Đọc Truyện theo thể loại



Chương ba mươi: Tự chui đầu vào rọ!
Ôn Dương tiến vào phòng khách, đi tới bên cạnh quầy công tác nhân viên nói rõ mục đích đi đến, nhân viên làm việc lập tức đánh điện thoại lên thông báo.
Ôn Dương ngồi ở đại sảnh chờ được mười phút, mới có một vị tự xưng là nữ trợ lý của Ân Lang Qua đến tìm Ôn Dương.
Nữ nhân mặc một kiện áo sơ mi trắng thanh lịch cùng váy ngắn màu đen gợi cảm toát ra sự trưởng thành, trang điểm tinh xảo nhưng không nồng diễm, đi trên một đôi giày cao gót bảy tám centi mét, lưng thẳng đứng, hai bên tóc mai nhẹ nhàng vén qua sau tai, mái tóc dài gọn gàng xõa xuống mặt lưng , cả người đều là khí chất mạnh mẽ của một nữ cường nhân.
Nàng tên Thang Nhứ là trợ lý thân cận của Ân Lang Qua, Nhưng Ân Lang Qua trời sanh tính tình đa nghi, vì thế dùng người từ trước đến giờ rất thận trọng, Thang Nhứ làm trợ lý cho Ân Lang Qua đã ba bốn năm, nhưng đến giờ vẫn chỉ là một trong những nữ thuộc hạ mà Ân Lang Qua ít tín nhiệm nhất.
Thang Nhứ dẫn Ôn Dương tiến vào thang máy, toàn bộ hành trình mặt không cảm giác không nói lời nào, ra cửa thang máy Ôn Dương rốt cuộc không nhịn được nói, "Thang tiểu thư, xin hỏi việc thương lượng của Ân Tổng có thể đổi từ phòng làm việc qua phòng hợp không?"
Thang Nhứ dừng chân lại, xoay người nhìn Ôn Dương, thời điểm này chỉ đứng cách phòng làm việc của Ân Lang Qua còn lại không quá bốn năm thước.
" Xin lỗi Ôn tiên sinh, chuyện Ân Tổng đã quyết định chúng ta không có quyền sửa đổi." Thang Nhứ nhẹ giọng nói, "Tôi chỉ có thể đưa ngài tới đây, phòng làm việc của Ân Tổng ngay tại phía trước, Ôn tiên sinh chúc ngài may mắn." Thang Nhứ nói xong,, hướng Ôn Dương hơi khom người gật đầu, sau đó xoay người rời đi.
Lấy tác phong của hắn, đại khái thật sẽ đem dây thắt lưng bên hông rút ra hung hãn quất mình tại chỗ đi.
Có lẽ là bởi vì trước kia cậu từng bị Ân Lang Qua dùng dây thắt lưng đe dọa, thời điểm này đột nhiên trước mắt Ôn Dương xuất hiện ảo ảnh viễn cảnh ngày đó Ân Lang Qua quơ lên dây thắt lưng đánh vào mình.
Ôn Dương xoắn xuýt đứng tại chỗ, tim gần như là treo lên cổ họng, cậu nhắm mắt lại đem hết toàn lực trấn định lại tâm tình đang hốt hoảng.
Mình còn chưa tố cáo hắn chuốc thuốc mê cưỡng hiếp mình, hắn dựa vào cái gì mà dám trả thù mình đánh hắn.
Đúng, chính là như vậy, Ôn Dương trong đầu nghĩ, nếu như Ân Lang Qua dám động thủ đối với mình, mình liền lập tức đem chuyện hắn làm với mình ra đe dọa hắn.
Cậu không tin cái tên khốn khiếp mặt người lòng thú này lại không sợ bị cầm tù!
Suy nghĩ đến đây, trong lòng Ôn Dương có an tâm ít nhiều, cậu vừa mới chuẩn bị nhấc chân bước đi, phía sau lưng đột nhiên truyền tới giọng nói âm trầm quen thuộc.
"Cậu đã trễ rồi."
Ôn Dương tim đập mạnh một chút, trong nháy mắt giống như một con thú bị hoảng sợ vậy chạy về phía trước một bước, cặp táp che ở trước ngực, mặt đầy kinh hoảng xoay người nhìn thấy sắc mặt quỷ dị của Ân Lang Qua.
Ôn Dương cứ cho là Ân Lang Qua lúc này đang ở phòng làm việc, làm sao đoán được Ân Lang Qua lại đột nhiên xuất hiện ở sau lưng mình.
Khuôn mặt của hắn bỗng nhiên xuất hiện làm trái tim Ôn Dương thiếu chút nữa là bay ra ngoài, Ôn Dương vừa tức lại vừa sợ, kìm nén một bụng căm tức cùng hoang mang không nói một lời nhìn chằm chằm Ân Lang Qua.
Ân Lang Qua cảm giác Ôn Dương nhìn mình tựa như là nhìn thấy quái vật như vậy, cười lạnh một tiếng, hắn giơ tay lên nhìn chiếc đồng hồ trên tay, nhíu mày nói, "Tôi nhớ tôi nói đúng hai giờ ở phòng làm việc, bây giờ, đã là hai giờ lẻ ba phút."
Ôn Dương giận không chỗ phát tiết, nhưng lại không dám lộ ra quá rõ ràng, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu xuống nhìn mặt đất, không lạnh không nóng trả lời, "Tôi định đứng ở đây soạn lại công văn một chút...."
"Vậy sao ?" Ân Lang Qua có thâm ý khác giơ lên giọng, sau đó híp mắt hướng Ôn Dương đi tới, Ôn Dương thấy vậy lập tức lui về sau, sau cùng bị Ân Lang Qua dồn đến bên tường, Ôn Dương dựa lưng vào tường, lấy cặp táp làm lá chắn ôm chặt ở trước ngực, mặt đầy phòng bị nhìn Ân Lang Qua, "Tôi tôi là đại diện công ty đến tìm ngài nói chuyện hợp tác, chúng ta làm việc phải công tư phân minh, ân oán cá nhân chờ xong chuyện rồi mới nói có được không?"
Ân Lang Qua áp sát thân thể vào người của Ôn Dương, hắn giương lên khóe miệng, chậm rãi cười nói, "Không được."
Ân Lang Qua nói xong, đột nhiên bắt lấy một cánh tay của Ôn Dương, xoay người kéo Ôn Dương đi về hướng phòng làm việc của mình.
Khí lực của Ân Lang Qua đối với Ôn Dương mà nói là như một con đại dã thú, cặp táp trong tay Ôn Dương rớt xuống đất, thân thể cơ hồ ngồi xổm xuống, dùng sức mà níu lại phía sau, tuy nhiên vẫn như cũ bị Ân Lang Qua không phí nhiều sức kéo lê một đường trên đất.
"Buông tay! Anh buông tay! ! Cứu mạng a "Ôn Dương một bên hô to, một bên liều mạng dùng một cái tay khác đánh xé Ân Lang Qua, mu bàn tay cùng cổ tay của Ân Lang Qua, bị móng tay Ôn Dương cào rách vài đường vết thương, mặc dù không chảy máu, nhưng nổi lên không ít vết cào sưng tấy đỏ ửng.
Ân Lang Qua vốn đang không có tức giận gì, ít nhất hắn chưa từng nghĩ sẽ đánh Ôn Dương ở chổ này, nhưng lúc này bị Ôn Dương ngang ngạnh giẫy giụa mà bạo phát lửa giận.
"Mẹ nó!" Ân Lang Qua quát một tiếng to, đến cửa phòng làm việc ầm một cước đạp cửa ra, "Không đem em hung hăng dạy dỗ lại tôi con mẹ nó sẽ mang họ của em."
Ôn Dương vừa nghe càng luống cuống, sau khi bị kéo vào cửa đột nhiên đưa tay nắm lấy khung cửa, hét lớn, "Anh dám động tay tôi sẽ báo cảnh sát, tôi muốn tố cáo anh, tôi muốn tố giác anh, Anh chờ mà ngồi tù đi !!"
Ân Lang Qua bị chọc giận cười cười, hắn dừng chân, đưa tay đem ngón tay ở trên cửa của Ôn Dương cạy ra, ung ung nhẹ nhàng mà bẻ ra, sau đó khom người đem Ôn Dương gánh ở trên vai.
Tiến vào phòng làm việc, Ân Lang Qua trực tiếp đi tới phòng nghỉ phía sau bàn làm việc, sau khi mở cửa liền buông Ôn Dương xuống, Ôn Dương vừa mới chuẩn bị hướng bên ngoài chạy ra, bị Ân Lang Qua một cái đẩy vào.
"Em con mẹ nó đàng hoàng một chút !" Ân Lang Qua khóa trái cửa, quát tháo Ôn Dương, "Chạy nữa tôi bẻ gãy chân em!"
Ôn Dương đối với Ân Lang Qua duy trì khoảng cách bốn năm thước, trên mặt khẩn trương tất cả đều là mồ hôi, đáy mắt cũng đều là phòng bị cùng sợ hãi, ngực phập phồng không ngừng, một bộ dáng vẻ bị bức vào tuyệt cảnh.
Ôn Dương cảm thấy mình thật là ngu xuẩn, biết rất rõ ràng người đàn ông này muốn trả thù, còn ngu ngơ đưa bản thân dâng tới cửa cho người ta làm thịt.
Ân Lang Qua không để ý đến Ôn Dương, hắn đến phòng tắm rửa sạch máu ở cổ tay, đi ra mép giường từ trong ngăn kéo tủ cầm ra một chai thuốc phun vết thương hướng về phía vết quào trên cổ tay phun mấy cái, trong lúc đó ở chỗ này Ôn Dương toàn tâm toàn lức nghĩ cách phá cửa, nhưng làm thế nào nó cũng không nhúc nhích một li.
Ân Lang Qua đi tới dễ như trở bàn tay ôm lấy Ôn Dương còn đang liều mạng phá cửa, hắn một tay ôm eo Ôn Dương, một tay trực tiếp duỗi tay lần mò vào vạt áo sơ mi của Ôn Dương, sờ nắn mò mẫm một trận ở trên cái ngực bóng loáng ấm áp của Ôn Dương.
"Anh anh con mẹ nó có bệnh !!" Ôn Dương phát điên giãy giụa, Ân Lang Qua sắc mặt trầm xuống, lồng ngực cường ngạnh đè

«  Chương - 29

Chương - 31 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm