Đọc Truyện theo thể loại

Tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi không biết từ bao giờ mà vẫn chưa có người bắt máy . Jungkook lúc này rất muốn bỏ ngoài tai tất cả vì chả còn sức để làm điều gì . Nằm trên giường mà cuốn chặt trong chăn . Sau một hồi , cậu mới uể oải chui ra khỏi chăn , đưa tay lên tủ đầu giường mò lấy cái điện thoại rồi chậm rãi ấn nút nghe
-"Phải cậu không vậy , gọi nãy giờ mới chịu nghe hả ! "- Jungkook vừa nhấc máy đầu bên kia liền truyền đến thanh âm giận dữ mà quát to
-Cậu gọi có gì không ? - Jungkook giọng nói không chút sức lực , mắt vẫn nhắm nghiền , mệt mỏi trả lời
-"Sao vẫn chưa tới trường , cậu có làm sao không vậy "- Jimin lo lắng hỏi
-Tớ thấy hơi mệt , cậu xin nghỉ giúp tớ đi -
-"Không khỏe chỗ nào , nói tớ nghe đi "-
-Không sao , ngủ một lát là khỏe thôi mà -
-"Vậy cậu nghỉ ngơi đi , chiều tớ qua "-
-Không , không cần qua đâu , tớ thật không sao , Jimin cậu có qua tớ cũng không mở cửa đâu - Jungkook kiên quyết trả lời
-"Được rồi , được rồi . Nghỉ ngơi nhiều vào , có chuyện nhớ gọi tớ , tớ lập tức chạy qua "- Jimin dịu dàng căn dặn
-Ừ , cảm ơn cậu - nói rồi , Jungkook cúp máy rồi quoăn điện thoại sang một bên , đắp chăn lại muốn ngủ
Jungkook cảm thấy đầu lúc này thật rất đau , cảm nhận được cơ thể như nóng bừng lên và sức để ngồi dậy cũng không có , mệt mỏi không thôi . Cậu bệnh rồi . Chắc là do hôm qua dầm mưa về nhà , không ăn , không uống cũng không tắm rửa gì . Chỉ thay ra bộ đồ ướt rồi liền lên giường chui trong chăn mà muốn ngủ . Vì thế hôm nay mới bệnh đến ban nãy nói chuyện thôi mà cũng thấy không có hơi rồi .
Chuyện hôm qua , Jungkook cậu thật rất muốn coi là một cơn ác mộng , cơn ác mộng mà sau một đêm liền không còn nữa . Muốn được như thế nhưng không tài nào thành hiện thực . Từ hôm qua khi về nhà cậu đã mệt đến nỗi vừa nằm xuống đã thiếp đi . Lúc đó cậu đã nghĩ sẽ càng tốt vì khi ngủ sẽ không còn nhớ tới chuyện buồn đó nữa và cũng không còn nhớ tới những lời nói cay độc mà Taehyung nói ra . Trong lòng Jungkook cũng mong rằng ai đó hãy cho cậu ngủ luôn , ngủ thật sâu để không phải đối mặt với sự thật nữa .
À , Jungkook cậu nhớ ra rồi . Cái ngày mà Taehyung hắn đã mỉm cười với cậu , ban cho cậu chút sự vui sướng trong lòng cũng là một ngày mưa . Và cái ngày hôm qua , ngày hắn tàn nhẫn cướp đi hạnh phúc nhỏ nhoi trong lòng cậu cũng là một ngày mưa . Ông trời thật là không thương cậu , đều là hai cơn mưa bất chợt không báo trước nhưng cơn mưa sau này ông trời trả lại cho cậu còn có thêm sự đau thương , cậu đau buồn đến tàn tạ ra thế này .
Jimin muốn chiều nay qua nhà cậu ? Jimin muốn thì tất nhiên là có thể nhưng lại không phải thời điểm này . Thời điểm cậu cảm thấy xấu hổ với Jimin nhất . Cậu sai rồi , sai khi không nghe lời Jimin nói mà dại khờ đi lao đầu vào bụi gai . Hoseok cũng đã nói là hãy cận thận . Tại sao những lời nhắc nhở như thế cậu lại tất cả đem bỏ ngoài tai để bây giờ nhận được sự đau đớn đến như  vậy . Cậu thật có lỗi , có lỗi với tất cả .
Cái gối của cậu ướt rồi , cậu không tài nào ngăn được nước mắt chảy ra khi lại nhớ tới Taehyung . Taehyung hắn , thật tàn nhẫn
_____________________
Khóc đến thiếp đi hồi nào không hay . Trong cơn say ngủ , cậu bất giác nghe được tiếng chuông cửa kêu lên không ngừng cùng tiếng quát mắng của ai đó
-Jeon Jungkook , mau mở cửa , cậu bị gì rồi , sao không lên tiếng ? Mau ra mở cửa !!! -
Jungkook nghe thấy thật ồn ào mới lờ mờ tỉnh giấc . Không cần đoán cũng biết , chỉ có tên Jimin đó mới có thể bạo gan ồn ào trước cửa nhà cậu như vậy thôi . Thật không biết tôn tri trật tự , cậu làm như vậy bộ không sợ lát nữa tổ trưởng dân phố tới bắt đi ? Đã bảo đừng tới rồi mà vẫn tới , đúng thật không ai có thể cứng đầu hơn Jimin cậu . Jungkook chậm rãi ngồi dậy , ôi sao cái đầu của cậu vẫn không đỡ hơn chút nào vậy . Jungkook đưa tay lên xoa xoa thái dương , từ từ ngồi dậy ra khỏi phòng , níu lấy tay dịnh lê bước trên cầu thang đi xuống nhà
Vừa thấy có người mở cửa , Jimin như bùng nổ liền muốn mắng cho cậu một trận nhưng lại để ý thấy sắc mặt cậu trắng bệt , chả còn sức sống . Jimin liền nảy sinh lo lắng , những lời định nói liền nuốt trở lại , liền lên tiếng hỏi han
-Cậu có sao không vậy , nhìn sắc mặt rất không tốt - Jimin chạy tới sờ lấy tráng cậu
-Hơi nóng đó , đã uống thuốc chưa ? - Jimin lo lắng hỏi
-Không sao , cảm nhẹ thôi , ngủ một lát liền hết - cậu cố gượng cười trả lời
-Cậu mau mau lên phòng nghỉ ngơi , à mà ... đã ăn gì chưa -
-Tớ không đói - Jungkook nhẹ lắc đầu
-Được rồi , không đói thì cũng nên ăn chút gì đó . Lên phòng nghỉ đi , một lát sẽ có đồ ăn ngay - dứt lời , Jimin nhanh chóng dìu cậu lên phòng , đặt xuống giường , đắp chăn gọn gàng cho cậu rồi mới ra ngoài .
Một lát sau liền quay lại , trên tay còn bưng thêm một tô cháo nóng nghi ngút khói , bước lại ngồi bên giường
-Dậy ăn một ít , sẽ khỏe lại ngay - Jimin nhẹ lay người cậu
Jungkook nghe thế , chậm chạp ngồi dậy nhìn người trước mắt . Jimin thật dịu dàng mà mút muỗng cháo lên , đưa gần miệng mình thổi thổi xong mới kề đến miệng cậu
-A ... nào - Jimin một bên làm động tác há miệng , muốn cậu làm theo
-Tớ tự ăn được - Jungkook đưa tay lên muốn cầm muỗng
-Thôi nào , tớ là hôm nay muốn đối đãi tốt với người bệnh , cậu cũng đừng phụ lòng tớ chứ - Jimin không nhường muỗng , nhất quyết muốn giúp cậu ăn
Jungkook thở dài không ý kiến nữa , há miệng cho Jimin đút
-Ngon chứ ? Là cháo do thím Lee nhà tớ nấu đó - Jimin cười cười nói
-Ừm ... ngon lắm - cậu nhẹ gật đầu , tiếp tục được Jimin đút ăn
-Tớ ăn xong thì cậu về đi , cũng tối rồi - bây giờ cậu mới để ý thấy đồng hồ cũng đã điểm hơn mười tám giờ rồi . Thật là hồi sáng cậu đã ngủ đến tận chạng vạng mới tỉnh giấc a
-Đừng lo cho tớ , tớ xin mẹ tối nay qua ngủ với cậu rồi , quần áo để thay cũng đem theo luôn rồi - Jimin vừa thổi cháo nguội xong liền nói
-Tớ cũng đâu bệnh nặng đến mức  cần có người túc trực suốt đêm như vậy - Jungkook cười khổ nói
-Tớ cũng đâu biết là cậu đang bệnh . Mục đích qua đây cũng là muốn tối nay cùng cậu thôi , lâu rồi không cùng nhau - Jimin vừa đút cháo cho cậu vừa thản nhiên nói
-Cùng nhau ? - Jungkook nuốt cháo hỏi
-Ây

«  Chap 12

Chap 14 »

Loading...
#bangtanboys #bts #fanfiction #jungkook #taehyung #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm