồng các ngươi thành hôn nhiều năm cuối cùng cũng có tin vui.”
Giọng hắn mang vài phần bất đắc dĩ:
“Ngươi thì hay rồi, chẳng những không đi cùng thê tử, lại còn dẫn nhân tình cũ đến?”
“Nhân tình cũ gì chứ? Đừng nói bừa. Ta với Thanh Thanh chỉ là huynh muội.”
“Phải hay không tự ngươi rõ nhất. Chuyện xưa giữa hai người, trong số này có mấy ai không biết? Từ sau khi nàng ấy hòa ly quay về, trong lòng ngươi còn có người phu nhân kia nữa không?”
Tiêu Dật mải trò chuyện ở góc kia, không thèm quan tâm bên này.
Tiêu Thanh Thanh sau khi trao lễ vật liền đến bên ta.
“Sao tẩu cũng đến? Gần đây chẳng phải đang an thai ở nhà sao? Khó khăn lắm mới có thai, nếu không cẩn thận mà sảy thì, sau này còn có được hay không cũng chưa biết đâu.”
Nàng ta nói rất nhỏ, mặt mỉm cười, người ngoài không biết chỉ e sẽ cảm thán quan hệ chị dâu em chồng hòa thuận.
Nhưng ta đã quá quen với bộ dạng ngoài cười hiền lành, lòng rắn độc này của nàng.
“Đừng nói chuyện với ta. Ta sợ sẽ thấy buồn nôn.”
Nói xong, ta đứng dậy chào chủ tiệc một tiếng, lấy cớ cơ thể mệt mỏi rời tiệc trước.
Bên kia, huynh đệ Tiêu Dật thấy ta định rời đi, liền nhân lúc đó đẩy hắn một cái, chắc muốn hắn đưa tiễn ta.
Tiêu Dật ngẩng đầu, ánh mắt ta và hắn chạm nhau, ta thản nhiên giải thích:
“Gần đây thân thể khá mệt, ta về trước. Các ngươi cứ tiếp tục vui vẻ.”
“Sao vậy? Để ta đưa nàng về—”
“A! Đau quá…”
Chưa rõ vô tình hay cố ý, tiếng Tiêu Thanh Thanh vang lên từ phía xa.
“Sao thế kia?”
Mọi người lập tức vây lại.
Trong mắt Tiêu Dật nhìn sang cũng không giấu được sự lo lắng.
“Nương tử, nàng chờ ta một chút ở đây. Ta đi xem Thanh Thanh thế nào, rồi sẽ về đưa nàng về.”
Nói xong, hắn không đợi ta đáp lại, đã sải bước rời đi.
Quả nhiên, yêu hay không yêu, khác biệt rõ ràng là thế.
Trước khi Tiêu Thanh Thanh trở về, ta vẫn luôn cho rằng tình yêu của Tiêu Dật là bình dị, lâu bền.
Nhưng khi đối chiếu rồi, ta mới hiểu, khi hắn yêu một người, ánh mắt và trái tim đều chỉ là hình bóng người ấy.
Ta không chờ hắn nữa, dẫn theo Ngọc Trúc, lặng lẽ rời đi.
Nhưng nếu biết chỉ vì lần ra ngoài đó mà ta phải trả giá quá lớn…
Ta nghĩ, ta nhất định sẽ không bước chân ra khỏi cửa.
8
Khi ta tỉnh lại lần nữa, Ngọc Trúc đang ngồi bên giường khóc không thành tiếng. Tiêu Dật trông cũng tiều tụy rõ ràng. Hắn nắm lấy tay ta, không ngừng an ủi:
“Phu nhân, không sao đâu, chúng ta còn trẻ, sau này sẽ còn cơ hội có con.”
Ta xoay đầu, nhìn chằm chằm vào mắt hắn, muốn xem thử trong lòng hắn có mấy phần đau là thật.
“Thật sự còn có sao?”
Cả ta và hắn đều rõ, đời này ta sẽ không bao giờ có thể có con nữa.
Ta cũng chẳng cần hắn trả lời:
“Kẻ giết người đâu? Phu quân báo quan chưa?”
Hắn tránh ánh mắt ta:
“Nương tử, ta biết gần đây ta quá lơ là nàng, đúng ra hôm qua ta nên về cùng nàng. Nhưng chuyện này là ngoài ý muốn, không ai mong nó xảy ra, cũng chẳng có gì gọi là kẻ giết người. Nương tử đừng nghĩ nhiều nữa, dưỡng sức mới là quan trọng.”
“Rõ ràng là Bội nhi cố tình lao vào ta, khi xông đến còn dùng lực đẩy vào bụng ta. Như vậy mà không tính là giết người sao?”
“Ta đã hỏi thằng bé rồi. Nó nói tưởng nàng là Thanh Thanh nên mới lao đến, hơn nữa hôm qua nàng và Thanh Thanh mặc đồ giống nhau.”
Ta hiểu ngay, đây lại là Tiêu Dật muốn gỡ tội cho nó.