Đọc Truyện theo thể loại


cre: yingieeeeeeeee
...
nếu như một ngày có quay trở lại, liệu có còn như lúc xưa?
em dành tất cả thanh xuân chỉ để yêu anh thôi, sao giờ chẳng thể nào chạm tới? [1]
.
khi đình trọng tỉnh lại, đó đã là chuyện của rất nhiều ngày sau đó. căn phòng bệnh trắng toát nhưng lại lập loè những sắc màu gay gắt khi đôi mắt em vốn không quen với ánh sáng sau nhiều ngày. toàn thân em vẫn không ngừng đau đớn tựa như bị tảng đá lớn đè lên, đau tới độ chỉ riêng việc trút một hơi thở nhẹ nhàng thôi cũng thừa sức làm thần kinh em tê liệt.
'anh ơi...'
đình trọng tìm kiếm anh như một lẽ hiển nhiên, nhất là khi em bắt gặp bóng áo trắng đang ngồi túc trực bên giường bệnh. thấy động tĩnh từ em, người kia hơi thần người ra chút xíu, rồi cũng vội vã reo lên như đứa trẻ đón mẹ đi chợ về.
'a, bồ trọng tỉnh rồi!'
em nhíu mày, cẩn thận soi xét lại người ngồi bên. không phải anh, là trọng đại. bởi vậy, trái tim em vô cứ nhói lên một nhịp hụt hẫng, và cả giác trống trải cũng theo đó mà cứ thế dâng đầy.
'bồ trọng tỉnh rồi hả? để tôi gọi bác sĩ nhé!'
trọng đại luống cuống, cứ quanh quẩn ngược xuôi hệt như một con rùa mà không biết nên làm sao. cậu định đỡ đình trọng dậy, nhưng sợ vô ý làm đau bạn nên thôi, đành vội chuyển hướng đi tìm người giúp đỡ.
'anh dũng sao rồi?'
thấy trọng đại toan rời đi, đình trọng vội gắng sức lên tiếng nhằm níu những bước chân người kia lại. trọng đại dừng lại nơi ngưỡng cửa. cậu vô ý nhìn thẳng vào ánh nhìn hết mực mong đợi của cậu bạn cùng tuổi, bởi vậy mới vội vàng quay đi nơi khác, đoạn ậm ờ đáp trả.
'... anh dũng chưa tỉnh đâu.'
'anh ấy không sao chứ?'
'ừ, không sao.'
'vậy cho tôi sang thăm anh ấy đi!'
đình trọng nhổm dậy, gắng sức nén lại cơn đau để tìm đường trèo xuống khỏi giường. thấy vậy, trọng đại buộc lòng phải trở lại phòng bệnh. cậu dùng một tay, thế nhưng vẫn dễ dàng ấn được kẻ kia nằm trở lại giường.
'nghỉ đi đã!'
'tôi muốn gặp dũng.'
'để sau!'
'nhưng tôi không yên tâm.'
'anh dũng không sao.'
'tôi chỉ qua xem dũng một chút thôi, chỉ một chút thôi.'
đình trọng kiên quyết bỏ ngoài tai lời ngăn cản của trọng đại. em một lần nữa nhẫn nại tìm cách bò xuống khỏi giường. chân em không sao mà, vẫn đi được đó thôi, vậy thì còn điều gì có thể ngăn em chạy đến bên anh ngay trong lúc này cơ chứ?
'không được!'
vậy nhưng trọng đại lại một lần nữa buộc phải ngăn cản đình trọng. cậu cầu thủ viettel vội chạy ra đứng chắn trước cửa ra vào, hoàn toàn không có ý để đình trọng bước qua dù chỉ nửa bước. cậu vẫn lảng tránh ánh mắt của đình trọng, cho rằng đó là điều duy nhất mình có thể làm tốt trong lúc này.
'đại, anh dũng làm sao?'
nhận thấy sự thiếu quyết đoán trong ánh mắt của trọng đại, đình trọng vội đưa tay xiết chặt lấy cánh tay cậu bạn. người đang bị thương ở tay là em cơ, vậy mà không hiểu sao trong hoàn cảnh này, chính trọng đại mới là kẻ bị hành động của em làm cho phải nhíu mày đau đớn.
'không sao.'
'có thật là không sao?'
'thật.'
'vậy sao không cho tôi gặp?'

'...'
'hay là... anh không muốn gặp tôi?'
khi câu hỏi đó vừa vang lên, đó cũng đồng thời là lúc lực xiết trên cánh tay trọng đại dần nới lỏng. nhìn vào vẻ hoang mang và cả tủi thân hiện lên trên gương mặt kẻ kia, sự sắt đá mà trọng đại ngầm tự nhủ phải vẽ lên mình nay cũng dần lơi lỏng.
'không phải.'
'... vậy thì sao chứ?'
'anh dũng tỉnh từ hôm qua rồi, mà giờ anh ấy không có ở đây đâu.'
bùi tiến dũng đã tỉnh dậy từ buổi sáng ngày hôm qua. kể cũng đúng, dù cho có bị thương nặng thì vết thương của kẻ đó cũng chẳng thể nào đem ra so sánh với con hồ ly mà anh luôn hết mực chở che cho được. ấy vậy mà khi nghe tin tiến dũng chưa tỉnh, có kẻ lại khờ khạo, dễ dàng tin ngay.
'anh ấy đâu rồi?'
'...'
'đại!'
'anh ấy vừa đi cùng người của câu lạc bộ rồi. ban lãnh đạo bọn này ép anh ấy phải phủ nhận mối quan hệ giữa hai người.'
đình trọng im lặng, cúi đầu nhìn cái bóng của chính mình hắt trên sàn đá lạnh tanh. phủ nhận cũng là đúng thôi, nhất là khi mối quan hệ giữa cả hai chẳng thể nào tiến xa hơn nữa. em sẽ không nói mình ân hận, bởi như vậy là ích kỷ.
em chỉ dám mong, quyết định ấy sẽ không khiến anh của em đau lòng.
'nhưng bồ trọng đừng lo...' trọng đại đột nhiên đặt tay lên vai em, cùng với đó là cười một cách vô cùng ngốc nghếch. 'anh dũng bàn với tôi rồi. tới lúc đó anh ấy sẽ phản dame, bất ngờ công khai mọi chuyện, như vậy thì đố thằng nào cản được.'
đình trọng vội vã ngẩng đầu lên nhìn sau khi nghe lời tuyên bố chắc nịch từ phía trọng đại. em nhìn sâu vào mắt cậu bạn, gắng xác định xem những gì vừa nghe liệu có đến bao nhiêu phần trăm sự thật, để rồi mất một lúc lâu sau đó mới sực tỉnh mà thô lỗ gạt đi cánh tay đang đặt trên vai mình.
nụ cười trên môi trọng đại trong thoáng chốc đã tắt ngấm khi cổ áo cậu chịu một lực xiết mạnh bạo từ kẻ đang đứng đối diện mình.
'vừa nói gì?'
'thì tôi bảo... anh dũng sẽ công khai chuyện giữa hai người.'
'sao không cản anh ấy? sao lại để anh ấy làm như vậy?'
đình trọng dường như quát lên, thiếu điều đấm thẳng vào mặt trọng đại một cái thật đau để thể hiện toàn bộ sự giận dữ, lo lắng và day dứt nơi mình. bùi tiến dũng, rốt cuộc anh lại định gây ra chuyện tày trời gì nữa đây? em chấp nhận rời xa anh, cắn răng vì anh mà tự gây ra cho cả hai biết bao đau đớn, đâu phải để một ngày tỉnh lại và nghe tin anh định đẩy mọi chuyện đi tới nước này?
'anh dũng đi lâu chưa?'
'cũng mới...'
đình trọng không đôi co với trọng đại nữa, chỉ giật vội chiếc điện thoại của cậu bạn, luống cuống bấm số anh gọi đi. không được! anh dứt khoát không được công khai, dứt khoát không được vì em mà tự đạp sự nghiệp mình xuống bùn như vậy. anh nói việc chia tay vốn là của hai người, cớ sao công khai thì lại dám nhân lúc em ngủ khì mà tự mình quyết định?
tiến dũng không nghe máy, đáp lại đình trọng chỉ là những tiếng tút đầy vô vọng mà thôi. em cáu kỉnh sút chân vào thành giường, ai ngờ tự khiến bản thân ngã lăn ra đất trước ánh nhìn thất kinh của trọng đại. đình trọng ngồi thu lu trên nền đá lạnh tanh, đầu cúi gằm đầy tủi hổ cùng bất lực. thấy trọng đại lúi húi chạy đến đỡ mình, em một lần nữa tóm cổ áo cậu bạn lôi xuống tra hỏi.
'anh dũng đang ở đâu?'
'... tôi không biết!'
'nói dối!'
'... không biết mà!'
'đưa tôi đi tìm anh dũng.'
'không được! anh trường mắng đấy!'
'không được nói cho anh trường! không được nói cho bất cứ ai cả! chỉ hai chúng ta đi thôi!'
'... không được đâu mà! bồ trọng vừa tỉnh lại mà, ra ngoài có chuyện thì sao?'
'này nguyễn trọng đại! đổi lại người đang làm cái việc ngu ngốc đó là anh đức thì bồ tính làm gì hả?'
câu hỏi gay gắt của đình trọng đổi lại một cái nhíu mày bất giác từ

«  bonus 4 : ảnh [1]

192. mơ »

Loading...
#daiduc #dungchinh #dunghau #dungtrong #fanfiction #manhduy #thanhphương #u23 #u23vn

Mục lục

1. là gì

2. trên hay dưới

3. lựa chọn

4. ghen

5. điều đặc biệt

6. thường châu

7. dỗi

8. khoảnh khắc

9. cuộc bình chọn

10. tỏ tình

11. tết

12. ai là thủ phạm?

13. chia tay

14. chấn thương

15. tin nhắn

16. hỏi

17. xin lỗi

18. nói dối

19. ghét

20. ba từ

21. tìm

22. 421

23. món quà

24. tin nhắn nặc danh

25. hứa

26. sợ mất

27. cá cược

28. mất đồ

29. hành động

30. nhớ

31. hối hận

32. đau

33. lời thú nhận

34. nói thầm

35. hậu cá cược

36. 1001 kiểu ghen tuông của trần đình trọng

37. alive or dead: đoàn văn hậu

38. khác

39. giận

40. biến mất

41. quên

42. phàn nàn

43. hôn

44. thường châu [2]

45. điều ngọt ngào

46. bùi tiến dũng 280297 - 280218

47. tỏ tình

48. phan văn đức hậu cung li kì truyện

49. hát

50. thói quen xấu

51. 19 ❤️ 06

52. thất vọng

53. trốn tập

54. phạt

55. congphuong_diamond insta

56. nhật ký của nguyễn trọng đại

57. thay đổi

58. những tin nhắn

59. truth or dare

60. muốn nghe

61. tai nạn

62. những tin nhắn [2]

63. bùi tiến dũng và con số 13

64. câu đầu tiên

65. nhật ký công chúa - ngày hoảng loạn

66. mất tích

67. mười 7 tuổi

68. nổi giận

69. 2005

70. tình yêu

71. lạc

72. bản báo cáo của cục moe

73. sau trận chiến

74. đội trưởng là để yêu thương

75. gặp phụ huynh

76. ôm

77. thang máy

78. đám trẻ nhà thầy park

79. quá khứ

80. yêu xa

81. 20 💔 05

82. trong mắt các anh, bé út vẫn là duy nhất

83. bùng binh

84. những câu hỏi, em, và nỗi nhớ nơi anh

85. xem phim

86. một tỉ

87. nguôi giận

88. không còn

89. độc ác

90. phản bội

91. nói dối và nói thật

92. valentine trắng

93. tin nhắn bị huỷ

94. nhật ký đốt nhà của trần đình trọng

95. tin nhắn tỏ tình

96. mưa

97. ngu

98. trễ hẹn

99. cảm động

100. nửa đêm

101. xót xa

102. xưng hô

103. lễ đường

104. say

105. cuộc bình chọn [2]

106. nếu - thì

107. nói dối [2]

108. yêu, cưới, giã

109. đàn ông đích thực

110. những tin nhắn [3]

111. trước hay sau

112. câu nói

113. không biết

114. biết

bonus: mời phụ huynh

115. làm gì?

116. mệt mỏi

117. khoảng cách

118. ốm

119. 'thôi mà, thôi'

120. u23 vs pox

121. vì em che cả bầu trời

122. thất hứa

123. phan văn đức và ngày trời nổi bão

124. cha

125. con gái

126. không phải

127. say [2]

128. khai báo

129. có lỗi

130. về nhà

131. xa

132. 5 điều

133. 5w

134. 1/4

135. cập nhật tình hình

136. những mẩu hội thoại

137. qua một đêm

138. tìm trẻ lạc

139. sos

140. ánh nắng của mèo

141. 'tao đã làm gì?'

142. tụ họp

143. sao băng

144. điều quan trọng

145. bộ phận

146. về bên

147. confession

148. buông tay

149. lí do

150. cơ hội

151. không bao giờ

152. 101 kiểu hôn

153. nợ

bonus 2. hoán đổi

bonus 3. hoán đổi [2]

154. hỏi

155. đột ngột

156. 14 vs 19

157. cục moe của đội trưởng

158. thứ 6 ngày 13

159. dấu vết

160. chấp niệm

161. gần

162. thay lòng

163. chó, mèo và đám lửa

164. làm sao buông tay

165. giang hồ đồn

166. cuộc ghé thăm của jav boy

167. lửa bén tới mông

168. ngày sai trái

169. bao lâu

170. một ngày

171. hạnh phúc

172. quả báo

173. mất điện

174. phòng khám dã chiến của em bé

175. không bao giờ [2]

176. hiến máu

177. phụ huynh [2]

178. 'tao no rồi!'

179. đội trưởng, cháy lên đi!

180. bệnh nan y

181. tin đồn

182. bản tường trình

183. hộp nhắn gửi

184. offline bệnh viện

185. 'anh sao rồi?'

186. cháy

187. chỉ cần em an toàn [1]

188. chỉ cần em an toàn [2]

189. đọc gì hôm nay?

190. chuyện gì đã xảy ra?

bonus 4 : ảnh [1]

191. về

192. mơ

193. thắc mắc

194. oan

195. ba giây

something

Từ khóa tìm kiếm