Chương 97 [E N D]

Tùy Chỉnh

Lúc Tuấn Chung Quốc đặt chân xuống Anh quốc một lần nữa, cảm giác giống như đã trải qua mấy kiếp người. Nói không rõ tâm trạng của cậu lúc này là gì, dù sao lần trước rời đi, cậu đã quyết tâm không bao giờ trở lại.
"Đang nghĩ điều gì vậy?" Taehyung ôm cậu vào trong lòng, hướng theo tầm mắt của cậu nhìn về phía tòa lâu đài, có chút thăm dò hỏi, "tiểu Quốc luyến tiếc căn nhà đó sao? Vậy để anh làm một nơi tương tự như vậy trong lâu đài được không?"
"Không cần." Tuấn Chung Quốc lắc đầu, cậu xoay người ôm lấy thắt lưng Taehyung, "Chỉ là, em cảm giác có điểm không giống thật thôi." Nhận nhiều khổ như vậy, đến khi chân chính có được hạnh phúc, cậu không khỏi cảm thấy sợ hãi, cũng có chút chần chờ.
Đang lúc suy nghĩ miên man, đột nhiên má trái bị nhéo một cái thật mạnh, cậu ngẩng đầu nhìn lên, ngoài ý muốn thấy được Tại Hưởng đang mím môi cố nhịn cười. Giống như sợ cậu sẽ giận dỗi, anh rất nhanh vươn tay lên xoa xoa gò má ửng đỏ của cậu, trêu đùa nói, "Đau lắm không? Biết đây không phải là mơ rồi chứ?"
Tuấn Chung Quốc gật đầu một cái coi như thừa nhận, thật ra, cậu vẫn chưa thực quen thuộc dùng lời để đáp lại anh.
"Đi thôi." Taehyung kéo tay cậu tiến về phía cổng chính, lại không để ý đến ánh mắt Tuấn Chung Quốc thỉnh thoảng liếc về bờ tường phía xa, mang theo một chút buồn man mác. Cậu trầm mặc bước đi, thỉnh thoảng cũng ôn nhu đáp lại anh vài lời, nhưng đa số thời gian vẫn duy trì im lặng.
Bước chân đột ngột dừng lại, cậu ngẩng đầu nhìn về phía chàng trai đứng cách đó không xa, cảm xúc có chút ngổn ngang khó tả. Hận không phải, không hận cũng không phải. Người này khiến cậu mất đi thứ quý giá nhất, nhưng đồng dạng, cậu cũng gián tiếp khiến cậu ta đau khổ thật nhiều.
Lần này đối diện nhau, với cả đều chỉ là khó xử.
"Còn đứng ở chỗ này làm cái gì?" Đúng lúc cậu còn đang thất thần suy nghĩ, giọng nói của Taehyung đã lạnh lùng vang lên.
Uông Tiểu Quốc đưa mắt nhìn anh, lại nhìn sang bàn tay đang nắm chặt của hai người, đáy lòng không khỏi xẹt qua một tia chua xót. Cũng phải thôi, bọn họ vốn nên thuộc về nhau, hiện tại tìm thấy nhau rồi, quay lại đây thì có gì là lạ? Cậu không sợ anh sẽ xử lý mình thế nào, dù sao, nhân sinh của cậu còn có điều tồi tệ gì mà chưa phải nếm trải? Chỉ có điều...
"Thực xin lỗi, Tuấn Chung Quốc ." Từ rất lâu rồi, cậu đã muốn nói ra những lời này, trước kia chần chừ chẳng qua là vì muốn giữ lại chút kiêu ngạo cho bản thân. Nhưng gần đây mỗi khi yên lặng một mình, cậu sẽ không tự chủ được nghĩ về những chuyện đã qua, sau đó cảm thấy bản thân thực sự nợ người kia một lời xin lỗi.
Cậu không nghĩ Tuấn Chung Quốc sẽ vì một câu đơn giản này mà tha thứ cho cậu, nhưng ít nhất từ nay về sau, cậu sẽ được sống thanh thản với lòng mình.
Tuấn Chung Quốc khép hờ hai mắt, nghiêng qua đầu không nhìn Uông Tiểu Quốc. Cậu không phải người nhỏ mọn, nhưng với ba từ "Thực xin lỗi" này, thật sự đã quá mệt mỏi rồi.
"Em không muốn gặp lại cậu ấy nữa." Hãy để cậu ấy đi đi thôi, tự do tới nơi nào cũng được. Dù cho trước kia đã xảy ra chuyện gì, Uông Tiểu Quốc cũng có quyền bắt đầu một cuộc sống mới, đi tìm hạnh phúc cho bản thân mình.
"Được rồi, tiểu Quốc yên tâm, anh sẽ cho người đưa cậu ta rời đi." Taehyung ôn nhu trả lời, trong giọng nói lại lộ ra mấy phần uấn giận. Uông Tiểu Quốc, lần này coi như cậu ta may mắn. Nếu không phải vì tiểu Quốc tinh ý nhận ra sát khí quá nặng của anh, nhanh chóng mở lời tìm đường lui cho cậu ta, nhất định anh sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.
Ôm Tuấn Chung Quốc đi về phòng ngủ mới, bỏ lại phía sau tất cả quá khứ u buồn, cùng với, đôi mắt đang ngấn lệ của người nào đó.
...
Nam Tuấn đứng thẳng người, hai tay chống nạnh nhìn chàng trai đang chật vật lau sàn phía trước, "Nhớ lau cho kĩ vào, nếu không tối nay sẽ không có cơm ăn đâu biết chưa?" cậu cảm giác bản thân hiện tại có điểm thiếu phúc hậu, đôi khi cũng thật sự lạm quyền, nhưng biết làm sao được, ai bảo Hiểu Minh đã gây ra họa trước cơ chứ.
Vậy nên, cậu tuyệt đối sẽ không mềm lòng, cậu phải thay Chung Quốc lấy lại công đạo.
Hiểu Minh nén hận làm theo lời Nam Tuấn, nếu bây giờ người ngoài nhìn vào, ai còn có thể nhận ra đây là cậu Vô thiếu gia tuấn mỹ ngày trước? Ở nơi này trừ bỏ làm việc chính là làm việc, cậu gần như không có thời gian nghỉ ngơi, cũng không có ai nguyện ý làm giúp cậu một phần việc.
Cậu bưng chậu nước lên, tiếp tục đi lau một chỗ khác, ánh mắt dại ra, dường như đã mất hết sinh khí. Chợt từ xa có một giọng nói quen thuộc truyền đến, cậu giật mình ngẩng đầu lên, không biết đây là tỉnh hay là mơ. Có người đang gọi cậu phải không? Có người gọi cậu là Minh Minh? Đúng rồi, là mẹ, mẹ đến đây để cứu cậu rồi. Vội vàng đứng dậy chạy ra phía cổng, không quan tâm Nam Tuấn ở đằng sau cằn nhằn những gì, cậu chỉ biết, tự do đang ở cách cậu gần thật gần!
"Minh Minh, Minh Minh! Tôi muốn gặp con trai của tôi, các người mau gọi nó ra đây, nó là nam chủ nhân của nơi này các người có biết không hả?" Eve đứng ngoài cổng chính, đùng sức hét thật to, nhưng đợi hồi lâu vẫn không có bất kì kẻ nào đáp lại.
Bà âm thầm chửi rủa đám gia nhân nơi này không biết điều, lại càng bực mình thằng bé minh ,Minh chỉ biết lo ăn uống hưởng thụ, bao nhiêu tháng qua, ngay cả một cuộc điện thoại về nhà hỏi thăm bố mẹ cũng không có. Lát nữa gặp nó, nhất định bà sẽ nghiêm khắc mà giáo huấn cho nó một lần.
Đột nhiên có tiếng bước chân chạy lại gần, bà quay người sang, vốn tưởng sẽ nhìn thấy người nào đó tới mở cổng, không nghĩ được lại là một thằng hầu mặt mũi lem luốc.
"Mẹ, mẹ ơi..." Hiểu MInh chạy đến, đôi tay gầy guộc run rẩy bám vào thành cổng. Khuôn mặt tái xanh dọa người, ánh mắt hõm sâu đau đớn chảy ra hai hàng lệ.
"Mẹ ơi, cứu con, con chết mất!" Hiểu Minh run rẩy vươn tay ra phía ngoài, giọng nói nghèn nghẹn cầu xin vô cùng đau khổ.
"Minh Minh?" Eve mở to hai mắt, không thể tin được con người khô héo không có chút sinh khí nào ở đằng kia lại là con trai mình. Minh Minh của bà tuấn mỹ thanh cao, mỗi cử chỉ bước chân đều là quý khí bức người, làm sao có thể biến thành như vậy được? Chẳng phải nó đang an nhàn làm nam chủ nhân của nơi này sao? Chẳng phải con rể rất yêu nó hay sao? Có ai đến nói cho bà biết, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở nơi này được không vậy?
"Mẹ ơi..." Hiểu Minh trượt người theo khung cửa, mất hết sức lực ngồi phịch xuống đất. Cậu không biết phải nói gì bây giờ, chỉ có thể khóc nấc lên từng tiếng, ai oán mà đau lòng. Bộ dạng bây giờ của cậu, người không ra người, quỷ chẳng phải quỷ, bao nhiêu kiêu hãnh cùng tự tôn đều đã tan thành mây khói. Đứng trước mặt mẹ, cậu cũng rất muốn mình kiên cường hơn một chút, nhưng là khó quá, cậu thật sự không làm được.
"Minh Minh, sao vậy con? Sao vậy, nói cho mẹ biết..." Nhìn thấy con trai tiều tụy như vậy, Eve cũng cảm thấy đáy lòng như bị ai xát muối. Đứa con bà dứt ruột đẻ ra, tìm mọi cách yêu thương chiều chuộng, làm sao người ta lại có thể đối xử với nó như thế này cơ chứ?
"Mẹ..." Hiểu Minh vừa muốn kể khổ, cánh tay đã bị một người túm lấy, thô bạo kéo về phía sau.
"Vị phu nhân này, xin hãy về đi cho, nơi đây không phải là chỗ dành cho bà." Ho SEoklạnh lùng nhìn Eve, giọng nói tuyệt đối không giống như đang đùa giỡn.
"Tôi muốn đưa con trai của mình về nước, tôi muốn báo cảnh sát. Các người... Các người thế nhưng dám tra tấn nó thành cái dạng này!" Eve tức giận chỉ tay vào mặt Ho Seok, hận không thể lập tức tiến lên xé xác anh ra làm trăm ngàn mảnh.
"Lâu đài Hạ Kim thuộc quyền quản lý riêng của lão đại nhà chúng tôi, cảnh sát của bà có đến cũng không tác dụng gì đâu. Hơn nữa, đây đâu phải là tra tấn? Giết người chưa phải đền mạng đã là rất may mắn rồi, đừng có không biết điều như vậy." Ho Seok hừ lạnh một tiếng, càng nghĩ càng cảm thấy bực mình. Bà ta tưởng con trai của mình tốt đẹp lắm sao, tưởng cậu ta vẫn còn là nam chủ nhân của nơi này hay sao? Nực cười!
"Giết... Giết người? Minh Minh nhà tôi giết người?" Eve không dự đoán được Ho Seok sẽ nói như vậy, mất một lúc lâu cũng chưa thể hiểu nổi.
"Đúng vậy, cậu ta dám cả gan giết tiểu chủ nhân của chúng tôi, cậu ta đáng chết lắm!" Ho Seok cay nghiệt nói.
"Mẹ, mẹ, không phải như vậy, con không giết ai hết, đứa bé kia vốn không thể sống nổi. Anh A Thần cũng biết mà, mẹ gọi anh A Thần đến đây đi, bảo anh cứu con với!" Hiểu MInh khàn giọng hô to, lại không biết lời nói của mình càng khiến cho Eve thêm hoảng hốt.
"Bà muốn đưa cậu ta đi cũng được, nhưng phải giao hết tài sản của Vô Thị ra đây. Còn không..." Ho Seok không có ý tốt tươi cười, tượng trưng làm một động tác xẹt tay qua cổ họng, vừa lòng nhìn được khuôn mặt tái mét của hai người nào đó. Anh chợt cảm thấy thời tiết hôm nay tốt lắm, tâm tình cũng không tồi, có lẽ, anh phải đến thăm Doãn Kì một lát mới được.
Đẩy cánh cửa phòng thí nghiệm ra, Ho Seok kì quái thò đầu vào trong, không hiểu sao hôm nay thằng nhóc kia lại không ở chỗ này. Mà thôi, anh vào đây ngồi chờ một lúc cũng được, nhân tiện tìm xem có loại thuốc nào hay ho không, lát nữa còn biết đường mà xin Doãn Kì.
Oa, gì kia vậy? Một đứa nhỏ ư? Ở đâu ra đây một đứa nhỏ xinh đẹp thế này cơ chứ! Anh cẩn thận lấy ngón tay huých một cái vào mặt đứa bé, nóng nóng, mềm mềm, đáng yêu quá!
"Cục cưng, gọi chú đi nào, gọi chú~" Anh cười hì hì véo nhẹ cặp má phính đáng yêu của đứa bé, rất muốn nghe nó gọi mình một tiếng chú. Nhưng dù sao nó cũng còn quá nhỏ, y y nha nha kêu một tiếng, sau đó thực ngoan ngậm lấy ngón tay của mình.
"Bỏ bàn tay đầy vi khuẩn của anh ra khỏi người Tiểu Ngoan." Doãn Kì vừa trở về nhìn thấy Ho Seok liền cảm thấy không vui lắm, nhìn anh ta ngớ ngẩn trêu đùa với Tiểu ngoan lại càng cảm thấy không vui lắm, trực tiếp đi qua đoạt đứa bé vào lòng.
"Ê nhóc, chú mày kiếm được ở đâu ra hay vậy?" Ho Seok chỉa chỉa vào Tiểu Ngoan, tò mò hỏi.
"Nhặt được!" Doãn Kì thản nhiên trả lời, đổi lấy ánh mắt trợn to của Ho Seok. Nhặt được, lý do này cũng quá tùy tiện đi?
"Cho anh ôm nó một cái có được không?" Ho Seok cười hì hì lấy lòng, chỉ có điều doãn Kì vẫn không thèm để ý, thậm chí còn xoay người đưa lưng về phía anh. Đợi một lúc lâu sau cũng không có gì thay đổi, anh âm thầm bực mình lại không dám biểu hiện ra mặt. Thằng nhóc này được lắm, không cho anh bế phải không? Đợi ngày mai anh mang nó ra ngoài, đến lúc đó đừng hòng mà đòi lại.
Đã nghĩ là phải làm, ngay sáng ngày hôm sau, tranh thủ lúc Doãn Kì đi ra ngoài có việc, anh nhanh chóng lẻn vào phòng thí nghiệm bế Tiểu Ngoan ra ngoài chơi cùng mình.
"Ôi chao, sao trên đời lại có đứa bé đáng yêu như cháu nhỉ?" Ho Seok một tay bế Tiểu Ngoan, một tay không nhịn được véo cái má phính phính của nó. Mấy ngày nay trong lâu đài thật sự quá buồn chán, cả chủ nhân cùng Doãn Kì đều không mấy khi xuất hiện, mà anh cũng chẳng thể suốt ngày ra ngoài tìm mỹ nữ. Vậy nên a, có thêm đứa bé này mới thật thú vị biết bao, haha!
Chỉ có điều, anh còn chưa sung sướng được bao lâu, đứa bé đã cựa mình tỉnh dậy, tròn xoa đôi mắt nhìn anh, sau đó oa oa khóc lớn. Gì vậy a, không phải hôm qua rất ngoan hay sao, hay là tại vừa nãy anh nhéo mạnh tay quá?
"Ngoan, không khóc, không khóc!" Anh vụng về dỗ dành, nhưng hiển nhiên chẳng có mấy tác dụng.
Phía trong lâu đài, Tuấn Chung Quốc nhắm mắt ngồi trên chiếc ghế dựa cũ, cảm nhận chút bình yên thật lâu mới có được.

"Nam Tuấn, gần đây cậu sống có tốt không?" Từ lúc trở về cậu đã muốn gặp lại Nam tuấn, một phần vì nhớ, một phần là lo lắng cho chàng trai ngốc nghếch này. Nhưng hiện tại xem ra cậu đã lo lắng thừa, Nam Tuấn được lên làm trưởng quản của mấy chục người khác, phong thái chững chạc hơn xưa, cuộc sống cũng vô cùng khấm khá.
"cậu chủ, tôi sống tốt lắm..." Nam Tuấn ngượng ngùng nhìn mũi chân của mình, thực sự không quen cách xưng hô xa cách như vậy.
"Nam Tuấn, cậu có thể tiếp tục gọi tôi là Chung Quốc mà, không sao cả." Tuấn Chung Quốc mở hai mắt ra nhìn cậu, mỉm cười nói.
"Tôi... Tôi sẽ ngượng ngùng." Nam Tuấn cầm lấy vạt áo của mình, bẽn lẽn nói. Chuyện Chung Quốc đột nhiên trở về, nói chuyện được, hơn nữa còn là Thứ chủ nhân của nơi này khiến cậu thực sự bất ngờ. Tất nhiên cậu vui cho Chung Quốc, chỉ là, thực sợ cậu ấy sẽ không quan tâm đến một kẻ thấp kém như mình nữa.
"Vậy... Chung Quốc này...." Nam Tuấn đang định nói điều gì đó, đột nhiên lại nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ của trẻ con.
Tuấn Chung Quốc giật mình ngồi thẳng dậy, có chút khẩn trương hỏi, "Nam Tuấn cũng nghe thấy phải không?"
Nam Tuấn gật gật đầu, nơi này chỉ có một đứa bé, nhưng không phải Doãn thiếu gia suốt ngày giữ nó ở trong phòng thí nghiệm hay sao, như thế nào lại ra ngoài này được?
"Để tôi đi nhìn xem." Vừa lúc cậu xoay người định ra ngoài, Ho Seok đã nhanh chân chạy vào trước.
"Thiếu gia Ho Seok, sao cậu lại ôm Tiểu Ngoan vậy?" Hơn nữa còn làm cho cậu bé khóc lớn đến chừng này? Thiếu gia Doãn Kì mà biết được, chắc chắn sẽ không để cho bọn họ được yên.
"Tôi ôm thì đã sao, nó cũng đâu phải là của riêng thằng nhóc kia?" Ho Seok bực mình nhìn Nam Tuấn, sống chết mạnh miệng. Con nhóc béo này, lúc nào trong mắt cũng chỉ có Doãn Kì, Doãn Kì, không coi anh ra gì cả, thật đáng ghét!
Tuấn Chung Quốc đứng lên, nhìn đứa bé đang khóc trong lòng Ho Seok, chợt cảm thấy trái tim đau đớn từng hồi, bởi vì, cậu nghĩ đến cục cưng đáng thương của mình.
"Ho Seok, có thể cho tôi ôm một lát được không?"
Ho Seok vội vàng gật đầu, như thoát được gánh nặng giao Tiểu Ngoan cho Tuấn Chung Quốc. Cũng không biết cậu có phép thuật gì, đứa bé vừa được cậu bế đã trở nên im lặng kì lạ. Nó mở to đôi mắt sũng nước, cánh môi nhỏ xinh không ngừng khép mở, giống như muốn kể khổ với cậu vừa rồi mình đã phải chịu ủy khuất lớn đến chừng nào.
Tuấn Chung Quốc vươn ngón tay chạm nhẹ vào ánh mắt hồng hồng của Tiểu Ngoan, nhìn tròng mắt màu nâu đen đậm của nó, không hiểu sao cảm thấy vô cùng quen thuộc. Mà Tiểu Ngoan dường như cũng cảm nhận được điều gì, loạng choạng vươn ra bàn tay bé xíu, cố gắng nắm lấy ngón tay của cậu.
"Ngoan, không khóc nữa, không sao, không sao đâu mà..."Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng đung đưa cánh tay, nếu con của cậu còn sống, có lẽ cũng là một đứa bé đáng yêu như thế này đi?
Ho Seok nhướn người nhìn Tiểu Ngoan, sau đó len lén đánh giá Tuấn Chung Quốc một chút, luôn có loại cảm giác rất kỳ lạ. Ánh mắt thật to, lông mi thật dài, khóe miệng lúc nào trông cũng thật nhu nhuận. Hai người xa lạ ở cùng một chỗ, tại sao lại có thể trông hòa hợp đến như vậy đây?
"Ho Seok, anh đem Tiểu Ngoan của tôi chạy đi đâu đấy hả?" Doãn Kì mệt mỏi chạy tới, dường như đã đi tìm thật lâu, mà Ho Seok chỉ có thể ngượng ngùng cười cười.
"Suỵt." Im lặng chút đi, nam tuấn đặt ngón tay lên miệng, ra hiệu cho Doãn Kì chớ có nổi giận ở chỗ này. Đúng lúc đó...
"Mọi người đang làm gì vậy?" Taehyung bước ra từ phòng làm việc, lần này không chỉ Nam Tuấn, mà ngay cả Doãn Kì cùng FHo Seok cũng ra hiệu cho anh im lặng.
Tuy thực sự khó hiểu, nhưng anh cũng tự giác phóng nhẹ bước chân hơn rất nhiều, từng bước tiến lại gần Tuấn Chung Quốc.
Một đứa bé?
Trong lâu đài của anh lại có một đứa bé? Là con của ai vậy?
"Lão đại, đây là Tiểu Ngoan." Ho Seok ậm ờ không biết nên giới thiệu thế nào cho phải, suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp,"Ừm, là con trai, do Doãn Kì nhặt được."
taehyung thản nhiên gật đầu, ánh mắt rơi xuống khuôn mặt trìu mến đang nhìn đứa nhỏ của Tuấn Chung Quốc, bất giác mỉm cười một chút. Đã lâu không thấy tiểu Quốc vui vẻ như vậy, khiến anh thật muốn dùng cỗ máy thời gian lưu lại khoảnh khắc mỹ lệ này.
"Ê nhóc, chú mày có phát hiện ra điều gì không?" Ho Seok vuốt cằm, ra vẻ cao siêu hỏi.
"Điều gì?" Doãn Kì hiển nhiên không quan tâm đến câu hỏi của anh, điều này làm cho Ho Seok có chút mất hứng.
"Chú mày không thấy là, Tiểu Ngoan trông rất giống cậu chủ hay sao?" ho Seok nói xong, tự động gật đầu tán thưởng cho mình một cái.
Dãon Kì sửng sốt một chút, thế này mới nhận ra quả thật hai người có rất nhiều nét tương tự. Chỉ có điều ánh mắt...
"Dãon Kì, cậu tìm thấy cậu bé này lúc nào?" Taheyung cũng cảm thấy nghi ngờ, hoặc là nói, trong lòng anh chưa bao giờ ngừng nuôi một tia hy vọng.
Doãn Kì suy nghĩ một chút, "Ngày tôi trở về từ Trung Quốc, ở ven đường nhặt được cậu bé này. Cậu bé bị sinh non, có lẽ chỉ được sáu bảy tháng, khi ấy còn chưa nặng tới hai cân."
Sáu bảy tháng? Ở ven đường? Có chuyện trùng hợp như vậy sao?
"Doãn Kì, giúp tôi kiểm tra ADN của Tiểu Ngoan đi." Taheyung híp hai mắt lại, còn thật sự nhiêm túc nhìn về phía Dãon Kì, mà Tuấn Chung Quốc cũng ngạc nhiên nhìn anh, không rõ vì sao đột nhiên anh phải làm như vậy.
"Chủ nhân, ý của ngài là?" Doãn Kì chần chừ hỏi.
"Tôi không tin thế giới này có chuyện trùng hợp như vậy. Tiểu Ngoan xác thực rất giống tiểu Quốc, mà ánh mắt của cậu bé càng không thể lẫn đi đâu được. Mỗi thành viên của gia tộc Hạ Kim khi còn nhỏ đều có màu mắt là nâu đen rất đậm, khi lớn lên mới dần dần nhạt màu dường như chỉ khi bắt gặp áng sáng hoặc ánh nắng mặt trời mới có cơ hội nhìn kĩ thấy màu nâu cafe."
"Tất nhiên chuyện gì cũng có thể xảy ra, nhưng cho dù kết quả cậu thu được là thế nào, tôi cũng sẽ nhận Tiểu Ngoan về làm con trai." Cúi đầu nhìn Tuấn Chung Quốc, anh biết cậu thực sự thích đứa nhỏ này, nếu đã như vậy, chi bằng bọn họ nhận nó làm con trai nuôi, về sau chung sống hạnh phúc, một nhà ba người.
"Nhưng chẳng phải tiểu chủ nhân là bé trai hay sao?" Ho seok khó hiểu hỏi.
"Cái này thì phải hỏi anh, anh tận mắt nhìn thấy tiểu chủ nhân rồi chứ?" Doãn Kì hỏi vặn lại khiến Ho Seok trợn to mắt không phát ra được nửa lời. Được rồi, anh thừa nhận lúc đó mình làm việc thật sự có điểm qua loa, nhưng kể cả như vậy, người ta cũng đâu cần nói dối anh làm gì?
Doãn Kì nhìn vẻ mặt không phục của ho Seok, cũng không đôi co điều gì thêm, mà là tự động dẫn đầu trở về phòng thí nghiệm.
Lấy mẫu ADN hiện nay cũng rất đơn giản, chỉ cần quẹt tăm bông vô trùng vào niêm mạc miệng là ổn. Cất kĩ mẫu thu được vào ống nhiệm, cậu quay sang nhìn Taheyung cùng Tuấn Chung Quốc, không nhịn được dặn dò trước.
"Chủ nhân, ít nhất phải 24h sau mới có kết quả xét nghiệm, ngài đưa cậu chủ trở về trước đi. Hơn nữa..." Cậu ngừng lại một chút mới nói tiếp, "Hai người cũng không nên hy vọng quá nhiều!"
Taehyung nặng nề gật đầu. Anh biết vừa rồi mình làm trỗi dậy tia hy vọng bé nhỏ trong lòng Tuấn Chung Quốc, nếu như kết quả ngày mai thu được không như ý, có thể tưởng tượng ra cậu sẽ thất vọng biết chừng nào.
Nhưng quả nhiên trời không phụ lòng người! Buổi chiều hôm sau khi cầm tờ kết quả trên tay, anh không biết mình nên cười hay nên khóc. Giám định gien cho biết ADN của anh và Tiểu Ngoan có độ tương tự là 50%, nói cách khác, anh chính là ba của đứa nhỏ.* do tae nó là lai sinh ra con nó cũng lai nốt nên độ tương tự là 50% thôi đã là ba con ròi 50% còn lại là do kook đó nha *
Tuấn Chung Quốc hiển nhiên không bình tĩnh được như anh, cậu ôm chặt Tiểu Ngoan vào lòng, hôn nhẹ lên vầng trán bé bỏng của nó, sau đó nghẹn ngào khóc. Đây là con trai của cậu, nó còn sống, đứa con cậu vất vả mang nặng bảy tháng rồi sinh non, nó còn sống.
"Tại Hưởng, là thật phải không? Không phải em đang mơ đấy chứ?"
Taehyung gật đầu, ôn nhu mỉm cười nhìn cậu. Cảm ơn trời xanh đã trả lại con trai cho bọn họ, cảm ơn vì đã giúp tiểu Quốc sống lại một lần nữa. Từ nay về sau gia đình của anh sẽ có ba người, như vậy là đủ, thật sự là rất đủ rồi.
"tiểu Quốc, con trai của chúng mình xinh quá, rất giống em." Taehyung cầm lấy bàn tay bé xíu của Tiểu Ngoan, âm thầm hứa với nó rằng, sau này nhất định anh sẽ đối xử với nó như một chàng hoàng tử. Tuy rằng quãng thời gian bảy tháng trong bụng mẹ, nó chỉ nhận được tình yêu của tiểu Quốc, nhưng từ nay về sau, nó sẽ được cả anh và tiểu Quốc, còn cả Doãn Kì và Ho Seok nữa, yêu thương chăm sóc thật nhiều.
Tuấn Chung Quốc chớp nhẹ lông mi, nhìn đứa bé đang ngủ say trong lòng, không nhịn được mỉm cười ngọt ngào. Tiểu Ngoan thực sự là một mỹ nam nha, hoặc là nói, vì nó là con trai của cậu, nên dù trông nó có như thế nào thì với cậu, nó vẫn luôn là thiên thần xinh đẹp nhất.
"Tại Hưởng, anh ôm con một lát đi." Tuấn Chung Quốc cẩn thận đặt Tiểu Ngoan vào lòng Taehyung, nhìn anh vụng về đón lấy đứa bé, trong lòng vừa lo lắng lại vừa buồn cười. Ba và con trai ở cạnh nhau trông thực sự rất hài hòa, tuy anh tiếp xúc với trẻ con không nhiều, nhưng thời gian còn dài, bọn họ có thể cùng nhau từ từ học.
"Này Doãn Kì, anh vẫn không hiểu, tại sao chú lại tìm thấy Tiểu Ngoan ở ven

1 2 3 »