Đọc Truyện theo thể loại
  Chương hai mươi mốt: Không phải ?  
Đêm đó, Ôn Lương mang một nhà đi nhà hàng ăn cơm, Ôn Dương đã không còn nhớ lần cuối ăn cơm cùng người nhà là lúc nào, trong trí nhớ, ngay cả gương mặt vui vẻ của cha mẹ nuôi đều rất ít thấy.
Đột nhiên một nhà "Đoàn tụ" Làm Ôn Dương có chút thụ sủng nhược kinh, tiểu đệ đệ Ôn Tiểu Tân năm nay sáu tuổi một mực vòng quanh Ôn Dương vui sướng kêu anh, âm thanh véo von, Ôn Dương nghe lòng cũng sắp mềm nhũn, một loại ấm áp đã lâu không thấy bỗng nhiên xông lên đầu.
Trên bàn cơm Ôn Lương hỏi về việc học tập cùng với ý nghĩ tương lai của Ôn Dương, dường như đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua gã cố gắng làm tròn trách nhiệm của một người cha, Trầm Hồng Vũ ở một bên nhìn cũng không thèm nhìn Ôn Dương một cái, một mực trách mắng con trai mình gọi nó quay trở về kế bên mình.
"Ta sẽ cho người tìm giúp con một căn hộ gần công ty, đến lúc đó còn thuê một người tài xế đưa đón."
Ôn Dương có chút không dám tin tưởng lỗ tai mình, "Không cần tài xế, con tự mình ngồi xe như trước đây là được, con con không quá quen có tài xế đưa đón."
"Không có người đưa đón làm sao mà thể hiện thân phận của con, con là con trai ta." Ôn Lương nghiêm trang nói xong, thấy Ôn Dương vẫn là mặt đầy khó khăn, không thể làm gì khác hơn nói, "Chuyện tài xế con tự mình quyết định cũng được, ta trở về sẽ chuyển một khoản tiền cho con, con tự mình mua một chiếc xe, phương diện sinh hoạt cũng đừng tự ủy khuất mình."
Ôn Dương bừng tỉnh gật đầu một cái, cậu nhìn cha nuôi trước mắt, trong lòng mơ hồ dâng lên một trận mùi vị chua xót vui vẻ Trầm Hồng Vũ một bên sắc mặt âm trầm, thế nhưng ở lúc kết thúc bữa tiệc cũng đối với Ôn Dương cười rất miễn cưỡng nói mấy câu khích lệ.
Ôn Dương cảm giác cuộc sống của mình mới có nửa ngày mà thay đổi một trăm tám mươi độ, cậu thậm chí còn không biết nguyên nhân tại sao lại như vậy.
Bất quá chỉ trừ việc buông đi đam mê học y của mình, còn lại tất cả mọi chuyện cậu đều mong đợi nó sẽ phát triển theo chiều hướng tốt.
Ôn Dương ở lại nhà một đêm, xế chiều ngày thứ hai Ôn Lương tìm được một căn hộ cho Ôn Dương, ở trong một nơi tiểu khu hạng sang, chủ nhà bởi vì thiếu tiền mới bán ra căn hộ mới vừa sửa sang không lâu này, nằm bên cạnh trung tâm khu sầm uất, giao thông tiện lợi, lái xe đến công ty cũng không mất quá mười lăm phút.
Quan trọng hơn chính là, căn hộ này đã bị Ôn Lương mua, Ôn Dương không cần giống như trước nữa vì tiền nhà mỗi tháng mà buồn phiền.
Ôn Dương cảm nhận được một cổ sinh khí mới, phong cách bày trí nội thất của căn hộ là tối giản rộng rãi, rất phù hợp với sở thích của cậu, cậu nhìn cái "tổ mới" sạch sẽ thoải mái của mình, vui vẻ bận bịu cả một buổi chiều.
Đổi rèm cửa sổ, cùng với một bộ tra trải giường mới, lại hối hả vì căn hộ sắm thêm một đống, sau khi làm xong đã là hơn mười một giờ đêm, Ôn Dương mới mệt mỏi đi tắm.
Sấy xong tóc, Ôn Dương trở về mép giường đem điện thoại di động hết pin mở lên, phát hiện phía trên có bốn thông báo cuộc gọi nhỡ cùng một tin nhắn ngắn.
Hai cuộc gọi nhỡ là của Ân Lang Qua, hai cuộc còn lại là của Kỳ Hãn, đều là ở hai tiếng trước, mà tin nhắn hơn một tiếng trước là của Ân Lang Qua, một đoạn chữ viết thật dài, đầu tiên là nói xin lỗi sau đó là cầu xin tha thứ, cuối cùng muốn biểu đạt mình "Giao hữu" thành tâm, hẹn Ôn Dương ngày mai sáu giờ tối cùng nhau đi ăn, nói là phải bồi tội.
Ôn Dương đột nhiên nghĩ tới ban ngày Ân Lang Qua bày tỏ tình cảm với mình, chỉ cảm thấy sợ hãi trong lòng, vì vậy không chút do dự đem dãy số của Ân Lang Qua cho vào danh sách đen.
Chuẩn bị định điện thoại cho Kỳ Hãn, lại lo lắng lúc này Kỳ Hãn đã chìm vào giấc ngủ, vì vậy Ôn Dương nhắn phát cho Kỳ Hãn một cái tin nhắn ngắn, giải thích mình tại sao không có nghe điện thoại.
Sau khi để điện thoại di động xuống, Ôn Dương vẫn cảm thấy bất an, vì vậy lại không nhịn được mà nhắn cho Kỳ Hãn thêm một tin, hẹn Kỳ Hãn tối mai cùng nhau ăn cơm. ( =.=!!! )
Thời điểm bấm gửi đi tin nhắn, Ôn Dương khẩn trương lòng bàn tay đều là mồ hôi, đây là lần đầu tiên cậu chủ động hẹn Kỳ Hãn đi ra, cái này căn bản không giống cậu bình thường.
"Người ta mời mình nhiều lần như vậy, mình chẳng lẽ không thể mời người ta lại một bữa cơm sao? "Ôn Dương nện xuống đầu mình, lầm bầm lầu bầu nói, " Mình đần độn như vậy, Kỳ Hãn thích mình mới là lạ."
Ngày thứ hai, Ôn Dương đi đến công ty của cha làm, đi theo một tên được gọi là Lưu tổng của công ty, cả ngày Ôn Dương đều ngồi ở trước bàn làm việc của mình, đối diện là Lưu tổng, trước mặt ngay ngắn một cái bàn đầy văn kiện, Ôn Dương bắt đầu từ từ quen thuộc công việc của công ty đang nghiêm túc mà ngồi nhìn văn kiện tài liệu, ở trường học cậu chính là một con mọt sách của thư viện, cho nên nhìn văn kiện cả ngày đối với cậu mà nói là không thành vấn đề, cho dù là chuyện cậu không thích, chỉ cần đó là trách nhiệm cùng nghĩa vụ của cậu, Ôn Dương liền chỉ có thể toàn thân toàn ý hết mình mà làm.
Trước lúc sắp tan việc, Ôn Dương hỏi Lưu tổng có thể hay không đem một ít văn kiện mang về xem, sau khi lấy được câu trả lời, Ôn Dương quyết định sau khi tan việc trực tiếp ôm đi một chồng.
Nhưng là Kỳ Hãn đột nhiên gọi điện thoại tới đánh loạn kế hoạch của cậu.
Kỳ Hãn đáp ứng lời mời tối qua của Ôn Dương, sau đó quyết định hai tiếng sau gặp ở một tiệm cơm tây.
Cả ngày hôm nay, Ân Lang Qua mặt đầy âm trầm nặng nề, giữa hai lông mày tựa như tích trữ một luồng sát khí lạnh thấu xương, nhân viên ra vào phòng làm việc của hắn báo cáo công tác như là bước vào một hầm băng vậy, không dám nói nhiều nửa lời, giống như cả nóc EY cao ốc cũng tản ra một luồng hàn khí.
Thời điểm Ân Lang Qua chuẩn bị rời công ty trực tiếp đi tìm Ôn Dương, người phụ trách điều tra tung tích của Ôn Dương mà hắn trước đó phái đi đột nhiên bây giờ đến tìm đến tìm hắn, Ân Lang Qua phái người đem tên đàn ông này dẫn lên phòng làm việc của mình.
Ân Lang Qua tạm thời còn chưa đoán được tên này đến tìm mình là vì vì chuyện gì, gã đã thay mình tìm được Ôn Dương, đã hoàn thành công việc.
Phòng làm việc của Ân Lang Qua bốn phía đều là cửa kính trong suốt, đây là tòa nhà cao nhất ở Thành phố C, đứng ở chỗ này cơ hồ có thể nhìn về thấy toàn bộ Thành phố C, áp mái có thể tự do mở ra mở vào, lúc này hoàn toàn mở ra, liền tựa như đem cả căn phòng làm việc rộng lớn xa hoa bại lộ ở trên không
Lúc này cửa sổ trên mái nhà hoàn toàn mở ra, vừa lúc bầu trời mây đen giăng kín, bầu trời nặng nề phảng phất bão vũ cuồng phong sắp đến, cảm giác không khí u ám quỷ dị.
Ân Lang Qua dựa lưng vài ghế ngồi, ngón tay thon dài lóc cóc gõ mặt bàn, mi tâm lãnh túc, hắn còn chưa kịp nói chuyện, người đàn ông đứng ở trước bàn làm việc của hắn đột nhiên quỳ xuống.
" Ân ca, thật xin lỗi, tôi.... Tôi... "
Ngón tay đang gõ gõ mặt bàn của Ân Lang Qua bỗng nhiên dừng lại, hắn híp mắt hỏi, "Chuyện gì cần phải quỳ xuống?"
Nam nhân hai tay siết chạy ở bên người, một mực cúi đầu không không dám nhìn Ân Lang Qua, "Mấy năm nay ngài một mực để cho tôi đi điều tra cậu bé mười một năm trước đó.... cậu ta..... cậu ta có thể không phải là cái người mà trước kia tôi tìm thấy."
Ân Lang Qua king

«  Chương - 20

Chương 22 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm