Đọc Truyện theo thể loại
#Chúc mừng giáng sinh nha các nàng....  Thân ái...
Vô Quý Thần bước nhanh trên hành lang bệnh viện,anh luôn cảm giác không khí ở đây hôm nay có gì đó rất kì lạ. Nhưng là lạ ở chỗ nào, chính anh cũng không rõ lắm.
"Này, cô đã biết gì chưa, gian phòng VIP của cậu chủ Vô thị kia vừa xảy ra chuyện lớn rồi đấy!"
"Sao? Chuyện gì? Chẳng lẽ bệnh tình của cậu ấy đột nhiên trở nên nghiêm trọng à?"
"Đừng có nói gở chứ! Tôi nói cho cô biết, ban nãy có người vừa định giết cậu ấy, nhưng may mà bị phát hiện kịp thời. Mà người phát hiện ra ấy à, anh ta đẹp trai lắm nhé, đôi mắt còn là màu nâu đen nữa cơ...hình như là con lai."
Hai người đó còn tiếp tục nói rất nhiều, nhưng là, anh đã không còn hứng thú muốn nghe thêm nữa. Chạy nhanh về phía thang máy, anh cố gắng tự trấn an mính mình.
Không sao hết, nhất định không phải là tiểu Quốc. Thiện lương như cậu ấy làm sao có thể bị người ám hại được. Chỉ là... Một nam nhân có đôi mắt màu nâu đen ư?
Không, không thể nào!
Anh chạy đi càng lúc càng nhanh, thậm chí khi va vào một người khác cũng chẳng hề hay biết. Anh muốn đến gặp cậu, anh muốn ôm cậu vào lòng, anh không thể để cho hắn ta cướp đi thứ quý giá nhất của mình một lần nữa.
"A Thần?" Vũ Văn Thần khó hiểu nhìn Vô Quý Thần liều mạng chạy như điên, ngay cả lúc va vào anh cũng không chịu dừng lại lấy một phút. " A Thần cậu làm sao đấy? Chung Quốc có bay mất đâu mà cậu hốt hoảng thế làm gì?"
"A Thần!!!" Thấy cậu ta vẫn chẳng thèm để ý đến mình, Vũ Văn Thần lúc này cũng có đôi chút sốt ruột. Anh biết, Vô Quý Thần không phải là người dễ mất bình tĩnh. Một lần gần đây nhất thấy cậu ta như thế này chính là lúc Chung Quốc bỏ đi, nhưng lần này cậu ấy đâu thể đi được nữa? Vậy thì cậu ta lo lắng cái gì?
Năm... Bốn... Ba...
Vô Quý Thần đứng trước cửa thang máy, nhìn dấu mũi tên chậm chạp di chuyển xuống mà không khỏi cảm thấy tức giận. Anh xoay người chạy lên cầu thang bộ, chỉ là mới đi được vài bước, cánh tay đã bị người giữ lại.
"A Thần, cậu làm sao vậy?" Thật vất vả mới đuổi kịp được Vô Quý Thần, Vũ Văn Thần không ngừng thở hổn hển.
"Không có việc gì." Vô Quý Thần hơi mím môi lại một chút, anh gạt tay Vũ Văn Thần ra, tiếp tục chạy lên tầng ba. Trong không gian im lặng, tiếng bước chân của hai người có vẻ phá lệ rõ ràng, cùng với, vô cùng áp lực.
"Không có việc gì là thế nào? A Thần, sao cậu lại lo lắng thế kia?" Vũ Văn Thần hiển nhiên là không tin tưởng. Bạn bè với nhau bao nhiêu năm, chẳng lẽ anh lại không biết lúc nào thì cậu ta lo lắng hay sợ hãi?
Thân thể Vô Quý Thần hơi run lên một chút, bước chân nặng nề dường như đã không thể nào bước tiếp được. Anh thẫn thờ tựa vào tường, để mặc cho cơ thể mình vô lực trượt xuống.
Tại sao lại như vậy, tại sao hắn ta lại đến đây, chẳng phải hắn đã có Hiểu Minh rồi hay sao? Hắn đã chiếm mất trái tim của Tiểu Quốc, bây giờ ngay cả thân thể của cậu cũng muốn cướp mất. Anh không cam lòng! Rõ ràng chỉ mình anh mới biết được mọi chuyện, chỉ mình anh mới có thể nói cho hắn đâu là chân tướng.
Nếu vậy thì tại sao? Chẳng lẽ nào... Hắn ta đã nhớ lại?
'Oang' một tiếng, đầu óc anh như bị nổ tung, lòng bàn tay mướt đầy mồ hôi lạnh. Đã biết ngày này sớm muộn gì rồi cũng đến, chỉ là, khi thật sự phải đối mặt với nó, anh mới biết mình không hề can đảm như tưởng tượng.
Tiểu Quốc là tất cả đối với anh, mất đi cậu, anh sẽ không còn là chính mình. Anh biết, nếu bây giờ cậu còn tỉnh táo, nhất định sẽ không do dự mà lựa chọn đi theo Kim Taehyung.
Hắn ta có quá nhiều lợi thế, nhưng là, anh sẽ không chịu thua dễ dàng như vậy!
" Thần, hắn ta đến đây rồi." Vô Quý Thần nhắm hai mắt lại, nửa ngày mới nói ra được một câu không đầu không đuôi, khiến cho Vũ Văn Thần vô cùng khó hiểu.
"Hắn ta là ai???" Thứ lỗi cho anh nhu ngốc, nhưng thực sự là thông tin cậu ta đưa ra quá mức ít ỏi.
"Kim Taehyung. Hắn đến tìm tiểu Quốc, hắn muốn đưa em ấy về."
"Thần, đứa bé kia... Là của hắn!"
...
Vô phu nhân vươn tay ra, dường như còn muốn giải thích thêm điều gì nữa, chỉ là ánh mắt quá mức âm lãnh của Doãn Kì khiến bà không thể không lùi bước lại.
Thực ra bà rất muốn biết tại sao Taehyung lại kiên quyết mang Tuấn Chung Quốc rời đi, dù sao thì cậu ta cũng là chồng sắp cưới của Hiểu Minh. Chỉ là, mọi chuyện cũng chỉ dừng ở mức tò mò mà thôi, bà sẽ không hỏi, đương nhiên cũng sẽ không ngăn anh ta lại.
Không phải chỉ vì không thể, mà còn vì không muốn.
Bà không đành lòng làm Tuấn Chung Quốc tổn thương, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn cuộc sống của con trai mình dần bị hủy hoại trong tay của một người sống dở chết dở. Nếu như hôm nay nam nhân này mang cậu ta rời đi thì có lẽ, đó sẽ là giải pháp tốt nhất cho tất cả mọi người.
Bà mặc kệ anh ta có quan hệ gì với Tuấn Chung Quốc, cũng mặc kệ anh ta định mang chàng trai này đi đâu, chỉ cần từ nay về sau bọn họ đừng xuất hiện ở trước mặt Quý Thần nữa là ổn. Đúng vậy, đi đi thôi, đi càng xa càng tốt!
"Buông tiểu Quốc ra, Kim Taehyung, tôi không cho phép anh chạm vào người cậu ấy!" Vô Quý Thần đẩy tung cửa phòng bệnh, điên cuồng gào lớn với Taehyung. Trong mắt anh lúc này không còn thấy Vô phu nhân hay Doãn Kì, anh chỉ thấy một loại nguy cơ quá mức rõ ràng, cực kì nguy hiểm.
Hắn ta đứng kia, hắn ta muốn mang tiểu Quốc đi mất.
Hai nam nhân lại đối diện nhau một lần nữa, trong nháy mắt, lại là hận ý ngập trời như ngày xưa.
"A Thần." Vũ Văn Thần vừa định đi vào, kết cục lại bị Doãn Kì vươn tay ngăn lại.
"Đây là chuyện của ba người bọn họ, mong anh không cần nhúng tay vào làm gì." Cậu ý tứ nói xong, sau đó cầm lấy con dao mổ, vô cùng nhập tâm thưởng thức. Thật ra anh ta có đi vào hay không cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ là cậu biết, chủ nhân không thích người khác nhúng mũi vào việc riêng của mình.
Vũ Văn Thần ngây người mất một lúc, sau đó mới chậm rãi lùi về sau. Không phải vì anh sợ thằng nhóc này nên mới làm như vậy, chỉ là có một số việc,A Thần cần tự mình giải quyết cho rõ ràng. Nghiêng đầu nhìn hai nam nhân đang đối địch nhau đứng ở bên trong, anh không khỏi phiền não thở dài một tiếng.
Bọn họ, có lẽ sinh ra đã nhất định phải trở thành kẻ thù.
"Trả lại Tiểu Quốc cho tôi!" Vô Quý Thần nheo lại hai mắt, gắt gao nhìn vào cậu trai đang yên lặng nằm trong ngực của Taehyung, đáy lòng vừa tức giận lại vừa ghen tị.
"Dựa vào cái gì?" Taehyung nhạt nhẽo cong lên khóe môi, dường như coi lời anh vừa nói ra là thứ đáng chê cười nhất trên thế giới. Là ai làm tổn thương cậu ấy, là ai muốn vứt bỏ cậu ấy trước tiên? Bây giờ nói anh trả lại, nghĩ cũng đừng nghĩ!
"Tôi là chồng của cậu ấy, cậu ấy là vợ tôi, anh buông ra!" Vô Quý Thần mất bình tĩnh hét lớn, không còn quan tâm đến lí lẽ là gì. Anh chỉ muốn hắn ta buông Tiểu Quốc ra, ngay lập tức!
"Là vợ cũ đi? vô tiên sinh?" Taehyung như cười như không hỏi lại, "Nếu như tôi nhớ không lầm thì vợ anh phải tên là Tố như mới đúng, tại sao lại đột nhiên trở thành Tuấn Chung Quốc?"
"Kim Taehyung, trả cậu ấy lại cho tôi." Vô Quý Thần vừa thẹn vừa giận, anh không thể phản bác lại, bởi vì, tất cả những điều hắn ta nói đều là sự thật. Là anh phản bội tiểu Quốc, là anh khiến cậu phải chịu nhiều đau

«  Chương 86

PR »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm