Đọc Truyện theo thể loại
  Chương hai mươi hai: Cũng nên đòi lấy chút thù lao!  
Sau khi tan việc, Ôn Dương vội vả rời đi công ty cao ốc, chuẩn bị về nhà tắm rửa thay quần áo rồi đi đến cuộc hẹn, mới vừa xoay tròn từ phòng khách đi ra cửa liền nhận được điện thoại của Kỳ Hãn.
Nhận điện thoại, Kỳ Hãn đầu bên kia nhẹ giọng nói, "Ôn Dương, nhìn bên trái."
Ôn Dương sững sốt một chút, nhất thời tim đập rộn lên, một giây kế tiếp nhanh chóng xoay người nhìn lại, chỉ thấy Kỳ Hãn cách mấy thước bên ngoài, một tay cầm điện thoại di động để ở bên tai, một tay nhét vào túi quần dài, tư thế tiêu sái tùy ý, đang mỉm cười nhìn mình.
Ôn Dương vội vàng đi chậm đến bên cạnh Kỳ Hãn, "Cậu đến sớm so với giờ hẹn rất nhiều."
Kỳ Hãn nhướng nhướng mày, khẽ cười nói, "Vì tớ muốn cho cậu bất ngờ mà."
Mặt của Ôn Dương một tầng nhiễm đỏ, cậu mím môi một cái, thấp giọng hỏi, "Bây giờ còn sớm như vậy chúng ta đi đâu?
Kỳ Hãn ôm bả vai của Ôn Dương, mang Ôn Dương cùng nhau đi xuống hầm xe, một bên cười hỏi, "Có muốn hay không nhìn tớ chơi bóng?"
Ôn Dương gật đầu một cái, lấy hết dũng khí nói, "Thời điểm cậu chơi bóng, rất rất đẹp trai."
Đúng là, ở trong trí nhớ Ôn Dương, lúc Kỳ Hãn chơi bóng là lúc cậu ấy đẹp trai nhất, bắp chân khỏe khoắn rắn chắc, cao ngạo tiêu sái ở dưới ánh nắng mặt trời tùy ý mà tản ra một cổ hormone nam tính nồng đậm, làm cho một nhóm nữ sinh lớn trên khán đài vì hắn mà điên cuồng thét chói tai, khi đó cậu, sẽ yên lặng đứng ở trong góc nhỏ, thất thần nhìn bóng người nhanh nhẹn mạnh mẽ của Kỳ Hãn, Kỳ Hãn nghe thấy đột nhiên giơ tay lên xoa xoa mái tóc mềm mại của Ôn Dương, dường như thật cao hứng.
Lời nói nịnh nọt hắn, Kỳ Hãn từ nhỏ đến lớn không biết nghe qua bao nhiêu, thế nhưng lời khen ngợi phát ra từ trong miệng Ôn Dương làm hắn cảm thấy thỏa mãn, hắn lặng lẽ nhìn lên gò má thanh tú của Ôn Dương mà đánh giá, phát hiện Ôn Dương thật là đặc biệt đẹp mắt, nhất là cái tai trắng nõn xinh xắn kia, tản ra mùi vị cám dỗ người ta phạm tội.
Kỳ Hãn lái xe đưa Ôn Dương đi tới một cái sân thi đấu gần đó, sớm đã có một đám người ở nơi này chờ Kỳ Hãn, dường như trận đấu bóng so tài này chỉ còn thiếu một mình Kỳ Hãn.
"Mày nha, hẹn tụi tao bốn giờ mở màn rồi để tụi tao chờ hơn một tiếng." Một người thanh niên mặc đồ bóng rổ đi tới bên cạnh Kỳ Hãn than phiền, đột nhiên chú ý tới Ôn Dương có chút khẩn trương đứng sau lưng Kỳ Hãn, lại đưa tay đánh xuống bả vai của Kỳ Hãn, cười hề hề nói, "Kỳ Hãn, mày đây là thấy sắc quên bạn."
Kỳ Hãn cười một tiếng, hắn đưa tay kéo bả vai của Ôn Dương qua đem Ôn Dương mang tới trước ngực, "Đây là bạn học cũ hồi cấp hai của tao, cũng là một người ái mộ nhỏ của tao, sau này cậu ta chính là người của tao, tao mang cậu ta đến xem bạn trai mình thi đấu, tụi bây ai dám đánh chủ ý lên người cậu ấy thì no đòn với tao a."
Một đám người cười ầm lên, "Kỳ Hãn mày còn không biết xấu hổ, mày không thấy mặt con nhà người ta đỏ cũng sắp nhỏ ra máu sao."
"Được rồi được rồi." Lo lắng Ôn Dương sẽ giận, Kỳ Hãn nhanh chóng nói sang chuyện khác, "Bắt đầu thi đấu đi, tao muốn không đợi kịp mà đại khai sát giới rồi."
Kỳ Hãn cởi quần áo ngoài trực tiếp lộ ra bộ đồ bóng rổ, làm nóng người tại chỗ sau đó liền hướng chính giữa sân banh đi tới, đi tới một nửa không quên quay đầu nhìn Ôn Dương một cái, Ôn Dương ngồi ở trên hàng ghế đang nhìn chằm chằm bóng lưng của Kỳ Hãn, thấy Kỳ Hãn quay đầu ném tầm mắt nhìn về phía mình, cậu nhanh chóng cúi đầu xuống, tim thình thịch loạn nhịp.
Lúc này trong đầu Ôn Dương đều là lời nói mới vừa rồi Kỳ Hãn hướng bạn bè hắn giới thiệu mình.
Cậu ấy nói mình là người của cậu ấy,
Là đùa giỡn hay là....
Lúc nghỉ giữa trận, Kỳ Hãn đi tới bên người Ôn Dương ngồi xuống, Ôn Dương lập tức đem khăn lông cùng nước trong tay đưa cho Kỳ Hãn.
Kỳ Hãn vặn mở nắp chai ừng ực uống hết hơn phân nửa, sau đó một bên lau mồ hôi vừa hướng Ôn Dương đòi khen, "Tài chơi bóng của tớ bây giờ so với năm cấp hai như thế nào?'
Ôn Dương không dám nhìn thẳng ánh mắt của Kỳ Hãn, ừm một tiếng, "Tớ cảm thấy cậu so với năm cấp hai trung học khi đó còn lợi hại hơn."
" Ha ha ha "Kỳ Hãn mấy tiếng cười to, "Thật ra thì không phải tớ lợi hại, mà là mấy người anh em của tớ chơi quá tệ." Kỳ Hãn ngửa đầu nhìn cửa sổ trên mái nhà của sân thi đấu thở dài một hơi, "haizz, nếu không phải mẹ tớ ép tớ đi làm công ty, tớ bây giờ khẳng định sẽ đi trên con đường bóng rổ chuyên nghiệp này."
Trong lòng Ôn Dương nhất thời dâng lên một trận xúc động muốn an ủi, "Bất luận cậu sau này có chơi bóng nữa hay không, tớ cũng sẽ luôn luôn làm một người ái mộ của cậu."
Kỳ Hãn quay đầu nhìn Ôn Dương, Ôn Dương lại đột nhiên cúi đầu xuống né tránh cái nhìn thẳng của Kỳ Hãn.
Môi Kỳ Hãn đến gần bên tai của Ôn Dương, cười khẽ cười khẽ nhẹ giọng nói, "Ôn Dương, cậu có biết hay không bộ dáng này của cậu rất là câu người, tớ bây giờ càng ngày càng cảm thấy được cùng cậu ở chung một chỗ chính là may mắn mà kiếp trước tu được."
Ôn Dương cảm giác mặt mình nóng hổi giống như là bị lửa nướng lên vậy, cậu dán mắt nhìn mặt đất không nói một lời, Kỳ Hãn đột nhiên ở gò má của cậu nhanh chóng hôn lén một cái, Ôn Dương mặt đầy giật mình quay đầu nhìn Kỳ Hãn.
Kỳ Hãn cười nói, "Tớ cũng sẽ không đem may mắn này nhường cho người khác."
Kỳ Hãn nói xong, xoa xoa tóc Ôn Dương, sau đó đứng dậy lần nữa đi về phía giữa sân."
Ôn Dương xoa ngón tay, hít mũi một cái, ánh mắt có chút ướt át.
Hai tiếng sau, Kỳ Hãn mang Ôn Dương rời đi sân thi đấu, trước là đi đến nhà vệ sinh công cộng tắm rửa, sau đó đi đến một nhà một nhà tây sang trọng.
Ôn Dương đắm chìm trong mùi thơm nức mũi của thức ăn cảm giác tương tự giống như "Yêu" vậy, Ôn Dương vừa ăn, một bên vừa trả lời Kỳ Hãn chuyện thay đổi công việc của mình, một chút cũng không phát hiện được cách không xa ngay tại bàn ăn của hai người , Ân Lang Qua đang ngồi ở chỗ đó, ánh mắt quỷ dị nhìn chằm chằm cậu.
Trước lúc đi vào nhà hàng, thật ra thì Ôn Dương đã nhìn thấy Ân Lang Qua.
Kỳ Hãn dừng xe ở một chỗ cách nhà hàng không xa, thời điểm từ chỗ đậu xe bên kia đường đi tới nhà hàng, vừa vặn lúc ấy xe của Ân Lang Qua dừng lại ngay trước nhà hàng Pháp đối diện, thời điểm tài xế của hắn xuống xe mở cửa cho hắn, Ôn Dương liền nhận ra đó là tài xế của Ân Lang Qua."
Ôn Dương mới vừa muốn bước nhanh rời đi, Kỳ Hãn thấy Ân Lang Qua xuống xe đột nhiên dừng chân lại, hắn đợi lúc Ân Lang Qua xuống xe, cố ý lớn tiếng nói, "Ôn Dương, đây không phải là bạn của cậu hay sao."
Chân sau vừa chạm đất, Ân Lang Qua liền nghe được hai chữ "Ôn Dương", đây là hai chữ đặc biệt chí mạng đời này của hắn, cho nên lời của Kỳ Hãn vừa dứt, Ân Lang Qua liền nghoảnh đầu nhìn về Kỳ Hãn cùng Ôn Dương.
Thời điểm nhìn thấy Ôn Dương, Ân Lang Qua mi tâm hơi nhăn, đáy mắt không có chút nào che giấu một trận khinh bỉ và tức giận.
Sau khi kết luận Ôn Dương trước mắt này là "Hàng nhái", nội tâm của Ân Lang Qua cơ hồ liên tục có một loại cảm giác cáu kỉnh tức giận, tựa như một nhánh pháo vậy bắt một mồi lửa ngay lập tức liền có vô số tia lửa tóe ra hừng hực thiêu đốt lòng ngực khiến hắn tràn đầy hi vọng, đột nhiên bị chậu nước lạnh dập tắt tất cả, cảm giác bế tắc này,

«  Chương 21

Chương 23 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm