Đọc Truyện theo thể loại



Chương sáu mươi bốn: Ám kế!
Ôn Dương quả thực không nghĩ ra, người đàn ông này bá đạo lại lãnh tình như vậy, tại sao còn giống như trẻ con thích nằm ở trong ngực người khác ngủ.
Vậy còn nhiều năm trước khi gặp mình, có phải người nọ liền ở trong ngực của đủ loại tình nhân mà ngủ tới?
Hắn là cảm giác bất an hay là thiếu tình thương?
Ôn Dương suy nghĩ một chút lại cảm thấy buồn cười, người nọ thể phách cường kiện, thân xác cao lớn như một tòa núi làm sao cũng sẽ không cần từ trên loại người văn nhược thư sinh như mình lấy được cái gọi là cảm giác an toàn đi, nếu là thiếu thốn tình thương dường như có chút hoang đường, Ân Lang Qua hắn là một tên giang hồ cộm cán giết người không chớp mắt, căn bản sẽ không hiểu tình thương là gì!
Buổi tối ngày thứ hai, Ôn Dương cùng Ân Lang Qua đi tham gia một buổi đấu giá từ thiện.
Buổi đấu giá từ thiện lần này quy mô không nhỏ, tổ chức trên một siêu du thuyền sang trọng khổng lồ, khách mời đều là những nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị và nhiều thương gia đến từ các nước, nơi đây bán đấu giá những món văn vật (di vật văn hoá) vô cùng trân bảo quý hiếm, cho nên lấy 'từ thiện đấu giá' làm tên, trước lúc buổi tiệc diễn ra sớm đã tập trung nhiều phương tiêu điểm, trở thành một sự kiện long trọng được chú ý nhất gần mấy tháng nay ở thánh phố C.
Buổi thịnh yến này, Ân Lang Qua hiển nhiên là một trong những người đầu tiên nhận được lời mời.
Ôn Dương đứng ở trước kính mặc xong lễ phục, Ân Lang Qua bước đến kiên nhẫn giúp Ôn Dương thắt nơ cổ.
Ôn Dương thấy Ân Lang Qua mặt mũi nghiêm túc nhưng hành động lại rất ôn nhu, do dự một hồi, dò xét tính hỏi, "Nếu như người khác hỏi quan hệ của em và anh thì nên trả lời làm sao."
Tay của Ân Lang Qua đang động ở ngay trên cổ áo Ôn Dương, hắn nhìn ánh mắt dè dặt vâng vâng dạ dạ của Ôn Dương, không khỏi bật cười, "Em cảm thấy nên trả lời thế nào?"
Ôn Dương mím môi một cái, cúi đầu, "Em... em không biết."
Ân Lang Qua cúi hôn một cái lên trán Ôn Dương, "Tôi đang chuẩn bị cưới em về, em nói em nên là gì của tôi?"
Ôn Dương kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Ân Lang Qua khoái trá cười tịt cả hai mắt, ngay lúc này cậu cảm giác lòng bàn chân phát rét, khóe miệng run rẩy nửa ngày mới kéo lên một tia cười gượng gạo, "Anh anh đừng đùa em."
Ân Lang Qua hơi nhíu mày, "Tôi đùa em? Em cảm thấy là tôi đang nói đùa?"
Cảm giác được Ân Lang Qua tâm tình biến đổi, Ôn Dương vội vàng khoát tay, "Không phải không phải, ý em là có thể hay không quá gấp, chúng ta quen biết mới nửa năm, hơn nữa anh còn chưa hiểu rõ em, em thật có rất nhiều thói xấu, anh bây giờ còn chưa cảm giác được, chờ khi anh phát hiện nói không chừng sẽ. . ."
"Em đang khẩn trương cái gì?" Ân Lang Qua đột nhiên cắt đứt Ôn Dương, híp mắt nhìn chằm chằm vẻ mặt hốt hoảng của Ôn Dương, "Em là phải sống cùng tôi cả đời, kết hôn là chuyện tất nhiên." (Bezt mặt dày :v)
Câu nói sau cùng của Ân Lang Qua, thanh âm vang vang có lực, không cho bác bỏ.
Ôn Dương không nói gì thêm, miễn cưỡng duy trì nụ cười tự nhiên trên mặt, nhưng đáy mắt hoảng hốt như cũ có thể rõ ràng thìn thấy.
"Em từ trước tới nay chưa từng nghĩ đến chuyện này sao?" Ân Lang Qua tiếp tục nói, "Ôn Dương, em có phải là chưa từng muốn cùng tôi kết hôn?"
Ôn Dương như cũ không dám nhìn tới ánh mắt của Ân Lang Qua, "Không không phải."
.
"Ôn Dương" Thanh âm của Ân Lang Qua đột nhiên dịu dàng đi rất nhiều, "Em có chỗ nào không hài lòng thì nói cho tôi, tôi sẽ lập tức vì em mà sửa đổi, thật ra thì em không cần cái gì cũng phải nghe theo tôi, em có thể có chính kiến của riêng mình, tôi chỉ là muốn cùng em ở chung một chỗ, chưa từng nghĩ sẽ trói buộc tự do em, em muốn gì, chỉ cần tôi có thể làm được tôi đều có thể thỏa mãn em."
Ôn Dương nào dám nói thật, tiếp tục lắc đầu một cái.
Ân Lang Qua hài lòng cười một tiếng, hắn hoàn hảo thắt nơ cho Ôn Dương, lui về phía sau mấy bước đem lễ phục bạch sắc của Ôn Dương từ đầu đến chân quét nhìn một lần, thở dài nói, "Ôn Dương, em thật mê người."
Ân Lang Qua đáy mắt mất hồn tràn đầy si mê như vậy làm Ôn Dương rợn cả tóc gáy.
Ôn Dương càng ngày càng cảm thấy, ở trong lòng của Ân Lang Qua, hắn đã bắt đầu đem mình cùng 'Ôn Dương' đó trong lòng hắn nhập làm một nói chuyện.
Trên đường, Ôn Dương âm thầm dòm lén màn hình điện thoại của Ân Lang Qua đang cầm, hắn dường như ở trong điện thoại di động lướt xem văn kiện gì đó, sắc mặt khá nghiêm túc.
Ôn Dương liếc nhìn điện thoại mình, còn có không tới bốn phần trăm pin.
Xe ngừng lại ở bến cảng, dưới hai hàng người hầu đặc biệt xếp hàng nghênh đón long trọng, Ân Lang Qua cùng Ôn Dương bước lên chiếc du thuyền lộng lẫy sáng chói.
Chủ nhân chiếc du thuyền này cùng với người đứng ra tổ chức buổi đấu giá là Lâm Tả Kha, đích thân đi nghênh đón Ân Lang Qua.
Ân Lang Qua vào sân coi như khiêm tốn, nhưng bởi vì thân phận quả thực không tầm thường, cho nên sau khi nhập tiệc không lâu liền có không ít người tiến lên bắt chuyện.
Không ít người tự mang theo bạn khiêu vũ, Ôn Dương tự nhiên cũng bị coi thành bạn khiêu vũ của Ân Lang Qua, cơ hồ cũng không có người đi tra cứu thân phận của Ôn Dương.
Nhân lúc Ân Lang Qua cuối cùng cũng được thông thả, Ôn Dương hướng Ân Lang Qua mượn điện thoại gọi điện thoại cho cha mình, cũng lấy ra điện thoại đã hết pin của mình cho Ân Lang Qua xem, mặt đầy bất đắc dĩ bày tỏ cậu cũng là không có biện pháp.
" Nếu như không tiện thỉ..."
Ôn Dương còn chưa nói hết, thì Ân Lang Qua thì đã đưa tay vào túi quần lấy ra điện thoại đưa cho cậu, cũng ôn nhu nhắc nhở, "Nơi này quá ồn, em đến hành lang bên kia gọi đi, mật mã mở máy là"
Ôn Dương khắc chế sóng trào trong tim, nhận lấy điện thoại, "Em em đi ra bên ngoài boong thuyền."
Nói xong, Ôn Dương xoay người chạy đến phòng khách.
Ra phòng khách, Ôn Dương hướng bên ngoài phía tây hành lang du thuyền nhanh chóng đi tới, cậu đã sớm cùng Kỳ Hãn hẹn trước ở một nơi kín đáo gặp mặt.
Bên ngoài du thuyền giữa tay vịn cùng vách khoang rộng hơn một mét, Kỳ Hãn đang dựa người ở tay vịn chờ đợi, hắn thấy Ôn Dương tới, đáy mắt khó nén mừng rỡ, không đợi Ôn Dương mới chạy đến bên cạnh dừng chân, hắn liền đưa tay đem Ôn Dương nghiêm nghiêm thật thật ôm vào trong ngực.
" Tôi rất nhớ cậu." Kỳ Hãn dùng gò má không ngừng cọ vào mái tóc mềm mại của Ôn Dương, "Nhớ đến phát điên."
Ôn Dương đưa tay ôm lấy lưng Kỳ Hãn, cằm đệm ở hõm vai Kỳ Hãn, nhắm mắt lại hưởng thụ một khắc nhỏ ngọt ngào này, một khắc trước còn hoảng loạn run sợ cùng bất lực nhưng hiện tại nhận được sự trấn an không gì sánh được vô cùng kiên cố, "Tớ cũng rất nhớ cậu."
Kỳ Hãn chậm rãi buông Ôn Dương, Ôn Dương lập tức đem điện thoại trong tay đưa cho Kỳ Hãn.
"Mật mã mở máy bên trong cùng với mật khẩu văn bản bảo mật đều ở đây." Dừng một chút, Ôn Dương nhỏ giọng hỏi, "Kỳ Hãn, như vậy thật hữu dụng sao?"
"Dĩ nhiên." Kỳ Hãn nhìn chằm chằm chiếc điện thoại màu đen trong tay, đáy mắt thoáng hiện vẻ hưng phấn.
Ôn Dương há miệng một cái, sau cùng cũng không nói thêm cái gì, cậu làm sao cũng không cách nào khiến tầm mắt của Kỳ Hãn tập trung ở trên người mình, lòng đột nhiên khó chịu lợi hại, sau cùng thấp giọng nói, "Vậy tớ trở

«  Chương - 63

Chương - 65 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm