Chương 90

Tùy Chỉnh

  Tuấn Chung Quốc nhìn Doãn Kì cùng Ho Seok, không hiểu sao bọn họ lại tỏ ra kì quái như vậy.
Là kích động, vẫn là sợ hãi?
Cậu có chút mơ hồ nhìn quanh bốn phía, còn nghĩ rằng mình vẫn đang ở trong mộng. Căn nhà này, chẳng phải đã bị Vô Quý Thần phá đi rồi sao, tại sao cậu lại có cảm giác mọi thứ chân thật đến như vậy?
"À, ừm, chào mỹ nam, tôi là Ho Seok, rất vui được gặp cậu, haha..." Ho Seok cố gắng nặn ra một nụ cười cứng ngắc, anh giơ tay lên chào Tuấn Chung Quốc, sau đó lại có chút ngượng ngùng hạ nhanh tay xuống. Việc này cũng không khỏi quá mức đột ngột đi? Rõ ràng vài phút trước cậu vẫn còn hôn mê bất tỉnh, vài phút sau lại đã khỏe mạnh đứng ở trước mặt anh. Nói không lúng túng chính là nói dối.
Mà Doãn Kì hiển nhiên là phản ứng nhanh hơn Ho Seok rất nhiều, cậu bước lại gần Tuấn Chung Quốc, đặt tay lên trán cậu, sau đó cúi người lo lắng hỏi, "Cậu có nhận ra tôi không?"
Tuấn Chung Quốc mê mang nhìn cậu, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng mới gật đầu một cái. Tất nhiên là cậu nhận ra Doãn KÌ, nhưng nam nhân tóc đen kia, mặc dù trông rất quen, cậu lại không thể nhớ nổi đó là ai vậy.
Có một loại sợ hãi mơ hồ, bởi vì cậu vẫn chưa thể xác định được đây là thực hay là mơ. Cậu nghĩ, mình đã quên đi thứ gì đó quan trọng lắm.
Là thứ gì vậy, rốt cuộc là thứ gì?
Lâu đài Hạ Kim, Uông Tiểu Quốc, còn có những gì nữa?
Mà phía sau, Taehyung đã đi ra từ phòng bếp, trên tay cầm theo một đĩa thức ăn còn đang bốc nhiệt khí hôi hổi. Tuấn Chung Quốc quay đầu nhìn anh, lông mi hơi run run một chút. Trước mắt tất cả như dần biến thành một màn trắng xóa, cậu nghĩ mình đang khóc, nhưng lại không có nước mắt chảy ra.
'Tại Hưởng.' Là anh sao? Anh không hề bỏ đi, nhà của bọn họ cũng không hề bị phá, tất cả chỉ là do cậu tưởng tượng thôi có phải không? Cậu đã mơ một giấc mơ thật buồn, nhưng tất cả không phải là sự thật. Cậu tỉnh dậy rồi, mà Tại Hưởng, anh đang đứng ngay ở kia.
Ho Seok cùng Doãn Kì nhìn nhau, sau đó thức thời lui ra ngoài. Chủ nhân đã chờ đợi giờ khắc này lâu như vậy, bọn họ cũng không nên ở đây làm bóng đèn.
"Tiểu Quốc." Giọng nói của Taehyung hơi dẫn theo một ít khàn khàn, cổ họng khó chịu như có ngàn vạn hạt cát đang mắc kẹt ở trong đó. Anh đặt đĩa thức ăn lên bàn, chậm rãi đến gần Tuấn Chung Quốc, ngón tay run rẩy vuốt ve gò má tái nhợt của cậu.
"Em ngủ nhiều lắm đấy biết không, nếu còn tiếp tục ngủ nữa, anh sẽ thành ông già, còn em là bà lão." Taehyung khó được hài hước một lần, nhưng nụ cười lại mang theo vài phần ám ách. Anh đã chờ cậu lâu lắm, lâu tới mức khi chờ đợi được rồi, anh lại không biết phải nói gì mới phải.
Cậu đang nhìn anh, ánh mắt không có hận thù, chỉ mang theo một chút nho nhỏ kinh ngạc.
'Tại Hưởng?' Tuấn Chung Quốc không xác định gọi anh, hai mắt hơi hơi nheo lại, dường như vẫn cảm giác có điều gì đó không đúng thực. Anh vẫn mặc bộ quần áo kia, không hề thay đổi, căn nhà cũng rất ấm áp, không thiếu đồ vật gì, nhưng là, đáy lòng cậu lại cảm thấy vô cùng trống rỗng.
Có thứ gì đó đã mất đi, mà thứ ấy với cậu, dường như quan trọng lắm.
"Đúng rồi, là anh đây, Tại Hưởng của em đây." Taehyung hạnh phúc ôm chặt lấy Tuấn Chung Quốc, mỉm cười không dứt.
Mà Tuấn Chung Quốc chính là ngơ ngác nhìn trần nhà, hồi lâu sau, cậu mới chậm rãi vươn tay lên, ôm lấy cổ anh giống như ngày trước. Hơi ấm từ cơ thể nam nhân khiến cậu cảm giác thực an toàn, khẽ cọ mặt vào ngực anh, thậm chí còn ngửi thấy hương bạc hà thoang thoảng. Chỉ có điều, khi nam nhân vô tình chạm tay vào bụng cậu, cậu mới nhận ra nơi đó là bằng phẳng.
Bằng phẳng sao?
'Oang' một tiếng, trái tim giống như bị người hung hăng xé nát. Mọi trí nhớ ùa về khiến cậu đau đớn đến khó có thể thở nổi. Thì ra tất cả không phải là mơ, con của cậu không còn, không còn nữa.
'A...' Cậu không tiếng động hét lớn, điên cuồng đẩy ra nam nhân trước mặt. Tại sao lại có thể quên được, là vô tình, vẫn là cố ý?
Cậu định tha thứ cho người kia sao? Không thể nào!
"Tiểu Quốc, em sao vậy, sao lại khóc?" Rõ ràng vừa rồi mọi chuyện vẫn còn rất tốt, sao đột nhiên cậu lại nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng như vậy?
'Em muốn con.' Tuấn Chung Quốc ôm chặt lấy bụng, không ngừng bi thương khóc lớn. Đứa bé đã được bảy tháng rồi, chỉ thiếu một chút nữa thôi. Cậu đã chờ đợi nó thật lâu, cậu đã quyết tâm buông xuôi tất cả, lặng lẽ rời đi không phải sao, tại sao mọi người lại tàn nhẫn với cậu như vậy?
Vô Quý thần nói, đứa nhỏ vừa sinh ra thì đã yểu mệnh, anh nói nó không còn nữa, con của cậu không còn nữa rồi.
"Tiểu Quốc, thực xin lỗi." Taehyung ôm chặt Tuấn Chung Quốc vào lòng, không ngừng thống khổ nói, "Thực xin lỗi, Tiểu Quốc, đừng khóc nữa. Em mắng anh đi, đánh anh thế nào cũng được, chỉ xin em đừng khóc nữa. Con đã mất rồi, anh không thể mất thêm cả em."
"Tiểu Quốc." Taehyung cố gắng gọi cậu, nhưng dường như cậu đã không còn nghe thêm được điều gì nữa. Cậu hung hăng giãy dụa, cậu không muốn bị đụng chạm bởi nam nhân này.
Anh bẩn quá, anh hôn người khác ngay trước mặt cậu, anh không phải Tại Hưởng mà cậu quen thuộc.
Mọi thứ trước mắt đã biến thành một mảnh điên cuồng, cậu không ngừng đánh anh, cắn anh, cậu khóc, cậu gào thét, cậu muốn hung hăng đánh vỡ tất cả. Nước mắt trào ra, phân không rõ của cậu vẫn là của người ấy.
Đi đi, cậu không cần ai hết, không cần anh ở đây giả vờ an ủi.
Trả lại con cho cậu, cậu chỉ cần con của cậu.
'A...' Gắt gao siết chặt tay lại, móng tay đâm vào da thịt, đau đớn khiến cậu khuây khỏa đi phần nào. Cậu muốn đau hơn nữa, đau thêm, đau đến chết lặng.
"Tiểu Quốc..." Taehyung hoảng sợ kêu lớn một tiếng, Doãn Kì ở ngoài nghe thấy giọng của anh, vội vàng đẩy cửa tiến vào, sau đó rất nhanh tiêm cho Tuấn Chung Quốc một mũi thuốc an thần.
Mọi thứ dần dần trở nên yên lặng, Tuấn Chung Quốc vẫn không cam lòng hé mở hai mắt, yếu ớt túm lấy vạt áo Doãn Kì, 'Thiên sứ, tôi đưa mạng của mình cho cậu, cậu giúp đứa bé trở về có được không? Nó còn nhỏ như vậy, thứ gì cũng không biết...'
"Tiểu Quốc." Taehyung đau đớn ôm chặt cậu vào lòng, cảm nhận hơi thở mỏng manh đang phả vào da thịt, đáy lòng như bị ngàn vạn nhát dao cắt vỡ, "Tiểu Quốc, ngủ đi, Tại Hưởng ở trong này, con của chúng mình cũng đang ở trong này, em đừng sợ nữa."
"Tiểu Quốc, nếu con có thể trở về, em không cần phải làm gì hết, để anh đem mạng của mình đi đổi có được không?" Xin lỗi em, thật sự xin lỗi em nhiều lắm.
...
Tuấn Chung Quốc nằm ở trên giường, bàn tay túm chặt đệm chăn, bên môi không ngừng lẩm bẩm điều gì đó, dường như là vô cùng thống khổ.
"Tiểu Quốc, tỉnh dậy đi, chỉ là mơ thôi, em đừng sợ." Taehyung nhẹ vỗ lên gò má của cậu, không biết đã là lần thứ mấy nói ra những lời này. Từ ngày tỉnh lại sau, không có khi nào là cậu được ngủ yên giấc, thân thể thậm chí còn kém hơn hẳn lúc còn đang hôn mê. Bây giờ cảm xúc của cậu như một sợi dây bị kéo căng đến tận cùng, chỉ cần hơi dùng lực một chút thôi, là sẽ thực sự hỏng mất.
Tuấn Chung Quốc mở hai mắt ra, cảm giác được cánh tay hữu lực của nam nhân đang ôm chặt lấy mình, có lẽ, từ đêm qua đã vẫn là như vậy. Mọi thứ thật giống như ngày xưa, nhưng thực ra, tất cả đều đã thay đổi.
Cậu có tâm, cậu cũng biết đau lòng, tại sao mọi người lại luôn nghĩ cậu có thể tha thứ dễ dàng như vậy? Trước kia là Vô Quý Thần, bây giờ, lại là Tại Hưởng.
Đứa nhỏ không còn nữa, cậu biết phải dựa vào đâu để sống sót bây giờ?
Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, cậu vẫn đang im lặng đếm thời gian trôi qua.
Cậu im lặng đếm tiếng mình hít thở.
Nắm chặt ngón tay lại, cậu nghĩ, mình sắp phát điên mất rồi.
Cậu dùng hết sức lực để đẩy nam nhân ra, nhưng cánh tay của anh là cứng rắn như vậy, mặc kệ cậu cố gắng thế nào, anh cũng sẽ không chịu buông lỏng.

"Tiểu Quốc, đừng hận anh nữa có được không?" Cũng đừng nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng như vậy.
"Tiểu Quốc của anh là thiện lương nhất." Taehyung ghé sát mặt vào bên tai của Tuấn Chung Quốc, dịu dàng khuyên nhủ, "Ngoan, nghe lời anh, đừng tức giận nữa. Khi một người bắt đầu biết tức giận, họ sẽ không thể sống vui vẻ được nữa đâu, em biết không?"
Tuấn Chung Quốc mím chặt môi nhìn anh, cậu thấy phản chiếu trong ánh mắt màu nâu đen kia là nhu tình ngàn vạn. Chân thành đến thế, làm sao có thể không động lòng?
Cậu sẽ không phủ nhận mình vẫn còn yêu anh, vì anh, cậu đã chấp nhận làm đủ mọi chuyện.
Câuh yêu đến hèn mọn, yêu đến ngay cả tôn nghiêm cũng không giữ lại cho bản thân mình, nhưng cũng chính bởi vì rất yêu, cậu mới không thể tha thứ cho anh được nữa. Anh gián tiếp hại chết con của bọn họ, bảo cậu làm sao có thể quên đi?
"Ổn rồi, tiểu Quốc, đừng suy nghĩ nhiều nữa." Anh kéo nhẹ đầu cậu ghé vào vai mình, ôn nhu mỉm cười, "Ngủ một giấc đi, tất cả đã có anh lo, em chỉ cần yên tâm nghỉ ngơi là được."
Nhưng chỉ vừa mới dứt lời, mi tâm của anh lại gắt gao nhíu chặt. Tuấn Chung Quốc đang cắn vào bả vai của anh, thực dùng sức thực dùng sức, thực giống như muốn cắn rớt đi một miếng thịt. Cậu nâng hai mắt lên, đẫm lệ nhìn anh, nước mắt bi thương hạ xuống.
Tại sao lại vẫn có thể cười ôn nhu đến như vậy, anh không đau sao, không thể nói một điều gì khác với cậu nữa hay sao?
"Ổn rồi, tiểu Quốc, mọi chuyện đã trôi qua rồi, em đừng sợ, sẽ không ai có thể tổn thương em được nữa đâu." Anh vươn tay vuốt nhẹ lên khóe mắt của cậu, sau đó ra hiệu cho Doãn Kì đi vào.
Anh cũng không hề muốn để cậu phải dùng thuốc, nhưng từ khi tỉnh lại sau, dường như cậu đã không còn là chính mình. Cậu lo sợ, bất an, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ thôi, cậu cũng sẽ giật mình tỉnh lại, sau đó sẽ khóc, sẽ đánh anh, nhưng tuyệt đối sẽ không nói với anh một câu nào hết.
Theo Doãn Kì từ từ tiêm thuốc vào, Tuấn Chung Quốc cũng chậm rãi nhắm hai mắt lại, cậu tựa vào trong ngực Taehyung, nặng nề ngủ.
"Chủ nhân, bả vai của ngài?" Doãn Kì mở to hai mắt, không tin nổi nhìn vết máu thấm ướt trên áo sơ mi của Taehyung. Đã từ rất lâu rồi cậu vẫn chưa thấy chủ nhân chảy máu, trong suy nghĩ của cậu, nam nhân này là bất khả xâm phạm, không ai có đủ khả năng làm ngài bị thương.
Nhưng lần này... Doãn Kì lắc đầu thở dài một hơi, có lẽ, chỉ mình Tuấn tiên sinh là trở thành ngoại lệ.
"Không có việc gì." Taehyung vẫn chỉ cẩn thận ôm Tuấn Chung Quốc, tuyệt đối không để ý đến vết thương của mình, bởi vì anh biết, tiểu Quốc còn đau hơn anh nhiều lắm.
"Chủ nhân..." Doãn Kì còn muốn nói điều gì, nhưng Taehyung đã không kiên nhẫn ra hiệu ngừng lại. Đây là những gì anh đáng phải nhận, chỉ cần tiểu Quốc có thể thoải mái hơn một chút, mỗi ngày có cắn anh một lần như vậy cũng không sao.
"Doãn Kì, liệu thuốc này có ảnh hưởng không tốt gì đến cơ thể của cậu ấy không?" Bây giờ muốn tiểu Quốc được ngủ yên giấc, ngày nào Doãn Kì cũng phải dùng đến thuốc an thần. Một hai lần thì không thành vấn đề, nhưng là dùng nhiều quá, anh sợ cậu sẽ dần trở nên phụ thuộc.
"Chủ nhân, thuốc của tôi thì cũng chỉ là thuốc." Nó không phải thần dược, làm sao lại không sinh ra tác dụng phụ? Chủ nhân hẳn là cũng hiểu được.
Taehyung nhẹ nhàng thở dài một hơi, phía sau cánh cửa đã bị Doãn Kì đóng lại rất nhẹ, không gian lại trở nên yên tĩnh như lúc đầu.
Rèm cửa bị gió hơi hơi thổi lên, mang theo làn hơi lạnh buổi sáng, phả vào da thịt anh dường như cũng có chút nặng nề. Có một số việc một khi đã trôi qua sẽ không thể vãn hồi, anh hiểu rõ, nhưng làm sao có thể cam lòng cho được.
Chàng trai này là sinh mệnh của anh, dù cậu có không tha thứ cho anh, anh cũng sẽ ở lại bên cạnh cậu, vĩnh viễn.
...
Tuấn Chung Quốc hé mở hai mắt, hơi rung rung một chút lông mi, luôn cảm giác thân thể nặng nề vô lực.
Cậu xoay người, nhìn nam nhân vẫn nằm ở một bên, trong mắt có nhè nhẹ đau nhói. Anh đang co người lại ôm lấy chính mình, thậm chí chăn cũng không dám đắp, trên chiếc giường nhỏ bé này, dường như có vẻ phá lệ chật vật.
'Tại Hưởng ...' Môi của cậu hơi hơi khép mở, nhích tay lên một chút, đặt vào mi tâm đang nhíu chặt của anh. Cậu nhớ trước kia mình cũng từng làm như vậy. Cái ngày ấy, anh vẫn chỉ là một đứa trẻ đơn thuần, không nên nhíu mày nhiều lắm.
Còn bây giờ thì sao? Chính cậu cũng không thật rõ ràng.
Nam nhân giật mình tỉnh lại, cậu sợ tới mức vội vàng rút tay về, sau đó dường như muốn trốn tránh điều gì, gắt gao nhắm chặt hai mắt.
"Xin lỗi em, anh ngủ quên mất." Cậu cảm giác được hơi thở ấm áp của nam nhân dừng ở trên mặt mình, anh ghé sát môi vào gò má của cậu, khiến cậu không tự chủ được nắm chặt tay lại.
"tiểu Quốc, anh nhớ em, thật sự rất nhớ." Anh thỉnh thoảng thì thào tự nói, một chữ 'nhớ' kia, khiến cho sống mũi của Tuấn Chung Quốc không khỏi ê ẩm. Một người từng luôn miệng nói yêu người con gái khác, bây giờ lại ở đây nói mình nhớ cậu.
Đáng tin sao? Cậu thấy anh giả dối quá, anh không phải là Tại Hưởng, vĩnh viễn cũng không phải.
Cậu mở hai mắt ra lạnh nhạt nhìn anh, có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, bọn họ có thể đối mặt nhau một cách bình tĩnh đến như vậy.
Chỉ là, ánh mắt của cậu thật khiến anh cảm thấy sợ hãi. Bởi vì nơi đó trống rỗng quá, không thấy thù hận, nhưng là... cũng không có tình yêu. Chẳng lẽ cậu đang muốn nói, cậu đối anh đã chết tâm rồi sao, giống như đối Vô Quý Thần ngày trước?
Không yêu, cũng không hận.
"Tiểu Quốc, hãy nghe anh nói được không? Chỉ cần mấy phút thôi, anh chỉ cần em nghe mấy phút thôi." Giọng nói của anh tràn ngập thỉnh cầu, đường đường là chủ nhân của lâu đài Hạ Kim, nam nhân tôn quý được xưng là 'ám đế', bây giờ lại đang khép nép cầu xin một chàng trai.
Chỉ cần cậu nghe anh giải thích một chút thôi, mọi chuyện không phải là như vậy, anh muốn nói nhiều lắm, nhưng là, Tuấn Chung Quốc đã lạnh nhạt chặn lại.
'Thực xin lỗi, em muốn nghỉ ngơi một chút.'
Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ba từ xa lạ đến nhường nào. Cậu đang tức giận, cậu không tha thứ cho anh, thậm chí không muốn nghe anh nói điều gì hết.
Cậu đã quá thất vọng về anh rồi, về sau cậu sẽ không yêu anh, hoặc là nói, chút tự tôn còn sót lại không cho phép cậu được yêu anh.
Hèn mọn đến thế thôi, từ nay về sau, hãy sống cho bản thân nhiều hơn một chút.
"Thực xin lỗi, tiểu Quốc." Taehyung run rẩy ghé sát vào người cậu, anh không thể rời đi, anh không muốn mất cậu lần nữa. Nếu cậu không muốn nghe, như vậy anh sẽ không nói điều gì hết, chỉ cần cho anh ở lại đây, chỉ vậy thôi có được không?
Thực xin lỗi? Tại sao lại vẫn là thực xin lỗi? Một câu 'Thực xin lỗi' có thể đổi được thứ gì về vậy mà ai cũng muốn nói với cậu? Nó có thể cứu đứa bé sống lại sao, có thể khiến mọi thứ quay trở về như lúc ban đầu được sao?
Thực chán ghét.
Hiện tại cậu không muốn nghe nhất, chính là ba từ này.
Tuấn Chung Quốc đưa lưng về phía anh, dị thường lạnh lùng. Trong căn phòng lúc này chỉ còn lại tiếng hít thở áp lực, thật lâu thật lâu sau, Taehyung mới khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy bước ra bên ngoài.
Vừa mở cửa ra, anh đã thấy được ánh mắt lo lắng của Doãn Kì cùng Ho Seok. Bọn họ không nói gì, mà anh, cũng chỉ muốn bản thân được yên lặng.
Tựa người vào khung cửa, anh bất lực nhắm chặt hai mắt. Phải làm sao bây giờ, dường như tiểu Quốc đối với anh đã không còn thương nữa. Cậu có thể đánh anh, mắng anh, nhưng nếu cậu lạnh lùng với anh như thế này, anh nghĩ mình sẽ thực sự hỏng mất.
Tiểu Quốc, tha thứ cho anh một lần này, có thể chứ?  
#chắc đến tết là t chuyển ver một bộ mới luôn rồi. Mà bộ mới này ngược luyến tàn tâm lắm nhá.. Ngược mạnh mẽ hơn cả bộ này luôn. Đọc thách đứa nào không khóc.muahahahha mí bé bi nào có hứng thú nhớ ghé lúc mị Pr nhé.Anh edit giữa đêm, đi học về muộn.rồi còn học bài ngày mai nữa.Thương anh thì nhấn sao và cmt cho anh nhá!!?! Đứa nào đọc chùa tổng kết HKII đạt loại trung bình TwT