Chương79

Tùy Chỉnh

  Tuấn Chung Quốc ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn thiếu niên tóc vàng đang đứng trước mặt mình, ôn tồn hỏi, 'Cậu đã đến rồi sao?'
"Ừ." Doãn Kì gật đầu một cái, đưa lọ thuốc an thai vừa chuẩn bị xong khi nãy cho cậu. Vốn chỉ định dặn dò mấy điều rồi đi ngay, nhưng là, có một thứ khiến cậu không thể không ở lại.
"Ai làm?" Giọng nói lạnh lùng như băng sương, đột ngột đánh vào trong lòng của tất cả mọi người ở đây. Nam tuấn hơi hơi giật mình nhìn cậu, lại lén nhìn vết tay vẫn còn thâm tím trên mặt Tuấn Chung Quốc, có chút muốn nói lại thôi.
"Là ai làm?" Doãn Kì kiên nhẫn lặp lại một lần nữa, hiển nhiên không có được câu trả lời thì sẽ không chịu bỏ qua. Là ai vô tình như vậy, nhẫn tâm đánh cả một người đang mang thai? Tuy hiện tại vết đánh chỉ còn hơi mờ nhạt, nhưng cậu vẫn có thể dễ dàng nhận ra, lúc đó người kia đã dùng nhiều khí lực tới mức nào.
Khẽ nheo hai mắt lại, cậu xoay người nhìn thẳng vào Uông Tiểu Quốc, không còn nghi ngờ gì nữa, nhất định chính là cậu ta... chàng trai này!
Uông Tiểu Quốc máy móc quét tuyết đi lớp tuyết dày trước mặt, không quan tâm đến ánh mắt giết người đang nhằm thẳng vào mình. Dù sao từ trước đến nay trong mắt cậu ta cậu vẫn luôn là một kẻ xấu, bây giờ có thêm một tội nữa với cậu cũng chẳng có vấn đề gì.
Một trận gió khẽ thổi qua tán cây, làm mấy chiếc lá khô cuối cùng rơi rụng. Cậu khó chịu nhích người sang bên cạnh một chút, lại cảm giác ánh sáng trước mặt bị ai đó che khuất.
Ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Doãn Kì, cậu ta giơ một tay lên cao, dường như đang muốn cho cậu một cái tát thật mạnh.
Cậu ta muốn đánh?
Trong lúc nhất thời, cậu thế nhưng quên mất phản ứng, hoặc là, cậu vốn không muốn phản ứng. Nhắm hai mắt lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhẽo, bỗng dưng, cậu cảm thấy mình thật thanh thản, giống như bản thân sắp được giải thoát vậy.
Nhưng là chờ đợi nửa ngày, cuối cùng vẫn không có chuyện gì xảy ra. Cậu khẽ mở hai mắt, nhìn thấy tay của Doãn Kì vẫn đang đặt ở không trung, mà trước mặt của cậu, đã có một chàng trai khác đứng ra che chở.
Cậu ta che chở cái gì? Cậu chính là muốn bị đánh, Tuấn Chung Quốc, cậu luôn thích xen vào chuyện của người khác có phải không?

"Cậu..." Doãn Kì buông tay xuống, kỳ quái nhìn chằm chằm Tuấn Chung Quốc, không thể hiểu nổi tại sao cậu lại muốn bảo vệ cho chàng trai độc ác này.
'Không phải cậu ấy làm.' Tuấn Chung Quốc lắc đầu, không tiếng động giải thích với Doãn Kì.
"Không phải cậu ta thì là ai?" Doãn Kì xoay người, nhìn về phía nam tuấn, mà nam tuấn thấy ánh mắt nghi ngờ của cậu, vội vàng xua tay phủ nhận. Không phải là cậu làm, thật sự không phải.
Doãn Kì ìchính là liếc nhìn nam tuấn một cái, đương nhiên cậu cũng không nghĩ là do chàng trai này làm. Cậu ta vừa béo vừa ngốc, trong lòng nghĩ những gì là sẽ biểu hiện hết lên trên mặt ngay, nếu thật sự là do cậu ta đánh, cái đó mới gọi là kì cục.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi hé môi, nhưng là, cuối cùng vẫn không dám nói ra. Dù sao, thân phận hiện tại của người kia cũng là...
"Là nam chủ nhân tương lai của cậu." Uông Tiểu Quốc lạnh lùng cười, ý tứ đùa cợt trên mặt vô cùng rõ ràng.
"Không có khả năng." Doãn kì phủ định ngay lập tức, cậu chủ là một cậu trai  thiện lương, không có khả năng làm ra loại chuyện độc ác này. Cậu tình nguyện tin rằng đó là do cậu béo kia đánh, cũng sẽ không chịu tin người đó là cậu chủ. Hơn nữa, cậu chủ cũng đâu có lý do gì để đi tới đây, đột nhiên đánh một người hầu ?
Tuấn Chung Quốc nhìn nét mặt kiên quyết của Doãn Kì, trong lòng chợt cảm thấy nhè nhẹ bi thương. Quả nhiên,Doãn Kì luôn tin tưởng chủ nhân của mình vô điều kiện, như vậy, cậu nói ra hay không cũng đâu có gì khác nhau?
Uông Tiểu Quốc cúi đầu cười khẩy, tiếp tục máy móc quét tuyết.
Không sao cả, hiện tại không tin, về sau sẽ hối hận.
Doãn Kì căn bản không quan tâm đến nụ cười ẩn ý của Uông Tiểu Quốc. Với cậu, lời tố cáo của cậu ta chỉ xuất phát từ ghen ghét, đố kị mà thôi. Nhưng là, tại sao khi cậu nói ra mấy lời này, khuôn mặt Tuấn Chung Quốc lại tỏ ra thất vọng như vậy? Thật kì quái. Có đôi lúc, cậu mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, muốn bắt lấy một đầu mối, nhưng lại luôn vuột mất vào giây phút cuối cùng.
Lần này, liệu có là một ngoại lệ?
...
Doãn kì đứng ở trước cửa phòng thí nghiệm, sững sờ nhìn vào bên trong. Nửa ngày sau, cậu mới nghiến răng nghiến lợi gào thét, "Ho Seok, tôi muốn giết anh!"
Trong sảnh chính của lâu đài Hạ Kim, tất cả rèm cửa đều phủ kín một màu lam nhạt, phía dưới sàn nhà được trải một lớp thảm lông mềm mại, vừa nhìn qua đã biết là sang quý vô cùng.
Hiểu minh ngồi ở trong lòng Taehyung, khó hiểu nhìn Doãn kì cùng Ho Seok. Bình thường hiếm khi nào được thấy cả hai người bọn họ, bây giờ đồng thời xuất hiện ở nơi này, rõ ràng là có điều gì đó không ổn.
Khuôn mặt Doãn Kì từ lúc vào đây vẫn vô cùng khó chịu, hung hăng trừng thẳng vào Ho seok, hận không thể dùng ánh mắt để giết người. Mà Ho seok lúc này chỉ biết cười gượng lấy lòng, chẳng qua là làm bẩn mấy lọ thuốc, đánh vỡ mất mấy cái tiêu bản của cậu ta mà thôi, có cần phải nhỏ mọn như vậy không? Cùng lắm anh đền tiền là được chứ gì?
"Tại Hưởng, bọn họ đang cãi nhau có phải không?" Hiểu Minh kéo nhẹ tay áo Taehyung, ra vẻ ngây thơ hỏi. Cậu biết, hai người này đều là những trợ thủ đắc lực nhất của Taehyung, tất nhiên sẽ phải khéo léo lấy lòng bọn họ. Cậu không ngu ngốc như Uông Tiểu Quốc, cậu là Hiểu Minh, cậu sẽ khiến tất cả mọi người phải yêu quý mình.
Cho dù đều là kẻ thay thế, cậu cũng muốn thay thế xuất sắc hơn cậu ta.
Vậy nên, Doãn Kì cùng Ho Seok chính là bước đi đầu tiên, cũng là bước đi quan trọng nhất.
"Không phải đâu,Ho Seok bị đau mắt, Doãn kì lại không muốn cho thuốc mà thôi." Taehyung đơn giản trả lời, hiển nhiên không quá quan tâm đến vấn đề này. Bọn họ thích làm gì thì cứ làm đi, chỉ cần đừng phá hỏng lâu đài của anh là được rồi.
Nếu không đến lúc đó, tất cả bọn họ đều sẽ trở thành người vô gia cư.
Ho Seok cùng Doãn Kì vừa nghe thấy lời anh nói, đồng loạt quay đầu nhìn về phía bên này.
Taehyung nhướng mày nhìn bọn họ, ý bảo tốt nhất đừng nên nhiều lời, mà Hiểu Minh vẫn tựa vào lòng anh, đáy mắt hiện lên một chút quái dị. Mỗi ngày đều làm ra vẻ ngây thơ thế này, với cậu thật sự không khác gì cực hình. Nói năng nhỏ nhẹ, thẹn thùng cười duyên, giả tạo đến mức chính cậu cũng cảm thấy buồn nôn.
Phần tư liệu giả anh họ làm ra quá mức hoàn hảo, hơn nữa cậu lại nắm trong tay chiếc dây chuyền của Taehyung, thế nên hiện tại mọi người đều không hề nghi ngờ mảy may. Nhưng ai lại có thể dám chắc, tin tưởng này sẽ tồn tại cả đời?
Hai chàng trai kia rõ ràng là khắc tinh của cậu, bọn họ còn tồn tại, cậu vĩnh viễn sẽ không có được ngày lành. Hạnh phúc đang trực chờ rời xa cậu, thậm chí là, ngay cả tính mạng cũng tùy thời bị Taehyuung tước bỏ.
Cho nên, cậu nhất định phải nghĩ biện pháp, không thể bị động mãi như thế này được.
Ngẩng đầu lên, cậu đột nhiên giật mình một chút, bởi vì không biết từ lúc nào, ánh mắt khó lường của Doãn Kì đã nhìn thẳng vào cậu, mang theo sâu xa tự hỏi.
Cậu chột dạ cúi đầu, ngón tay gắt gao nắm chặt lấy vạt áo. Người này, sẽ không phải là nhìn ra điều gì rồi đi? Đối phó với Taehyung chưa đủ, nay lại còn thêm cả một tên Doãn Kì, tốt nhất, hy vọng Ho Seok kia đừng đến góp vui làm gì. Ba người nam nhân ở nơi này, không một ai là đơn giản cả.
Doãn kì  thu hồi ánh mắt, khoanh hai tay trước ngực trầm tư tự hỏi. Vừa rồi nét mặt của Hiểu minh rõ ràng có hiện lên một chút tính kế, rất nhanh, nhưng vẫn không thể tránh được sự quan sát của cậu. Uông Tiểu Quốc nói cậu chủ đánh Chung Quốc, lúc đó cậu nhất quyết không tin, nhưng hiện tại lại đã bắt đầu hoài nghi, liệu chàng trai này có ngây thơ như những gì mình biểu hiện? Có lẽ, bọn họ đều đã bỏ qua điều gì đó rất quan trọng...
"Chủ nhân, tôi muốn rời đi nơi này vài ngày." trời tui iu cụ đường vãi nồi
Taehyung nhìn cậu một cái, sau đó thản nhiên gật đầu. Doãn Kì không còn là đứa nhỏ, cậu ta muốn rời đi, chắc chắn là có việc phải làm, không nói ra, anh cũng sẽ không tò mò hỏi trước.

"Cảm ơn chủ nhân." Doãn Kì hơi cúi người chào Taehyung, ánh mắt lại vẫn như có như không liếc nhìn về phía Hiểu Minh. Dường như, chủ nhân vẫn không hề hoài nghi chàng trai này, có lẽ, ngài sợ phải đối mặt với sự thật tàn khốc. Nhưng đó không phải là tính cách của cậu, cậu không muốn bị một thằng nhãi ranh đem ra làm trò đùa, nếu không, hẳn là ba người bọn họ đều nên đi tự sát.

Trở về phòng thí nghiệm, Doãn Kì nhanh chóng chuẩn bị xong tất cả hành lý. Dù sao, những thứ cần mang theo cũng không nhiều lắm, chỉ vài bộ quần áo cùng một hộp thuốc cấp cứu là đủ.
Kéo hành lý ra khỏi phòng thí nghiệm, vốn định ra sân bay ngay, nhưng là, dường như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu quay lại tìm vài lọ thuốc, sau đó bước nhanh đến chỗ ở của Tuấn Chung Quốc.
Lần này rời đi không biết sẽ là bao lâu, có thể chỉ một vài ngày, cũng có thể sẽ là nửa tháng, thẳng đến khi điều tra rõ mọi chuyện mới thôi. Nhưng chắc chắn, cậu sẽ trở về trước ngày cậu ấy chuyển dạ. Chỉ cần có cậu ở đây, cả chung Quốc và đứa bé đều sẽ không có vấn đề gì.
"Hôm nay cảm giác thế nào?" Cậu đặt tay lên bụng của Tuấn Chung Quốc, ngón tay hơi nhẹ nhàng ấn xuống, dường như muốn cảm nhận rõ hơn sinh mệnh bé nhỏ đang tồn tại bên trong.
'Tốt lắm.' Tuấn Chung Quốc mỉm cười, không tiếng động nói xong. Bởi vì Doãn Kì có thể đọc được khẩu ngữ, cho nên cậu luôn cảm thấy thực thoải mái khi nói chuyện với cậu, giống như, lại được nói chuyện với Tại Hưởng vậy...
Tại Hưởng sao?
Nét mặt của cậu hơi ảm đạm một chút, không chú ý đến Doãn Kì vẫn đang phức tạp nhìn mình, ánh mắt mang theo một chút suy tư.
"Tôi muốn đi Trung Quốc một lần, khả năng rất lâu sau mới có thể quay lại." Doãn Kì đặt mấy lọ thuốc đã chuẩn bị sẵn lên trên bàn, đối diện với ánh mắt khó hiểu của cậu, nghĩ ngợi hồi lâu, vẫn là quyết định giải thích thêm một chút, "Tôi muốn đi tìm hiểu một chuyện rất quan trọng."
Tuấn Chung Quốc nắm chặt lọ thuốc vào trong tay, gật đầu nhìn cậu.
'Cám ơn cậu, Doãn kì.' Ngoài câu này ra, cậu thật không biết phải nói thêm điều gì nữa. Cậu mắc nợ những người ở nơi này quá nhiều, Doãn Kì, Nam Tuấn, thậm chí là, cả Uông Tiểu Quốc nữa. 
(thật ra mị thấy uông tiểu Quốc cũng đâu xấu lắm do hoàn cảnh đưa đẩy thôi với lại sau tất cả người khổ nhất vẫn là anh ấy mờ. có ghét thì ghét hiểu minh ý)

"Không cần cảm ơn làm gì, tôi giúp cậu là vì tôi thích vậy, thế thôi." Cậu nói rất nhiêm túc, sắc mặt cũng không mang theo ý đùa cợt, nhưng là, Tuấn Chung Quốc có thể dễ dàng nhìn ra, cậu ấy đang có chút không được tự nhiên.
Cậu nhóc này, thì ra cũng rất thích trẻ con.
"Tôi đi đây." Nhìn thấy cậu hàm ý mỉm cười, Doãn Kì dường như là có một chút xấu hổ nho nhỏ, cậu xoay người rời đi, bước chân nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Đám người hầu bên ngoài nhìn thấy Doãn Kì bước ra, đều là sợ hãi cúi thấp đầu. Cậu dừng lại một chút, đánh giá tất cả bọn họ một lượt từ đầu tới chân, chợt cảm thấy vô cùng kì lạ. Tại sao đều là người hầu, cố tình cậu lại chỉ thấy một mình Tuấn Chung Quốc thuận mắt?
(thì người ta hay nói chủ nào tớ nấy mà)
...
Uông Tiểu Quốc một tay ôm chặt bụng, một tay chống vào gốc cây, không ngừng nôn nghén. Thẳng đến thật lâu sau, cậu mới miễn cưỡng đứng dậy, lau đi ô uế trên khóe môi, cười khổ không ngừng.
Quả nhiên chính là báo ứng! Còn nhớ ngày đưa Tuấn Chung Quốc đến Anh quốc, nhìn thấy cậu ta khó chịu nôn ra, cậu còn vô tâm giễu cợt, không thể nghĩ được nhanh như vậy lại đã đến lượt mình.
Cậu phải làm gì với cái thai này bây giờ?
Thời gian lặng lẽ trôi qua, không biết từ lúc nào, đau đớn trong cậu đã dần dần chết lặng. Hình như, cậu cũng không ghét đứa nhỏ này nhiều như mình tưởng.
Sống ở nơi đất khách quê người đã bao nhiêu năm, cậu không có thân nhân, không có ai để yêu thương chăm sóc. Hàng ngày nhìn Tuấn Chung Quốc vuốt ve bụng của mình, cậu cũng sẽ không tự chủ được đặt tay lên bụng, sau đó nghĩ đến lúc, một đứa bé được sinh ra. Nó sẽ gọi cậu là ba. Không quan tâm cha của nó là ai, cũng không quan tâm cậu có được nó như thế nào, thật sự lúc này đây, cậu đã mềm lòng muốn giữ lại nó.
(huynh cứ sinh đi để em nuôi cho cũng được mờ )
Sau lưng truyền đến những tiếng bước chân rất nhỏ, cậu quay đầu, mắt lạnh nhìn chàng trai đang chậm rãi tiến về bên này.
"Cậu còn tới đây làm gì?" Tuy trong lòng không hẳn là lạnh lùng như vậy, nhưng miệng lưỡi của cậu vẫn không thể lùi bước nửa phần.
Tuấn Chung Quốc bước lại gần, sau đó lấy ra một lọ thuốc, đưa tới trước mặt cậu.
"Thôi thôi, thuốc của cậu ta quý lắm, tôi uống không nổi, cậu cứ giữ lấy mà dùng." Uông Tiểu Quốc lạnh lùng trào phúng, không thể hiểu nổi chàng trai này đang nghĩ những gì trong đầu. Bao ngày qua cậu hành hạ cậu ta, khinh thường cậu ta, bây giờ cậu ta lại đến đây làm người tốt, muốn cậu cảm thấy khổ sở có phải không?
Tuấn Chung Quốc nắm chặt tay lại, cảm thấy thật bất lực trước sự cự tuyệt của Uông Tiểu Quốc. Cậu chỉ biết im lặng đứng đó, giống như một người bạn vô hình, lắng nghe cậu ta giãi bày tâm sự.
" Tuấn Chung Quốc, tôi thật sự không hiểu cậu đang nghĩ gì nữa. Rõ ràng biết mình bị mang sang nơi này làm công cụ trả thù, tại sao lại vẫn quan tâm đến tôi như vậy? Cậu không hận tôi sao? Cậu là thánh mẫu hay là kẻ ngốc vậy?" Uông Tiểu Quốc có chút vô lực nói xong, sau đó tựa người vào thân cây, thở một hơi thật dài, dường như, có muôn ngàn phiền não.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi chớp động lông mi, gắt gao nhìn bàn tay đang nắm thật chặt của mình. Uông Tiểu Quốc đã nhầm rồi, cậu không phải thánh mẫu, cũng không hề là kẻ ngốc muốn cho người khác xoay đến xoay đi. Cậu chỉ muốn một cơ hội, một cơ hội tìm về nam nhân của mình mà thôi.
Xoay người nhìn về tòa lâu đài phía sau, trong mắt cậu có vô vàn tiếc nuối. Đó là thế giới của Tại Hưởng, gần như vậy, cậu lại chưa từng được tiến vào.
Cuối cùng một lần, cậu muốn xác định xem anh có đang hạnh phúc hay không. Nếu anh hạnh phúc, như vậy cậu sẽ thật sự buông tay, mang theo đứa bé, vĩnh viễn rời đi nơi này.
Thật ra, nếu đã không phải là Tại Hưởng, cậu cũng không muốn có. Tuy bọn họ là cùng một người, nhưng là, chỉ Tại Hưởng mới thuộc về cậu, còn Taehyung, anh là của của Hiểu Minh.
Cậu nhìn về nơi đó thật lâu, mà Uông Tiểu Quốc vẫn chỉ trầm mặc đứng, gắt gao nhìn bóng lưng của cậu. Hai chàng trai, một yêu một hận, thật sự khác nhau quá xa.
Uông Tiểu Quốc nắm trong tay một chiếc lá cây, niết thật chặt, sau đó lại buông ra.
Rất nhanh,  Tuấn Chung Quốc, rất nhanh thôi, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Thật ra, từ tận sâu bên trong, tôi đã muốn bỏ qua cho cậu rồi, nhưng mũi tên phóng đi thì không còn cách nào để lấy lại.
Cho nên, vẫn là thực xin lỗi.
Xin lỗi cậu, Tuấn Chung Quốc.
.
.
.
.
.
.


 chồ ôi tui thương drabbleQuốc quá cacban ạ làm sao bâyh.... còn em nữa @Po_Pcy_yehet hôm nay nốt chương này nữa thôi đấy. gạ anh tiếp đi tuần sau ko có truyện mà đọc đâu 凸(¬‿¬)凸 hiểu chưa???? đừng quên vote nhé mí bạn...click sao vàng