Đọc Truyện theo thể loại
Lúc Tuấn Chung Quốc tỉnh lại một lần nữa, Taehyung đã ngồi ở bên giường từ lúc nào. Cậu kỳ quái nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ rõ lúc chiều đột nhiên cảm thấy rất buồn ngủ, vốn chỉ định ngả lưng một chút, không hiểu sao bây giờ lại giống như sáng sớm rồi?
"Em ngủ thật lâu." Taehyung dịu dàng vuốt ve mái tóc của cậu, vẻ mặt lúc nói dối trông còn thật sự nghiêm túc. Vốn cậu cũng không thể ngủ lâu như vậy, là anh đã bảo Doãn Kì cho thêm thuốc an thần vào trong sữa. Dù sao, tỉnh lại sớm như Ho Seok cũng không phải chuyện hay ho gì.
Doãn Kì mở cửa bước vào, cũng vừa lúc Tuấn Chung Quốc nghiêng người ngồi dậy. Cậu nhìn chăm chú khuôn mặt quá mức xinh đẹp của Doãn Kì, lần đầu tiên cảm thấy thật sự tò mò về cha mẹ của cậu. Không biết, phải là hai người hoàn mỹ cỡ nào mới có thể sinh ra một cậu con trai xuất sắc như vậy đây?
"Tại Hưởng đẹp trai hơn." Taehyung ôm chặt lấy Tuấn Chung Quốc, làm cho tầm nhìn của cậu hoàn toàn bị che khuất. Khóe môi không nhịn được cong lên một chút, Tại Hưởng của cậu, thì ra bản tính bá đạo ngày xưa vẫn không hề thay đổi. Tuy rằng có chút trẻ con không hợp tuổi, nhưng có lẽ chỉ cần là anh làm, thứ gì trong mắt cậu cũng trở thành dễ mến.
"Đúng vậy, chủ nhân đẹp trai hơn." Doãn Kì như cười như không, giọng nói thản nhiên ủng hộ Taehyung. Cậu biết trước kia chủ nhân không hề để ý đến vẻ ngoài của mình, nhưng đó là trước kia thôi, một khi đã yêu, ai lại có thể nói trước được.
Taehyung trừng mắt nhìn Doãn Kì, khiến cậu không khỏi mất tự nhiên sờ sờ mũi. Chủ nhân của cậu, từ lúc nào thì trở nên nhỏ nhặt như vậy?
Tuấn Chung Quốc cảm giác bầu không khí có chút không đúng, cậu ngẩng đầu nhìn Taehyung, thấy anh đang nở một nụ cười vô cùng sạch sẽ, nhìn sang Doãn Kì, nét mặt vẫn thản nhiên như lúc mới bước vào. Lẽ nào là do cậu nghĩ nhiều?
Doãn Kì cúi đầu, trong lòng không khỏi âm thầm thở dài một hơi, tính cách hai mặt của chủ nhân nhà cậu lại bắt đầu. Tuấn tiên sinh thật sự quá đơn thuần, không biết bao giờ mới có thể phát hiện ra được. Mà tất cả cũng đâu có gì quan trọng, bởi dù là mặt nào đi chăng nữa, chắc chắn cũng vẫn là một mảnh tình si mà thôi.
"Doãn Kì, xem một chút xem sức khỏe hiện tại của cậu ấy thế nào." Gần đây trông tiểu Quốc đã khá lên nhiều, nhưng cẩn thận một chút thì vẫn hơn, hơn nữa, anh cũng có việc quan trọng hơn muốn hỏi.
...
"Cậu ấy thế nào rồi?" Taehyung khép cửa lại, nhưng giọng nói vẫn đè xuống thật thấp.
"Chủ nhân, dây thanh của Tuấn tiên sinh không có vấn đề gì, theo lý thuyết mà nói, hẳn là có thể nói chuyện bình thường được." Cậu vẫn luôn cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ, nhưng lúc trước vì vướng Vô Quý Thần, hơn nữa Tuấn tiên sinh lại mang thai, vậy nên vẫn không xem xét cẩn thận được.
Taehyung khẽ nhăn mày lại, giọng nói không giấu nổi phiền muộn, "Tôi cũng không rõ lắm, ngay từ lần đầu gặp nhau, cậu ấy đã như thế này rồi. Tuy có lần tò mò hỏi qua, nhưng cậu ấy không muốn nói, thật sự là..." Bất lực.
"Để tôi suy nghĩ thêm một chút." Trong tài liệu điều tra trước kia không hề ghi sức khỏe của Tuấn tiên sinh có vấn đề gì, ít nhất là đến lúc ly dị Vô Quý thần, vậy mà lúc gặp được chủ nhân, cậu đã không còn giọng nói. Rốt cuộc, đã có chuyện gì xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó vậy?
Taehyung nhìn Doãn Kì, sau đó đi tới bên cửa sổ, ánh mắt có chút lạnh nhạt nhìn ra phía ngoài. Tuy tiểu Quốc luôn tỏ ra kiên cường, nhưng trong lòng anh hiểu rõ ràng, cậu cũng rất khao khát được nói chuyện trở lại. Nếu như lần này Doãn Kì có cách, phải chăng, anh sẽ chân thật được nghe Tiểu Quốc gọi tên anh lần nữa?
Hơi vén rèm cửa lên, anh thấy được một bóng người lén lút phía dãy nhà đối diện.
Vô Quý Thần, quả nhiên là một kẻ theo đuôi dai dẳng.
"Lão đại, chúng ta bị người theo dõi." Ho Seok không biết đứng sau anh từ lúc nào, vẻ mặt thản nhiên nói.
"Tôi biết." Taehyung hơi hơi gật đầu, thật ra ngay từ ngày đầu tiên chuyển đến đây, anh cũng đã phát hiện ra điều này. Vô Quý Thầnkhông phải là người dễ dàng bỏ cuộc, chỉ có điều, nếu hắn ta nghĩ ra được, làm sao anh lại không nghĩ ra được đâu?
"Ở bên đó thế nào?" Taehyung mở miệng, giọng nói nhàn nhạt không nghe ra cảm xúc.
"Rất mất kiên nhẫn, có vẻ như đang chuẩn bị hành động rồi." Ho Seok theo ánh mắt của anh nhìn ra phía ngoài, khóe môi không nhịn được châm chọc cong lên một chút.
"Hoan nghênh." Taehyung lạnh lùng cười. Anh không sợ hắn ta đến, mà chỉ sợ hắn ta sẽ không đến. Chuyện giữa bọn họ, chung quy có một ngày cần đối mặt giải quyết.
"Chủ nhân." Giữa lúc bầu không khí đang có chút áp lực, Doãn Kì đột nhiên lên tiếng gọi Taehyung. Thực ra, phương pháp này cậu đã nghĩ đến ngay từ đầu, chần chờ không nói là vì sợ chủ nhân sẽ không đồng ý. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ, cũng chỉ có một cách này mà thôi.
"Nghĩ ra rồi?" Taehyung xoay người nhìn về phía Doãn Kì, hơi hơi nhướng mày.
"Đúng vậy." Doãn Kì gật đầu, ánh mắt có đôi chút ảm đạm.
"Chủ nhân, biện pháp này tương đối mạo hiểm, hơn nữa nếu hiện tại thật sự muốn làm, có lẽ sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến Tuấn tiên sinh." Tất nhiên cậu sẽ cố gắng cẩn thận hết sức, nhưng một chút thương tổn, có lẽ sẽ không thể tránh khỏi.
"Chủ nhân, hiện tại ngài có thể lựa chọn, một là thực hiện, hai là tiếp tục để Tuấn tiên sinh mất đi giọng nói, hơn nữa là, vĩnh viễn.
Taehyung xoay người đi, yên lặng nghe Doãn Kì giải thích. Cậu ta nói, tiểu Quốc có thể đã gặp phải một cú sốc rất lớn, hiện tại muốn giải quyết, cần phải tái lặp những điều đó một lần?
Giọng nói và quá khứ, rốt cuộc, điều gì mới là tốt nhất dành cho cậu?
"Cậu muốn làm như thế nào?" Anh có chút do dự hỏi.
"Thôi miên." Doãn Kì dứt khoát trả lời.
"Có hại với cơ thể nhiều không?" Nếu Doãn Kì lựa chọn phương pháp này, anh cũng tin tưởng đó sẽ là tốt nhất. Chỉ có điều, cậu ta cũng nói, sẽ tương đối mạo hiểm.
Mạo hiểm sao? Nên sao?
"Có." Doãn Kì rất thành thực trả lời, "Không những với cơ thể, mà có khi còn cả với tinh thần. Nhưng vì Tuấn tiên sinh đã quên mất bản năng nói chuyện, hơn nữa không muốn cho chúng ta biết nguyên nhân, cho nên, nếu không xâm nhập vào tiềm thức thì khó lòng mà giải quyết được."
Taehyung chuyển mắt nhìn sang cánh cửa phòng ngủ, trong lòng không khỏi có chút suy nghĩ miên man. Anh vẫn luôn tò mò tại sao tiểu Quốc lại không nói được, bây giờ tuy có một cơ hội, nhưng nhất định phải khiến cậu nhớ lại đau thương.
Anh muốn tặng cả thế giới cho cậu, nhưng trước tiên, có lẽ nên bắt đầu từ những gì đã mất. Không có giọng nói, vết thương của cậu sẽ vĩnh viễn không khép lại được. Anh hi vọng, cậu có thể vui vẻ lên một chút, kiên cường đối mặt với tất cả sóng gió bên ngoài. Tuy Doãn Kì nói, vì cậu đã sảy thai hai lần, cơ hội mang thai về sau là rất nhỏ, nhưng anh cũng không hề để ý. Bọn họ đã từng có một đứa con, như vậy là đủ rồi.
Anh có thể không cần đứa nhỏ, nhưng lại không thể không có cậu.
Vĩnh viễn đau thương cùng ngắn ngủi thống khổ, anh nghĩ, dù có cho bao nhiêu cơ hội quyết định, anh cũng sẽ chỉ lựa chọn phương án thứ hai. Vậy nên...
"Doãn Kì , bắt đầu đi." Nhắm hai mắt lại, cuối cùng anh cũng nói ra những lời này.
Ở một nơi khác lúc này,

«  Chương 93

Chương 95 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm