Đọc Truyện theo thể loại
Chương mười một: Muốn phát điên!
Ôn Dương vừa ra bệnh viện liền thấy Kỳ Hãn cách đó không xa, mượn ánh sáng đèn đường, cậu có thể thấy rõ ràng trên mặt Kỳ Hãn mỉm cười mê người, tròng mắt màu đen giống như biển sao vậy đầu độc lòng người, hắn dựa lưng vào một chiếc xe thể thao màu xám bạc, từ xa nhìn lại, thân thể cao lớn kiện mỹ, không khí xung quanh hắn tựa như đều tỏa nhiệt lượng nóng lên.
Ôn Dương cảm giác mình tựa như đang nằm mơ, cậu từng nghĩ sau khi tốt nghiệp trung học được tiếp xúc gần với Kỳ Hãn là hy vọng xa vời, Kỳ Hãn giống như là bầu trời trăng sao, mà cậu bất quá là một bãi bùn lầy trong một con sông, hai người bất đồng thế giới, cả đời mình chỉ có thể là đơn phương yêu mến.
Thế nhưng hôm nay còn có thể cùng hắn giống như bạn bè cùng nhau ăn cơm, điều này nói rõ lão thiên gia vẫn là còn rất chiếu cố mình.
Ôn Dương có chút hoảng hốt đi về phía Kỳ Hãn, gò má ửng đỏ nhưng khóe miệng khó khăn tự kiềm chế giương lên, cậu hướng Kỳ Hãn vẫy vẫy tay, vừa mới chuẩn bị kêu tên Kỳ Hãn, thông suốt một bóng người từ bên cạnh đi ra, trực tiếp chặn ở trước mặt cậu, dọa cậu kém một chút nữa là kêu thành tiếng.
Ân Lang Qua mặt mày vui vẻ bất ngờ xuất hiện ở trước mắt Ôn Dương, "Cậu tan việc? Tôi vừa vặn đi ngang qua chỗ này, nếu như cậu không ngại thì ngồi xe tôi đi, chúng ta cùng nhau trở về."
Ôn Dương ngực phập phòng, từ từ lấy lại tinh thần, ánh sáng đèn đường chiếu tới, một bên mặt của Ân Lang Qua bị bóng tối che đi không nhìn thấy rõ, nụ cười trên mặt Ôn Dương nhìn thấy thế nào đều cảm thấy âm u quỷ dị.
Ôn Dương theo bản năng lui về phía sau một bước, trên mặt đè nén cười," Cám ơn, không không làm phiền anh, tôi tự mình trở về. "
Vừa nói, Ôn Dương liền chuẩn bị đi vòng qua bên người Ân Lang Qua, Ân Lang Qua dĩ nhiên sẽ không chỉ như vậy từ bỏ ý định, gã còn chưa hẹn được Ôn Dương đi ăn uống đâu, vì vậy bước nhanh đi vòng qua trước mặt Ôn Dương lần nữa ngăn lại, nhẹ giọng nói, "Chúng ta ở cùng một nhà, tôi cũng phải đi về, thuận đường đưa cậu về sẽ không phiền toái đâu."
" Tôi thật không cần." Ôn Dương bị Ân Lang Qua dựa vào ép sát lại lui về sau một bước, nụ cười trên mặt cũng sắp gượng không được, "Tôi phải đi ăn uống, anh hay là trở về trước đi."
"Vậy thì thật là tốt." Ân Lang Qua nhanh chóng nói, "Tôi cũng đang chuẩn bị đi ăn, chúng ta cùng nhau đi, tôi mời, tôi biết gần đây có một nhà hàng mới mở."
" Ôn Dương. "
Đột nhiên Kỳ Hãn đi tới cắt đứt lời nói của Ân Lang Qua, hắn đứng ở bên người Ôn Dương, không lạnh không nóng đánh giá Ân Lang Qua, hắn rùng mình cảm nhận được Ân Lang Qua trên người đang khắc chế lệ khí cùng hàn khí, đồng thời lại cảm thấy người đàn ông này có chút quen mắt, nhưng một lúc lại không nhớ nổi là ai, cuối cùng quay đầu cười hỏi Ôn Dương, "Bạn của cậu?"
Trong lòng còn chưa chắc chắn Ân Lang Qua có phải hay không là phần tử nguy hiểm, Ôn Dương cũng không muốn thừa nhận mình cùng Ân Lang Qua có bất kỳ dính dáng gì, cậu đối với chuyện đêm đó ít nhiều gì còn có chút bóng đen."
" Biết, nhưng không phải rất thân." Ôn Dương đây cũng tính là nói thật, cậu lấy tay nhẹ khều phía sau Kỳ Hãn, thấp giọng nói, "Chúng ta đi thôi đi thôi."
Kỳ Hãn hướng Ân Lang Qua làm động tác nhún vai giơ tay, thật giống như nói "Người tôi dẫn đi ".
Kỳ Hãn xoay người ôm vai Ôn Dương, "Đi, đi ăn uống. "
Ôn Dương mím chặc miệng, thần kinh căng thẳng, trừ không ngừng di động hai cái chân ngoài ra không dám có bất kỳ động tác dư thừa nào, cái tay kia khoác lên vai cậu làm cậu ngay cả hô hấp cũng thay đổi dè dặt.
Kỳ Hãn cài thắt lưng thật an toàn xong, sau khi xe khởi động hắn theo bản năng quay đầu ra cửa kính nhìn Ân Lang Qua.
Ân Lang Qua còn đứng tại chỗ, thân thể to lớn đứng thẳng tắp như cây giáo vậy, giống như một pho tượng đứng sừng sững trong bóng đêm, gã mặt không biểu tình mắt không chớp nhìn chằm chằm Kỳ Hãn, Kỳ Hãn không thấy rõ sắc thái trong đáy mắt của Ân Lang Qua, lại có thể cảm nhận trên người gã có một cổ địch ý dị thường cường liệt, mà đây cổ địch ý, thẳng tắp nhắm ngay mình.
Kỳ Hãn cắt một tiếng, lái xe rời đi.
Ân Lang Qua sau khi lên xe, đánh điện thoại cho Tống Hữu.
" Tôi bây giờ không lúc nào không muốn cùng cậu ta ở chung một chỗ, muốn đến phát điên lên được, nhưng mà cậu ta bây giờ vừa nhìn thấy tôi thì giống như gặp quỷ vậy, không muốn cùng tôi nói nhiều hơn một câu, hơn nữa cậu ta lại giống như chỉ đối với một mình tôi như vậy, tại sao ?! Tôi con mẹ nó mười một năm trước là người quan trọng với cậu ấy nhất!" Ân Lang Qua hung hãn nện xuống vô lăng, tức giận, không cam lòng, thậm chí là nhìn người khác dễ như trở bàn tay là có thể đem Ôn Dương ôm đến gã ghen tị, hết thảy các thứ này giống như một đám lửa thiêu đốt lý trí của gã!
Gã tìm Ôn Dương mười một năm, mỗi một ngày một đêm của mười một năm đó, gã đều bị ác mộng cùng áy náy và hối hận giày vò, hôm nay người đều ở trước mắt, thế nhưng loại cảm giác gần ngay trước mắt mà cách xa chân trời ngày càng mãnh liệt.
Chẳng lẽ đây chính là cách ông trời trừng phạt mình vì sự hèn yếu mười một năm trước?
"Cậu bình tỉnh một chút. "Nghe được đầu điện thoại bên Ân Lang Qua có tiếng thở dốc to trầm, Tống Hữu vội vàng khuyên lơn, "Đối với cậu ta mà nói, ngươi chính là cậu ta mới quen biết có hai ngày, ngươi hãy kiên nhẫn."
"Tôi con mẹ nó một khắc nữa cũng không chờ!" Ân Lang Qua đột nhiên rống to một tiếng, "Tôi bây giờ thật muốn, thật muốn phế đi tên nam nhân mới vừa rồi ôm Ôn Dương! Tôi ngay cả cùng Ôn Dương nói chuyện cũng không có cơ hội, hắn dựa vào cái gì mà là có thể ôm cậu ấy."
" A lô uy uy, Lang Qua, cậu cái này có phải hay không có chút quá đáng." Tống Hữu cười khan, "Ngươi bất quá là muốn bồi thường cho Ôn Dương, muốn cho cậu ấy tín nhiệm ngươi, người khác đối tốt với cậu ấy thay ngươi không phải cũng là chuyện tốt hay sao."
Tống Hữu còn chưa nói hết, Ân Lang Qua liền cúp điện thoại, gã ngửa đầu dựa vào trên ghế ngồi, tay xoa mi tâm nhíu chặt, hồi lâu sau đột nhiên ngồi thẳng thân thể, chạy về phương hướng mà xe Kỳ Hãn vừa rời đi, chỉ chốc lát sau, gã ở ngay tại một nhà hàng "Phòng ăn Đêm khuya" thấy được xe Kỳ Hãn.
Ân Lang Qua dừng xe ở ngoài tường cách đó không xa một mặt cửa sổ phòng ăn sát đất, Kỳ Hãn cùng Ôn Dương chỗ ngồi vừa vặn ở bên trong phòng ăn nương tựa cửa sổ sát đất, Ân Lang Qua ngồi ở bên trong xe là có thể thấy hai người bên trong, thậm chí ngay cả biểu lộ tình cảm trên mặt của bọn họ cũng có thể thấy rõ ràng.
Kỳ Hãn mặt mày hớn hở nói, thỉnh thoảng dùng muỗng nĩa trong tay khoa chân múa tay cái gì đó, mà Ôn Dương, ngồi cẩn trọng ở đối diện với hắn, ngay cả nụ cười đều hết sức thu liễm, cậu nhìn ánh mắt Kỳ Hãn mấy giây sau thì sẽ hoảng hốt dời đi, rất dễ dàng cậu liền có thể nở ra nụ cười kính mến đối với Kỳ Hãn.
Ân Lang Qua lấy ra điếu thuốc ngậm vào trong miệng, còn tưởng rằng thuốc lá có thể như ma túy làm tê dại đi con tim xót xa, nhưng không nghĩ làn khói lượn lờ kia càng làm cho gã càng phiền lòng bực bội.
Kỳ Hãn đưa Ôn Dương lúc trở về, Ân Lang Qua liền không nhanh không chậm lái xe ở phía sau.
Kỳ Hãn đưa Ôn Dương đến tiểu khu, lúc lái xe rời đi, khi xe hắn vừa vặn cùng

«  Chương - 10.

Chương - 12 »

#1x1 #cườngcông #dammy #danmei #hiendai #hiệnđại #hắcbang #hắcbang #lãngmạng #mỹthụ #ngượctâm #tieuthuyet #tinhcam #đammỹ #đôthị

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm