Khu vực ấy nằm trên một ngọn đồi cao, chúng ta cùng nhau cuộn tròn lăn xuống từ trên dốc. Ngài ấy ôm chặt lấy ta, từng chút một che chắn cho ta khỏi mọi nguy hiểm. Không biết đã lăn qua bao nhiêu vòng, thân hình gầy gò ấy bị những mảnh đá nhọn cào xé, lưng eo va chạm vào đá, vào cây cối. Khi cả hai dừng lại, cơ thể căng cứng của ngài ấy mới từ từ thả lỏng, tiếng rên khẽ đau đớn thoát ra từ cổ họng.
Dương Mặc Kỳ, ngài thấy thế nào rồi?
Ta bò đến bên cạnh người, gọi tên ngài mà lòng dậy lên một nỗi rối loạn chưa từng có.
Lông mày ngài ấy nhíu lại, mắt mở từ từ, nhìn ta từ trên xuống, gượng gạo nở một nụ cười nhạt nhòa:
Ta không sao.
Ngài gắng gượng ngồi dậy, ta đỡ lấy cánh tay để giúp ngài đứng lên. Bất chợt, cơ thể ngài khựng lại, không nhúc nhích.
Ta hoang mang hỏi:
Ngài đau chỗ nào sao?
Ngài lại cười, ánh mắt nhìn ta như thể chẳng có chuyện gì lớn lao:
Chân ta, hình như... gãy rồi.
Chúng ta rơi xuống một nơi xa lạ, may mà gần đó có một hang động để trú tạm.
Trên người Dương Mặc Kỳ là những vết bầm tím chằng chịt, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là chiếc chân gãy.
Nơi này dường như đã ra khỏi phạm vi bãi săn. Dù hoàng tộc phát hiện ngài mất tích, chỉ riêng việc tìm kiếm toàn bộ bãi săn cũng mất vài ngày, rồi mới có thể mở rộng phạm vi khác. Nếu kéo dài đến lúc đó, e rằng chân ngài sẽ khó mà cứu được.
Ý ngài là muốn tự mình nắn lại chiếc chân gãy.
Ý nghĩ đó khiến ta kinh hãi. Ta định ngăn cản, nhưng ngài không để ý, thậm chí còn nhã hứng nói đùa:
Uyển Nhi, ôm ta đi. Nắn lại chân... chắc đau lắm, ta không muốn nàng thấy dáng vẻ ta nhăn nhó kém cỏi.
Đôi mắt ấy vẫn ánh lên nét cười như thường, như thể việc sắp làm chẳng phải là nắn lại chân gãy, mà chỉ là hái một cành hoa trong vườn.
Ngài mở rộng vòng tay, ánh mắt chăm chú nhìn ta. Trong hang động tối mờ, đôi mắt ấy lại sáng rực lạ thường.
Ta nhìn khuôn mặt trắng bệch không một chút huyết sắc, cổ họng nghẹn lại. Không suy nghĩ nhiều, ta tiến bước, chui vào lòng người. Có lẽ chính ta cũng muốn nhân cơ hội này, được ôm lấy ngài một lần.
Có lẽ ngài không ngờ ta thực sự ôm lấy mình, thân thể khẽ cứng lại. Sau đó, ngài chậm rãi đặt tay lên lưng ta, tiếng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng.
Ta tựa cằm lên vai ngài, khẽ nói:
Đau thì cứ kêu lên, không sao đâu, ta... ta sẽ không cười ngài.
Ngài khẽ cười:
Đau thì nhịn một chút sẽ qua, kêu lên lại mất mặt...
Lời vừa dứt, xen lẫn tiếng rên rỉ nén đau, là tiếng "rắc" rợn người phát ra từ xương cốt. Ngài siết chặt vòng tay ôm ta, toàn thân run rẩy từng chút một.
Khuôn mặt trắng bệch lấm tấm mồ hôi lạnh, mãi lâu sau ngài mới từ từ thả lỏng, thở ra một làn khí nặng nề.
Tiếng gió thét gào ngoài cửa hang, bên trong lại tĩnh lặng đến mức chỉ nghe tiếng thở của hai người.
Thời gian trôi qua nửa khắc, ngài vẫn ôm ta yên lặng. Ta nghe nhịp thở ngài dần ổn định, bèn hỏi:
Còn đau không?
Ngài siết chặt vòng tay thêm chút nữa, như đứa trẻ ôm món đồ yêu thích không muốn buông, khẽ nói hai chữ:
Còn đau.
Ta "ồ" một tiếng, nói:
Vậy... vậy ngài ôm thêm chút nữa đi. Không đau nữa, ta sẽ ra ngoài hái quả cho ngài.
Ngài bật cười khẽ, đáp:
Được.
Chúng ta trú lại trong hang đã hai, ba ngày. Khi khát, ta hứng nước suối từ núi quanh đây, khi đói, hái quả trên cây mà ăn. Dẫu vậy, những ngày qua, ta cảm thấy vui lạ thường. Nhưng niềm vui xen lẫn nỗi lo: chân Dương Mặc Kỳ tuy đã nắn lại nhưng vẫn chưa thể cử động được dù chỉ một bước.
Nơi này không khiến chúng ta chết đói, nhưng đám người có mưu đồ ám sát ngài vẫn lang thang bên ngoài. Chỉ cần chưa trở về doanh trại, chúng ta vẫn lâm vào nguy hiểm trùng trùng.
Lòng ta bất an, lúc nào cũng sợ đám thích khách đột ngột xuất hiện.
Dương Mặc Kỳ nghiêng đầu, nói:
Uyển Nhi, nàng cứ nhíu mãi thế này, sớm muộn cũng từ cô nương biến thành bà lão mất thôi.
Ta ngẩng đầu, giận dỗi liếc người:
Ngài vẫn còn đùa được sao, không lo chút nào ư?
Ngài hỏi:
Nàng lo lắng chuyện gì?
Ta nhìn ngài, vẻ mặt không tin nổi:
Ám sát! Có người muốn giết ngài, ngài quên rồi sao?
Ngài đáp một tiếng:
Không quên.
Thái độ điềm nhiên như mây bay gió thoảng ấy khiến ta cảm giác như kẻ bị đe dọa là người khác.
Ngài nói:
Uyển Nhi, nếu nàng sợ, vậy hãy rời khỏi đây trước đi.
Biểu cảm ấy không giống lời đùa. Ta trừng mắt nhìn người, không thể tin nổi đề nghị ấy.
Dương Mặc Kỳ bật cười, chỉ vào chân mình:
Nàng xem, chân ta đã gãy rồi. Nếu cả hai phải ngồi đây chờ chết, chi bằng một người sống. Uyển Nhi, nếu giữa chúng ta chỉ giữ được một người, ta mong người đó là nàng.
Ta không hiểu sao ngài có thể dùng giọng nhẹ nhàng như thế để nói ra lời nặng nề đến vậy.
Ta cúi đầu, môi mím chặt. Mái tóc rối rũ khỏi tai, che khuất ánh mắt người nhìn ta. Một lúc lâu sau, ta chậm rãi thốt ra mấy chữ nhẹ nhàng nhưng kiên định:
Ta không đi.
"Uyển Nhi..." Giọng ngài vừa bất lực vừa thở dài.
Ngài còn định nói gì đó nhưng ta đã ngắt lời:
"Ta sẽ không đi." Ta nhìn thẳng vào mắt ngài, không chớp lấy một lần.
Ánh mắt Dương Mặc Kỳ đối diện ta ngẩn ra, khóe mắt cong lên, nét mặt tràn ngập ý cười:
Tại sao không muốn đi?
Ngài chống người dậy, nghiêng người lại gần, đôi mắt trong vắt như dòng nước mùa thu, nhìn ta chăm chú. Người đưa tay gạt nhẹ lọn tóc mai rủ xuống tai ta, giọng trầm ấm:
Uyển Nhi, nói cho ta biết. Ta muốn nghe.
Một luồng nhiệt nóng bừng lan lên má, khiến ta nghẹn lời:
Ta... ta... ta đi hái quả đây!
Ta vội đứng dậy, mong thoát khỏi tình cảnh này.
"Chúng ta còn nhiều quả mà." Dương Mặc Kỳ không nhượng bộ, chỉ vào góc hang, chỗ chất đầy đống quả ta hái được, đủ cho hai người ăn ba bốn ngày.
Ta lúng túng nói:
Vậy... vậy ta đi lấy nước.
Không phải mới uống xong sao?
Ý cười nơi khóe môi người sâu hơn, ánh nhìn đùa cợt như sắp tràn ra ngoài.
Ta thầm nghĩ, nếu không vì ngài bị thương, có lẽ ta đã đánh ngất ngài từ lâu rồi!
Ngài vươn tay ôm ta vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu ta, khẽ xoa. Nhịp tim như tiếng trống dồn dập bỗng lặng xuống. Ta tựa cằm lên vai người, cảm giác an tâm đến lạ.
Ngài cất giọng êm dịu, mang theo ý cười:
Dù nàng không nói, ta cũng biết. Uyển Nhi.
Ngài tựa trán vào ta, giọng nói đầy thỏa mãn, khẽ lặp lại:
Ta biết mà...
Đây có lẽ là cảnh tượng đẹp đẽ nhất trong ký ức ta, chỉ là những điều đẹp đẽ thường như bọt nước, chỉ kéo dài trong chớp mắt.
Dương Mặc Lễ là người đầu tiên tìm thấy chúng ta.
Khi đó, ánh trăng chiếu qua miệng hang cao rộng, bóng dáng cao lớn của hắn cắt ngang dòng sáng.
Tiếng bước chân giẫm lên lá khô và đá vụn tạo nên âm thanh rời rạc, hòa vào bóng tối sâu thẳm khiến ta không thể nhìn rõ thần sắc hắn.
Ta dùng chiếc lá hứng ít nước, đưa đến bên môi Dương Mặc Kỳ. Những giọt nước rỉ xuống khóe miệng ngài, ta vội dùng mảnh tay áo lau đi. Trong hang, ánh lửa bập bùng phát ra những tia lửa nhỏ nổ lép bép, hòa cùng tiếng nói lạnh lẽo vang lên:
Các ngươi đang làm gì vậy?
Tay ta run lên, chiếc lá rơi khỏi tay, nước còn lại trên lá nhỏ xuống, thấm ướt vạt áo. Sắc máu trên mặt ta dần rút, toàn thân cứng đờ quay về phía cửa hang.
Dương Mặc Lễ bước ra từ bóng tối, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước đen đầy cơn giận đang kiềm nén. Hắn nhìn sang Dương Mặc Kỳ, giả vờ hỏi:
Hoàng huynh bị thương sao?
Dương Mặc Kỳ cười nhạt:
Vết thương nhỏ, không đáng ngại.
Ngài thản nhiên kéo vạt áo ngoài, che kín phần chân gãy.
Động tác đó không qua mắt Dương Mặc Lễ. Hắn hơi nhếch môi, rồi chuyển ánh mắt sang ta:
Uyển Nhi, nàng vẫn ổn chứ?
Ta thành thật đáp:
Ta không sao.
Hắn nói:
Lại đây, để ta xem.
Ta chậm rãi đứng dậy, bước chân nặng trĩu, tiến lại gần hắn.
Vừa đến bên, hắn mạnh tay kéo ta vào lòng, khiến ta ngã vào ngực hắn, đầu óc choáng váng.
Bàn tay hắn đặt lên eo ta, dần siết chặt. Giọng hắn đầy thương xót và quan tâm:
Uyển Nhi, nàng tiều tụy nhiều rồi.
Một tay khác của hắn chạm lên má ta, dường như nhẹ nhàng nâng niu, nhưng lực tay lại đau đến mức xương mặt như muốn nứt ra.
Ta đau đến mức không thốt được lời, mắt mờ đi vì hơi nước. Mơ hồ, ta thấy gương mặt Dương Mặc Lễ cúi sát lại gần.
Cơn đau nhói từ đôi môi truyền tới, không có chút dịu dàng, chỉ toàn ý nghĩa trừng phạt. Vị tanh nồng của máu sắt lan khắp khoang miệng.
Ta trợn mắt, chưa kịp phản ứng thì bắt gặp ánh nhìn hắn. Trong mắt ấy, sự báo thù và thách thức ngạo mạn không giấu giếm, hướng về phía Dương Mặc Kỳ đang ngồi phía sau ta.
Môi ta rời ra, máu vẫn rỉ từ khóe môi. Dương Mặc Lễ ghé sát tai ta, nói nhỏ chỉ hai người nghe được:
Không phải ta đã bảo nàng tránh xa hoàng huynh sao? Nàng lại thất hứa rồi.
Hắn ôm vai ta, ép ta đối diện với Dương Mặc Kỳ.
Ta quay mặt đi, không dám nhìn thẳng ngài. Ta không biết cảnh tượng này sẽ khiến lòng ngài gợn sóng bao cảm xúc.
Dương Mặc Lễ cười, nụ cười chân thành nhưng không chút ấm áp:
Những ngày qua, thần đệ luôn lo cho vương phi. Nay gặp lại khó khăn, tình cảm bộc phát nhất thời, mong hoàng huynh thứ lỗi.
Ánh mắt Dương Mặc Kỳ vốn luôn ẩn ý cười hiếm khi phủ một tầng lạnh lẽo, môi mím chặt, dường như đang kìm nén điều gì đó.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên ồn ào. Chẳng mấy chốc một nhóm người che mặt đứng thành hàng trước cửa hang. Vừa thấy Dương Mặc Lễ, họ đồng loạt rút trường đao dài chừng cánh tay, chĩa thẳng về phía hắn.
Dương Mặc Lễ đẩy ta ra sau, chắn trước người, rút trường kiếm từ bên hông, lưỡi kiếm phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
Giọng hắn trầm thấp, băng lãnh:
Không cần biết các ngươi do ai sai đến, lập tức cút đi, còn có thể giữ mạng.
Nhưng đám người chỉ dùng ánh mắt săn mồi nhìn hắn, không hề lùi bước.
Hắn nhếch môi, giọng nói vang như ác quỷ địa ngục:
"Tìm đường chết." Rồi rút kiếm, tiếp lời:
Mở mắt ra mà xem kẻ lấy mạng các ngươi là ai.
Kiếm lóe sáng, hắn di chuyển giữa đám người, thân pháp nhanh nhẹn, kiếm thế tàn nhẫn. Chớp mắt, hắn chém đứt nửa gương mặt một kẻ trong nhóm. Những kẻ khác vừa kịp phản ứng liền đồng loạt vung đao lao tới.
Trong vòng vây, Dương Mặc Lễ liên tục vung kiếm, từng đường sắc bén cắt qua, máu vẽ thành vệt đỏ rực giữa không trung.
Một kẻ trong số họ ngã xuống trước mặt ta, khiến ta kinh hãi lùi lại vài bước. Hắn nằm đau đớn trên đất, ánh mắt lướt qua ta và Dương Mặc Kỳ. Đôi đồng tử mở rộng, như không tin điều mình thấy.
Hắn nhìn chằm chằm Dương Mặc Kỳ, giọng đứt quãng qua mặt nạ:
Ngươi chính là...
Lời chưa dứt, thanh kiếm Dương Mặc Lễ đã xuyên qua xương sống, đâm thẳng vào tim hắn. Ánh mắt kẻ kia dần mờ nhạt, tắt hẳn, không chút ánh sáng. Đến chết, ánh mắt vẫn mang vẻ không tin nổi.
Dương Mặc Lễ rút kiếm, máu nhuộm đỏ lưỡi kiếm dài một thước. Máu tươi chảy dọc thân kiếm, nhỏ xuống đất tạo thành vũng nhỏ.
Hắn