Đọc Truyện theo thể loại
Giọng nói của Taehyung đều đều truyền đến, rất bình tĩnh, thật nhẹ nhàng. Anh cẩn thận giải thích từng chút từng chút một, chỉ sợ sẽ làm Tuấn Chung Quốc hiểu nhầm thêm điều gì. Anh muốn nói với tiểu Quốc, anh không cố tình quên đi hạnh phúc của bọn họ, anh gặp phải tai nạn xe trên đường đến tìm cậu, mà chiếc xe kia, vừa vặn là xe hoa của Vô Quý Thần.
Đối với Uông Tiểu Quốc, đơn giản là vì muốn tìm một kẻ thế thân.
Đối với Vô Hiểu Minh, hoàn toàn là vì một chiếc vòng cổ. Anh tin rằng người có chiếc vòng ấy nhất định là cậu, nhưng dù có như vậy, anh cũng chưa từng liều lĩnh vượt quá giới hạn.
"tiểu Quốc, anh chưa từng 'đụng' vào bọn họ. Hãy tin anh lần này, được chứ?" Taehyung rụt rè gác cằm lên đầu vai của Tuấn Chung Quốc, thật lâu sau vẫn chưa thấy cậu phản ứng lại, nhất thời trong lòng vui mừng nhộn nhạo. Nghiêng mặt len lén nhìn sang, chỉ thấy cậu hơi hơi hé miệng, thật nhẹ thật nhẹ, một chữ duy nhất thôi, 'Được.'
Hai người yên lặng tựa vào nhau, bàn tay nắm chặt bàn tay, mà trong lòng, cũng nảy nở một thứ cảm xúc vô cùng vi diệu. Giống như vừa tìm được món đồ biến mất lâu ngày, bản thân cũng không hẳn là cảm thấy mừng như điên, chỉ là... thật may mắn, tìm lại được rồi, nhất định sẽ cẩn thận quý trọng, không bao giờ nữa sơ ý buông tay.
"Tốt lắm, đừng suy nghĩ nữa, em ngủ một lát đi, mọi chuyện đã có anh lo." Taehyung vụng về phá vỡ bầu không khí có chút ngượng ngùng. Anh biết tiểu Quốc đã tin lời anh nói, nhưng dường như nét mặt của cậu vẫn không được tự nhiên. Cũng phải thôi, tuy bây giờ anh vẫn là Tại Hưởng, nhưng cũng đâu còn là người nam nhân đã sống chung với cậu ngày trước.
Có lẽ, anh phải cố gắng nhiều hơn một chút mới được.
Tuấn Chung Quốc không gật đầu cũng không lắc đầu, cậu chỉ thở dài nhắm hai mắt lại, như cũ tựa vào ngực anh, thứ gì cũng không muốn làm. Đến tận khi tiếng hít thở đều đều truyền đến, Taehyung mới nhận ra là cậu đã ngủ say. Khóe môi không khỏi cong lên cười khổ một chút, không phải vì anh không muốn, chỉ là, dáng ngủ này cũng không thoải mái lắm đi?
Nghĩ như vậy, anh nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, cẩn thận kéo cao góc chăn, lại lưu luyến ngồi lại một lúc, thế này mới yên tâm bước ra ngoài.
Ngày hôm sau.
Trong phòng khách chật hẹp, chỉ cần vừa nhấc đầu lên là có thể nhìn thấy ba nam nhân, nói đúng hơn là hai nam nhân cùng một cậu nhóc cao không kém bọn họ, đang 'mắt to trừng đôi mắt nhỏ'.
Taehyung đen mặt nhìn Doãn Kì cùng Ho Soek, hai bàn tay từ từ siết chặt, thật muốn một quyền tống ngay bọn họ ra khỏi đây. Ở trong này thêm một người đã chật, đừng nói là hai người, mà hiện giờ tiểu Quốc đã tỉnh lại, thêm một người anh cũng không muốn!
"Các cậu muốn ăn cơm, đi ra ngoài còn nhiều, sao lại cứ thích ở đây ăn bám?" Giọng nói của anh rất trầm, hai mắt nheo lại nhìn chằm chằm Ho Seok cùng Doãn Kì, chỉ là, ánh mắt sắc bén ngày xưa bây giờ lại thiếu đi một phần uy nghiêm, nhiều hơn một phần hờn dỗi cũng khó chịu.
Ho Seok cũng biết điều không dám nói gì, nhưng khóe miệng lại vẫn không nhịn được cong lên. Có Tuấn tiên sinh ở đây, lão đại nào dám cao giọng đuổi bọn họ ra ngoài, Tuấn tiên sinh thật tốt!
Doãn Kì nghiêm chỉnh ngồi thẳng lưng, thản nhiên liếc Taehyung một cái, nói ít mà ý nhiều, "Đồ ăn bên ngoài không nuốt được." Món ngon ngay trước mắt, cậu thấy không lý do gì phải đày đọa bản thân cả. Ra ngoài ăn? Đánh chết cậu cũng không đi!
Taehyung hung hăng hít một hơi, vừa định nói gì, đã thấy Tuấn Chung Quốc đi ra khỏi phòng bếp.
"Mệt không? Về sau không cần làm, anh sẽ gọi người mang thức ăn đến." Taehyung nhìn chằm chằm khuôn mặt hơi hơi hồng nhuận của Tuấn Chung Quốc, nghĩ một đằng nói một nẻo, đổi lấy ánh mắt khinh thường của hai người nào đó.
Tuấn Chung Quốc mỉm cười lắc đầu, hiện tại cậu đã khỏe hơn nhiều rồi, nếu tiếp tục nằm trên giường mà không làm gì cả, cậu nghĩ mình sẽ mốc meo lên mất. Hơn nữa nhìn ánh mắt của bọn họ thì biết, rõ ràng đã đói đến phát cuồng mà vẫn cố mạnh miệng. Thật là...
Đặt hai đĩa thức ăn lên bàn, Tuấn Chung Quốc lại quay vào phòng bếp lấy thêm mấy món nữa.
"Ho Soek, Doãn Kì, các cậu đừng có như quỷ đói đầu thai ăn nhiều như vậy có được không?" Taehyung nhìn chằm chằm đĩa thức ăn vừa bưng ra đã bị vơ vét gần hết mà gân xanh không khỏi nổi lên. Cũng may là anh đã nhanh tay để phần một ít cho tiểu Quốc, nếu không... Hừ, nhìn hai kẻ đang ăn ngấu nghiến phía đối diện mà anh không khỏi bực mình hừ lạnh.
Ho Soek ngẩng đầu, nhìn thấy Tuấn Chung Quốc đi ra mới không chịu thua kém hừ trở lại. Lão đại thế nào thì nhân viên thế đây thôi, nhìn xem, ngài cũng đâu có ăn thiếu đi phần nào!
Taehyung thấy mình dần mất đi lực uy hiếp, không khỏi thẹn quá hóa giận, hung hăng trừng mắt nhìn Ho Seok, sau đó quay sang vẫy vẫy Tuấn Chung Quốc.
"tiểu Quốc, đến đây ăn cơm đi. Anh giúp em." Từ sáng đến giờ cậu vẫn luôn ở trong phòng bếp, vừa làm xong đồ ăn đã bị hai người kia mặt dày cướp sạch, nếu không ăn nhanh là không thể kịp. tiểu Quốc gầy thế kia, anh phải bắt cậu ăn thật nhiều mới được!
Tuấn Chung Quốc ngồi xuống bên cạnh anh, anh bảo ăn gì thì ăn nấy, luôn cảm giác trong ngực có thứ gì đó trướng trướng, đầu óc cũng loạn thành một mảnh, khó chịu khiến cậu muốn khóc.
Nếu nước mắt rơi ra, cậu nghĩ đó không phải vì đau lòng, lúc này đây, nhất định là vì thực hạnh phúc. Lặng lẽ ở bên cạnh nhau cùng đón mùa xuân tới đây, nhìn tia nắng ấm áp hòa tan đi tất cả. Cứ tiếp tục sống như vậy, thực sự cũng là một chủ ý không tồi.
Ăn hết một bát cơm, Tuấn Chung Quốc cũng cảm thấy no rồi, suốt thời gian qua cậu cũng chỉ ăn cháo hoặc truyền dịch, bây giờ đổi thành ăn cơm thật sự có chút khó tiêu hóa. Mà Taheyung cũng không chịu hiểu cho điểm này, anh vẫn cố chấp cầm đũa, đưa thức ăn tới bên miệng cậu, không vui nói, "tiểu Quốc ăn thêm nữa đi, ít như vậy làm sao mà khỏe được?"
'Anh vẫn chưa ăn no đúng không?' Tuấn Chung Quốc mỉm cười, uyển chuyển đổi đề tài.
"Ừ." Taehyung ngượng ngùng gật đầu, có Doãn Kì với Ho Soek ở đây, ăn no được mới là lạ.
'Vậy ngày mai em sẽ làm nhiều một chút.' Cậu mới nói tới đây, Taehyung đã lắc đầu từ chối, "Không cần, em đừng làm việc nhiều, anh có đói cũng không chết được." Tay anh đặt trên gò má đã bắt đầu hồng hào của cậu, vuốt ve trong chốc lát, sau đó lại đưa thức ăn lên, mà lần này, Tuấn Chung Quốc cũng không hề từ chối.
Ho Seok dừng chiếc đũa lại nhìn bọn họ, vờ như không có gì lau lau hai mắt của mình, hình như mắt anh vừa bị vướng hạt cát, thật là khó chịu.
Tình yêu thuần túy thế kia, không phải ai cũng có thể may mắn có được. Ví như anh, từng không biết có bao nhiều người cuồng si, bao nhiêu kẻ thương luyến, nhưng chưa có một người nào yêu anh giống như Tuấn tiên sinh yêu lão đại cả.
Yêu đến nhiệt ngã, chẳng sợ anh là một tên ngốc, chẳng sợ trong tay anh không có đồng nào.
Yêu sao? Đây mới là yêu sao?
*yess*
Vội vàng ăn xong cơm, Ho Soek cùng Doãn Kì chạy nhanh ra ngoài, để mặc cho Taehyung giành phần rửa bát. Không phải bọn họ lười biếng, chỉ là lão đại không muốn bọn họ ở đây thêm một giây phút nào nữa thôi, cũng may điều này hợp ý tất cả mọi người. Chỉ là...
"Choang" một

«  Chương 91

Chương 93 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm