Đọc Truyện theo thể loại
Đừng, anh à, anh đừng đi, cầu xin anh cứu em, cứu con của chúng ta được không?
Tuấn Chung Quốc mở to hai mắt, đôi môi không ngừng khép mở, lại không nói ra được lời nào. Cậu giãy dụa đứng lên, không ai nhìn đến cổ chân trắng ngần của cậu chảy dài một màu đỏ ối, một sinh mệnh nhỏ bé cứ chậm rãi mất đi như vậy.
Tuấn Chung Quốc gian nan cố gắng đuổi theo, nhưng chiếc xe vẫn nghênh ngang phóng qua trước mặt cậu, để lại trong không khí một làn khói bụi, chậm rãi biến mất.
Tuấn Chung Quốc ôm chặt bụng, chậm rãi ngồi xuống. Một dải máu uốn lượn từ chân cậu chảy xuống, cậu vươn tay, thầm nghĩ muốn cầu cứu hắn, muốn níu giữ lại thứ gì đó, nhưng hắn ở nơi nào, ở nơi nào?
Ai tới cứu cậu, cứu của cậu đứa bé được không. Nước mắt chảy xuống, cậu cảm giác được chính mình sẽ mất đi đứa bé này.
Con à, cầu xin con, đừng rời đi ba được không......
"Nhìn xem, bên kia có một người." Không biết từ khi nào ở bên cạnh đã truyền đến một giọng nói, nhưng cậu không nghe được gì cả, chỉ cảm thấy khôn cùng gió lạnh đang vây quanh toàn thân.
Cậu lạnh, cũng rất đau. Hắc ám bao phủ hoàn toàn ý thức, mà khóe mắt cậu chảy xuống một giọt nước mắt, thực trong suốt, cũng thực bi thương.
Thẳng đến lúc mở hai mắt ra lần nữa, chóp mũi ngửi được mùi thuốc sát trùng, tường màu trắng, chăn đệm màu trắng, tất cả đều là màu trắng, tay cậu vô lực đặt tới trên bụng mình, cảm giác có chút trống trơn, cậu đã mất đi cái gì?
Con của cậu đã không còn.
Cậu cười trống rỗng, bây giờ cậu không có chồng, không có gia đình, ngay cả đứa con này cũng đã không có, như vậy, cậu còn có cái gì đây
"Cậu tỉnh rồi?" Cậu quay đầu, thấy được một khuôn mặt trung niên.
"Cậu còn trẻ, còn có thể mang thai, không cần lo lắng." Bác sĩ nhìn đến ánh mắt trống rỗng vô thần của chàng trai Tuấn Chung Quốc ( mik cứ thik boy có thai đấy các cậu ạh cho nó đủ cảm giác), biết cậu hiện tại nhất định đang rất sốc, nhưng là cậu được đưa tới quá muộn, đứa bé kia đã không thể giữ lại được.
Tuấn Chung Quốc lắc đầu, tuyệt vọng nhắm hai mắt, ông nhầm rồi, không có, không bao giờ có nữa.
Bác sĩ hơi hơi thở dài, lật xem mấy bệnh án trong tay, sau đó rời đi. Trong phòng bệnh chỉ còn một chàng trai vừa mất đi đứa con của mình.
Tuấn Chung Quốc mở to hai mắt, nước mắt cứ thế trào ra, một giọt, hai giọt...theo gò má chảy xuôi, dính vào gối đầu màu trắng, nháy mắt biến mất.
Một giọt trào ra, một giọt lại rơi xuống.
Trên khuôn mặt thanh tú có một tầng ánh sáng nhợt nhạt, ánh mắt trợn to, cậu lấy tay đặt lên cổ họng, mở ra môi, thật lâu sau mới buông tay ra.
Đột nhiên, cậu muốn điên cuồng cười to, không có, thực sự đã không có, cậu mất đi tất cả, còn mất đi giọng nói của mình.
Giãy dụa đứng lên, không để ý ẩn ẩn đau đớn ở bụng dưới, cậu mặc quần áo, bước chân lảo đảo bước ra khỏi phòng. Đến tận khi nhìn thấy đồng hồ treo tường của bệnh viện cậu mới biết được, thì ra mình đã ngủ lâu như vậy, hai ngày, suốt hai ngày, mà hai ngày này, cũng đã làm cho thế giới của cậu hoàn toàn sụp đổ.
Cậu vẫy một chiếc xe, cứ như vậy ngồi xuống, trên mặt không có cảm xúc gì, ảm đạm không ánh sáng, mất đi tất cả linh động.
Lái xe kỳ quái nhìn thoáng qua cậu, thực khéo, đây là chàng trai hai ngày trước đã ngồi xe của anh. Lúc ấy anh còn nghĩ gái này cậu cũng khá đẹp (, nhưng là hiện tại, dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Hình như cậu không muốn để cho người khác bước vào thế giới của mình, thế giới chỉ có một màu xám xịt.
Xe vẫn ngừng ở địa điểm cũ, Tuấn Chung Quốc đi ra, lấy từ ví ra vài đồng tiền lẻ, cũng không biết là bao nhiêu, nhét hết vào trong tay lái xe, sau đó tiếp tục bước đi như du hồn.
"Này, đưa thiếu rồi." Lái xe đếm xong, vừa định gọi lại cậu. Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, một chàng trai đang mất hồn, thôi quên đi, quên đi.
Mà cậu chỉ đi vài bước, sau đó đứng tại chỗ, nhìn cô gái không biết khi nào thì đứng ở trước mặt cậu, bọn họ đã gặp nhau hai lần, không đúng, là ba lần, nhưng chỉ đến lúc này cậu mới biết được ánh mắt khi đó của cô ta có nghĩa là gì.
"Có vẻ như cậu rất thê thảm?" Tố Như nghịch một chút lọn tóc dài cuộn sóng của mình, cười quyến rũ."Thực đáng tiếc, bộ dáng này của cậu cũng không khiến ai đồng tình được đâu, người anh ta yêu là tôi, hai ngày này, anh ta vẫn đều ở cùng tôi." Tố Như nói xong, cố ý nới rộng cổ áo, để lộ ra vài vết hôn ngân đỏ ửng (là cái vết mà khi hôn hít lúc xxx nó để lại đó mà).
"Thần, mỗi lần đều làm cho người ta rất đau." Cô cười duyên một tiếng, trong hai mắt có đắc ý cùng châm chọc, chàng trai đáng thương, cảm giác bị phản bội rất đau khổ đi?
Tuấn Chung Quốc thất thần nhìn cổ của cô ta, hai tay nhẹ nhàng xoa bụng. Thì ra, lúc cậu mất đi đứa bé, anh lại đang ở cùng một cô gái khác.
Thật sự rất châm chọc.

«  Chương 8

Chương 10 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm