Chương 92

Tùy Chỉnh

Giọng nói của Taehyung đều đều truyền đến, rất bình tĩnh, thật nhẹ nhàng. Anh cẩn thận giải thích từng chút từng chút một, chỉ sợ sẽ làm Tuấn Chung Quốc hiểu nhầm thêm điều gì. Anh muốn nói với tiểu Quốc, anh không cố tình quên đi hạnh phúc của bọn họ, anh gặp phải tai nạn xe trên đường đến tìm cậu, mà chiếc xe kia, vừa vặn là xe hoa của Vô Quý Thần.
Đối với Uông Tiểu Quốc, đơn giản là vì muốn tìm một kẻ thế thân.
Đối với Vô Hiểu Minh, hoàn toàn là vì một chiếc vòng cổ. Anh tin rằng người có chiếc vòng ấy nhất định là cậu, nhưng dù có như vậy, anh cũng chưa từng liều lĩnh vượt quá giới hạn.
"tiểu Quốc, anh chưa từng 'đụng' vào bọn họ. Hãy tin anh lần này, được chứ?" Taehyung rụt rè gác cằm lên đầu vai của Tuấn Chung Quốc, thật lâu sau vẫn chưa thấy cậu phản ứng lại, nhất thời trong lòng vui mừng nhộn nhạo. Nghiêng mặt len lén nhìn sang, chỉ thấy cậu hơi hơi hé miệng, thật nhẹ thật nhẹ, một chữ duy nhất thôi, 'Được.'
Hai người yên lặng tựa vào nhau, bàn tay nắm chặt bàn tay, mà trong lòng, cũng nảy nở một thứ cảm xúc vô cùng vi diệu. Giống như vừa tìm được món đồ biến mất lâu ngày, bản thân cũng không hẳn là cảm thấy mừng như điên, chỉ là... thật may mắn, tìm lại được rồi, nhất định sẽ cẩn thận quý trọng, không bao giờ nữa sơ ý buông tay.
"Tốt lắm, đừng suy nghĩ nữa, em ngủ một lát đi, mọi chuyện đã có anh lo." Taehyung vụng về phá vỡ bầu không khí có chút ngượng ngùng. Anh biết tiểu Quốc đã tin lời anh nói, nhưng dường như nét mặt của cậu vẫn không được tự nhiên. Cũng phải thôi, tuy bây giờ anh vẫn là Tại Hưởng, nhưng cũng đâu còn là người nam nhân đã sống chung với cậu ngày trước.
Có lẽ, anh phải cố gắng nhiều hơn một chút mới được.
Tuấn Chung Quốc không gật đầu cũng không lắc đầu, cậu chỉ thở dài nhắm hai mắt lại, như cũ tựa vào ngực anh, thứ gì cũng không muốn làm. Đến tận khi tiếng hít thở đều đều truyền đến, Taehyung mới nhận ra là cậu đã ngủ say. Khóe môi không khỏi cong lên cười khổ một chút, không phải vì anh không muốn, chỉ là, dáng ngủ này cũng không thoải mái lắm đi?
Nghĩ như vậy, anh nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, cẩn thận kéo cao góc chăn, lại lưu luyến ngồi lại một lúc, thế này mới yên tâm bước ra ngoài.
Ngày hôm sau.
Trong phòng khách chật hẹp, chỉ cần vừa nhấc đầu lên là có thể nhìn thấy ba nam nhân, nói đúng hơn là hai nam nhân cùng một cậu nhóc cao không kém bọn họ, đang 'mắt to trừng đôi mắt nhỏ'.
Taehyung đen mặt nhìn Doãn Kì cùng Ho Soek, hai bàn tay từ từ siết chặt, thật muốn một quyền tống ngay bọn họ ra khỏi đây. Ở trong này thêm một người đã chật, đừng nói là hai người, mà hiện giờ tiểu Quốc đã tỉnh lại, thêm một người anh cũng không muốn!
"Các cậu muốn ăn cơm, đi ra ngoài còn nhiều, sao lại cứ thích ở đây ăn bám?" Giọng nói của anh rất trầm, hai mắt nheo lại nhìn chằm chằm Ho Seok cùng Doãn Kì, chỉ là, ánh mắt sắc bén ngày xưa bây giờ lại thiếu đi một phần uy nghiêm, nhiều hơn một phần hờn dỗi cũng khó chịu.
Ho Seok cũng biết điều không dám nói gì, nhưng khóe miệng lại vẫn không nhịn được cong lên. Có Tuấn tiên sinh ở đây, lão đại nào dám cao giọng đuổi bọn họ ra ngoài, Tuấn tiên sinh thật tốt!
Doãn Kì nghiêm chỉnh ngồi thẳng lưng, thản nhiên liếc Taehyung một cái, nói ít mà ý nhiều, "Đồ ăn bên ngoài không nuốt được." Món ngon ngay trước mắt, cậu thấy không lý do gì phải đày đọa bản thân cả. Ra ngoài ăn? Đánh chết cậu cũng không đi!
Taehyung hung hăng hít một hơi, vừa định nói gì, đã thấy Tuấn Chung Quốc đi ra khỏi phòng bếp.
"Mệt không? Về sau không cần làm, anh sẽ gọi người mang thức ăn đến." Taehyung nhìn chằm chằm khuôn mặt hơi hơi hồng nhuận của Tuấn Chung Quốc, nghĩ một đằng nói một nẻo, đổi lấy ánh mắt khinh thường của hai người nào đó.
Tuấn Chung Quốc mỉm cười lắc đầu, hiện tại cậu đã khỏe hơn nhiều rồi, nếu tiếp tục nằm trên giường mà không làm gì cả, cậu nghĩ mình sẽ mốc meo lên mất. Hơn nữa nhìn ánh mắt của bọn họ thì biết, rõ ràng đã đói đến phát cuồng mà vẫn cố mạnh miệng. Thật là...
Đặt hai đĩa thức ăn lên bàn, Tuấn Chung Quốc lại quay vào phòng bếp lấy thêm mấy món nữa.
"Ho Soek, Doãn Kì, các cậu đừng có như quỷ đói đầu thai ăn nhiều như vậy có được không?" Taehyung nhìn chằm chằm đĩa thức ăn vừa bưng ra đã bị vơ vét gần hết mà gân xanh không khỏi nổi lên. Cũng may là anh đã nhanh tay để phần một ít cho tiểu Quốc, nếu không... Hừ, nhìn hai kẻ đang ăn ngấu nghiến phía đối diện mà anh không khỏi bực mình hừ lạnh.
Ho Soek ngẩng đầu, nhìn thấy Tuấn Chung Quốc đi ra mới không chịu thua kém hừ trở lại. Lão đại thế nào thì nhân viên thế đây thôi, nhìn xem, ngài cũng đâu có ăn thiếu đi phần nào!
Taehyung thấy mình dần mất đi lực uy hiếp, không khỏi thẹn quá hóa giận, hung hăng trừng mắt nhìn Ho Seok, sau đó quay sang vẫy vẫy Tuấn Chung Quốc.
"tiểu Quốc, đến đây ăn cơm đi. Anh giúp em." Từ sáng đến giờ cậu vẫn luôn ở trong phòng bếp, vừa làm xong đồ ăn đã bị hai người kia mặt dày cướp sạch, nếu không ăn nhanh là không thể kịp. tiểu Quốc gầy thế kia, anh phải bắt cậu ăn thật nhiều mới được!
Tuấn Chung Quốc ngồi xuống bên cạnh anh, anh bảo ăn gì thì ăn nấy, luôn cảm giác trong ngực có thứ gì đó trướng trướng, đầu óc cũng loạn thành một mảnh, khó chịu khiến cậu muốn khóc.
Nếu nước mắt rơi ra, cậu nghĩ đó không phải vì đau lòng, lúc này đây, nhất định là vì thực hạnh phúc. Lặng lẽ ở bên cạnh nhau cùng đón mùa xuân tới đây, nhìn tia nắng ấm áp hòa tan đi tất cả. Cứ tiếp tục sống như vậy, thực sự cũng là một chủ ý không tồi.
Ăn hết một bát cơm, Tuấn Chung Quốc cũng cảm thấy no rồi, suốt thời gian qua cậu cũng chỉ ăn cháo hoặc truyền dịch, bây giờ đổi thành ăn cơm thật sự có chút khó tiêu hóa. Mà Taheyung cũng không chịu hiểu cho điểm này, anh vẫn cố chấp cầm đũa, đưa thức ăn tới bên miệng cậu, không vui nói, "tiểu Quốc ăn thêm nữa đi, ít như vậy làm sao mà khỏe được?"
'Anh vẫn chưa ăn no đúng không?' Tuấn Chung Quốc mỉm cười, uyển chuyển đổi đề tài.
"Ừ." Taehyung ngượng ngùng gật đầu, có Doãn Kì với Ho Soek ở đây, ăn no được mới là lạ.
'Vậy ngày mai em sẽ làm nhiều một chút.' Cậu mới nói tới đây, Taehyung đã lắc đầu từ chối, "Không cần, em đừng làm việc nhiều, anh có đói cũng không chết được." Tay anh đặt trên gò má đã bắt đầu hồng hào của cậu, vuốt ve trong chốc lát, sau đó lại đưa thức ăn lên, mà lần này, Tuấn Chung Quốc cũng không hề từ chối.
Ho Seok dừng chiếc đũa lại nhìn bọn họ, vờ như không có gì lau lau hai mắt của mình, hình như mắt anh vừa bị vướng hạt cát, thật là khó chịu.
Tình yêu thuần túy thế kia, không phải ai cũng có thể may mắn có được. Ví như anh, từng không biết có bao nhiều người cuồng si, bao nhiêu kẻ thương luyến, nhưng chưa có một người nào yêu anh giống như Tuấn tiên sinh yêu lão đại cả.
Yêu đến nhiệt ngã, chẳng sợ anh là một tên ngốc, chẳng sợ trong tay anh không có đồng nào.
Yêu sao? Đây mới là yêu sao?
*yess*
Vội vàng ăn xong cơm, Ho Soek cùng Doãn Kì chạy nhanh ra ngoài, để mặc cho Taehyung giành phần rửa bát. Không phải bọn họ lười biếng, chỉ là lão đại không muốn bọn họ ở đây thêm một giây phút nào nữa thôi, cũng may điều này hợp ý tất cả mọi người. Chỉ là...

"Choang" một tiếng, Taehyung giật mình nhìn chiếc đĩa vừa bị rơi vỡ, tự thấy mình không làm gì sai hết, vậy mà tay lại càng ngày càng trơn, không lẽ là đổ nước rửa bát ít quá? Đổ thêm một chút, lại đổ thêm một chút nữa, càng lúc bát đĩa vỡ lại càng nhiều, khiến anh không khỏi luống cuống tay chân, không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả.
Tuấn Chung Quốc đứng trước cửa phòng bếp nhìn anh, bất lực mỉm cười, lực phá hoại của Tại Hưởng vẫn không giảm chút nào a, làm vỡ nhiều như vậy mà vẫn không hiểu ra nguyên nhân ở đâu, thật ngốc! Cậu nghĩ, có lẽ bữa tối nay mình sẽ giành phần rửa bát.
Taehyung đen mặt nhìn chiếc bát cuối cùng cũng bị vỡ, thật chẳng biết làm gì hơn nữa, đành phải cúi người xuống bắt đầu dọn dẹp. Chỉ là trong lúc sơ ý, anh bị một mảnh sứ sắc cắt vào ngón tay, máu không ngừng chảy ra, dường như là vết thương rất sâu.
Tuấn Chung Quốc nhíu chặt mày, đang định bước vào lại thấy anh lấy điện thoại ra gọi cho Doãn Kì, dặn dò lấy thuốc gì đó, còn nhắc là phải chọn loại có tác dụng nhanh nhất, không để nhìn thấy miệng vết thương.
Cậu nhẹ nhàng cắn môi, xoay người trở về phòng ngủ, coi như chưa biết chuyện gì xảy ra. Nhắm hai mắt lại, mơ hồ vẫn có thể nghe được tiếng nước chảy, cùng với tiếng mảnh vỡ lách cách va vào nhau. Một lúc lâu sau, có tiếng mở cửa vang lên, có lẽ là Doãn Kì đã trở về.
"Chủ nhân, sao tay ngài lại bị thương vậy?" Giọng nói của Doãn Kì mang theo một ít lo lắng, cũng không đợi taheyung trả lời, cậu đã nhíu mày nói tiếp, "Vết thương khá sâu, phải băng lại thôi, dùng thuốc không thì không ổn."
"Không cần." Taehyung lập tức từ chối, "Tùy tiện xử lý một chút là được rồi, không cần làm cho tiểu Quốc biết."
"Chủ nhân, vết thương thực sự rất sâu, nếu không xử lý cẩn thận rất có thể sẽ bị nhiễm trùng." Doãn Kì kỳ quái nhìn Taehyung, không hiểu sao chủ nhân lại cố chấp như vậy.
"Không có việc gì, cứ làm như tôi nói đi." Taehyung vẫn kiên quyết từ chối.
"Lão đại, ngài cũng biết Tuấn tiên sinh là thiện lương, dễ mềm lòng, sao không nhân cơ hội này thực hiện khổ nhục kế?" Doãn Kì vô lực bỏ băng gạc xuống, Ho Seok lại nhanh mồm hảo ý đề nghị.
"Anh nghĩ chủ nhân là anh chắc?" Doãn Kì coi thường nhìn Ho Soek, Ho Seok trợn mắt muốn thanh minh, lại bị Taehyung đánh gãy.
"Ho Seok, tôi không muốn lừa cậu ấy, một chút cũng không." tiểu Quốc đã bị lừa gạt đủ nhiều rồi, khiến lòng tin của cậu trở nên thật mong manh, mà anh, thật không muốn mạo hiểm đi phá vỡ chút lòng tin cuối cùng ấy.
Đợi cho Doãn Kì bôi thuốc xong, Taehyung mới thu tay lại quay trở về phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cửa, bên trong lại là thế giới của hai người. Anh cứ nghĩ Tuấn Chung Quốc đang ngủ, lại không biết gối đầu của cậu đã bị nước mắt làm cho ướt đẫm.
Đứa ngốc! Qua lâu như vậy, cuối cùng cũng vẫn là đứa ngốc giấu cậu đi bán máu, giấu cậu đi khiêng xi măng. Vết thương vừa mới bị cứa ra, thuốc nào có thể làm liền nhanh như vậy, anh không băng miệng vết thương lại liền nghĩ rằng cậu sẽ không biết?
Dường như từ ngày này bắt đầu, ánh mắt Tuấn Chung Quốc nhìn Kim Taehyung đã có chút thay đổi, có lẽ vẫn mang theo thản nhiên xa cách, bởi vì vết thương lòng của cậu thật sự không dễ dàng lành lại, nhưng là, ngẫu nhiên cũng sẽ mang theo một chút quan tâm.
Taehyung đứng trước cửa phòng bếp, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy nhỏ đính trên đó, mặt trên chỉ viết ba chữ.
'Tại Hưởng dừng lại.'
Lại là này bốn chữ này.
Anh ảo não đánh vào đầu mình, bây giờ thì anh đã biết, nước rửa bát không nên đổ nhiều lắm, nếu không sẽ rất trơn. Đáng ra Doãn Kì phải nói điều này cho anh sớm hơn mới phải!
Rất muốn bước vào giúp tiểu Quốc, nhưng nhìn tờ giấy kia, anh chỉ có thể ủ rũ cúi đầu, quay trở về sô pha ngồi.
"tiểu Quốc, anh vô dụng lắm có phải không?" Anh nhỏ giọng tự hỏi, nhưng cũng không qua được đôi tai tinh tường của hai người nào đó.
"Chủ nhân rất lợi hại." Doãn Kì nghiêm túc nói, không có vẻ gì là nịnh nọt. Ở trong lòng anh, chủ nhân không gì là không làm được, tuyệt đối thần thánh.
"Lão đại rất lợi hại." Ho Soek dùng sức gật đầu, vô cùng tán thành.
Taehyung hung hăng trừng mắt nhìn bọn họ, chẳng lẽ bọn họ không nhìn thấy tờ giấy kia viết gì hay sao, muốn chê cười anh chắc?
Ho Soek cười gượng một tiếng,"Lão đại, bây giờ mắt tôi hơi kém, không nhìn thấy gì hết!"
Doãn Kì ngẩng đầu nói, "Chủ nhân, bốn chữ này viết không được rõ ràng lắm." Khụ, lần đầu tiên nói dối, khiến cậu không khỏi có chút ngượng ngùng.
"Các cậu..." Taehyung nói một nửa, lại nhìn sang phòng bếp, chỉ lên tờ giấy "Giật nó xuống cho tôi."
Ho Seok cùng Doãn Kì đồng thời lắc lắc đầu.
Loại chuyện này tuyệt đối không được làm, bọn họ còn không muốn bị đói chết, phải biết rằng hiện tại bọn họ chỉ thích ăn mỗi đồ ăn Tuấn Chung Quốc làm ra.
"Các cậu trở về Anh đi." Taehyung còn nói thêm một câu, nhưng hiển nhiên là không còn uy nghiêm nữa.
Ho Soek cùng Doãn Kì lại đồng thời lắc đầu.
Anh nắm chặt tay lại, nhất thời mặt đen hơn rất nhiều. Vừa muốn nói điều gì, Tuấn Chung Quốc đã xong việc đi ra, cậu dường như chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn kéo lấy tay anh. Miệng vết thương đã khép lại không sai biệt lắm, nhưng vẫn khiến cậu cảm thấy đau lòng.
"Xin lỗi tiểu Quốc." Anh vô thức nói xin lỗi, lại không biết bản thân đã mắc lỗi gì. Anh chỉ biết tiểu Quốc đang cầm lấy tay anh, nhẹ nhành viết hai con chữ.
'Tại Hưởng.'
#watt cùi T.T