Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới
Min Yoongi nghe Kim phu nhân nói một câu, không khỏi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Kim TaeHyung. Nhưng mà lúc này, lại không phải chuyện hắn có thể giải thích với anh được. Kim TaeHyung nhìn lão mẹ đại nhân, bất đắc dĩ nói.
- Mẹ à, mẹ đã nói là sẽ không vội vàng mà?
Kim phu nhân tuyệt đối cứng rắn.
- Tôi nói không vội vàng, nhưng tình hình như hiện tại có thể không vội vàng được sao? Anh nhìn lại mình xem, cả ngày ăn chơi không ra sao cả, hai mươi lăm tuổi chuyện kinh tế cũng không lo quản. Nhìn con gái nhà người ta, vừa xinh đẹp, tài giỏi lại ngoan hiền. Anh mà không biểu hiện tốt một chút, sợ rằng con bé sẽ bị người khác dòm ngó rồi.
Kim TaeHyung tự mình bao biện.
- Nhưng mà... con... Lee Ji Eun và con cũng đâu chắc sẽ có kết quả. Mẹ đâu cần vội vàng cấm cản cách sống của con.
Kim phu nhân lập tức gạt đi.
- Không đợi tôi cản thì anh còn định sống như thế đến bao giờ? Tốt nhất là trở về Kim gia đi, sống ở ngoài mãi thế rồi chẳng ra sao cả, người ngoài nhìn vào lại đánh giá tôi không biết dạy anh.
Hai mẹ con tranh luận một lời, cuối cùng vẫn là không địch lại nổi miệng lưỡi đàn bà. Kim phu nhân nói một thôi một hồi, sau đó cầm túi xách quay lưng bỏ đi.
Min Yoongi ngồi ở trên ghế, bản thân không phải nạn nhân cũng phải đổ một tầng mồ hôi hột.
- Mẹ cậu... thật sự vẫn đáng sợ như ngày nào. Nói không để cho người khác kịp thở.
Kim TaeHyung thở dài, cực kỳ mệt mỏi tựa người ra sau ghế, ngẩng đầu vài lọn tóc rơi xuống lưng ghế.
Min Yoongi nhìn hắn, sau đó mới xáp lại gần nắm cà vạt trên cổ áo Kim TaeHyung kéo dậy.
- Đừng có làm như chết rồi. Mau nói, chuyện của Ji Eun gì đó là sao?
Kim TaeHyung lười biếng mở mắt.
- Anh nghe vậy còn không hiểu sao? Mẹ tôi chính là đã nhắm cô gái đó cho tôi rồi.
Min Yoongi bật cười, trên nỗi khổ của thằng bạn chí cốt càng thêm vui vẻ, cười tới ra nước mắt. Kim TaeHyung cả một đời phong lưu, bỗng nhiên lại nhắc tới chuyện phải lập gia đình, hơn nữa trong số ba người sớm nhất hội, nghe không phải thật hài hước sao?
Cười chán chê một hồi, Min Yoongi vừa lấy ngón tay lau nước mắt vừa chợt nhớ ra gì đó.
- Nhưng mà... cái tên Ji Eun này nghe quen quen.
Kim TaeHyung thở dài.
- Là nữ chính đóng cặp với Kim Nam Joon trong bộ phim của Jung Ho Seok đấy.
Min Yoongi giật mình, không biết thật lòng hay có ý trêu chọc vỗ vai Kim TaeHyung một cái.
- Chúc mừng cậu, cô ấy đẹp quá rồi. Loại người như cậu cưới được một cô gái như thế, ông trời không phải quá ưu ái cậu rồi sao?
Kim TaeHyung gạt tay anh ra khỏi vai mình, chẳng còn lòng dạ nào.
- Đừng đùa nữa.
Nhìn Kim TaeHyung mang một bộ dạng thảm hại như hiện tại, Min Yoongi cũng không đành trêu chọc nữa, nói với hắn.
- Vậy còn tiểu tử họ Jeon kia thì sao?
Kim TaeHyung thở dài, tiếp tục nhắm mắt tựa người ra sau ghế.
- Vẫn như vậy thôi.
Min Yoongi cực kỳ thông cảm cho hoàn cảnh của hắn hiện tại, góp một câu.
- Vậy thì cậu bây giờ không phải đang bị ép chết rồi sao?
Kim TaeHyung tặc lưỡi, chẳng buồn mở mắt.
- Biết là vậy, nhưng giờ tôi còn có thể thế nào chứ? JungKook thì vẫn ương bướng như vậy.
Min Yoongi mặc cho người kia đang nhắm mắt, vẫn nhìn vào mặt hắn hỏi.
- Cậu không định làm gì sao?
Kim TaeHyung trả lời.
- Làm gì? Tôi còn có thể làm gì đây? Cũng không phải là thứ có thể tùy tiện ép buộc. Hay là làm giống như mấy gã biến thái trên phim truyền hình, bắt giam cậu ấy lại rồi hằng ngày hãm hiếp?
Min Yoongi cười cười.
- Nghe hay đấy chứ?
Kim TaeHyung bị ép cho phải nhấc mi, liếc nhìn Min Yoongi khinh bỉ.
.
Jeon JungKook ở phim trường diễn xong một cảnh, lại đi tới phía mấy người trong đoàn, còn cả mấy diễn viên nghiệp dư ngồi nghỉ bên đó. Mấy cô gái trong đoàn vừa trang điểm cho diễn viên, vừa tiện miệng chuyện trò.
- Jeon JungKook hôm trước bị đạo diễn mắng một câu liền nghỉ liền hai ngày, trong khi những diễn viên khác phải chật vật có được vai diễn thì cậu ta lại quá thong thả rồi, đúng là được cưng chiều ra mặt. Hôm nay tới phim trường cũng không thấy đạo diễn nói câu gì.
Người kế bên lại chêm thêm một câu.
- Ai bảo người ta biết dùng mặt mà được đại gia cho dựa, còn không biết là đại gia nào mà ngay cả đạo diễn cũng phải nể mặt nữa.
Mấy người hùa nhau bàn tán, bởi vì Jeon JungKook từ phía sau lưng tới cho nên không ai phát hiện ra, còn nghĩ cậu đang ở bên kia diễn phân cảnh của mình, vô tư trò chuyện.
Jeon JungKook bước tới, không nhanh không chậm bình tĩnh hỏi.
- Nói đủ chưa?
Cả đám người ngước lên nhìn cậu, phát hiện ra JungKook đứng đó không khỏi giật mình, lấm lét cúi đầu. Jeon JungKook nhìn cả đám bọn họ, không khỏi cười nhạt một tiếng.
- Còn không biết sau lưng tôi mọi người lại biết mọi chuyện tường tận tới như vậy đấy? Đúng vậy, tôi là được đại gia bao nuôi mà có được vai diễn này, các người có sao? Hơn nữa đại gia đó đến cả đạo diễn Jung cũng phải nể mặt thì các người biết hắn ta có thế lực như thế nào rồi đấy, để tôi biết được ai có ý xấu với tôi thì người đó không chắc còn được ở trong cái đoàn làm phim này đâu.
Jeon JungKook nói xong, nhìn cả đám người chỉ biết cúi mặt, quay lưng bỏ đi, chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình bình tĩnh đến vậy. Kim TaeHyung nói đúng, người ta nói gì mặc kệ người ta, ở trong mắt bọn họ cậu đã là loại người bị ghét bỏ như vậy thì dù cậu làm gì họ cũng sẽ có cớ để ghét, thậm chí là suy diễn ra để mà ghét.
Jeon JungKook bước trên bãi cỏ xanh, giày vải đạp gãy từng cọng cỏ. Bỗng nhiên bức chân do dự chậm dần, cuối cùng dừng hẳn lại. Gió thổi qua, lọn tóc mái rung rinh khe khẽ. Ngoài miệng nói không dựa vào Kim TaeHyung, nhưng vừa rồi nói những lời kia không phải cậu đã hoàn toàn dựa vào hắn rồi?
Kim Nam Joon và Kim Seok Jin ngồi ở ghế nghỉ gần chỗ đạo diễn Jung Ho Seok uống coffee Park Jimin mua. Quay đầu nhìn Jeon JungKook một mình đứng ở giữa bãi cỏ như vậy, không khỏi đưa mắt nhìn.
- JungKook dạo này có vẻ lạ.
Kim Seok Jin nói một tiếng, Kim Nam Joon cũng ngẩng đầu nhìn theo. Ở giữa bãi cỏ xanh đó, thiếu niên kia giống như chỉ có một mình, chẳng hiểu sao nhìn lại thấy đơn độc đến vậy.
- Không phải hai người thân nhau lắm sao?
Kim Seok Jin ậm ừ. Anh là nghệ sĩ, tuy có hết thời thì cũng được không ít người tôn trọng, hoặc ít nhiều trong làng giải trí này vẫn còn chỗ đứng. Nhưng JungKook thì khác, cậu ấy bước chân vào ngành này quá bất ngờ, cũng không qua trường lớp hay cuộc thi nào cả. Đột ngột như thế, trong cả đoàn làm phim này ngoài anh ra cũng không quen biết với bất kỳ ai. Tuy anh không tin nhưng những người xung quanh luôn đồn đại rằng cậu ấy có đại gia chống lưng, và khi JungKook góp mặt trong bộ phim này cũng là đoạt đi vai diễn của một diễn viên đã được chỉ định trước đó. Cho nên, ở trong đoàn làm phim này ngoài những thành phần không bận tâm mọi chuyện ra gần như chẳng có ai ưa cậu ấy.
Lạc lõng giữa một tập thể, đó là chuyện đáng buồn nhất. Nhưng là, Jeon JungKook dạo gần đây thật sự rất lạ.
- Dạo này cậu ấy tránh mặt anh, cảm giác cứ như muốn giữ khoảng cách vậy.
Kim Nam Joon nói đùa.
- Cũng có khi là cậu ấy không còn muốn bận tâm anh nữa.
Kim Seok Jin vốn không biết nói đùa, nghe tới đó chỉ thở dài.
- Anh cũng không biết nữa.
Kim Nam Joon buồn cười.
- Anh

«  Chap 37

Chap 39 »

#bts #hopemin #jungkook #namjin #suga #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm