Chương 94

Tùy Chỉnh

Lúc Tuấn Chung Quốc tỉnh lại một lần nữa, Taehyung đã ngồi ở bên giường từ lúc nào. Cậu kỳ quái nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ rõ lúc chiều đột nhiên cảm thấy rất buồn ngủ, vốn chỉ định ngả lưng một chút, không hiểu sao bây giờ lại giống như sáng sớm rồi?
"Em ngủ thật lâu." Taehyung dịu dàng vuốt ve mái tóc của cậu, vẻ mặt lúc nói dối trông còn thật sự nghiêm túc. Vốn cậu cũng không thể ngủ lâu như vậy, là anh đã bảo Doãn Kì cho thêm thuốc an thần vào trong sữa. Dù sao, tỉnh lại sớm như Ho Seok cũng không phải chuyện hay ho gì.
Doãn Kì mở cửa bước vào, cũng vừa lúc Tuấn Chung Quốc nghiêng người ngồi dậy. Cậu nhìn chăm chú khuôn mặt quá mức xinh đẹp của Doãn Kì, lần đầu tiên cảm thấy thật sự tò mò về cha mẹ của cậu. Không biết, phải là hai người hoàn mỹ cỡ nào mới có thể sinh ra một cậu con trai xuất sắc như vậy đây?
"Tại Hưởng đẹp trai hơn." Taehyung ôm chặt lấy Tuấn Chung Quốc, làm cho tầm nhìn của cậu hoàn toàn bị che khuất. Khóe môi không nhịn được cong lên một chút, Tại Hưởng của cậu, thì ra bản tính bá đạo ngày xưa vẫn không hề thay đổi. Tuy rằng có chút trẻ con không hợp tuổi, nhưng có lẽ chỉ cần là anh làm, thứ gì trong mắt cậu cũng trở thành dễ mến.
"Đúng vậy, chủ nhân đẹp trai hơn." Doãn Kì như cười như không, giọng nói thản nhiên ủng hộ Taehyung. Cậu biết trước kia chủ nhân không hề để ý đến vẻ ngoài của mình, nhưng đó là trước kia thôi, một khi đã yêu, ai lại có thể nói trước được.
Taehyung trừng mắt nhìn Doãn Kì, khiến cậu không khỏi mất tự nhiên sờ sờ mũi. Chủ nhân của cậu, từ lúc nào thì trở nên nhỏ nhặt như vậy?
Tuấn Chung Quốc cảm giác bầu không khí có chút không đúng, cậu ngẩng đầu nhìn Taehyung, thấy anh đang nở một nụ cười vô cùng sạch sẽ, nhìn sang Doãn Kì, nét mặt vẫn thản nhiên như lúc mới bước vào. Lẽ nào là do cậu nghĩ nhiều?
Doãn Kì cúi đầu, trong lòng không khỏi âm thầm thở dài một hơi, tính cách hai mặt của chủ nhân nhà cậu lại bắt đầu. Tuấn tiên sinh thật sự quá đơn thuần, không biết bao giờ mới có thể phát hiện ra được. Mà tất cả cũng đâu có gì quan trọng, bởi dù là mặt nào đi chăng nữa, chắc chắn cũng vẫn là một mảnh tình si mà thôi.
"Doãn Kì, xem một chút xem sức khỏe hiện tại của cậu ấy thế nào." Gần đây trông tiểu Quốc đã khá lên nhiều, nhưng cẩn thận một chút thì vẫn hơn, hơn nữa, anh cũng có việc quan trọng hơn muốn hỏi.
...
"Cậu ấy thế nào rồi?" Taehyung khép cửa lại, nhưng giọng nói vẫn đè xuống thật thấp.
"Chủ nhân, dây thanh của Tuấn tiên sinh không có vấn đề gì, theo lý thuyết mà nói, hẳn là có thể nói chuyện bình thường được." Cậu vẫn luôn cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ, nhưng lúc trước vì vướng Vô Quý Thần, hơn nữa Tuấn tiên sinh lại mang thai, vậy nên vẫn không xem xét cẩn thận được.
Taehyung khẽ nhăn mày lại, giọng nói không giấu nổi phiền muộn, "Tôi cũng không rõ lắm, ngay từ lần đầu gặp nhau, cậu ấy đã như thế này rồi. Tuy có lần tò mò hỏi qua, nhưng cậu ấy không muốn nói, thật sự là..." Bất lực.
"Để tôi suy nghĩ thêm một chút." Trong tài liệu điều tra trước kia không hề ghi sức khỏe của Tuấn tiên sinh có vấn đề gì, ít nhất là đến lúc ly dị Vô Quý thần, vậy mà lúc gặp được chủ nhân, cậu đã không còn giọng nói. Rốt cuộc, đã có chuyện gì xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó vậy?
Taehyung nhìn Doãn Kì, sau đó đi tới bên cửa sổ, ánh mắt có chút lạnh nhạt nhìn ra phía ngoài. Tuy tiểu Quốc luôn tỏ ra kiên cường, nhưng trong lòng anh hiểu rõ ràng, cậu cũng rất khao khát được nói chuyện trở lại. Nếu như lần này Doãn Kì có cách, phải chăng, anh sẽ chân thật được nghe Tiểu Quốc gọi tên anh lần nữa?
Hơi vén rèm cửa lên, anh thấy được một bóng người lén lút phía dãy nhà đối diện.
Vô Quý Thần, quả nhiên là một kẻ theo đuôi dai dẳng.
"Lão đại, chúng ta bị người theo dõi." Ho Seok không biết đứng sau anh từ lúc nào, vẻ mặt thản nhiên nói.
"Tôi biết." Taehyung hơi hơi gật đầu, thật ra ngay từ ngày đầu tiên chuyển đến đây, anh cũng đã phát hiện ra điều này. Vô Quý Thầnkhông phải là người dễ dàng bỏ cuộc, chỉ có điều, nếu hắn ta nghĩ ra được, làm sao anh lại không nghĩ ra được đâu?
"Ở bên đó thế nào?" Taehyung mở miệng, giọng nói nhàn nhạt không nghe ra cảm xúc.
"Rất mất kiên nhẫn, có vẻ như đang chuẩn bị hành động rồi." Ho Seok theo ánh mắt của anh nhìn ra phía ngoài, khóe môi không nhịn được châm chọc cong lên một chút.
"Hoan nghênh." Taehyung lạnh lùng cười. Anh không sợ hắn ta đến, mà chỉ sợ hắn ta sẽ không đến. Chuyện giữa bọn họ, chung quy có một ngày cần đối mặt giải quyết.
"Chủ nhân." Giữa lúc bầu không khí đang có chút áp lực, Doãn Kì đột nhiên lên tiếng gọi Taehyung. Thực ra, phương pháp này cậu đã nghĩ đến ngay từ đầu, chần chờ không nói là vì sợ chủ nhân sẽ không đồng ý. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ, cũng chỉ có một cách này mà thôi.
"Nghĩ ra rồi?" Taehyung xoay người nhìn về phía Doãn Kì, hơi hơi nhướng mày.
"Đúng vậy." Doãn Kì gật đầu, ánh mắt có đôi chút ảm đạm.
"Chủ nhân, biện pháp này tương đối mạo hiểm, hơn nữa nếu hiện tại thật sự muốn làm, có lẽ sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến Tuấn tiên sinh." Tất nhiên cậu sẽ cố gắng cẩn thận hết sức, nhưng một chút thương tổn, có lẽ sẽ không thể tránh khỏi.
"Chủ nhân, hiện tại ngài có thể lựa chọn, một là thực hiện, hai là tiếp tục để Tuấn tiên sinh mất đi giọng nói, hơn nữa là, vĩnh viễn.
Taehyung xoay người đi, yên lặng nghe Doãn Kì giải thích. Cậu ta nói, tiểu Quốc có thể đã gặp phải một cú sốc rất lớn, hiện tại muốn giải quyết, cần phải tái lặp những điều đó một lần?
Giọng nói và quá khứ, rốt cuộc, điều gì mới là tốt nhất dành cho cậu?
"Cậu muốn làm như thế nào?" Anh có chút do dự hỏi.
"Thôi miên." Doãn Kì dứt khoát trả lời.
"Có hại với cơ thể nhiều không?" Nếu Doãn Kì lựa chọn phương pháp này, anh cũng tin tưởng đó sẽ là tốt nhất. Chỉ có điều, cậu ta cũng nói, sẽ tương đối mạo hiểm.
Mạo hiểm sao? Nên sao?
"Có." Doãn Kì rất thành thực trả lời, "Không những với cơ thể, mà có khi còn cả với tinh thần. Nhưng vì Tuấn tiên sinh đã quên mất bản năng nói chuyện, hơn nữa không muốn cho chúng ta biết nguyên nhân, cho nên, nếu không xâm nhập vào tiềm thức thì khó lòng mà giải quyết được."
Taehyung chuyển mắt nhìn sang cánh cửa phòng ngủ, trong lòng không khỏi có chút suy nghĩ miên man. Anh vẫn luôn tò mò tại sao tiểu Quốc lại không nói được, bây giờ tuy có một cơ hội, nhưng nhất định phải khiến cậu nhớ lại đau thương.
Anh muốn tặng cả thế giới cho cậu, nhưng trước tiên, có lẽ nên bắt đầu từ những gì đã mất. Không có giọng nói, vết thương của cậu sẽ vĩnh viễn không khép lại được. Anh hi vọng, cậu có thể vui vẻ lên một chút, kiên cường đối mặt với tất cả sóng gió bên ngoài. Tuy Doãn Kì nói, vì cậu đã sảy thai hai lần, cơ hội mang thai về sau là rất nhỏ, nhưng anh cũng không hề để ý. Bọn họ đã từng có một đứa con, như vậy là đủ rồi.
Anh có thể không cần đứa nhỏ, nhưng lại không thể không có cậu.
Vĩnh viễn đau thương cùng ngắn ngủi thống khổ, anh nghĩ, dù có cho bao nhiêu cơ hội quyết định, anh cũng sẽ chỉ lựa chọn phương án thứ hai. Vậy nên...
"Doãn Kì , bắt đầu đi." Nhắm hai mắt lại, cuối cùng anh cũng nói ra những lời này.
Ở một nơi khác lúc này, Vô Quý Thần buông chiếc điện thoại xuống, hai mắt suy tư khẽ híp lại. Anh đều đều gõ ngón tay xuống bàn, nhìn vào tập tài liệu còn đang xử lý dang dở trước mặt, cuối cùng vẫn là quyết định gạt sang một bên.
"Sao cậu không bật điều hòa, không thấy lạnh hay sao?" Vũ Văn Thần đẩy cửa bước vào, không khí trong căn phòng này thật sự khiến anh không khỏi rùng mình một chút. Cầm lấy điều khiển từ xa, đang định chỉnh lại nhiệt độ thì Vô Quý Thần
"Không cần, tôi phải đi ra ngoài bây giờ." Anh cầm vội lấy chiếc áo khoác đặt trên sô pha, sau đó mở cửa bước ra ngoài. Vũ Văn Thần ngạc nhiên nhìn anh, trầm tư một lúc, cuối cùng cũng đành chạy vội đuổi theo. Có thể làm cho A Thần thiếu kiên nhẫn đến mức này, đương nhiên cũng chỉ có mình cậu ấy. Nhìn dáng vẻ ngày càng tiều tụy của cậu ta, đôi khi anh thật muốn nói, hay là buông tay đi? Chỉ có điều, A Thần sẽ không nghe.
Ít nhất nếu là anh nói, cậu ta sẽ không nghe.
"A Thần, có chuyện gì xảy ra với Chung Quốc phải không?" Anh nhìn ra cảnh vật chạy vùn vụt về phía sau, trong lòng vừa sợ lại vừa vội. Có nhất thiết phải đi nhanh như vậy không, bọn họ đã vượt đến ba cái đèn đỏ rồi đấy!
"Ừ." Vô Quý Thần chỉ ừ một tiếng, hồi lâu sau mới âm trầm nói thêm ba từ, "Cậu ấy tỉnh."
"Tốt quá rồi, đợi lâu như vậy, rốt cục thì cậu ấy cũng không có việc gì. Tốt quá, thật là tốt quá." Vũ Văn Thần nhẹ nhõm thở phào một hơi. Nghe A Thần nói thằng nhóc Doãn Kì kia là thiên tài, anh vốn còn không tin đâu, bây giờ Chung Quốc đã tỉnh lại, thật sự không thể không thán phục một tiếng.
"Thật sao?" Vô Quý Thần lạnh lùng cười, là chuyện tốt, đương nhiên là chuyện tốt, chỉ có điều, đó là chuyện tốt với mình nam nhân kia thôi. Hắn ta yêu Chung Quốc, Chung Quốc yêu hắn ta, bây giờ tốt đẹp rồi, tình xưa nối lại, tình nhân như cũ một đôi, vậy còn anh, anh phải làm thế nào bây giờ? Tất cả những việc anh làm từ đó đến nay tính là cái gì bây giờ?
Cao ốc của anh, tôn nghiêm của anh, còn cả người anh yêu nữa, hắn ta đều tàn nhẫn cướp đi hết.
Trắng tay sao?
Không, anh không tin! Ngày hôm nay, cho dù phải trả giá đắt cỡ nào, anh cũng quyết đưa cậu ra khỏi cánh cửa mục nát đó. Kim Taehyung chưa là gì của cậu, hắn ta không có quyền độc chiếm cậu như vậy.
Xe dừng lại trước cửa nhà trọ, mà căn nhà xa hoa bên đối diện, anh nhớ mình cũng chỉ ở đó được gần một tháng. Đã không còn lý do tiếp cận Chung Quốc, tiếp tục ở lại cũng chẳng có nghĩa lý gì. Thậm chí trong lúc tức giận, anh còn định cho người phá nó đi.

Tất nhiên đó chỉ là định, nơi mà anh thực sự đã cho người phá, là căn nhà rách nát chết tiệt này đây.
"Tôi tới đón vợ của mình về." Vô Quý Thần nhìn Ho Seok đứng chắn ở trước cửa, rất không được hòa nhã nói.
Ho Seok nhàm chán bĩu môi. Lời dạo đầu này không phải đã quá cũ rồi sao? Thật sự là một chút sáng tạo cũng không có.
"Vô tiên sinh, nơi này không có vợ của ngài, nếu như ngài muốn tìm, đi nơi khác nhanh nhanh có khi còn kịp." Ho Seok tựa người vào khung cửa, thoải mái nói xong.
"Làm phiền anh tránh sang một bên, tôi đến đây để tìm Tuấn Chung Quốc." Vô Quý Thần cũng không tức giận, ngược lại còn nở một nụ cười vô cùng ôn hòa. Nếu như dễ dàng bị người khác chọc tức như vậy, anh cũng không gọi là Vô Quý Thần.
"Sao? Ngài tìm Tuấn tiên sinh? Là phu nhân nhà chúng tôi có phải không?" Ho Seok trêu ngươi cắn nặng ba chữ 'nhà chúng tôi', dường như không làm Vô Quý Thần tức giận thì sẽ không chịu vừa lòng, "Nhưng mà, tôi lại không muốn cho anh vào đấy, phải làm thế nào bây giờ?"
"Tránh ra." Vô Quý Thần rốt cuộc không cợt nhả nổi với Ho Seok, anh lạnh lùng tiến lên, Vũ Văn Thần lại vội vàng vươn tay ra giữ.
"Anh Ho Seok, chúng tôi chỉ muốn gặp Chung Quốc một chút thôi. Đều là người quen biết lâu năm cả, cậu ấy vừa tỉnh lại, chẳng lẽ chúng tôi lại không được quyền vào thăm một lát?" Vũ Văn Thần nói cực kì thành khẩn, tuy hàm ý cầu xin, lại có chút cứng rắn khiến người ta không thể mở miệng từ chối.
Chỉ có điều Ho Seok vẫn cứng mềm không ăn, chỉ đứng đó cười cười, một câu cũng không chịu nói. Bộ dáng này của anh ta, chưa cần nói đến Vô Quý Thần, ngay cả anh đây cũng cảm thấy muốn nổi khùng.
"Cho bọn họ vào đi." Phía trong truyền đến một giọng nói có phần mệt mỏi, mà Ho Seok cuối cùng cũng chịu nghiêng người, nhường đường cho Vô Quý Thần cùng Vũ Văn Thần tiến vào.
Đây là có chuyện gì xảy ra vậy? Vô Quý Thần nhíu mày nhìn cảnh tượng trước mặt. Tuấn Chung Quốc ngồi ở trên sô pha, nhìn chăm chú vào chiếc vòng cổ đang đều đều đung đưa trên tay Doãn Kì. Mấy tia nắng chiều xuyên vào, vừa vặn làm ánh lên dòng chữ trên đó, trát đau ánh mắt của anh.
"Bọn họ đang làm gì vậy?" Vũ Văn Thần tuy có khó hiểu, nhưng cũng thật cẩn thận đè thấp giọng xuống, nghiêng người sang hỏi Vô Quý Thần.
"Chung Quốc?" Vô Quý Thần muốn tiến lên, lại bị Taehyunh vươn tay ra lạnh lùng ngăn cản, "Nếu không muốn cậu ấy cả đời phải im lặng, tốt nhất bây giờ anh đừng nói điều gì."
Vô Quý Thần sững người nhìn Taehyung, lại nghi ngờ nhìn về phía Doãn Kì. Giọng nói của Chung Quốc... Bọn họ, đang tìm cách lấy lại sao?
Doãn Kì nhìn ánh mắt đã mất tiêu cự của Tuấn Chung Quốc, thu hồi vòng cổ lại, sau đó chậm rãi đặt câu hỏi, "Nói cho tôi biết, tên của cậu là gì?"
Tuấn Chung Quốc mê mang nhìn cậu, hơi hơi hé môi, nhưng lại không có âm thanh nào phát ra cả.
"Tên của cậu là gì?" Cậu lại hỏi một lần, nhưng Tuấn Chung Quốc vẫn im lặng như cũ.
"Cậu là ai?" Chờ đợi hồi lâu sau, Doãm Kì quyết định thay đổi câu hỏi.
Cậu là ai?
Là ai?
"Tuấn... Chung... Quốc." Cậu rốt cục cũng mở miệng, giọng nói tuy có chút thô ráp, nhưng tuyệt đối lại là chân thật. Taehyung cùng Vô Quý Thần kinh ngạc nhìn cậu một bên là vui sướng, một bên lại là đau lòng.
Ba chữ Tuấn Chung Quốc kia, lạnh lẽo mà khàn khàn, không hề giống như khi ai đó ngọt ngào gọi anh là Quý Thần. Tiếng nói ấy, hẳn là trong sáng cùng thuần khiết, giống như từng giọt mưa xuân rơi xuống, nhẹ nhàng thấm vào da thịt anh.
Nhưng dường như, kỉ niệm ấy đã trôi xa lắm rồi, xa đến nỗi, có nhiều khi anh không còn nhớ nổi, tự hỏi đó có phải là một giấc mơ hay không.
"Chung Quốc" Cánh môi hơi hơi động, tiếng nói thoát ra lại bé nhỏ đến không thể nghe thấy.
"Nói cho tôi biết, hơn một năm trước đã xảy ra chuyện gì? Chuyện gì khiến cậu xúc động tới mức quên mất bản năng nói chuyện?" Doãm Kì tiếp tục hỏi, trong lòng không nhịn được cũng có chút tò mò.
Ánh mắt vô thần của Tuấn Chung Quốc hơi hơi chớp động, "Bởi vì..." Cậu khó khăn lên tiếng, rõ ràng còn chưa thích ứng được với việc nói chuyện sau một thời gian dài im lặng, "Thấy được chuyện không nên thấy, bởi vì, thật ghê tởm."
"Đó là chuyện gì?" Doãn Kì cong lên khóe môi, còn không quên nhìn sang khuôn mặt cứng ngắc của Vô Quý Thần.
"Anh ta ngủ cùng cô gái khác trên chính chiếc giường của chúng tôi, thật ghê tởm." Tuấn Chung Quốc dần đắm chìm vào ký ức, kỷ niệm cũ nhớ lại tuy không thể nói là bình thường, nhưng cảm xúc lúc này tuyệt đối là vô bi vô hỉ.
Vô Quý Thần sững người nhìn cậu, tuy anh đã sớm biết được sự thật, nhưng nghe lý do từ chính miệng cậu nói ra, lại là một loại đau đớn khác.
"Tốt lắm, bây giờ cậu sẽ ngủ một giấc, tỉnh lại sau sẽ quên hết tất cả những gì vừa diễn ra ở nơi này." Doãm Kì nhẹ nhàng đung đưa chiếc vòng cổ, mà Tuấn Chung Quốc cũng chậm rãi nhắm mắt lại.
Taehyung vươn tay đỡ lấy cậu, giúp cậu thoải mái tựa vào lòng mình, "Ổn rồi tiểu Quốv, tất cả đều trôi qua rồi. Có anh ở đây, đừng sợ." Anh vỗ nhẹ bả vai của cậu, trong mắt ngoại trừ cậu ra, tuyệt đối sẽ không còn người khác.
Ánh mắt chợt toát ra một tia lạnh lùng, Vô Quý Thần, quả nhiên là do hắn ta!
Anh vẫn biết một người kiên cường như cậu, làm sao có thể dễ dàng buông tha cho giọng nói của mình như vậy được. Kẻ có thể khiến cậu tổn thương sâu nhất lúc ấy, rõ ràng chỉ có thể là một mình Vô Quý Thần.
Tự tay vứt đi, bây giờ lại thấy hối tiếc muốn tìm cách thu về. Trên đời đâu có chuyện tiện nghi cho hắn ta như vậy.
Về phần giọng nói của cậu, có lẽ phải đợi đến lúc cậu tỉnh lại mới biết được, nhưng nhìn xem Doãn Kì tự tin như vậy, khả năng thành công có vẻ tương đối cao.
Mấy nam nhân cứ ngồi như vậy cả một đêm, thẳng đến hừng đông, Ho Seok cùng Doãn Kì mới ra ngoài mua đồ ăn, mà Vô Quý Thần cũng khó được một lần tự động lùi bước, bởi vì nơi này, thật sự không có chỗ dành cho anh.
Cả một ngày sau đó, anh cũng không hề ngủ, chỉ ngây người đứng trước cửa sổ, nghĩ về những chuyện đã qua.
Nếu ngày ấy cậu không nhìn thấy anh trên giường cùng với Tố Như, như vậy, có đánh chết anh cũng sẽ không ly hôn. Bị cậu bắt gặp, tức giận là vì cảm giác hổ thẹn với lương tâm, cảm thấy tự tôn của mình ở trước mặt cậu, bị đánh nát đến không thể cứu vãn nổi.
Cậu là chén trà đầu tiên trong cuộc đời anh, vị trà bạc hà nhẹ nhàng mà khoan khoái. Anh uống nó lâu lắm, cảm thấy nhàm nhán muốn đổi đi, cuối cùng lại phát hiện ra mình chỉ thích uống một mình hương vị ấy.
Cậu mất đi giọng nói là lỗi của anh, không phải gián tiếp, mà là trực tiếp.
Từng cơn gió lạnh ùa vào từ khung cửa chưa khép chặt, vô tình quất lên khuôn mặt thất thần của anh, dường như mang theo vô vàn oán trách.
...
Tuấn Chung Quốchơi nghiêng người, cảm giác trong lòng bàn tay có một loại ấm áp kỳ lạ. Cậu nắm chặt tay lại, không hiểu sao, lại cảm thấy như vừa bắt được hạnh phúc.
Cậu nhẹ nhàng mỉm cười, thật lâu sau, mới từ từ mở hai mắt ra. Ánh mắt trời thật ấm, khẽ phủ lên mấy cành lá non, lắng tâm nghe, dường như còn có cả tiếng đàn chim đang hót. Thì ra khi tâm hồn vui vẻ, cảnh vật lại có thể đẹp được đến mức này.
Cậu không nhịn được nheo mắt lại hưởng thụ, thật muốn vươn tay ra nắm lấy tia nắng ngoài kia.
"Tỉnh rồi sao? Thời tiết đẹp thế này mà em lại ngủ lâu quá."
Tuấn Chung Quốc quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Taehyunh đang mỉm cười nhìn cậu, nụ cười ôn nhu đến mức đột nhiên khiến cậu cảm thấy thẹn thùng. Khẽ giật mình một chút mới phát hiện, thì ra thứ ấm áp ban nãy cậu không muốn buông ra là bàn tay của anh.
Thật kỳ lạ.
Cậu chợt cảm thấy thật kỳ lạ.
Có thứ gì đó đã thay đổi trong lúc cậu không để ý sao?
'Tại Hưởng?' Cậu không biết nữa, nhưng là, có thể anh biết chăng?