Đọc Truyện theo thể loại
Cậu viết tên của anh.
Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, cậu viết tên của anh.
Điều đó có phải hay không nghĩa là, cậu thật sự đã bỏ qua tất cả?
Khóe môi của anh bắt đầu nhếch lên, cong hơn nữa, cong hơn nữa.
Tuấn Chung Quốc có chút bối rối xoay người đi, đặt tay lên bụng, dường như cậu có thể cảm nhận được đứa bé cũng đã đồng ý tha thứ cho cha nó.
Là một loại cảm giác nói không nên lời. Tiến ra một bước này với cậu cần rất nhiều dũng khí, tất cả đau xót vẫn đang còn lại, nhưng chung quy sẽ có một ngày mờ nhạt rồi mất đi. Anh đang tự trách, cậu hiểu rất rõ ràng. Đứa bé kia đâu phải chỉ là cốt nhục của một mình cậu, anh là cha của nó, cậu biết, anh yêu nó rất nhiều.
Trong lòng dường như được ai đó tiếp thêm dũng khí, cậu cắn nhẹ môi, trầm mặc xoay người đi đến sau lưng anh, vươn tay ra ôm anh thật chặt.
Tại Hưởng, một lần cuối cùng, nếu anh lại đánh mất em, như vậy nhất định em sẽ không quay đầu nhìn lại.
Taehyung kinh ngạc chớp nhẹ hai mắt, dường như không thể xác định được chính mình là tỉnh vẫn là mơ. Anh cúi đầu nhìn bàn tay của Tuấn Chung Quốc, thậm chí động cũng không dám động một chút.
"Tiểu Quốc." Anh quay người lại nhẹ giọng gọi cậu.
"Anh yêu em." Lần này đây, là dùng viết.
Từng nét chữ run rẩy hạ xuống lòng bàn tay của Tuấn Chung Quốc, dường như mang theo vô vàn cảm xúc. Anh muốn nói cho cậu biết tất cả tâm tình của mình, muốn cậu hiểu được anh, mỉm cười với anh như ngày trước. Chỉ là, Tuấn Chung Quốcvẫn giữ nguyên trầm mặc, cậu sâu kín nhìn vào đôi mắt anh, hai tay không hề động.
"Chỉ cần tiểu Quốc hiểu tâm ý của anh là đủ rồi, không cần phải nói thêm điều gì hết." Taehyung ảm đạm cười, đáy mắt không thể giấu được một tia chua xót chợt lóe mà qua, nhưng rất nhanh, anh đã lấy lại tinh thần. "tiểu Quốc..." Lời nói đến bên miệng, đột nhiên lại trở nên có chút ngượng ngùng, "Anh... Anh hôn em một chút có được không? Một chút là tốt rồi."
Tuấn Chung Quốcgiật mình nhìn anh, có lẽ không nghĩ anh đột nhiên lại hỏi điều này. Hai má hơi nóng lên, cậu không được tự nhiên quay mặt đi, sau đó gật gật đầu.
Taehyung nâng lên khuôn mặt của cậu, cẩn thận hôn lên đôi môi còn mang theo chút lạnh lẽo, quý trọng giống như cậu là tất cả mọi thứ với anh.
Yêu không phải đồng cảm, không phải đáng thương, anh muốn yêu, là linh hồn của cậu. Cậu không trả lời cũng có thể, chỉ cần anh yêu cậu là đủ rồi.
Có chút yêu, cho tới bây giờ đều chưa từng mất đi, chỉ đơn giản là ẩn giấu trong chốc lát.
Tuấn Chung Quốc biết, người kia đối với cậu đã muốn trở thành một phần trong sinh mệnh, cho dù lại trốn tránh, cuối cùng cũng vẫn không thể bỏ xuống được. Tra tấn nhau như vậy, có lẽ đã là đủ nhiều rồi.
Cậu mệt mỏi, yêu đến mệt mỏi, nhưng lại vẫn muốn tiếp tục được yêu.
Vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng của anh, lại một lần nữa được không, cậu nghĩ, nếu như lựa chọn lúc này đây là sai lầm, như vậy, tốt nhất hãy để cho cậu được chết đi. Vết thương lòng này, thật sự cậu không đủ dũng khí để chịu đựng thêm được nữa.
Buổi tối, Tuấn Chung Quốc bị một giọng nói trầm thấp đánh thức, có lẽ vì mấy ngày trước ngủ quá nhiều, cho nên hai ngày gần đây cậu luôn rất dễ tỉnh. Khẽ mở mắt nhìn nam nhân đang nằm bên cạnh, cậu thấy môi anh thỉnh thoảng hé mở, có chút giọng nói thoát phá mà ra.
Anh nói xin lỗi cậu, cũng là xin lỗi đứa bé.
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ bao lấy khuôn mặt của anh, hiện rõ ôn nhu, nhưng lại nhiều hơn một phần thống khổ. Anh không hề tỉnh, mà có lẽ chỉ vào lúc không tỉnh, anh mới có thể nhắc về đứa bé. Tâm hồn ai mà chẳng có một khoảng yếu ớt, anh không để mọi người thấy, không có nghĩa anh là kẻ chỉ biết đến lạnh lùng.
Tuấn Chung Quốc chớp nhẹ hai mắt, nhìn nét mặt thống khổ của Taehyung, đáy lòng không khỏi cảm thấy một ít chua xót.
Anh, cũng sẽ gặp phải ác mộng sao?
'Thực xin lỗi, Tại Hưởng.' Tuấn Chung Quốc vươn tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán Taehyung, không nghĩ tại đúng thời điểm này, anh lại đột nhiên tỉnh giấc.
"Không cần phải nói xin lỗi." Anh mơ thấy đứa nhỏ, đơn giản là vì trong lòng còn ân hận nhiều lắm. Tất cả lỗi lầm đều từ anh mà ra, tiểu Quốc không cần phải nói xin lỗi, thật sự.
Tuấn Chung Quốc cúi đầu, nhìn vết thương trên ngón tay của anh, nhẹ nhàng mơn trớn một chút, không hiểu sao lại cảm thấy bản thân nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Có lẽ nếu đã quyết định bắt đầu lại, cậu cũng nên học được cách buông tay.
'Tại Hưởng, chúng ta rời đi nơi này đi.' Nhắm hai mắt lại, cậu không hề để ý đến nét mặt của Taehyung, chỉ là không tiếng động nói ra những lời này. Rời đi, đến một nơi rất xa, sau đó như thế nào đều ổn cả, chỉ cần có anh là tốt rồi. Nơi này có hạnh phúc, nhưng cũng chứa đựng quá nhiều đau khổ, cậu tha thứ cho anh, vậy nên, muốn quên đi quá khứ.
Trong một nhà hàng cực kì sang trọng, có một cô gái đang dùng tay chống cằm, khó hiểu nhìn nam nhân trước mặt. Anh đang tao nhã ăn bít tết, mà thực ra ngay từ đầu, anh cũng chỉ nghiêm túc ăn, một lời cũng không nói với cô. Không phải chính anh nói có chuyện muốn cùng cô hợp tác sao, chẳng lẽ hợp tác ở đây có nghĩa là ngồi nhìn?
Cô tiếp tục chăm chú nhìn anh, không thể không nói, nam nhân này thật sự rất tuấn mỹ. Mấy ngày trước khi nhận được điện thoại của anh, cô còn hy vọng người này đang có ý với mình. Nhưng hiện tại xem ra, sự việc có vẻ không giống như vậy.
"Nếu không ăn là sẽ không có sức làm việc đâu."
Nam nhân ngẩng đầu, ánh mắt thản nhiên nhìn cô.
"Vô tiên sinh, anh tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì?" Cô gái thỉnh thoảng xoay người nhìn quanh, cảm giác ngồi ở trong này rất không thoải mái. Nam nhân này thật sự quá mức âm trầm, nếu đã không phải là nhất kiến chung tình với cô, như vậy tìm đến cô chưa chắc đã là chuyện tốt.
Cho nên hiện tại cô thực phiền lòng, làm sao còn có tâm tư ăn uống cùng anh được nữa?
"Tôi muốn cô làm một chuyện, hoàn thành xong, tôi có thể cho cô số tiền dùng cả đời cũng không hết, đương nhiên, còn có một người nam nhân." Vô Quý Thần buông dao nĩa xuống, tựa vào lưng ghế sô pha, khóe miệng khinh thường hơi hơi nhếch lên.
Cô gái nghiêng đầu nhìn anh, cô làm nghề 'bán hoa', nam nhân có rất nhiều, cho nên không cần đi? Nhưng là tiền, cô rất muốn. Không ai lại không thích tiền cả, mà cô, tất nhiên cũng chẳng phải là ngoại lệ.
"Tôi không rõ ý của anh, Vô tiên sinh?" Cô cúi đầu cố tỏ ra ngây thơ, một phần cũng là vì, muốn được đến giá cao hơn nữa.
"Cô sẽ thích đề nghị của tôi, bởi vì, tôi sẽ cho cô có được điều cô hằng mong ước." Vô Quý Thần như cười như không nhìn cô, giọng nói trầm thấp vô hình mang theo dụ dỗ.
Cô gái sửng sốt một chút, không rõ làm sao mà anh biết được cô mong ước điều gì? Cô muốn gả nhập hào môn, nhưng với 'nghề nghiệp' mờ ám này, biết đợi đến bao giờ mới có thể đạt được? Vậy nên với cô, làm một người vợ bé cũng không tồi, chỉ có điều, ai sẽ nhận cô đây, đừng nói chính là anh đấy chứ? Bởi vì, có đánh chết cô cũng không tin. Ánh mắt nam nhân này nhìn cô không có tình cảm, càng không mang theo dục vọng, chỉ đơn thuần là âm mưu cùng tính kế.
"Vì sao lại là tôi?" Cô khó hiểu nhìn anh, thật ra bọn họ cũng không tính quen biết, hơn nữa... Nếu anh ta muốn

«  Chương 92

Chương 94 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm