Đọc Truyện theo thể loại
Hạ Lam về khá muộn, đã quá nửa đêm.
Bình thường vào giờ này Văn Minh đã yên vị ở nhà, vừa đọc báo vừa đợi cô trở về. Thế nhưng hôm nay khi bước vào biệt thự Trịnh gia, thứ chờ cô chỉ là bóng tối vô hạn và sự im lặng dai dẳng.
Văn Minh đã nhắn tin cho cô từ tối nói sẽ ra ngoài ăn tối với một đối tác quan trọng. Hạ Lam cũng liên lạc với cậu ngay khi nhìn thấy tin nhắn đến đó nhưng đáng tiếc lại không thể kết nối điện thoại. Cô nghĩ hẳn rằng người đó rất quan trọng, quan trọng đến mức Văn Minh phải tắt máy để không làm phiền đến bữa tối của họ. Tự trách mình dạo này bỏ bê chồng con quá mức, chồng mình cùng ai làm việc cũng không biết, đúng là vô tâm! Sau hôm nay nhất định cô phải rũ bớt đống công việc kia ra để giành thời gian cho cậu mới được. Bận gì thì bận ít nhất cũng phải cho nhau vài ba tiếng một ngày chứ đúng không?
Để lại tin nhắn cho Văn Minh sau đó tiếp tục tất bật giải quyết mọi sự. Hạ Lam bị guồng quay công việc và sự nhiệt tình của đám "gà nhà" cuốn đi. Mãi đến lúc đồng hồ công ti điểm mười hai giờ đêm mới giật mình tỉnh mộng, luống cuống về nhà. Xe đã đợi sẵn ở dưới, cô chỉ cần lên đó là có thể trở lại Trịnh gia. Không giống như những nhân viên này, bọn họ hết lòng vì công việc tới mức có thể thâu đêm suốt sáng, làm cho ra sản phẩm ưng ý mới tìm một góc êm ái trong phòng thiết kế mà ngủ tạm..
Còn tưởng về nhà sẽ đối mặt với ánh mắt nửa lo lắng nửa trách cứ của Văn Minh cơ. Ai ngờ cậu ấy còn chưa trở lại, cũng chưa hề đọc được tin nhắn đang chờ của cô.
Bặm môi bật sáng đèn, Hạ Lam để những vệ sĩ kia lùi ra vòng ngoài. Cô vứt bỏ đồ trang sức và vài món phụ kiện đi kèm bên người xuống bàn, mệt mỏi quyết định sẽ đi tắm trước. Xả một bồn nước đầy tràn, thả mình ngâm trong đó cùng chút tinh dầu và nến thơm. Hạ Lam không vội cầm điện thoại, cô chỉ mở nhạc nhẹ, im lặng suy nghĩ lại mọi chuyện.
Căn nhà lớn này bình thường đâu có trống trải như vậy, cũng đâu có im lặng như vậy.. Thế mà chỉ vì thiếu đi một người đã khiến nó trở nên lạnh lẽo đến thế. Bao ngày nay Hạ Lam vô tâm mải miết bên ngoài chẳng hề hay biết tâm trạng của Văn Minh. Cậu ấy ở nhà chờ một người phụ nữ như cô thật muộn mới về sẽ có cảm giác gì? Lo lắng? Sợ hãi? Bất an?.. Đã vậy lại không thể tự mình đi tìm người, ai bảo đối phương nói rõ là bận công việc. Những người như Văn Minh và Hạ Lam có lối tư duy rất giống nhau. Ngay khi nhắc đến điều này, nó sẽ giống như cấm địa, thế giới riêng tư của từng người. Nếu như đối phương cứ cố tình đi tìm hoặc tới tận nơi chờ đợi sẽ khiến họ cảm thấy không được tin tưởng..
Ngu ngốc thật!
Hạ Lam, mày đúng là cái đồ EQ thấp đến đáng thương!
Tận lúc này mới hiểu được cảm giác của Văn Minh, chậm tiêu quá mức!
Tiếng nhạc du dương dần tắt lịm đi, Hạ Lam xiết chặt bàn tay đứng dậy không ngâm nữa. Trời không quá lạnh nhưng đêm đã khuya rồi, nếu nhỡ Văn Minh về đột xuất thấy cô tắm kiểu này nhất định sẽ cằn nhằn mãi không thôi. Ai bảo thể chất cô tắm đêm dễ cảm làm gì chứ..
Mặc vào người bộ đồ ngủ, Hạ Lam hơi sốt ruột đi ra phía ngoài. Cô không ngồi trong nhà giống như mọi ngày mà thả bước quốc bộ ra tận khu vực cổng biệt thự. Con đường đi từ nhà chính đến cổng khá xa nhưng bù lại đèn đóm sáng trưng và bày trí vô cùng xinh đẹp. Lâu lắm rồi hai người không cùng nhau sánh bước dạo chơi ở nơi này, cũng không có thời gian cùng nhau trồng rau tỉa cây cảnh như đợt ở căn nhà nhỏ hai tầng kia.. Hạ Lam tự dưng có chút hoài niệm, tâm lý cô gái nhỏ về đêm bỗng dưng trở nên nhạy cảm lạ thường.
Gió nhè nhẹ thổi qua khiến mái tóc đã có chút dài của Hạ Lam tung bay. Từng sợi nho nhỏ quấn lấy gò má xinh đẹp của cô, mơn trớn từng tấc da thịt khiến cô cảm thấy buồn buồn. Chưa đủ, những cơn gió đêm còn tinh nghịch nhào đến quấn quanh thân thể, xuyên qua lớp áo làm sống lưng Hạ Lam lành lạnh.
"Cô Lam!" Mấy vệ sĩ vòng ngoài vốn luôn trực ở khu vực gần cổng, thấy Hạ Lam chậm rãi đi tới thì hơi ngạc nhiên, giật mình chạy tới "Cậu Minh còn chưa về!"
"Tôi biết!" Hạ Lam gật đầu, đi tới xích đu cách đó không xa, vui vẻ ngồi xuống "Tôi chờ anh ấy, các anh cứ làm việc của mình đi!"
"Dù sao cậu ấy cũng là lái xe về.." Mấy vị vệ sĩ có tâm ra sức khuyên nhủ cô "..Sao cô không trở lại nhà cho đỡ lạnh? Nơi này còn có khá nhiều muỗi nữa!"
"Các anh vất vả như vậy còn không kêu nửa lời.." Hạ Lam lắc đầu gạt đi "..Tôi chỉ có chút ít thế này đáng gì!"
"Cái này.. Chúng tôi là.." Mấy vị vệ sĩ còn định khuyên nhủ Hạ Lam, nhưng lời còn chưa ra được đến bên miệng đã bị ánh sáng của xe ô tô chiếu đến khiến ai nấy dừng lại, quay sang phòng thủ.
Xe này đúng là xe của cậu Minh, nhưng bình thường khi cậu ấy ra ngoài đều có một vài xe nhỏ khác đi kèm, vì sao hôm nay lại chỉ có một mình chiếc xe này trở về như thế?
Là cậu Minh xảy ra chuyện? Hay cả đoàn xe đã xảy ra chuyện? Nhưng nếu có vấn đề thì vì lí do gì chiếc xe này lại ung dung mà chạy như vậy?..
"Cậu Minh trở về? Cô Lam, phiền cô đứng lui lại cho!"
"..."
Hạ Lam cũng cảm thấy được sự bất thường, cô hơi hốt hoảng với những suy đoán hỗn loạn của bản thân nhưng cũng cố gắng trấn định lại nhanh nhất có thể. Ôm lấy hai tay, Hạ Lam đứng lui về phía sau chờ đợi chiếc xe khả nghi kia đi tới.
Không mất quá nhiều thời gian chờ đợi, xe đã dừng lại ở ngay bên cửa. Trong khi tất cả còn đang nín thở bóp cò thì cánh cửa cạnh ghế lái bật mở, từ nơi đó xuất hiện một người - không phải tài xế!
Một cô gái cao gần mét tám, vóc dáng siêu chuẩn đang dùng tư thái kiều diễm bắt mắt nhất bước xuống phía dưới. Cô nàng không thèm quan tâm đến cái nhìn chăm chú của vệ sĩ phía trong này, chậm rãi vòng ra cửa sau dìu đỡ một người bước ra.
Hạ Lam nhìn thấy khuôn mặt của cô gái vừa xuất hiện này thì ngơ ngác mất vài chục giây. Đầu óc của cô tự dưng loạn như mớ bòng bong, cảm giác không thể tin nổi chiếm cứ trọn vẹn lý trí vốn dĩ đang rất mệt mỏi của cô.
Khuôn mặt này, đôi mắt này, sống mũi này, bờ môi này.. Mọi thứ đều giống người phụ nữ trong ảnh - mẹ của Văn Minh, mẹ chồng cô - y như đúc! Nếu như không phải Văn Minh đã nhiều lần nói với cô về người này, cũng đã từng cho cô coi qua ảnh cô ta chắc chắn Hạ Lam sẽ nhầm lẫn đây là Ngô Mai Lan!
Giống đến khó tin!
Đáng sợ thật!
Bác sĩ ở viện thẩm mỹ kia cũng cao tay quá mức rồi!
Nhưng không phải cô ta chỉ là trợ lý của trợ lý cao cấp thôi sao? Vì cái gì hôm nay tự dưng lại làm lái xe riêng cho Văn Minh và ở cạnh cậu ấy khi không có lấy một người vệ sĩ? Hay Văn Minh gặp vấn đề gì? Cậu ấy..
Hạ Lam không có thời gian cho suy tính của mình load xong, ngay khi thấy cô gái kia đỡ Văn Minh từ ghế sau xe xuống đã lập tức nhào đến. Mặc kệ sự vây cản của không ít vệ sĩ, cô chạy tới bên cạnh bọn họ, nổi cơn chiếm hữu giành chồng từ tay cô ta. Híp mắt nhìn người này một cái, Hạ Lam tự cảm thấy thái độ của bản thân không lịch sự cho lắm nên đành chớp mắt, giả lả mỉm cười: "Cảm ơn cô đã đưa chồng tôi về tận nhà!"
"Không sao!" Cô gái có gương mặt giống mẹ Văn Minh như đúc này còn ai khác ngoài Mai Anh sao?
Cô nén

«  Chương 172

Chương 174 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Từ khóa tìm kiếm