Đọc Truyện theo thể loại
 Chuỗi ngày tiếp theo trôi qua trong im lặng cùng buồn chán, sự lạnh nhạt của Tuấn Chung Quốc khiến cho không khí trong căn nhà nhỏ này ngày một trở nên áp lực. Thật ra mọi người đều hiểu, hận thù của cậu cũng không hề sâu đậm như vậy, chẳng qua nếu chịu tha thứ cho Taehyung chỉ sau vài lời xin lỗi, lương tâm cậu sẽ cảm thấy không công bằng với sinh linh bé nhỏ kia. 
Doãn Kì thở dài một hơi, rõ ràng vào lúc này chủ nhân đã không còn cách nào, mà cậu cũng chẳng thể tin tưởng ở Ho Seok, cho nên...
"Chủ nhân, tôi vào đó một lát được không?"
"Được." Taehyung nhẹ nhàng gật đầu, dường như cũng có chút trốn tránh không dám quay đầu lại nhìn theo Doãn Kì. Anh biết cậu ta định làm gì, trong thâm tâm anh vừa cảm thấy chờ mong, lại vừa cảm thấy sợ hãi. Anh sợ nếu lần này thất bại, tiểu Quốc sẽ vĩnh viễn không muốn nghe thêm một lời giải thích nào nữa.
Vậy nên lúc này đây, tất cả đành nhờ vào Doãn Kì vậy.
Tiếng khép cửa vang lên rất nhẹ, Tuấn Chung Quốc run run nhắm chặt hai mắt, thật sự sợ người kia sẽ phát hiện ra mình vẫn còn tỉnh. Có lẽ thứ cảm giác gọi là bất lực cũng không hơn gì thế này, nếu cậu quay lưng lại đối diện thẳng thắn với anh một lần, hai người bọn họ sẽ không còn đau khổ.
Lý trí nói buông tay, trái tim lại không đành lòng vứt bỏ.
"Cậu cứ thoải mái chà đạp cái chăn đi, nó là đồ mới, không rách được đâu." Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói hài hước, cậu giật mình xoay người lại, hiển nhiên không nghĩ rằng người đến lại là Doãn Kì.
"Bây giờ cậu cảm thấy thế nào, có ổn không?" Doãn Kì ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh đầu giường, thoáng nhìn qua đôi mắt hồng hồng của Tuấn Chung Quốc, trong lòng không khỏi thở dài một hơi. Chàng trai này lại vừa mới khóc, tại sao lại phải tự làm khổ mình như vậy chứ?
'Cũng khá hơn trước nhiều rồi.' Tuấn Chung Quốc gật đầu một cái, ngón tay cũng không tự giác được thả lỏng. Ở trước mặt thiếu niên này, cậu không có điều gì cần phải giấu diếm, bởi vì cậu ấy đã giúp đỡ hai ba con cậu rất nhiều. Ngoại trừ Nam Tuấn ra, có lẽ Doãn Kì chính là người cậu cảm thấy tin tưởng nhất.
"Có muốn ngồi dậy nói chuyện với tôi một lát không?" Im lặng hồi lâu, cuối cùng Doãn Kì cũng quyết định 'tấn công' trước. Tuấn tiên sinh là người thiện lương, cậu nghĩ mình biết cách khiến cậu ấy phải mềm lòng. Nếu không phải chủ nhân đã thật sự hết cách, cậu nhất quyết sẽ không dùng đến phương án bất đắc dĩ này.
Tuấn Chung Quốc có chút suy nghĩ nhìn cậu, dường như cũng mơ hồ đoán ra được điều gì, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi ngồi dậy.
Doãn Kì âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, khởi đầu có vẻ tương đối thuận lợi, tin rằng chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, nhất định kế hoạch này của cậu sẽ thành công.
"Tuấn tiên sinh cậu có bao giờ tò mò tại sao tôi lại đi theo chủ nhân không?" Doãn Kì cười cười, đột nhiên không đầu không đuôi đặt câu hỏi.
Tuấn Chung Quốc gật đầu một cái, xem như thừa nhận điều cậu vừa nói. Nghe Nam Tuấn kể chuyện thì cậu nhóc này mới chỉ mười lăm tuổi, mà thời gian đi theo Tại Hưởng lại không phải là một hai năm. Như vậy cha mẹ của cậu đâu, cậu không có gia đình sao?
Doãn Kì giữ nguyên tươi cười, cậu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, giọng nói thản nhiên như đang kể chuyện phiếm, "Hồi ba hay bốn tuổi gì đó, tôi bị đưa đến một hòn đảo chuyên huấn luyện sát thủ. Ngày đó thế nào tôi cũng không nhớ rõ lắm, chỉ biết đa số bọn trẻ được đào tạo dùng vũ khí, mà tôi, thì lại là độc dược."
"Ban đầu trên đảo có rất nhiều người, nhưng sau khi kết thúc mỗi đợt huấn luyện, số lượng còn sống sót chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Có tôi, cũng có... Ho Seok. Thời gian Ho Seok sống ở đảo Ác ma lâu hơn tôi rất nhiều, cho nên khi thấy tôi nhỏ tuổi như vậy, anh ta đã không ngại nguy hiểm mà che chở cho tôi." Nói đến Ho Seok, đáy mắt Doãn Kì không khỏi hiện lên một ý cười nhợt nhạt. Đừng nhìn anh ta hay nói năng lung tung mà xem thường, thực ra nếu không có người này, cậu đã sớm bỏ mạng từ lúc nào không biết.
"Năm mười tuổi, tôi cùng Ho Seok liều mạng trốn khỏi đảo Ác ma, kế hoạch lần đó suýt chút nữa thì thất bại, nếu như chúng tôi không gặp được chủ nhân."
"Cậu có biết tại sao tôi lại đọc được khẩu hình không?" Doãn Kì nghiêng đầu nghiêng đầu nhìn Tuấn Chung Quốc, khóe môi khẽ cong lên một chút.
"Thật ra hồi sống trên đảo Ác ma, tôi cũng không thể nói chuyện. Lúc đó tôi cũng giống như cậu bây giờ, hoài nghi tất cả, sợ hãi tất cả. Dù cho chủ nhân có tốt đến mấy, tôi vẫn chẳng thể dỡ bỏ bức tường ngăn cách của mình. Thế nhưng, chủ nhân lại không hề nóng giận, ngài vẫn kiên trì dạy tôi từng chút từng chút một, đến tận khi, tôi có thể nói chuyện được bình thường."
"Một nam nhân tốt đến như thế,Tuấn tiên sinh, tại sao cậu lại không thể cho ngài một cơ hội để sửa sai?" Doãn Kì một hơi nói xong, sau đó kín đáo nhìn qua Tuấn Chung Quốc, chờ đợi câu trả lời.
Tốt thì thế nào, chuyện có liên quan gì đến cậu sao? Tuấn Chung Quốc hơi hơi cúi mi, vô cùng tiêu cực nghĩ. Anh có tốt hơn nữa cũng không phải là Tại Hưởng mà cậu tìm kiếm, anh hôn cậu trai khác, thậm chí, còn nói yêu cậu ta.
"Cậu vẫn rất để ý chuyện của chủ nhân với hai chàng trai kia phải không?" Doãn Kì nhìn bàn tay đang siết chặt của Tuấn Chung Quốc, không khỏi lo lắng hỏi.
Mà Tuấn Chung Quốc cũng không hề trả lời, cậu chỉ hơi cúi đầu một chút, trong mắt hiện lên đau xót cùng bi thương. Chuyện xảy ra ở ngay trước mắt cậu, bảo cậu có thể nào không đi để ý?
Doãn Kì thở dài một hơi, quả nhiên là như vậy!
Bình thường chủ nhân tư duy sáng suốt, xử lý công việc vô cùng nhanh nhạy, vậy mà sao cứ hễ dính đến chuyện tình cảm là trí thông minh của ngài lại trở về con số không tròn trĩnh? Tuấn tiên sinh đã tỉnh dậy lâu như vậy, ngài lại vẫn chưa nói ra nguyên nhân mình mất trí nhớ, giải thích tại sao lại chọn Uông Tiểu Quốc cùng Hiểu Minh ư? Đừng nói cho cậu biết, suốt mấy ngày nay chủ nhân chỉ biết nói ba từ 'thực xin lỗi' thôi đấy nhé.
"Không lẽ, chủ nhân vẫn chưa giải thích với cậu điều gì sao?" Doãn Kì nhẹ giọng dò hỏi, mà Tuấn Chung Quốc cũng chỉ sửng sốt một chút, sau đó hơi buồn bã gật đầu. Thật ra cậu cũng không biết anh có định giải thích điều gì với mình không nữa, bởi vì từ khi tỉnh lại đến giờ, cậu vẫn chưa hề cho anh cơ hội được nói chuyện.
"Tuấn tiên sinh, tôi biết trong lòng cậu có rất nhiều suy đoán, có lẽ đa phần trong số đó là đúng, nhưng chuyện cũng đâu chỉ có vậy phải không? Việc chủ nhân tìm đến hai 'Quốc' khác mà không nhận ra cậu, tôi biết cậu cảm thấy thực sự thất vọng, nhưng có điều ngài làm vậy, nói cho cùng cũng chỉ vì quá yêu cậu mà thôi. Vậy nên, công bằng với ngài một chút, cho ngài một cơ hội để giải thích mọi chuyện có được không? Đứa nhỏ mất đi, ngài cũng đã vô cùng đau khổ rồi..."
Doãn Kì thật không biết mình nói như vậy có ổn không, dù sao thứ tình cảm kì lạ này, đâu phải một đứa trẻ vị thành niên như cậu có thể hiểu được? Chỉ là, nếu hai người thật sự yêu nhau, tại sao lại không thể cho nhau một cơ hội?
"Cậu nhìn bát canh này." Doãm Kì chỉ vào chiếc bát trên bàn, "Cậu cũng biết chủ nhân không có duyên với phòng bếp đúng không? Vậy mà ba bữa mỗi ngày ngài vẫn kiên trì nấu

«  Chương 90

Chương 92 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm