Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới

Bị thương
~~~~~~
Dạo này tôi thay đổi chóng mặt luôn. Ai cũng nói tôi như lột xác thành người khác vậy. Bọn thằng Sún còn công nhận điều đó, chúng nó bảo tôi dạo này xinh hẳn ra, có điều vẫn còn hơi mập một tẹo. Mà cũng không mập lắm đâu, chỉ là hơi đầy đặn, tròn tròn tí thôi. Nói chung là vẫn xinh. Chính tôi cũng còn không tin vào mắt mình nữa mà. Cái con lùn đen đúa xấu xí ngày nào đã không còn nữa rồi, thay vào đó là con nào ấy, lạ hoắc à. Nhiều khi tôi nhìn mình trong gương còn tự thắc mắc rốt cuộc đây có phải là tôi không nữa.
Để thay đổi được tôi như bây giờ, công lao to lớn nhất là của bác Lam. Từ hồi bị anh Tí ngày nào cũng bắt qua tới giờ, lâu lâu bác ấy lại rủ tôi đi làm đẹp. Bác ấy dắt tôi đi thay đổi kiểu tóc, đắp mặt nạ, rồi mua sữa rửa mặt,...đủ thứ mà từ hồi cha sinh mẹ đẻ tới giờ tôi chưa một lần được rờ tới. Rồi ra đường bắt mặc áo khoác, đeo khẩu trang. Tóm lại là chỉ một thời gian sau đã biến tôi từ con vịt ù ù cạc cạc trở thành con thiên nga vô cùng xinh xắn. Thật đấy, ai cũng bảo thế. Mấy đứa trong trường còn tưởng học sinh mới không đấy. Đi đâu cũng được khen xuýt xoa.
Bây giờ tôi mới được trải qua cái cảm giác xinh đẹp là như thế nào. Nói khiêm tốn thì cũng không tệ, mà nói thẳng ra thì hơi bị phiêu. Đám con trai thấy tôi đi ngang là nhìn muốn rớt dãi. Nhưng tính tôi trước nay thì mọi người biết rồi đấy. Chính vì thế bọn nó bảo tôi đẹp mà chảnh. Trước tôi xấu thì nói tôi xấu còn kiêu, giờ tôi đẹp rồi lại kêu tôi đẹp mà chảnh. Đúng là không biết sống sao cho vừa lòng thiên hạ. Tôi cũng chả quan tâm, kệ cha chúng nó. Giờ tôi đẹp, tôi có quyền. Đứa nào thích ý kiến thì lên phường ý kiến, tôi không giải quyết.
Mấy đứa con gái trong lớp thì xúm xít lại hỏi tôi đủ thứ, kêu bày cho bọn nó cách làm đẹp. Tôi có biết gì đâu, vậy nên đuổi bọn nó cút hết. Chúng nó thấy thế đâm ra ghét tôi, bảo không chịu chia sẻ kinh nghiệm làm đẹp cho bạn bè. Tôi nói thật, tôi mà biết là tôi chỉ ngay chứ giấu diếm làm gì, cũng có ăn được đâu mà giấu. Nhưng thực sự là tôi có biết cái khỉ gió gì đâu, bác Lam bảo làm gì thì tôi làm nấy thôi. Kêu tôi chỉ chúng nó không khéo lại khiến chúng nó từ vịt thành quạ thì chết dở.
"Dạo này em xinh lắm phải không?" Tôi đang viết bài, ngóc đầu lên nhoẻn miệng cười hỏi anh Tí.
"Ừ, xinh lắm. Xinh như con tinh tinh luôn."
"..."
Đáng hận, đúng là rất đáng hận. Cứ ừ một cái thì chết à? Chắc mắt anh ấy có vấn đề rồi mới không nhận ra thôi. Rõ ràng là bây giờ tôi xinh lắm rồi mà. Mà thôi, tôi biết tôi đẹp là được rồi. Có hỏi cái gã dở hơi này cũng vậy, thà không hỏi còn hơn.
Làm xong đống bài tập anh Tí giao một cách dễ dàng, tôi đứng dậy sắp lại mớ sách vở trên bàn bỏ vào túi rồi quay sang nói: "Em về đây."
"Không ăn cơm à?"
"Không, ăn hoài em không có tiền trả."
"Anh có kêu mày phải trả tiền đâu."
Xời, đừng thấy anh ấy nói vậy mà nghĩ anh ấy tốt bụng. Lầm to rồi. Thể nào cũng nói là sợ thừa đổ đi phí, xong lại bảo con Míc ăn không hết nên kêu tôi ăn phụ. Vậy đấy, cứ như tôi với con Míc cùng một đẳng cấp, à không phải, là cùng một giai cấp ý. Như kiểu ăn cơm thừa á. Tôi không thèm, xoay người đi về nhà.
Tôi đang loay hoay tra ổ khóa vào mở cửa phòng. Tôi ghét ai vào phòng mình mà không hỏi ý kiến lắm, cho nên đi đâu tôi cũng khóa lại. Lạ thật, bình thường vặn phát là được hôm nay vặn mãi không xong. Chắc là cái ổ khóa này muốn bị bán ve chai rồi.
"Tao giết mày, tao giết mày."
Đột nhiên sau lưng có tiếng gào thét. Theo phản xạ tôi xoay người lại thì thấy bà dì ghẻ đang lao như điên về phía mình. Còn chưa kịp phản ứng gì thì dì ta đã vồ lấy tôi, bóp chặt cổ của tôi, vừa ra sức siết chặt vừa gào: "Tao giết mày, tao giết mày. Trả lại con cho tao, trả lại con cho tao!"
Nếu là bình thường thì tôi có thể cự lại mà thoát khỏi dì ta, nhưng không hiểu sao lúc này dì ta cứ như một con mãnh thú, hai mắt đỏ ngầu nhìn tôi đầy căm phẫn. Tôi cố gỡ tay dì ta ra nhưng không tài nào gỡ nổi. Mặt tôi đỏ gắt lên, tôi bắt đầu cảm thấy khó thở. Tôi sắp không chịu được nữa rồi.
Dì ta buông cổ tôi ra, tôi cúi xuống ho sặc sụa. Còn chưa kịp định thần lại thì tóc lại bị nắm lấy lôi mạnh, cả cơ thể cứ vậy mà bị kéo đi. Tôi không cự lại được, tóc bị nắm ngược ra đằng sau nên càng cự càng đau.
"Bỏ ra, dì điên rồi sao? Bỏ tôi ra."
"Mày giết con tao. Chính mày giết con tao. Tao cho mày chết, cho mày chết."
Dì ta lôi tôi tới gần bờ giếng, nắm cả đầu tôi nhúi xuống thùng nước dự trữ gần đó. Cứ vậy nhúi xuống kéo lên nhúi xuống kéo lên. Tôi bị sặc nước, ho sặc sụa. Lúc vừa được ngoi lên chưa kịp thở, chưa kịp ú ớ tiếng nào đã bị nhúi xuống tiếp. Hình như còn chưa hả dạ, dì ta túm cả đầu tôi dập mạnh vào cạnh thùng mấy phát. Tôi nghĩ mình sắp chết rồi, cảm giác trên đầu có gì nóng nóng đang chảy xuống, khung cảnh trước mắt cũng mờ dần. Tôi...tôi sắp không ổn rồi.
"Dừng lại đi cô ơi, dừng lại đi. Bớ người ta cứu người, cứu người."
Tôi nghe có người kêu cứu, nhưng lại không rõ người đó là ai. Khung cảnh trước mắt cứ dần tối đi. Tôi mệt quá, không còn nhìn thấy gì nữa, không còn nghe được gì nữa. Cơ thể tôi...không còn có cảm giác gì nữa rồi.
Tôi từ từ mở mắt ra. Ánh nắng le lói bên ngoài chiếu vào mắt khiến tôi có chút khó chịu. Cổ họng khô đắng, tôi khó nhọc mở miệng thều thào: "Nước..nước..."
Định thần lại nhìn xung quanh, tôi đoán chắc chắn mình đang ở trong bệnh viện. Đầu tôi đau quá, cơ thể cũng rã rời. Có người vực tôi ngồi dậy, nhẹ cầm ly nước cho tôi uống.
"Khụ..khụ..."
"Uống từ từ thôi." Giọng nói quen thuộc vang lên, tôi khó nhọc ngẩng đầu nhìn người bên cạnh. Ngoài anh Tí của tôi ra thì còn ai vào đây được nữa. Chẳng hiểu sao trong những lúc cận kề cái chết thế này thì anh ấy luôn là người duy nhất ở cạnh tôi. Tôi thấy hạnh phúc quá chừng luôn.
"Con ngu này, thân xác để cho người ta hành hạ như vậy hả?" Anh Tí bỗng nhiên nhìn tôi giận dữ quát.
"Em...khụ...khụ..." Tôi không nói được lời nào. Sao anh ấy cứ thích nổi nóng với tôi như vậy nhỉ? Còn không biết thương người bệnh nữa, tôi đang là bệnh nhân đấy.
"Thôi mày im đi, không phải nói nữa. Khi nào khỏe anh xử mày sau. Không lại bảo anh ăn hiếp kẻ ôm yếu bệnh tật."
Còn không ăn hiếp là gì? Đấy, tôi chưa ra khỏi giường bệnh mà đã hăm dọa như vậy rồi. Chắc là muốn tôi ở trong này luôn hay sao ấy.
"Em...em...anh..."
"Em em anh anh cái gì? Mày nói cái khỉ gió gì vậy Lùn?"
Tôi còn chả hiểu tôi định nói gì nữa mà làm sao anh ấy hiểu được. Đùa thôi, tôi đang định hỏi sao anh ấy lại ở đây. Mà cái miệng như bị dính keo ý, mở ra cũng không nổi. Thôi thì im lặng vậy, kẻo người khác tưởng tôi là chủng tộc khác cứ ú ú ớ ớ không biết nói tiếng Việt.
Tôi nhích nhẹ người tựa lưng vào cạnh giường, cả cơ thể như không có xương vậy, nhũn cả ra. Thực sự là rất mệt, đầu còn quấn một vòng băng. Tôi khẽ nhắm mắt, lục lọi lại kí ức trước đó. Tôi nhớ tôi bị bà dì ghẻ bóp cổ, nhúng nước rồi đập đầu...cuối cùng thì...cuối cùng thì giờ thấy đang nằm viện.
Tôi quay sang nhìn anh Tí. Anh ấy đang ngồi cạnh tôi, quay mặt ra phía ngoài. Lưng anh ấy to thật, vừa to vừa rộng nữa. Chẳng biết sao lúc này tôi lại có ý nghĩ vô cùng táo

«  Chap 23: Sảy thai

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh »

#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Từ khóa tìm kiếm