Đọc Truyện theo thể loại Tải Nhạc Mới

Dậy thì
~~~~~~~
"Ngủ...ngủ ở đây á?" Tôi lắp ba lắp bắp, cảm giác mặt nóng ran. Trời ơi, nghĩ sao kêu tôi ngủ ở đây. Cô nam quả nữ...trong phim hay có mấy cảnh này lắm nè. Không lẽ...không được, không được, tôi phải bình tĩnh, thật bình tĩnh.
"Chứ mày định đi đâu?" Anh Tí khẽ nhíu mày nhìn tô. Hình như chuyện này đối với Anh ấy rất đỗi bình thường hay sao ý. Tôi chẳng thấy anh ấy có chút biểu hiện khác thường nào cả, chỉ là mặt anh ấy hơi phiếm hồng chút thôi. Nhưng tôi thì khác, tôi sắp loạn tới nơi rồi. Đầu tôi sắp biến thành đống bùn nhão rồi.
"Nhà anh còn nhiều phòng lắm mà. Hay em qua phòng bé Tũn ngủ. Dù gì em ấy cũng không có nhà."
"Giường nó bé tí, con lợn như mày sao ngủ được ở đấy."
"Vậy em qua ngủ với bác Lam."
"Không được. Nhỡ đâu nửa đêm mày ngáy khò khò sao mẹ anh ngủ được."
"Em sẽ không ngáy."
"Sao mày biết được?"
"Em đoán thế."
"Anh không yên tâm. Tóm lại là không được."
Sao anh ấy lắm lí do vậy. Tôi ngủ có ngáy đâu. À, cái này tôi cũng không chắc lắm, vì đêm ngủ say quá thì làm sao biết được mình có ngáy hay không. Chắc là không có đâu. Nhưng còn hơn là...ừm kêu ngủ ở đây á? Chắc tôi chết.
"Vậy em qua phòng bé Tũn trải chiếu ngủ dưới đất cũng được."
"Con ngu, nằm đất cảm lạnh chết ra đấy thì sao?"
" Vậy...vậy..."
"Còn vậy vậy cái gì, bước vô leo lên giường ngủ cho anh."
"Người ta kêu trai gái không được ngủ chung." Tôi cúi đầu xuống lí nhí.
Anh Tí gãi gãi đầu rồi tự nhiên quay mặt đi chỗ khác ho nhẹ mấy tiếng: "Anh có kêu ngủ chung với mày à? Anh là con trai nhà lành đấy, không dễ dãi vậy đâu. Còn nữa, mày cũng biết mày là con gái cơ à?"
Cái gã này vô duyên, hỏi thế mà cũng hỏi được. Tôi cắn răng lườm lại: "Không lẽ con trai?"
"Chắc vậy. Mà mày nói nhiều quá. Leo lên giường mau."
Tôi còn làm gì được nữa, đương nhiên là đi lại leo lên giường anh ấy rồi. Làm sao có thể cãi lại cái gã này được chứ. Hừm.
"Vậy anh ngủ ở đâu?" Tôi nằm trên giường trùm chăn kín mít. Sau đó lú nửa đầu ra ngó sang chỗ anh Tí hỏi.
"Anh ngủ dưới đất."
"Ơ, lỡ anh cảm lạnh chết ra đấy thì sao?" Lúc nãy rõ ràng anh ấy bảo nằm đất cảm lạnh chết mà. Bộ anh ấy muốn chết rồi à?
"Đúng là con lợn. Anh con trai, mày con gái. Khác nhau."
"Khác chỗ nào?"
Hình như tôi có nói sai gì à? Sao đột nhiên anh Tí quay sang nhìn tôi mặt hắc ám vậy kìa?
"Mày nói tiếng nữa anh cho mày đi Tây Thiên luôn đấy. Có im mà ngủ đi không?"
Tôi lè lưỡi, kéo chăn lại trùm kín đầu. Thôi mặc kệ vậy, ai bảo nhường giường cho tôi. Cho anh ấy ngủ dưới đất luôn. Nhưng liệu anh ấy có bị cảm mà chết không? Vậy thì không được, nhỡ anh ấy chết thì sao nhỉ? Hơ hơ, nhưng mà tôi buồn ngủ quá. Tôi vừa nghĩ cái gì ấy nhỉ? Hình như là...
"Lùn, dậy mau!"
Có tiếng người gọi. Tôi gãi gãi đầu, chép chép cái miệng lờ đờ mở mắt. Có chuyện gì mà mới sáng đã um sùm lên thế? Người ta đang ngủ ngon mà. Tôi xốc xốc mớ tóc bù xù phát xong kéo chăn trùm kín đầu thì lại nghe tiếng quát to hơn, rõ hơn: "Còn không mau dậy đi!"
Bực thật đấy, mới sáng sớm mà ầm ĩ cả lên. Tôi lim dim, đạp cái chăn sang một bên lồm cồm ngồi dậy: "Có chuyện gì vậy?" Tôi ngái ngủ, ngáp một rõ kinh khủng. Cũng chẳng để ý người đang đứng trước mặt tôi là ai. Nếu tôi tỉnh táo nhận ra là anh Tí thì tôi đâu có làm vậy. Mất mặt chết được. Nhưng lỡ rồi, biết làm sao được.
" Cái...cái...gì kia?"
Tôi dụi mắt mở to ngước nhìn khuôn mặt anh Tí đang bị biến sắc. Chết cha, tôi quên là mình đang ngủ nhờ...à, phải nói là bị ép ngủ lại ở nhà anh Tí. Nhìn theo hướng ánh mắt của anh Tí thì tôi ngạc nhiên. Hình như anh ấy...đang nhìn chỗ tôi ngồi mà. Tôi nghi hoặc, khẽ nhíu mày quay lại nhìn theo xem là thứ gì mà khiến anh Tí như bị khủng bố thế kia.
Cái...cái gì thế này?
Bây giờ thì chính tôi cũng không khỏi thất kinh giống anh Tí. Ngay chỗ tôi đang ngồi xuất hiện một...một vệt máu loang lổ. Cái này...cái này...không lẽ...
Tôi trợn mắt, nuốt nước bọt nhìn chằm chằm vệt máu trên giường, sau đó lại quay sang nhìn anh Tí. Anh ấy cứ đứng đờ ra, mặt trắng bệch như xác chết ở đó. Nhưng nhanh chóng sắc mặt lại chuyển sang đỏ. Tôi thấy anh ấy giống con tắc kè hoa quá. Lúc xanh lúc trắng lúc đỏ.
À hình như tôi lạc chủ đề rồi. Cái bây giờ tôi nên quan tâm chính là vệt máu đỏ trên giường kia. Tôi...cái này... Tôi bắt đầu hoang mang, tâm trí hoảng loạn rồi. Tôi cứ ngồi chết ở đấy, không biết phải làm sao. Hu hu, chắc tôi chết mất.
Anh Tí đột nhiên xoay người bỏ ra khỏi phòng. Không lẽ bị dọa chạy mất rồi sao? Lúc nào không bị sao lại bị ngay lúc này. Ông trời muốn đùa chết tôi sao?
Lát sau, tôi đang đờ đẫn ngồi trên giường thì bác Lam - mẹ anh Tí bước vào. Bác ấy ngồi xuống bên cạnh nói chuyện với tôi. Mọi người biết không? Tôi vừa mới trải qua một sự kiện vô cùng trọng đại trong cuộc đời đó chính là "dậy thì". Tôi đã dậy thì rồi đấy, tôi sắp thành người lớn rồi.
Sau một hồi nghe bác Lam giải thích cặn kẽ tôi mới hiểu lí do vì sao gần đây cứ đau bụng âm ỷ như thế. Hóa ra là chuẩn bị dậy thì. Bác ấy cũng dặn đủ thứ, cái gì nên không nên làm khi tới ngày này, rồi ăn uống thế nào cho hợp lí... Đại khái là những thứ cần phải biết sau khi dậy thì. Nhưng tôi chả nhớ được gì.
Bác Lam đặt xuống bên cạnh tôi một bộ quần áo. Chẳng biết tại sao bác ấy lại có quần áo của tôi mà đưa cho tôi nữa. Có khi nào bác ấy vừa qua nhà tôi lấy không?
"Được rồi, tội con quá. Con gái không có mẹ bên cạnh nên cái gì cũng không biết." Bác ấy xoa xoa đầu tôi cười hiền hậu. Tôi lại nhớ tới những lúc ở cạnh mẹ, tôi cũng được mẹ âu yếm như thế. Chẳng biết bây giờ mẹ tôi đang ở đâu, làm gì nữa.
"Thôi, dậy xuống ăn sáng với thằng Tí rồi hai đứa đi học đi không muộn. Bác cũng đi làm đây."
"Vâng."
Nói xong, bác Lam kéo tay tôi đứng dậy, lôi cái vỏ nệm dính máu của tôi cầm đi ra ngoài. Mà nhắc tới anh Tí, tôi lại đỏ hết mặt. Quả thật lúc này tôi không dám gặp anh Tí. Ai đời lần đầu tiên dậy thì lại để một đứa con trai nhìn thấy, mà người đó lại là người mình thích nữa. Kinh khủng hơn là dậy thì trên giường của người ta. Ôi thôi, còn gì thê thảm hơn chuyện này nữa không hả trời?Xấu hổ chết mất. Tôi chỉ có nước độn thổ mà trốn đi thôi chứ kêu tôi gặp anh ấy lúc này tôi làm sao dám. Số nhọ, đúng nhọ luôn.
Tôi cầm bộ quần áo đồng phục trên tay. Có cả bàn chải đánh răng, khăn mặt. Nhà giàu có khác, đồ cho khách lúc nào cũng có sẵn. Ở dưới xấp quần áo là một miếng băng vệ sinh. Để xem, là "cô tếch cô tét" gì đấy siêu mỏng cánh. Tôi gãi gãi đầu, tôi không giỏi tiếng Anh cho lắm nên không phát âm chuẩn được chứ tôi cũng có xem quảng cáo cái này trên ti vi rồi.
Tôi vội vã nhét miếng băng vệ sinh vào túi quần, ôm cả bộ đồ lên thập thò ra cửa. Xác định được không có bóng dáng anh Tí bên ngoài, tôi nhón chân lén lút nhẹ nhàng tiến về phía nhà tắm chui tọt vào đấy đóng cửa lại. Giải quyết xong xuôi, tôi lại lén lút ngó nghiêng xung quanh xem tình hình rồi mới khẽ nhón chân định chuồn đi. May quá, không có anh Tí ở đây. Xem ra ông trời giúp tôi rồi.
"Đứng lại đấy!"
Nghe tiếng quát sau lưng, tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ôi thôi xong đời tôi rồi. Hu hu, ông trời muốn hại chết tôi đây mà. Đã cố tình trốn tránh rồi mà còn gặp

«  Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 23: Sảy thai »

#at10tion #at10tion2017 #haihuoc #langmang #love #tieuthuyetthieunien

Mục lục

Giới thiệu

[Phần I] Chap 1: Con Ba Gang

Chap 2: Đứa nào muốn cưới nó thì bước qua xác tao

Chap 3: Đi thả diều

Chap 4: Si bắt cheo

Chap 5: Đụng trúng hotboy

Chap 6: Anh muốn hẹn hò với em

Chap 7: Sinh vật quý phải bảo tồn

Chap 8: Anh cõng mày về

Chap 9: Phi vụ trộm cam

Chap 10: Dì ghẻ

Chap 11: Xem phim với hotboy

Chap 12: Hotboy sợ ma

Chap 13: Chiến tranh lạnh

Chap 14: Bị ngất

Chap 15: Tưởng mày chết luôn rồi

Chap 16: Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày

Chap 17: Đừng để anh nắm đầu mày xách về

Chap 18: Ra phố

Chap 19: Anh thích thì anh đểu thôi

Chap 20: Hay mày muốn anh vác mày về?

Chap 21: Con hâm, ngủ ở đây này

Chap 22: Dậy thì

Chap 23: Sảy thai

Chap 24: Bị thương

Chap 25: Đừng có thấy anh đẹp trai mà hại đời anh

Chap 26 : Em họ

Chap 27 : Lùn háo sắc

Chap 28: Giao kèo

Chap 29: Tập xe máy

Chap 30: Ôsin cao cấp

Chap 31: Kế hoạch phá hoại

Chap 32: Ngoan hiền dễ thương

Chap 33: Anh đẹp trai tỏ tình

Chap 34: Đó gọi là ghen sao?

Chap 35: Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa

Chap 36: Tình cảm chẳng thể giả dối

Chap 37: Anh cũng thích mày

Chap 38: Anh là đồ đểu

Chap 39: Mày nhất định phải chờ anh về

Chap 40: Chúng tôi...có lẽ chỉ được đến đây thôi

[Phần II] Chap 41: Bốn năm sau

Chap 42: Công việc mới

Chap 43: Cơm cuộn

Chap 44: Không phải ghét, mà là hận

Chap 45: Tôi là sếp hay cậu là sếp?

Chap 46: Gục ngã

Chap 47: Muốn tự nguyện hay ép buộc?

Chap 48: Không muốn làm xấu mặt công ty

Chap 49: Háo sắc

Chap 50: Sở thích biến thái

Chap 51: Muốn tắm chung?

Chap 52: Ghen à?

Chap 53: Gọi anh

Chap 54: Không có quyền từ chối

Chap 55: Bố vợ

Chap 56: Em trai

Chap 57: Tới ngày rồi

Chap 58: Nỗi sợ hãi

Chap 59: Hội ngộ

Chap 60: Hình thành khoảng cách

Chap 61: Trốn tránh

Chap 62: Câu trả lời

Chap 63: Bốn năm thực sự rất dài

Chap 64: Bạn cũ

Chap 65: Cô ấy...là tất cả.

Chap 66: Rời

Chap 67: Tai nạn

Chap 68: Anh về rồi, không đi nữa

Chap 69: Ở đây với vợ anh

Chap 70: Không đi được thì anh vác đi

Chap 71: Hứa với anh

Chap 72: Khoảnh khắc ngọt ngào

Chap 73: "Làm việc"

Chap 74: Không cho cũng lấy

Chap 75: Vợ mình không thương thì thương ai

Chap 76: Hạnh phúc thật ra rất đơn giản

Chap 77: Vitamin V

Chap 78: Anh cũng biết ghen

Chap 79: Đưa nhau đi khám

Từ khóa tìm kiếm