Đọc Truyện theo thể loại
  "Thật có lỗi quá, Vô tiên sinh, tất cả chỉ là do cô y tá hiểu lầm thôi, đã mang phiền toái đến cho ngài rồi." Viên cảnh sát cười cười xin lỗi Vô Quý Thần, bởi vì thân phận đặc biệt của anh, từ đầu tới cuối bọn họ vẫn điều tra thực nể nang. Cũng may, sự việc vẫn chưa có gì quá nghiêm trọng.
"Là tôi đã mang phiền toái đến cho các anh mới đúng." Vô Quý Thần mỉm cười đáp lễ, đáy mắt lại hiện ra một chút thâm trầm. Anh có rất nhiều cách để giải quyết sự việc này êm đẹp, với điều kiện tiên quyết là không có sự nhúng tay của Kim taehyung.
Anh biết hắn sẽ không làm thêm bất cứ việc gì khiến Tiểu Quốc phải tổn thương, lần này điều đó tốt cho anh, nhưng lại khiến anh cảm giác mình là kẻ thất bại.
Vô phu nhân đã đi ra, sắc mặt hiển nhiên không được tốt cho lắm. Dù sao bà cũng là xuất thân nhà danh môn, lần này phải vào đồn cảnh sát, thật sự là đủ mất mặt.
"Quý Thần." Bà nhỏ giọng gọi Vô Quý Thần, nhưng là, anh lại quay mặt bước đi. Từ nhỏ bà đã biết Quý Thần là người lạnh lùng, vậy nên tình cảm mẹ con vốn chưa bao giờ quá mức sâu đậm. Vậy mà lần này... dường như chính bà lại khiến nó trở nên xa cách hơn nữa.
"Mẹ, tiểu Quốc là vô tội, tất cả những gì cậu ấy phải chịu đựng hôm nay đều là do một tay con tạo thành. Cậu ấy đã không còn gì nữa, tại sao mẹ lại nỡ..." Vô Quý Thần đột nhiên dừng bước lại, có chút khó khăn nói với Vô phu nhân. Anh vốn đã rất tin tưởng giao tiểu Quốc cho bà chăm sóc, tại sao bà lại khiến anh thất vọng đến mức này?
"Thực xin lỗi, Quý Thần, mẹ cũng không hề muốn như vậy, chỉ là..." Vô phu nhân còn muốn biện hộ mình điều gì đó, nhưng hiển nhiên Vô Quý Thần đã không còn muốn nghe. Anh bước vào trong xe, nắm chặt lấy tay lái, bất lực thở dài một hơi. Anh không thể chỉ trích mẹ của mình, nhưng muốn bình tĩnh đối mặt với bà vào lúc này, thật sự là quá khó.
Vô phu nhân lặng lẽ ngồi vào trong xe, đặt hai tay lên đùi, chốc chốc lại liếc nhìn Vô Quý Thần. Suốt một quãng đường dài, bọn họ vẫn đều im lặng trong áp lực. Thật lâu sau, Vô phu nhân mới có dũng khí mở lời trước.
"Quý Thần, có điều này mẹ rất muốn hỏi con."
"Mẹ muốn hỏi về Kim Taehyung có đúng không?" Vô Quý Thần vẫn nhìn về phía trước, giọng nói bằng phẳng đến lạnh lùng.
Vô phu nhân gật đầu một cái, "Chẳng phải anh ta đã mang Hiểu Minh đi Anh quốc rồi sao, sao tự nhiên lại xuất hiện ở nơi này?" Hơn nữa, còn có vẻ rất quan tâm đến Tuấn Chung Quốc.
"Hiểu Minh?" Vô Quý Thần thế này mới nghĩ đến, nếu Kim Taehyung đã khôi phục trí nhớ, như vậy nhất định HIểu Minh sẽ không có được ngày lành.
Vươn tay phiền não xoa chán một chút, không phải anh không lo lắng cho cậu, nhưng thật sự anh đã không còn hơi sức đâu để giải quyết rắc rối này. Dù sao lấy tính cách của hắn ta, Hiểu Minh cũng không đến nỗi phải mất mạng.
Có lẽ một chút giáo huấn cũng là tốt. Về sau cậu hẳn là nên biết điều hơn, hiểu được không phải lúc nào mình cũng là cái rốn của vũ trụ. Cậu quá kiêu ngạo, nếu hiện tại không nặng tay một chút, mai sau còn không biết sẽ gây ra họa lớn gì.
Anh đã thu thập phiền toái cho cậu quá nhiều rồi, lúc này đây, cứ để mặc cho cậu chịu vài ngày khổ đi.
"Mẹ, chuyện này mẹ không cần nghĩ nhiều, cũng đừng tới tìm bọn họ chuốc lấy phiền toái. Mọi chuyện đã có con lo, mẹ yên tâm." Vô Quý Thần thản nhiên nói xong, cũng không có ý định giải thích cặn kẽ điều gì.
Chỉ là một âm mưu lớn vừa bị vạch trần mà thôi, đâu phải anh chưa hề nghĩ đến, chẳng qua, thời gian hắn khôi phục thật sự là quá nhanh chóng. Anh còn chưa kịp phát hiện ra điều gì, hắn cũng đã bí mật tới được Trung Quốc, hơn nữa còn điều tra ra bệnh viện của tiểu Quốc.
Nam nhân này, quả thực là một đối thủ vô cùng đáng sợ.
...
Taehyung ngồi ở bên giường, ánh mắt có chút thất vọng buồn bã. Mới vừa rồi anh còn nghĩ rằng cậu đã tỉnh dậy, hóa ra lại chỉ là nhìn nhầm.
Từng ngày từng ngày một trôi qua, anh vẫn đang kiên trì chờ đợi, mong cậu sẽ mở mắt ra nhìn mình. Nhưng là không có, một lần cũng không. Có lẽ Dãon Kì nói đúng, vết thương lòng của cậu quá sâu, ngày nào nó còn chưa hồi phục, ngày đó cậu vẫn sẽ chìm đắm trong giấc ngủ dài.
Doãn Kì nhẹ nhàng đẩy cửa ra, bước đến bên cạnh Tuấn Chung Quốc, sau đó tiến hành một số kiểm tra đơn giản cho cậu. Thật lòng mà nói, công việc này bây giờ chỉ là lấy lệ, việc Tuấn tiên sinh có tỉnh lại hay không hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân cậu ấy, chỉ là, nếu không làm một điều gì đó, nhất định sớm muộn gì chủ nhân cũng sẽ phát điên.
"Doãn Kì, vẫn là như vậy sao?" Taehyung buông lỏng ra bàn tay của Tuấn Chung Quốc, giọng nói không giấu nổi buồn bã.
Doãn kì lắc đầu, "Vẫn là như vậy, thưa chủ nhân. Rõ ràng cậu ấy không cần thuốc của tôi, có lẽ, cậu ấy chỉ cần ngài."
Cần anh sao?
Taehyung đặt ngón tay lên phiến môi của Tuấn Chung Quốc, cảm nhận được hơi ấm đang truyền đến từ nơi đó, thế này mới có thể yên tâm rằng cậu vẫn còn tồn tại. Mỗi ngày anh vẫn cố nói chuyện với cậu thật nhiều, không biết, cậu có nghe được không nữa, không biết, liệu cậu có còn nguyện ý muốn nghe.
Thế giới của của cậu, thật sự không thể cho anh bước vào được nữa sao?
"Doãn Kì, cậu có thể nói cho tôi biết, tại sao tôi tìm nhiều thế thân như vậy, lại chỉ duy độc có người quan trọng nhất là không chịu nhận ra?" Rõ ràng sau khi anh tỉnh lại bọn họ đã gặp nhau rất nhiều lần, thậm chí, cậu còn cầm lấy tay áo của anh. Vậy mà anh đã làm gì, tại sao lại có thể đối xử với cậu tàn nhẫn đến như vậy.
"Quá coi trọng, cho nên chỉ nhớ muốn đối xử với cậu ấy thật tốt. Rất trân quý, cho nên sợ phải thừa nhận mình đã từng khiến cậu ấy chịu khổ sở thật nhiều. Chủ nhân, ngài thật lâu vẫn chưa nhận ra uấn tiên siinh, có lẽ, chính là vì sợ hãi." Doãn Kì bằng phẳng trả lời, sau đó hiểu ý tự động lui ra ngoài. Nơi này vốn đã không cần cậu có mặt, chi bằng, hãy để cho chủ nhân tự tìm ra phương thuốc cho Tuấn tiên sinh đi.
Tiếng khép cửa rất nhỏ vang lên, Taehyung ngồi thất thần hồi lâu, sau đó anh cởi giầy ra, bước lên giường, cẩn thận đem Tuấn Chung Quốc ôm vào lòng mình.
"Tiểu Quốc, em đang lạnh phải không? Đừng sợ, có anh đây rồi, thân thể anh thực ấm."
"Tiểu Quốc, tỉnh dậy đi, Tại Hưởng của em cuối cùng thì cũng trở về rồi. Em không còn một mình nữa, em có anh mà phải không?"
"Tiểu Quốc, đừng ngủ nữa..." Anh tựa cằm lên đỉnh đầu của cậu, nhẹ nhàng cọ một chút. Anh sợ cậu bị lạnh, sợ cậu gặp phải ác mộng, càng sợ cậu sẽ nghĩ đến đứa nhỏ, vụng trộm khóc một mình.
Nếu cậu cứ ngủ mãi thế này, anh thật sự không biết mình sẽ trở thành bộ dáng gì nữa.
"tiểu Quốc, anh yêu em, cũng rất yêu đứa nhỏ. Tha lỗi cho anh được không, anh biết mình sai rồi." Một giọt nước mắt lạnh như băng rơi xuống gò má của Tuấn Chung Quốc, mang theo nhiều lắm hối lỗi cùng đau lòng.
Một ngày, lại một ngày trôi qua, Tuấn Chung Quốc vẫn không có dấu hiệu nào là sẽ tỉnh lại. Ho Seok cùng Doãn KÌ ái ngại nhìn Taehyung, trong lòng âm thầm thở dài một hơi.
Chủ nhân của bọn họ bây giờ, quả thực không khác nào kẻ điên. Cả ngày đều nhốt mình ở trong phòng cùng với Tuấn tiên sinh, không cần biết cậu có nghe được điều gì hay không, ngài vẫn kiên trì kể chuyện. Nếu cứ tiếp tục tình trạng này,

«  PR

Chương 89 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm