Đọc Truyện theo thể loại




Chương bốn mươi sáu: Sao chép phẩm!
Thời điểm này đã là hơn năm giờ rạng sáng, trong ngày thường có lẽ đã sớm thanh mát sáng sủa nhưng hiện tại bầu trời mây đen giăng kín xám xịt u ám tới cực điểm, tựa như cuồng phong bão vũ sắp càn quét tới, trong không khí có vài tia nước lạnh lẽo phiêu lưu theo chiều gió, xe đã chạy liên tục hơn năm tiếng đồng hồ, sau cùng trong làn mưa phùn dai dẳng tiến vào địa phận thành phố Y.
Xe dừng lại ở trước một nhà khách nhỏ ở trung tâm thành phố, Ôn Dương xuống xe trả tiền rồi tiến vào nhà khách.
Thần kinh căng thẳng một đêm, lúc này Ôn Dương chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, khôi phục lại tất cả sinh lực rồi tính tiếp.
__________
Tống Hữu sáng sớm liền đi tìm Ân Lang Qua.
Mỗi lần đều là như vậy, trong hơn mười năm nay, những lúc ưu tư của Ân Lang Qua cực độ bất ổn, thì sẽ cần bác sĩ tâm lý chuyên môn tiến hành điều hòa cảm xúc cho hắn, tâm lý cùng tinh thần của Ân Lang Qua cũng không có bệnh tật gì, chẳng qua là cố sự mười một năm trước để lại cho hắn một hậu di chứng ám ảnh nghiêm trọng, tỷ như chuyện liên quan đến tin tức của Ôn Dương, hoặc là những người có dính dáng tới Ôn Dương, toàn bộ sẽ khiến tâm trạng hắn biến đổi không thể lường được.
Hắn có thể ở trên thương trường vững vàng ứng biến, đại sát tứ phương, về mặt tình cảm hắn cầm được buông được thu phóng tự nhiên, thậm chí là dứt khoát tuyệt tình, nhưng duy chỉ có thời điểm đối mặt với tin tức liên quan tới Ôn Dương, hắn sẽ kích động giống như chạm vào huyết nhục chi tâm.
Tống Hữu là bác sĩ tâm lý thứ năm của Ân Lang Qua, cũng là bác sĩ tâm lý ở lại bên cạnh Ân Lang Qua lâu nhất, hắn chính là một trong những bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp có tiếng tăm ở quốc tế nên mới có thể được Ân Lang Qua xem trọng năng lực quan sát.
Rất nhiều lúc, lời của Tống Hữu có thể điểm trúng yếu hại của Ân Lang Qua, hoặc là lý giải tâm cảnh hỗn loạn của Ân Lang Qua, đem Ân Lang Qua từ trên con đường lệch lạc kéo trở về, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Tống Hữu được Ân Lang Qua đặc biệt tín nhiệm, bất quá những năm nay Tống Hữu ở bên người Ân Lang Qua phần lớn thời gian cũng rất rãnh rỗi, chỉ có trước đây lúc "Ôn Dương" còn chưa xuất hiện, hắn mới có thể cực lực phát huy giá trị tài năng của mình.
Tống Hữu đến biệt thự của Ân Lang Qua, lại bị người gác cổng ngăn ở ngoài cửa sắt, Tống Hữu cho người vào thông báo, người gác cổng nói thẳng Ân Lang Qua ra lệnh bọn họ từ sáng nay cho tới trưa không cho phép để cho bất kỳ người nào quấy rầy, ai cũng không ngoại lệ.
Tống Hữu gọi điện thoại cho Ân Lang Qua, đáp lại là đã tắt máy.
Ân Lang Qua một đêm không ngủ, nhưng bất đồng với dự liệu của Tống Hữu chính là, một đêm này Ân Lang Qua phi thường tĩnh táo, hắn ngồi ở thư phòng suốt đêm, nhìn chằm chằm bức họa mà rất nhiều năm về trước hắn yêu cầu họa sĩ dựa theo miêu tả của mình phác họa ra dáng mạo của "Ôn Dương", cùng với mấy tấm hình khác của Ôn Dương kia.
Đáy lòng có vô số thanh âm đang gào thét hỏi tội, tại sao không giết chết nam nhân kia để an ủi vong linh 'Ôn Dương', cũng có vô số thanh âm vo ve yếu ớt đang giùng giằng, vượt thời gian đưa hắn quay trở về thời điểm đang dùng súng chỉ vào nam nhân kia, lần đầu tiên hắn đứng trước cừu hận cùng trả thù, do dự.
Rốt cuộc vì sao mình lại do dự? Tuyệt đối không phải trong lòng không nhẫn tâm, hắn cũng chẳng phải là cái loại lương thiện từ bi gì, lúc mất hết lý trí làm sao chỉ trong nháy mắt mà có thể cực lực kiềm hãm lại bản thân mình, Ân Lang Qua cảm thấy chỉ có một khả năng chính là người kia rất giống 'Ôn Dương' ở trong tim mình.
Bức họa của 'Ôn Dương' thật ra bất quá chỉ là hình dáng của một đứa bé chín tuổi, nhưng Ân Lang Qua lại hoảng hốt cảm thấy một tia giống nhau đến lạ thường.
Mi mục trời sinh điềm đạm vô hại, cùng với cặp mắt trong veo mềm mại lại đặc biệt động lòng, người nam nhân trong hình kia, khí chất đích xác cực kỳ giống 'Ôn Dương' chín tuổi năm ấy.
Hắn không thể nào ở trên người của kẻ giả mạo tìm thấy bóng dáng của Ôn Dương, ban đầu bất quá chỉ có 30% là chính xác, thế nhưng khi nhìn đến dung mạo của cậu ta, trong nháy mắt ở tận đáy lòng liền tin chắc nam nhân này chính là Ôn Dương, nhưng tuyệt đối không phải là bởi vì nhớ nhung quá độ, cũng không phải là vì nôn nóng cầu an ủi mà mù quáng nhận lầm.
Hết thảy chỉ có một nguyên nhân, vô luận là ban đầu phán đoán sai lầm, hay là tối hôm qua lúc mấu chốt 'tâm từ thủ nhuyễn', nguyên nhân chỉ có thể là bên trong thân thể người kia đang dung chứa trái tim của Ôn Dương, cho nên khí chất và tính cách của cậu ta lớn lên hoàn toàn áp sát 'Ôn Dương'.
Trừ không có đoạn trí nhớ năm xưa, nam nhân này căn bản là một "tác phẩm phục chế" hoàn hảo của Ôn Dương.
Cũng là người duy nhất trên đời này gắn liền với Ôn Dương.
Ân Lang Qua vừa ra khỏi cửa liền thấy được xe của Tống Hữu.
Tống Hữu ở cửa đợi gần hai giờ, thấy Ân Lang Qua đi ra vội vàng xuống xe cùng hắn chào hỏi.
Nét mặt của Ân Lang Qua không có bất kỳ gợn sóng nào làm Tống Hữu có chút bất ngờ, bất quá nhìn tròng mắt Ân Lang Qua chằng chịt tia máu, Tống Hữu cũng biết là Ân Lang Qua một đêm chưa ngủ, Tống Hữu suy đoán chắc có lẽ Ân Lang Qua đem tâm trạng vừa hỗn loạn vừa thống hận giấu ở dưới lớp mặt nạ.
"Ngươi trở về đi." Ân Lang Qua mục quang lãnh đạm, trầm giọng nói.
"Hôm nay không thể nhín chút thời gian sao, chúng ta trò chuyện một chút, trước mắt chuyện gì đều cũng có thể..."
"Không cần." Ân Lang Qua nói xong, sãi bước đi về hướng xe mình.
Tài xế vì Ân Lang Qua mở cửa xe, Tống Hữu đi nhanh đến sau người Ân Lang Qua, tựa như dò xét hỏi, "Cậu định xử trí con trai của Ôn Lương như thế nào? Nếu như muốn mạng của cậu ta, kia chuyện hợp tác của EY cùng công ty Ôn Lương thì sao, cũng phải ngừng sao?"
Ân Lang Qua khom người tiến vào bên trong xe, chỉ để lại một câu không nóng không lạnh, "Cậu ta sẽ không chết."
Sau đó xe chạy, theo con đường rừng rời đi biệt thự.
Bởi vì không xác định được Ôn Dương lúc này là ở bệnh viện hay là ở căn hộ, Ân Lang Qua đánh điện thoại cho Ôn Dương, kết quả đáp lại là đã tắt máy.
Từ lúc Ôn Dương làm người tình của Ân Lang Qua đây là lần đầu tiên hắn không thể gọi được cho Ôn Dương.
Mặc dù tức giận, nhưng nhớ tới tối hôm qua đem Ôn Dương đánh đến như vậy, Ân Lang Qua liền cũng không để ý, trực tiếp ra lệnh tài xế lái xe đi tới bệnh viện.
Đến bệnh viện, bác sĩ nói cho Ân Lang Qua, Ôn Dương tối hôm qua đã không thấy tăm hơi, ghi hình ở hành lang bệnh viện cho thấy, Ôn Dương nửa đêm liền vội vả rời khỏi bệnh viện.
Ân Lang Qua đột nhiên có dự cảm xấu, nhưng nghĩ lại từ trước đến giờ Ôn Dương thường nhẫn nhục chịu đựng, tuyệt đối sẽ không có lá gan chạy trốn.
Hẳn là đã trở về nhà.
Nhưng mà tại sao phải lựa chọn nửa đêm rời đi?
Lặp đi lặp lại gọi điện thoại cho Ôn Dương đều là đã tắt máy, đi tới căn hộ bao nuôi Ôn Dương, Ôn Dương cũng giống vậy không có ở đây.
"Lập tức phái người đi thăm dò tung tích của Ôn Dương, hai giờ sau phải cho tôi câu trả lời." Ân Lang Qua cúp điện thoại, đột nhiên cảm giác lòng không ức chế được run rẩy giận.
Càng không thấy được Ôn Dương, Ân Lang Qua càng gấp gáp, càng tức

«  Chương - 45

Chương - 47 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm