Đọc Truyện theo thể loại
#quyết định nhân dịp noel bỏ đề toán edit cho hội chụy em nhà mìn 2 chương tối nay 1 chương tối mai 1 chương ok không các cô.
#Đọc truyện vui vẻ, đừng quên click sao cho tui nhé.Thân ái!!!

Trước cửa phòng bệnh của Tuấn Chung Quốc, lúc này đang có hai người phụ nữ trung niên đứng trò chuyện. Nhìn qua cách ăn mặc của bọn họ, chắc hẳn phải thuộc tầng lớp thượng lưu.
"Kìa, chị xem, Quý Thần thế này làm sao mà coi được?" Người trông có vẻ trẻ hơn thở dài nói, dường như bên trong còn mang theo một chút ít giễu cợt.
Vô phu nhân nhìn vào phía trong phòng bệnh, hơi hơi hé môi, nhưng là, cuối cùng cũng không thể phản bác được gì. Eve nói rất đúng, làm như thế này thực sự là không coi được. Vô gia chỉ có một mình Quý Thần là con trai, nếu như Tuấn Chung Quốc bất tỉnh cả đời, chẳng lẽ bọn họ cũng phải chịu cảnh không bao giờ được bế cháu nội?
Bà muốn con trai lấy một người khác, nhưng hiển nhiên với tính cách của anh, điều đó là không thể.
"Cuối cùng thì cũng vẫn là Hiểu Minh nhà em nói đúng, trước kia chẳng phải nó vẫn phản đối Tuấn Chung Quốc đến cùng hay sao, hiện tại xảy ra chuyện rồi, biết làm thế nào bây giờ? Mà đứa con trai bất hiếu này, có Taehyung một cái là quên luôn cha mẹ. Chị xem, từ hồi sang Anh quốc tới giờ nó đã gọi điện về nhà lần nào đâu." Eve một bên nhìn móng tay, một bên thản nhiên kể khổ, nhưng nghe vào trong tai Vô phu nhân lại chẳng khác nào đắc ý khoe mẽ.
Bọn họ đã tranh đấu với nhau từ khi còn rất trẻ, sau khi cả hai đều gả vào hào môn xong, một người sinh con trai, một người lại cũng sinh con trai, không cần nói cũng đủ biết bọn họ cạnh tranh cay ghét đối phương như thế nào.
Eve trước giờ vẫn luôn ghen ghét với bà, tìm mọi cách để vượt mặt bà. Bây giờ thì tốt rồi, Hiểu Minh kiếm được một anh chồng quý tộc, còn Quý Thần lại đeo bám mãi không tha một kẻ sống dở chết dở.
Bà biết Tuấn Chung Quốc vô tội, nhưng cuối cùng lại vẫn không thể ngừng được việc bản thân chán ghét cậu ta. Quý Thần còn trẻ, còn rất nhiều tiền đồ đang đợi nó ở phía trước. Bà không muốn chàng trai này phá hỏng mọi chuyện, dù cho, chính cậu ta là người đã cứu con mình trở về từ cõi chết.
Giật mình nhìn quanh bốn phía một chút, lúc này bà mới phát hiện ra Eve đã rời đi từ lúc nào, mà phía trong phòng bệnh cũng chỉ có một mình Tuấn Chung Quốc, yên lặng hít thở.
Bên ngoài, một chút ánh sáng yếu ớt chiếu qua rèm cửa, làm cho căn phòng như được phủ thêm một tầng ấm áp. Thì ra, một mùa xuân mới lại sắp trở về, chỉ là, không phải ai cũng cảm thấy như vậy.
...
"Doãn Kì, tại sao lão đại lại bắt anh đi làm chuyện này, tại sao chú em lại không phải làm, hứ???" Ho Seok buồn bực nhìn đống đổ nát trước mặt, lại buồn bực nhìn bản thiết kế trên tay, không thể hiểu nổi lão đại đang nghĩ cái gì. Nếu đây là một tòa cao ốc hoành tráng thì cũng đành, nhưng một ngôi nhà xập xệ bé tí? Trời ạ, thứ như thế này mà còn bắt anh xây lại hay sao?
"Tại vì anh là cấp dưới của chủ nhân, còn tôi thì mới chỉ 16 tuổi, hiểu chưa?" Doãn Kì thản nhiên trả lời, không cảm thấy vấn đề này có gì cần thắc mắc. Hơn nữa, hiện giờ cậu cũng đang có việc quan trọng hơn phải làm.
Có người gọi điện thông báo đến, chủ nhân vừa tìm được chỗ Vô Quý Thần đang giấu Tuấn tiên sinh. Quả nhiên là một kẻ không tầm thường, rõ ràng còn chưa biết được ngài đã nhớ lại tất cả, hắn cũng đã cẩn thận sắp xếp cho Tuấn tiên sinh điều trị ở một bệnh viện ngoại thành.
Chỉ là đáng tiếc cho hắn, mấy thủ đoạn này còn chưa làm khó được Kim Taehyung. Ngài đã lên đường tới đó từ sáng sớm, chắc hẳn bây giờ cũng đã sắp đến nơi. Cậu cần phải nhanh chân hơn một chút mới được, nếu để một mình chủ nhân cùng Vô Quý Thần ở nơi đó, ai biết sẽ xảy ra những chuyện điên rồ gì.
"Này nhóc, đi đâu vậy, không ở lại đây với anh sao?" Ho seok buồn bực gọi với theo Doãn Kì, không cam lòng phải ở đây làm việc vất vả một mình.
Chỉ là, thằng nhóc vô tâm kia đã phóng xe đi được một đoạn xa rồi, anh có than thở nữa cũng chẳng ai thèm để ý. Thôi thì đành chấp nhận vậy, dù sao căn nhà này cũng rất bé, nhân công của anh lại rất nhiều, chẳng mấy chốc mà sẽ xây xong. Đến lúc đó, anh sẽ tha hồ đi tìm mỹ nữ, mỹ nam thoải mái ăn chơi hưởng thụ, hahaha.
...
Taehyung mím chặt môi, bước nhanh trên hành lang bệnh viện. Một lần trước vào đây là vì tiểu Quốc, một lần này vào đây, cũng vẫn là vì tiểu Quốc.
Tại sao lại như vậy, cậu trở về Trung Quốc đã được gần hai tuần rồi, tại sao lại vẫn phải nằm viện? Chẳng lẽ thân thể có vấn đề gì rất nhiêm trọng sao, chẳng lẽ, là vì phải sinh non sao?
Sinh non...
Chuyện về đứa nhỏ, anh sẽ phải đối mặt với tiểu Quốc như thế nào bây giờ?
Anh bước lên tầng ba rất nhanh, thậm chí ngay cả thang máy cũng không chờ được, nhưng là khi đã đến nơi rồi, anh lại chần chừ không dám mở cửa bước vào. Bởi vì, thực sợ hãi. Anh sẽ vào đó mang tiểu Quốc về, nhưng có lẽ, phải chờ thêm chút nữa...
Mà lúc này ở trong phòng bệnh, Vô phu nhân đang phức tạp nhìn Tuấn Chung Quốc, chốc chốc lại thở dài một tiếng.
Bà từng cảm kích cậu, cũng từng muốn cậu quay lại với Quý Thần. Nhưng đó là lúc cậu còn tỉnh táo, còn có khả năng mang lại hạnh phúc cho con. Không giống như bây giờ.
Bà không phải là một người vô cảm, thấy cậu mê man bất tỉnh, biết chuyện cậu đã từng mất đi hai đứa con, bà cũng rất đau lòng thương xót. Chỉ là, dù lý trí có rõ ràng đến mấy, từ tận sâu trong thâm tâm bà cũng không thể ngăn cản chính mình càng ngày càng chán ghét chàng trai này.
Con người ai mà không có một chút ích kỷ, bà cũng vậy thôi.
Cả đời tâm huyết của hai vợ chồng bà đều dồn hết vào Quý Thần, mong con thành công, mong con hạnh phúc, nhưng nếu chàng trai này cứ tiếp tục mê man bất tỉnh như vậy thì chẳng phải Quý Thần sẽ sống một mình cả đời hay sao?
Con của bà, làm sao bà lại không hiểu?
Nó là người không đạt được mục đích thì tuyệt đối sẽ không chịu bỏ qua, trước đây như vậy, bây giờ cũng vẫn là như vậy. Mặc kệ Tuấn Chung Quốc bị câm hay bị điếc, có bất tỉnh hay thế nào, chỉ cần nó vẫn còn yêu cậu ta thì chắc chắn sẽ không có chuyện bỏ cuộc.
Bà cũng đã rất cố gắng để tiếp nhận chàng trai này, nhưng bây giờ thì thật sự không thể được nữa rồi. Người ngoài sẽ cười nhạo bà có một cậu con dâu từng mang thai với người khác, Eve sẽ cười nhạo bà có một cậu con trai không có mắt chọn người, mà bà, chính bà cũng sẽ vì xấu hổ mà không sống nổi mất.
Bà chưa từng thua Eve, cũng sẽ không bao giờ để thua Eve.
Bà không muốn trong cuộc sống hoàn hảo của con trai mình có một nét bút hỏng.
Bà không thể nhắm mắt làm ngơ, không thể!
Găt gao nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của Tuấn Chung Quốc, đột nhiên, trong mắt bà xuất hiện một chút lãnh ý. Chậm rãi đến gần giường bệnh, bà vươn hai tay ra, sau đó nhẹ nhàng đặt lên cổ của cậu. Từng hơi thở nhợt nhạt phả vào mu bàn tay khiến bà có chút không đành lòng, nhưng cứ mỗi lúc như vậy, tiếng cười đắc ý của Eve lại văng vẳng bên tai khiến đôi tay bà như bị ma chú, dần dần, dùng sức đè xuống..."Tiên sinh, ngài tới thăm Tuấn tiên sinh sao?" Cô y tá nhìn thấy Taehyung đứng ngoài đã lâu, không thể không hỏi anh một câu này.
"..."
"Tiên sinh, nếu ngài

«  Chương 85

Chương 87 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm