Đọc Truyện theo thể loại




Chương ba mươi ba: Chiều ý!
Buổi sáng ngày thứ hai Ôn Dương mới trở về công ty, dĩ nhiên là toàn thể công ty đều tâm tâm niệm niệm mong đợi tin tức tốt.
Khi Ôn Dương mặt đầy mệt mỏi hướng Ôn Lương hồi báo xong, Ôn Lương kích động gần như nghẹn ngào, lão ôm chằm Ôn Dương, ra vẻ như từ phụ vỗ vỗ lưng Ôn Dương, "Con thật là con trai ngoan của ba."
Ôn Dương không nói gì, ánh mắt ảm đạm, cái ôm của dưỡng phụ lúc này lại làm cho nội tâm hỗn loạn giành được một tia trấn an, thời điểm cậu chuẩn bị giơ tay lên ôm lại ba mình, Ôn Lương đột nhiên buông lỏng tay, sãi bước đi trở về trước bàn làm việc mình, ấn nút nghiêm giọng hạ lệnh, " Một giờ sau tổ chức hội nghị cấp cao!"
Đưa tay ra nhưng chỉ chạm được không khí lạnh như băng, lại chậm rãi rủ xuống ở bên người.
" Tiểu Dương a, con thật không làm cho ba thất vọng." Biểu tình của Ôn Lương lại bỗng nhiên hiền hòa đứng lên, lão hướng Ôn Dương vẫy vẫy tay, "Ngồi cái ghế trước mặt ba, ba có chuyện muốn hỏi con."
Ôn Dương im lặng không lên tiếng ngồi xuống, cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt dưỡng phụ.
Giờ phút này đối mặt với bất kỳ người nào, Ôn Dương có một loại sợ hãi bị người ta nhìn thấu thân thể, ẩn sâu bên trong lớp quần áo, đập vào mắt là vết tích ái tình khó coi khắp người, phảng phất luôn có cảm giác bại lộ ở dưới tầm mắt của mọi người.
Đêm qua, Ân Lang Qua bộc lộ ra bản chất dã thú nguyên thủy nhất trong người hắn, giở ra mấy trò thủ đoạn vô sỉ hành hạ trên người mình.
Gần như là lấy đi nửa cái mạng mình.
"Tiểu Dương a, con có phải là bị bệnh hay không." Ôn Lương lúc này mới nhận ra được sắc mặt dị thường của Ôn Dương, "Sắc mặt con làm sao kém thành như vậy."
"Không không có sao, có thể là tối hôm qua ngủ không ngon." Ôn Dương động lên khóe miệng, tay không tự kìm hãm được giơ lên kéo lại cổ áo, "Có chuyện gì ba người nói đi."
"Nga, ta chính là muốn hỏi con một chút." Thanh âm Ôn Lương tận lực đè thấp, "Con là làm sao thuyết phục được Ân Lang Qua đồng ý cùng công ty ba hợp tác ?"
Ôn Dương sắc mặt quẫn bách, nháy mắt trong đầu thoáng hiện ra vô số hình ảnh kịch liệt xấu hổ tối qua, lúc khẩn trương ngay cả tầm mắt cũng không biết nên rời vào hướng nào, ngón tay nắm chặt bắp đùi, "Chính là chính là đem những điều trước đó mọi người dạy cho con nói ra một chút, hắn hắn sau đó đáp ứng."
"Thật sao?" Ôn Lương có thâm ý khác cười một tiếng, dường như đã hiểu ý, "Bất kể như thế nào, con cũng là vì công ty lập một công lớn, buổi tiệc ăn mừng tối nay, con cũng cũng tới đi."
"Con con hay là không đi được không? con muốn được ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe một chút."
"Vậy tùy ý con, hôm nay con đã vất vả, trở về nghỉ ngơi một chút cho khỏe, đúng rồi, cuối tuần về nhà một chuyến, một nhà chúng ta cùng nhau ăn cơm, Tiểu Tân hắn là rất nhớ người ca ca này."
Vẻ mặt Ôn Dương rung động một tý, hốc mắt dâng lên một trận chua xót, " Được, con nhất định trở về."
Lúc Ôn Dương chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghĩ tới những lời Đường Văn Húc đã nói với cậu, cậu vẫn luôn do dự trong lòng, Ôn Dương lấy hết dũng khí hướng Ôn Lương nói ra yêu cầu được trở lại công việc ở bệnh viện, thế nhưng Ôn Lương chỉ đơn giản nói một câu," Chờ chuyện hợp tác ổn định lại rồi nói sau." Đuổi Ôn Dương đi.
Từ khi cậu được nhận nuôi dẫn đi ra khỏi cô nhi viện, Ôn Dương đối với cha mẹ nuôi vẫn luôn là ngoan hiền lễ phép, cậu đối với Ôn Gia là cảm ân trong lòng, bấy nhiêu đã đủ để cho Ôn Lương coi thường bất kỳ ý kiến lời khuyên nào từ cậu, cho dù là khuyên nhủ đúng đắn chính xác nhất, thường là tất cả ý kiến sẽ bị Ôn Lương tìm cách bắt bẻ, thậm chí là bị bác bỏ ngay lúc đó, nhưng cậu ngay cả sự oán trách đơn giản nhất cũng không có.
Cho nên khi Ôn Lương nói xong, Ôn Dương đứng tại chỗ chần chừ hồi lâu cũng chỉ thấp giọng nói, "Kia kia vậy con về trước, hẹn gặp lại ba."
Ôn Dương ra khỏi cao ốc, bất thình lình có một loại cảm giác lạc lõng không biết nên đi về đâu.
Mơ hồ hoảng hốt đi đến căn hộ, Ôn Dương vừa mới chuẩn bị mở cửa thì điện thoại di động reo.
Thấy màn hình điện thoại bất ngờ xuất hiện tên của Kỳ Hãn, Ôn Dương rốt cuộc không nhịn được khóc thút thít, cậu quẹt nước mắt, sau khi mở cửa trực tiếp bật chế độ im lặng nhẹt lại vào cặp, sau đó nằm sấp ở trên giường, dùng gối đè đầu buộc mình chìm vào giấc ngủ.
Một đêm gần như là không nghỉ ngơi, yên lặng chảy nước mắt một hồi Ôn Dương liền ngủ, cuối cùng vẫn là một trận chuông cửa đánh thức cậu.
Hoảng hốt vò vò mái tóc rối, Ôn Dương lim dim ngáp liên hồi đi tới phòng khách, lười biếng cất giọng, hữu khí vô lực nói, "Ai đó." Vừa nói, Ôn Dương áp vào mắt mèo trên cánh cửa nhìn, thời điểm khi thấy khuôn mặt của Kỳ Hãn, như trong giấc mộng bị người ta vỗ mạnh một chưởng, Ôn Dương sợ thiếu chút nữa ngay cả tóc cũng dựng lên.
"Ôn Dương, là tớ." Kỳ Hãn nhẹ giọng nói, "Tớ điện thoại liên tục mà cậu không tiếp tớ rất bất an, cho nên tới xem cậu một chút."
Ôn Dương đứng ở sau cửa đầu đầy mồ hôi, tựa như con ruồi không đầu không biết phải làm sao, cuối cùng chạy vào phòng rửa mặt, tay hất nước lên mặt cùng tóc, lại vội vàng tùy ý rửa mặt một phen.
Chạy về phòng khách mở cửa, Ôn Dương thở hồng hộc, nhưng như cũ một khuôn mặt tươi cười, "Tớ tớ ngủ trưa, cho nên mới vừa rồi liền chạy đi rửa mặt một chút."
Kỳ Hãn bán tín bán nghi nhìn Ôn Dương, cuối cùng cũng không hỏi gì, rất tự nhiên đưa tay vuốt ve gương mặt của Ôn Dương, nhạo trêu đùa cười nói, "Sợ bị bạn trai thấy dáng vẻ vừa mới rời giường?"
Tầm mắt Ôn Dương không tự chủ rơi xuống, mặt phút chốc đỏ bừng.
Kỳ Hãn thấy dáng điệu thẹn thùng của Ôn Dương có chút nóng lên miệng khô lưỡi khô, hắn cúi đầu ở khóe miệng Ôn Dương hôn một cái, cười nhẹ nói, "Cậu sẽ không phải là ngủ khỏa thân đi."
"Không có. "Ôn Dương vội vàng nói, "Tớ chưa bao giờ ngủ trần truồng."
"Thật sao, tớ tin cậu."
Kỳ Hãn ha ha cười to, chân mày hơi giương lên.
Chờ hắn đem nam nhân này lên giường, hàng đêm đều bắt cậu ấy lõa thể nằm ở trong ngực mình. ( =.=! )
Ôn Dương vốn là đề nghị đi ra ngoài nhà hàng ăn, nhưng Kỳ Hãn muốn nếm thử tay nghề của Ôn Dương một chút.
Nói là như vậy, nhưng bất quá là vì hắn muốn đẩy nhanh tốc độ để được "thịt", Kỳ Hãn cố ý đi siêu thị mua một túi nguyên liệu thức ăn, chính là muốn ở chổ của Ôn Dương dùng bữa tối, bởi vì hắn biết Ôn Dương sẽ không từ chối hắn.
Tứ lúc mới bắt đầu quen biết Ôn Dương, cậu ta từ trước tới nay sẽ đều chiều theo ý mình.
Thời điểm tối nay thiên thời địa lợi nhân hòa, hắn chắc chắn có thể thuận lý thành chương mà có thể "bóc tem". (anh chậm một bước rồi ( ͡° ͜ʖ ͡°) )
Ôn Dương nhấc cổ áo một cái, đưa tay nhận lấy túi đồ trong tay Kỳ Hãn, "Để tớ làm, cậu đi ra phòng khách chơi đi."
Kỳ Hãn đột nhiên ôm lấy Ôn Dương, hôn hít lỗ tai của Ôn Dương, thanh âm khàn khàn, tựa như hàm trứ đói khát mập mờ, "Ôn Dương, cậu thật tốt."
Ôn Dương nhắm mắt lại, đầu tực như khoác lên trên vai Kỳ Hãn, lòng giống như nhận được một tia an ủi.
"Kỳ Hãn, tớ tớ rất thích cậu" Ôn Dương thấp giọng nói, "Cậu thật, có thích..."
"Tớ biết." Kỳ Hãn khẽ cười nói, "Quen cậu, là bởi vì tớ đối với cậu cũng là thật lòng."
Ôn Dương đi vào phòng bếp, Kỳ Hãn chéo chân ngồi ở trên

«  Chương - 32

Chương - 34 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm