Tìm kiếm

Anh Đã Chờ Rất Lâu Rồi - Chương 3

Nhưng tôi không muốn là người lên tiếng trước, cô ta tìm đến tôi, dựa vào đâu tôi phải mở lời trước chứ?

Hơn nữa, cô ta mời tôi uống sữa, tôi cũng đã uống hết rồi, thế là đủ lịch sự rồi.

Sự im lặng kéo dài giữa chúng tôi, như một bức tường vô hình ngăn cách mọi lời nói.

Cuối cùng, Lâm Tuyết không chịu nổi nữa.

Cô ta đặt tách cà phê xuống, nhìn tôi với ánh mắt mang một chút ưu thế khó nhận ra, giọng nói trầm trầm:

Tôi tên là Lâm Tuyết. Tôi và Tạ Trạm là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau.

Tôi liếc mắt nhìn cô ta một cái, gật đầu:

Ồ.

Rồi lại cúi đầu tiếp tục uống sữa.

Vị ngọt dịu, hơi ấm, khá dễ chịu. Chỉ có điều… không thể bằng sữa bò hiệu hoàng tử. Lát nữa ra ngoài, tôi phải ghé cửa hàng tiện lợi mua một lon, lâu rồi không uống, thèm thật.

Thấy tôi thờ ơ đến mức như vậy, Lâm Tuyết có vẻ hơi bất ngờ, cô ta lại nhấn mạnh lần nữa:

Tôi nói, tôi là thanh mai trúc mã của Tạ Trạm.

"Ừm ừm, nghe rồi." Tôi gật đầu lần nữa, ra hiệu tai mình không có vấn đề.

Có lẽ cô ta không tưởng tượng được tôi lại “trơ như đá” đến thế, chân mày cô hơi nhíu lại.

Hít một hơi thật sâu, cô ta mở chiếc túi Hermes nhìn đã biết đắt tiền.

Tim tôi khựng lại một nhịp – không phải chị này định rút axit hay dao gọt trái cây ra chứ? Trong phim toàn chiêu đó.

May mà không có.

Thứ cô ta lấy ra là… một tấm séc.

Động tác rất tao nhã, đẩy tấm séc trước mặt tôi.

Tôi cúi xuống liếc nhìn – hơ, một, hai, ba, bốn, năm, sáu số 0. Trước đó là số “5” bự chà bá.

Năm trăm triệu.

Ở đây là năm trăm triệu.

Lâm Tuyết hơi hất cằm lên, giọng như ban phát ân huệ:

Cầm số tiền này, rời khỏi Tạ Trạm đi.

Tôi im lặng một lúc, ngẩng đầu nhìn cô ta, nghiêm túc hỏi:

Không phải chứ, cô nghiêm túc đấy à? Năm trăm triệu thôi sao?

Không phải tôi kiêu căng, mà là Tạ Trạm tiêu tiền quá thoáng.

Những túi xách, trang sức anh ta tùy tiện tặng tôi cộng lại còn hơn thế.

Tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao Lâm Tuyết lại nghĩ chỉ với năm trăm triệu nhỏ nhoi, có thể khiến tôi rời khỏi cái “cây tiền” Tạ Trạm?

"Đương nhiên nghiêm túc." Lâm Tuyết nhấp một ngụm cà phê, khóe miệng cong lên nụ cười giễu cợt.

Cô cố tình tiếp cận anh ấy, dàn cảnh gặp gỡ, tìm mọi cách gây chú ý – không phải chỉ vì tiền sao?

Ánh mắt cô ta như tia X-quang, quét tôi từ đầu tới chân, khinh bỉ đến mức không thèm giấu giếm:

Nếu để Tạ Trạm biết, ngay từ đầu cô tiếp cận anh ấy đã mang mục đích xấu xa, động cơ không trong sáng… cô đoán xem anh ấy sẽ làm gì?

Cô ta hơi nghiêng người, hạ giọng, lời nói rõ ràng mang theo uy hiếp:

Lương Trừng, làm người thì nên biết đủ là tốt. Cầm năm trăm triệu này, rút lui trong êm đẹp – với cả hai bên đều có lợi. Còn nếu không… một khi Tạ Trạm biết bộ mặt thật của cô, đừng nói là cô, đến cả cái công ty rách nát của ba cô, và… người mẹ đang nằm viện kia, e là… cũng sẽ gặp phải một vài ‘sự cố nho nhỏ’ đấy.

Nhắc đến mẹ tôi, tim tôi chùng xuống hẳn, một luồng khí lạnh từ gan bàn chân xộc lên.

Ánh mắt tôi dừng lại vài giây trên gương mặt tưởng như thanh tú nhưng thực ra chua ngoa của cô ta, rồi lại nhìn về tấm séc nhẹ tênh trên bàn.

Năm trăm triệu.

Đúng là số tiền không nhỏ.

Đủ để tôi đưa mẹ tới một thành phố nhỏ, sống yên ổn nhiều năm.

Lâm Tuyết thấy tôi có chút dao động, tiếp tục ra chiêu, giọng như đang dạy đời một cô “gái đào mỏ” non nớt:

Nghe tôi một câu, con gái kiểu cô, biết lúc nào dừng là quan trọng nhất. Đừng quá tham, cuối cùng tay trắng lại trắng tay.

Đúng vậy, biết dừng đúng lúc.

Nhưng mà…

Tôi hít một hơi thật sâu, đẩy tấm séc trả lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của cô ta, từng chữ từng câu, rõ ràng dứt khoát:

Không cần cô Lâm phải bận tâm.

"Trước khi Tạ Trạm chán tôi, đích thân đuổi tôi đi," Tôi khẽ nhếch môi, cười một cái lạnh tanh.

Tôi sẽ không rời khỏi anh ấy.


Cái ông bố của tôi, nghĩ ra cách “bán” tôi được giá, đơn giản và tàn nhẫn đến đáng sợ — tắm rửa sạch sẽ, rồi trực tiếp đóng gói đưa lên giường người ta.

Nói thật thì, lúc đó tôi khá cạn lời, thậm chí còn thấy buồn cười.

Thời nào rồi còn chơi cái trò phong kiến mục ruỗng ấy?

Nhưng thực tế là – tôi cười không nổi.

Lúc ấy, mẹ tôi bị tái phát ung thư vú, bệnh tình nghiêm trọng hơn, tiền viện phí mỗi ngày cứ chảy ra như nước.

Còn ông bố tôi thì công ty sắp phá sản, thân còn chẳng lo xong.

Còn tôi?

Vừa mới tốt nghiệp đại học, lương tháng tám triệu, so với chi phí chữa bệnh khổng lồ, như muối bỏ bể, chẳng giúp được gì.

Tôi đã vùng vẫy, đã phản kháng nhưng cuối cùng, hiện thực vẫn đè bẹp tôi.

Được thôi, chẳng phải là làm gái đào mỏ, bán sắc lấy tiền sao?

Vì mẹ, tôi chấp nhận.

Và thế là, lần “giao dịch” đầu tiên diễn ra.

Người của ông ta gần như ép buộc, dẫn tôi tới một khách sạn.

Mở cửa bước vào là một gã… ừm, mặt mũi giống hệt con cá vây chân dưới đáy biển sâu.

Nghe nói là công tử nhà họ Trần, nhà giàu nứt đố đổ vách, là con trai cầu tự được cưng chiều từ nhỏ.

Hắn ta rất hài lòng với ngoại hình của tôi, mắt sáng rỡ lên.

Nhưng tôi thì không hài lòng! Vừa nhìn thấy cái mặt đó, dạ dày tôi đã lộn tùng phèo.

Ngay lúc ấy tôi hiểu rõ – nghề đào mỏ này không phải ai cũng làm được. Ít nhất là cái dạ dày của tôi không trụ nổi.

Dù tôi có nhịn được, thì cũng không thể là với hắn ta!

Cái diện mạo đó… đúng là vượt quá giới hạn chịu đựng sinh lý của tôi.

Nhìn gã “cá giọt nước” từng bước tiến lại gần, mặt đầy vẻ dâm tà, tôi chỉ cần nghĩ đến những gì sắp xảy ra, bản năng sinh tồn bùng phát tức thì.

Nhân lúc hắn sơ ý, tôi lao ra cửa sổ, kéo mạnh, nhảy luôn xuống!


May mà phòng ở tầng hai, may mà từ nhỏ tôi đã quen leo cây, mò tổ chim, luyện ra được chút thân thủ dẻo dai.

Bám vào dàn nóng điều hòa và ống nước, tôi cuối cùng cũng bình an vô sự mà nhảy xuống đất.

Hậu quả là, ba tôi suýt nữa thì tức chết, chỉ tay vào mặt tôi chửi ầm lên:

Mày có biết mày đã đắc tội với ai không hả! Trần công tử nổi giận thế nào rồi! Nói cho mày biết, Lương Tranh, từ hôm nay trở đi, tiền thuốc men của mẹ mày, tao sẽ không bỏ ra một đồng nào nữa!

Lúc đó tôi đúng là có việc làm, lương tháng tám triệu.

Nói một cách công bằng, với một sinh viên mới tốt nghiệp như tôi, mức lương đó cũng không phải thấp.

Nhưng thuốc nhắm đích mẹ tôi đang uống, mỗi tháng đã ngốn từ năm chục triệu trở lên, chưa kể phí kiểm tra, tiền viện phí, v.v. Bà bị bệnh mấy năm nay, tiền tích lũy trong nhà sớm đã vét sạch.

Còn ba tôi thì sao?

Tình nhân cả đống, con cái đủ lập nguyên đội bóng, làm gì còn quan tâm đến sống chết của “người vợ tào khang” như mẹ tôi.

Nếu không phải cái mặt tôi vẫn còn chút giá trị lợi dụng, chắc ông ta cũng chẳng thèm nhận tôi là con.

Ông ta giận quá, thật sự cắt đứt toàn bộ nguồn tài chính của tôi và mẹ.

Thời gian đó, ban ngày tôi đi làm, ban đêm lại đến bệnh viện trông mẹ, nắm lấy bàn tay gầy guộc, khô héo vì hóa trị của bà, nhìn khuôn mặt đang yên giấc mà thấy tim như bị dao cắt.

Để gom đủ tiền thuốc, tôi đành mặt dày đem hết các mối quan hệ trước đây ra tận dụng, lần lượt gọi cho từng người bạn, người quen, người từng học cùng lớp để vay tiền.

Chắp vá từng đồng, cuối cùng cũng lo đủ viện phí tháng đó.

Nhưng tháng sau thì sao? Tháng sau nữa thì sao?

Tôi bắt đầu lật danh bạ điện thoại, rà soát lại từng “ứng cử viên tiềm năng” từng có cảm tình với tôi và gia cảnh khá giả.

Đáng tiếc, người có tiền không ít, nhưng chịu bỏ ra vài trăm triệu, thậm chí cả tỷ để chữa bệnh cho mẹ tôi thì… chẳng có ai.

Hiện thực chính là tàn nhẫn như vậy.

Tôi đã tự thuyết phục mình mấy ngày trời: “Cá giọt nước” thì “cá giọt nước”, người ta có tiền là được! Vì mẹ, nhịn một chút thì cũng qua thôi! Nhắm mắt mở mắt là có tiền vào tay!

Cuối cùng cũng tẩy não bản thân xong, tôi nghe ngóng được tin “Cá Giọt Nước” sẽ dự một buổi tiệc thương mại.

Tôi đặc biệt trang điểm, ăn mặc chỉn chu, chuẩn bị “vô tình gặp gỡ” để kết nối lại.

Kết quả, đến nơi mới phát hiện, bên cạnh “Cá Giọt Nước” đã có bạn gái mới.

Cô gái kia cũng khá xinh, đang khoác tay anh ta, cười rạng rỡ như hoa nở, hai người nhìn vào… ừm, trông rất “tình tứ”.

Tôi thậm chí còn tận mắt chứng kiến họ hôn nhau thắm thiết, không kiêng nể ai.

Khoảnh khắc đó, tôi thật sự choáng váng, lẩm bẩm:

Trời ạ, tiền này cũng không phải ai cũng kiếm nổi… tội nghiệp cô gái kia, khẩu vị nặng quá đi thôi.

Đúng là tội nghiệp cô ấy thật.

Một giọng nam trầm thấp bất ngờ vang lên bên cạnh tôi.

Tôi giật mình quay lại, phát hiện không biết từ lúc nào có một người đàn ông đứng cạnh.

Có người nói chuyện, cơn thèm buôn dưa lê của tôi lập tức bùng cháy:

Thật đấy! Trước khi thấy họ hôn nhau, tôi còn nghĩ, vì tiền thì cắn răng chịu đựng cũng được. Nhưng bây giờ… xin lỗi, nói thế này hơi thất lễ, nhưng tôi thật sự muốn nôn.

Người đàn ông đó dường như bị câu nói của tôi làm bật cười, khẽ hỏi:

Cô từng nghĩ tới… sẽ ở bên anh ta?

"Ừm." – Tôi thành thật gật đầu –

Đã nghiêm túc cân nhắc rồi. Vì tôi đang rất cần tiền.

Hiện thực chính là như vậy – kế hoạch “hy sinh bản thân” của tôi còn chưa bắt đầu đã phá sản.

"Tôi nghĩ… chắc phải đổi đối tượng rồi." – Tôi thở dài, bắt đầu mộng tưởng.

Anh nói xem, trên đời có tồn tại kiểu đàn ông nào vừa đẹp trai, vừa giàu có, lại còn độc thân không? Nam hay nữ… ờ không, nữ thì miễn. Lớn tuổi hay trẻ tuổi gì cũng được, miễn là đẹp! Nhìn dễ chịu thì tôi cũng đỡ áp lực tâm lý. À đúng rồi, phải độc thân nhé, tôi không muốn làm người thứ ba thứ tư đâu, cái đó phải có skill, tôi không làm nổi.

Tôi càng nói càng thấy mình mơ mộng hão huyền.

Đàn ông vừa giàu vừa đẹp trai, hoặc là có tiêu chuẩn cực cao, hoặc là có bệnh có tật gì đó, nếu không thì sao lại nhìn trúng một đứa như tôi – ngoài khuôn mặt ra thì chẳng còn gì?

Haizz…

Tôi thở dài nặng nề, bắt đầu cầu trời cho “kim chủ” kế tiếp đừng khiến thẩm mỹ của tôi bị thử thách quá mức như công tử Trần.

Có.

Người đàn ông đó lại lên tiếng.

Tôi tò mò quay đầu nhìn, muốn xem thử là anh “thiện tâm” nào đang bắt chuyện với mình:

Ai vậy? Anh quen hả? Giới thiệu tôi với? Nói trước nha, tôi rất xinh đấy, từ nhỏ đến lớn ai cũng khen! Nếu chuyện thành, tôi lì xì lớn luôn cho anh!

Kết quả, ngẩng đầu lên, tôi không thấy mặt anh ta, chỉ thấy chất vải vest màu đen cao cấp, ôm sát một tấm ngực rộng rãi.

Ơ?

Sao người này cao vậy trời!

Tôi ước lượng sơ, với chiều cao 1m68 chưa tính giày cao gót của tôi, mà người này còn cao hơn gần hai chục phân, vậy chắc anh ta phải cao tầm 1m88, 1m89?

Tôi rướn cổ, từ từ ngước nhìn, cuối cùng cũng thấy được mặt người đó.

Sau đó, tôi sững lại.

Cái mặt này… mẹ nó chứ, đẹp trai quá đáng rồi!!!

Lông mày kiếm, mắt sáng như sao, sống mũi cao, môi mỏng, đường nét sắc sảo – cứ như bước ra từ truyện tranh.

Với nhan sắc này, vào showbiz là hạng top ngay lập tức.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn người nhìn khuôn mặt ấy, tôi nghe anh ta nói:

Tôi.

Tôi chưa kịp hiểu gì:

…Gì cơ?

Anh ta hơi cúi người xuống, tiến lại gần một chút, đôi mắt sâu thẳm mang theo ý cười lơ đãng, đối mặt với tôi:

Cô Lương, cân nhắc tôi một chút, được không?

Và thế là, tôi và Tạ Trạm – à không, là Tạ Trạm và tôi, chính thức quen nhau.

Tất