Chương 84

Tùy Chỉnh

#186 fanfiction
  Kim Taehyung đang sợ hãi, điều đó cậu chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra được. Quả nhiên, chỉ có Tuấn Chung Quốc mới có thể khiến anh ta trông giống như một người bình thường.
Taehyung dùng sức siết chặt nắm đấm, thân thể hơi hơi run run. Anh nheo mắt lại đánh giá căn phòng này lần nữa, dường như có thể mơ hồ thấy được hình bóng đơn bạc của chàng trai kia. Thì ra bọn họ đã có với nhau một đứa nhỏ, chỉ là, khi anh vừa biết đến sự tồn tại của nó, nó đã vĩnh viễn rời anh mà đi.
Uông Tiểu Quốc... Hai tay của cậu ta dính đầy tội ác, tất cả đau khổ đều là từ cậu ta mà ra.
Vươn tay bóp chặt lấy cổ của Uông Tiểu Quốc, hai mắt anh không ngừng toát ra hận ý. Anh muốn cậu ta chết, anh muốn tất cả những kẻ dám làm tổn thương tiểu Quốc phải chết, anh muốn, tự giết chính mình.
"Lão đại!"
"Chủ nhân!"
"Tiểu Quốc!"
Ba người đồng thời hô to, mà Uông Tiểu Quốc chỉ thản nhiên nở nụ cười. Rốt cuộc thì cậu cũng được giải thoát rồi. Chết ở trong tay nam nhân này, có lẽ, đó cũng là một ân huệ. Đương nhiên, cậu sẽ có cả Hiểu Minh để chôn cùng. Chàng trai kia, chắc chắn so với cậu còn thê thảm hơn gấp bội.
"Chủ nhân. Tuấn tiên sinh không sao cả, ngài đừng quá xúc động." Doãn kì đột nhiên kéo tay của Taehyung ra, mà Ho seok cũng nhanh chóng chạy tới, đứng chắn ở trước mặt anh.
Dường như cũng hiểu được mình đang quá mất bình tĩnh, Taehyung thở mạnh một hơi, sau đó quay lưng bước nhanh ra ngoài.
Từng cơn gió lạnh thỉnh thoảng thổi đến, với anh dường như là quá mức khắc nghiệt, không chỉ với thân thể, mà còn từ tận sâu trong đáy lòng.
Ho Seok cùng Doãn Kì chậm rãi đi theo phía sau, cố gắng duy trì một khoảng cách nhất định với Taehyung, chỉ sợ sẽ làm anh mất hứng.
"Doãn Kì, tại sao chủ nhân không đi tìm Tuấn tiên sinh? Rõ ràng đã biết hết sự thật rồi, tại sao lại không nhanh tay cướp cậu ấy trở về?" Ho Seok nhỏ giọng hỏi Doãn Kì, mà Doãn Kì cũng chỉ biết nhìn anh lắc đầu.
Taehyung đột nhiên xoay người lại, nơi đáy mắt không tồn tại một tia cảm xúc nào, anh trầm giọng trả lời Ho Seok, hoặc là nói, đang cố trấn an chính mình, "Bọn họ chắc chắn đã trở về Trung Quốc rồi, hơn nữa Vô Quý Thần người này tuyệt đối sẽ không khinh địch để tôi dễ dàng tìm được cậu ấy. Hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn giấu cậu ấy đi, tôi không thể khinh địch đả động hắn được, không thể..."
Ho Seok giật mình nhìn Taehyung, hiển nhiên không nghĩ tới anh lại nghe được mấy lời lảm nhảm của mình. Nhưng dù sao lão đại cũng nói rất có lý, quả nhiên không phải là một nam nhân tầm thường, ở giờ phút này lại vẫn có thể suy xét thấu đáo đến như vậy.
"Ho Seok, giúp tôi điều tra xem đứa nhỏ hiện đang ở đâu. Nếu tìm được rồi, hãy đem nó về đây đi, tôi muốn được nhìn nó một lần cuối cùng." Trầm mặc mặc hồi lâu, Taehyung mới hạ đủ quyết tâm để nói ra những lời này. Mất đi đứa nhỏ là nỗi đau quá lớn đối với anh, anh sợ phải đối mặt với nó, bởi vì, anh biết Tiểu Quốc sẽ không tha thứ cho mình.
Ho Seok nhẹ nhàng gật đầu, không cần lão đại phân phó cậu cũng sẽ làm việc này. Cốt nhục của ngài, dù sống hay chết cũng vẫn là tiểu chủ nhân của lâu đài Hạ Kim, cho nên, trở về đây là điều chắc chắn.
"Doãn Kì, cậu đi về trước đi, đợi cho Ho Seok trở về chúng ta sẽ cùng đi Trung Quốc." Anh đưa lưng về phía Doãn Kì, hơi phất tay lên ý bảo cho phép cậu rời đi. Lúc này đây, anh chỉ muốn được yên tĩnh một mình.
Anh ngăn cản mọi người tiếp cận, cự tuyệt mọi người quan tâm, bởi vì, anh muốn tự trừng phạt chính mình.
Doãn Kì cúi người chào Taehyung, phức tạp liếc nhìn anh thêm một lần nữa, sau đó mới xoay người rời đi. Mọi việc diễn ra quá mức đột ngột, chủ nhân cần có thời gian để tiếp nhận tất cả, cùng với, suy tính cho những kế hoạch sau này. Không những là tìm về Tuấn tiên sinh, mà còn là khiến Vô Quý Thần phải đau khổ trả giá.
Dám tính kế chủ nhân của bọn họ, tuyệt đối sẽ chẳng sống được ngày lành.
Taehyung ngẩng đầu lên, nhìn phong cảnh lạnh lẽo phía xa, đáy mắt dường như có muôn vàn trống vắng cùng đau khổ.
"Tiểu Quốc, em đừng sợ, anh sẽ tới đón em rất nhanh thôi. Về sau chúng ta sẽ không lại chia lìa nữa." Nhất định sẽ không, anh hứa!
Doãn kì nặng nề mở ra cánh cửa phòng thí nhiệm, lúc này mới nghĩ đến có một đứa nhỏ còn đang đợi mình trở về chăm sóc. Vội vàng chạy đến bên lồng giữ ấm, nhìn thấy nha đầu kia vẫn nhẹ nhàng hô hấp, cậu thế này mới thở phào được một hơi. Cũng may cậu nhìn thấy nó kịp thời, nếu không để thêm một vài giờ nữa, đứa bé yếu ớt này sẽ phải chết không thể nghi ngờ. [...]
...
Trong khoang VIP của một chuyến bay đang trở về Trung Quốc, Vô Quý Thần cẩn thận nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Tuấn Chung Quốc, giúp cậu thoải mái tựa vào ngực mình. Có lẽ bởi vì mất máu quá nhiều, từ khi sinh đến bây giờ, cậu vẫn mê man chưa hề tỉnh lại.
Anh dùng ngón tay khẽ vuốt ve lên khuôn mặt gầy yếu của cậu, nỉ non nói, ''Tiểu Quốc, chúng ta đang trở về Trung Quốc rồi, anh hứa từ nay về sau sẽ không còn ai có thể tổn thương em thêm được nữa. Chúng ta sẽ có một cuộc sống thực hạnh phúc, sẽ có những đứa con thực xinh đẹp, chỉ cần... em vĩnh viễn quên đi nam nhân bạc bẽo kia."
Anh cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên đôi môi tái nhợt của cậu, trong mắt là ngàn vạn nhu tình. Thực ra mất đi đứa nhỏ kia chính anh cũng không hề thoải mái, chỉ là, để giữ được Tiểu Quốc ở bên mình, việc tàn nhẫn đến mức nào anh cũng có thể làm ra được.
Nói không rõ đây là loại cảm giác gì, có đau xót, cũng có một chút nhẹ nhõm.
Dù sao lúc này đây mọi sự cũng đã rồi, đứa nhỏ mất đi, bọn họ sẽ lại có thể bắt đầu mọi chuyện một cách hoàn hảo nhất. Chỉ cần, Tiểu Quốc cho anh một cơ hội.
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, anh cẩn thận đắp thêm cho Tuấn Chung Quốc một chiếc chăn ấm áp nữa, sau đó mới nói "Mời vào!".
Người gõ cửa là một tiếp viên hàng không rất xinh đẹp, cô đưa tới một ly trà nóng cho Vô Quý Thần, ánh mắt thỉnh thoảng vẫn như có như không liếc về phía anh.
Một nam nhân quá mức hoàn hảo. Tuấn mỹ, nhiều tiền, lại ôn nhu chuyên tình với chỉ một chàng trai. Người xuất sắc như vậy, ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã cảm thấy vô cùng hâm mộ, càng hâm mộ hơn là, đó chính cậu trai đang ngủ say trong lòng anh.
"Tiên sinh, người yêu của ngài thật sự rất hạnh phúc." Cô tươi cười cảm thán một câu, lại để ý thấy nét mặt của Vô Quý Thần chẳng lộ ra một chút cảm xúc nào gọi là vui vẻ.
Hạnh phúc sao? Tiểu Quốc rất hạnh phúc sao?
Anh khẽ cong lên khóe môi, hơi hơi châm chọc cười, mà sự châm chọc này, có lẽ là dành cho chính anh.
Mất chồng, mất con, mất đi cả giọng nói, cậu ở nơi nào còn có hạnh phúc?
Anh biết, tất cả đau khổ của cậu đều bắt nguồn từ chính mình, anh biết anh có tội, nhưng là, anh nguyện dùng nửa đời còn lại đến để bù đắp cho cậu trai bé nhỏ này. Anh sẽ cố gắng trả lại tất cả cho cậu, từng thứ từng thứ một.
Cầm chén trà lên, đột nhiên, anh lại có một loại dự cảm chẳng lành. Thoạt nhìn tất cả đều rất thuận lợi, nhưng càng là như vậy, trong lòng anh lại càng cảm thấy bất an.
Kim Taehyung chăng? Bởi vì chỉ hắn mới có thể khiến anh lo lắng được tới mức này, dù sao nam nhân kia cũng không thể lừa bịp lâu lắm.
Khẽ nheo hai mắt lại, anh âm thầm kết định quyết tâm, lần này, nhất định phải thắng hắn bằng mọi giá!
Tiểu Quốc, chỉ có thể là của anh. (chưa biết ai thâm độc hơn ai!!!)
...
Bên trong lâu đài Hạ Kim, có một nam nhân cao lớn vẫn yên lặng đứng bên cửa sổ sát đất, ánh mắt hơi lộ ra một chút thê lương, dường như trong thiên địa chỉ còn lại mình anh, cô đơn, đau khổ.
"Tiểu Quốc, thực xin lỗi..." Không biết đã là lần thứ mấy anh thốt ra mấy chữ này, không phải là 'Tiểu Quốc', thì sẽ là 'Thực xin lỗi'.
Chỉ là anh biết, không phải một từ xin lỗi là có thể vãn hồi được tất cả.
Xa xa có hai người cũng đang đứng nhìn anh, nét mặt vừa lo lắng lại vừa bất lực.
"Lão đại đã đứng ở đó được vài giờ rồi, chẳng lẽ vẫn còn chưa đủ hay sao?" Ho Seok tuy rằng cũng rất quan tâm đến lão đại, nhưng đôi chân của anh đã lên tiếng phản đối thật rồi. Lão đại tự tra tấn mình ở trong phòng, nhưng bọn anh phải đứng từ bên ngoài nhìn vào a, nói nhiều lạnh lẽo thì có nhiều lạnh lẽo.
"Ho Seok, anh đã đón được tiểu chủ nhân về chưa?" Doãn Kì không mấy quan tâm đến nét mặt đau khổ của Ho Seok, cậu ngẩng đầu lên, dường như có chút chần chừ hỏi ra.
"Không tìm được, bác sĩ nói tiểu chủ nhân vừa sinh ra đã yểu mệnh, mà bọn họ sợ Tuấn tiến sinh sẽ bị kích thích quá mạnh, cho nên đã..." Ho Seok lắc đầu thở dài, anh thật sự rất lo lắng, lát nữa sẽ phải nói điều này với lão đại như thế nào để ngài không quá giận dữ.
Dù sao, ngày hôm nay mọi thứ cũng đã đủ điên cuồng rồi.
Doãn Kì hơi hơi mím môi một chút, trong đầu vừa lóe lên một ý nghĩ, nhanh đến mức khiến cậu không thể không nói ra, "Tiểu chủ nhân... Là con trai hay con gái?" Trước kia cậu vẫn chưa hề hỏi Tuấn Chung Quốc về giới tính của đứa bé, bởi vì với cậu, là trai hay là gái cũng chẳng có gì khác nhau. Nhưng lúc này đây cậu thật sự rất tò mò, hoặc là nói, có nho nhỏ hy vọng.
Tiểu Mẫn... liệu có thể là tiểu chủ nhân hay không? Bởi vì thời gian thật sự vô cùng trùng khớp.
"Bác sĩ nói tiểu chủ nhân là một cô bé, còn chưa nặng đến hai cân, hơn nữa là vì bị sinh non nên cơ thể rất yếu ớt, khó mà sống được..." Ho Seok không biết mình vừa dập tắt chút hy vọng cuối cùng của Doãn Kì, anh chỉ biết kể lại những gì mà bác sĩ đã thông báo với mình.
Doãn Kì thản nhiên gật đầu một cái, quả thật cậu không nên suy nghĩ nhiều làm gì, đứa bé kia mới được bảy tháng, ngay cả khi không bị sinh non cũng khó lòng mà sống được, huống chi đó lại là một đứa bé gái, không có khả năng là Tiểu Mẫn của cậu.
Mà ở một căn phòng khác, lúc này tất cả không gian đều đã bị bao trùm bởi một mảnh tối đen, Hiểu Minh ngồi co ro ở góc phòng, toàn thân không ngừng run rẩy. Chỉ mới mấy tiếng trôi qua thôi, với cậu lại đã dài như cả đời. Bây giờ dù bên ngoài chỉ truyền đến một động tĩnh nhỏ nhất, cậu cũng sẽ kinh hoàng mà nhảy dựng lên.
"Anh ơi, cứu em với, cha mẹ, cứu con với được không, con sợ quá..." Cậu vùi đầu vào giữa hai chân, không ngừng lẩm bẩm cầu cứu. Đột nhiên, phía ngoài có những tiếng bước chân rất nhỏ vang lên, cậu vội vàng co chặt người lại, hai tay gắt gao nắm lại cùng nhau.

Từng giây từng giây một trôi qua, những tiếng bước chân lại càng trở nên rõ ràng, cậu nghĩ mình đã sắp phát điên rồi, cô thật sự
không thể chịu đựng thêm được nữa.
Lớn tới từng này tuổi, cậu vẫn chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh chật vật như thế này. Rốt cuộc là làm sao vậy, không chiếm được thứ gì, ngược lại còn mất đi tất cả.
Cậu thật sự rất hối hận, Kim Taehyung kia rõ rành rành là một tên ác ma, hắn sắp tới đây để giết cậu, hắn sẽ đẩy cậu ngã xuống địa ngục. Cậu không cam lòng, cậu còn chưa muốn chết.
Không ngừng hồ loạn lắc đầu, loại im lặng này, thật sự sắp bức cậu phát điên.
Một tiếng đẩy cửa rất nhỏ vang lên, Hiểu Minh đột nhiên bừng tỉnh, cậu có chút sợ hãi mở to hai mắt, nhìn ánh sáng le lói từ bên ngoài chiếu vào.
'Ba' một tiếng, tất cả ánh đèn đều được bật lên, cậu bản năng nhắm hai mắt lại, đợi đến lúc mở ra, đã có một nam nhân đứng ở ngay trước mặt mình.
Là anh ta! Anh ta đã đến rồi sao, anh ta định sẽ làm gì bây giờ? Hiểu Minh sợ hãi co người lại, cố gắng dính sát vào góc tường, chỉ là, điều đó cũng chẳng giúp cậu tránh xa Taehyung hơn được là bao.
Taehyung lạnh lùng nhìn chằm chằm chàng trai đang chật vật ngồi ở dưới đất, sau đó trầm giọng gọi cậu, thanh âm không mang theo nửa điểm cảm tình.
"Vô Hiểu Minh." Môi mỏng của nam nhân nhẹ nhàng mở ra, giọng nói lạnh như băng giống như đến từ địa ngục, làm cho Hiểu Minh vội vàng ôm lấy đầu của mình, chỉ hận không thể ngất xỉu ngay lập tức. Chỉ là, đầu óc của cậu vẫn hoàn toàn thanh tỉnh, bên tai vẫn nghe được rõ ràng từng lời thị huyết của nam nhân kia.
"Tôi đã nói rồi phải không? Nếu như cậu không phải là Tiểu Quốc, tôi sẽ tự tay giết chết cậu."
"Đừng, Tại Hưởng, đừng giết em..." Hiểu Minh không ngừng cầu xin, từng giọt nước mắt cũng đã bắt đầu hoảng loạn rơi xuống. Có ai cứu cậu với được không, cậu còn chưa muốn chết, chưa muốn chết.
"Tại Hưởng?" Taehyung châm chọc cong lên khóe môi, "Cậu mà cũng xứng gọi ra cái tên này sao?" Ngón tay anh chậm rãi vuốt ve lên gò má trắng bệch của Hiểu minh, nhìn qua có vẻ vô cùng ôn nhu, nhưng thực chất lại lạnh lùng không độ ấm. Hiểu Minh cảnh giác nhìn anh, cả người cứng đờ không dám có thêm một chút cử động. Cậu thật sự rất sợ rằng, chỉ ngay sau một giây nữa thôi, nam nhân này sẽ nổi điên lên mà bóp chết cậu không hề do dự.
"Tại hưởng là tên tiểu Quốc đặt cho tôi, cậu vĩnh viễn cũng không xứng đi gọi nó. Từ nay về sau, tốt nhất hãy gọi tôi là Taehyung tiên sinh, có hiểu không?" Taehyung nhẹ nhàng mỉm cười với Hiểu MInh, ngón tay từ từ lướt xuống phía dưới cằm của cậu, đáy mắt là vô cùng hận ý.
Chỉ cần vừa nghĩ tới chuyện mình từng hôn chàng trai này, thậm chí còn thiếu chút nữa thì lên giường với cậu ta, anh liền cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Nheo hai mắt lại, anh gắt gao nhìn chằm chằm vào cổ của Hiểu Minh, nhưng là còn chưa kịp làm ra hành động gì, cậu ta cũng đã sợ hãi hét toáng lên một tiếng.
"A..." Hiểu MInh dùng sức gào thật to, cậu nghĩ rằng Taehyung đang định tươi sống bóp chết cậu, cậu nghĩ rằng anh ta sẽ dùng dao cắt đứt động mạch cảnh của cậu, hoặc là, sẽ dùng đến những phương pháp còn tàn nhẫn hơn nữa.
Sức chịu đựng của một người luôn là có giới hạn, nhất là khi, cậu lại phải đối mặt với một kẻ đáng sợ như thế này. Cuối cùng thì cũng được như mong ước, hai mắt của cậu đột nhiên tối đen thành một mảnh, sau đó, lập tức ngất xỉu đi trước mặt Taehyung.
"Hừ!" Taehyung hừ lạnh một tiếng, sau đó tháo chiếc vòng cổ ra khỏi người Hiểu Minh. Đây là món quà anh dành tặng cho Tiểu Quốc, là biểu trưng cho thân phận cao quý nhất của gia tộc Hạ Kim.
Người khác muốn đeo? Nghĩ cũng đừng nghĩ!
Thoáng nhìn qua chàng trai đã bị dọa đến ngất xỉu đi đang nằm chật vật trên mặt đất, anh không khỏi cong môi bật ra một nụ cười khinh thường.
Muốn chết sao? Không có chuyện dễ dàng như vậy đâu Vô Hiểu Minh. Thật ra, tất cả chỉ vừa mới vừa bắt đầu mà thôi, tôi sẽ dành cho cậu một kinh hỉ còn lớn hơn nữa. Tin rằng, nhất định cậu sẽ rất thích...
Xoay người bước đi ra ngoài, đáy mắt anh lại trở thành một mảnh thản nhiên chua xót. Mọi người đều nói Kim Taehyung là lãnh khốc vô tình, nhưng anh vẫn luôn biết, mình không hề như vậy.
Trái tim anh vẫn có thể vì một người mà trở nên loạn nhịp, linh hồn anh, vẫn có thể vì một người mà nồng đậm bi thương. Trong sinh mệnh của anh, đã từng có một chàng trai tốt đẹp như thiên sứ nhẹ nhàng xuất hiện.
Cậu cho anh tất cả, anh lại cướp đi từng thứ một của cậu.
Bây giờ đứa nhỏ đã mất, vô Quý Thần lại đang giữ cậu ở bên người, liệu rằng, anh có còn cơ hội nào để thay đổi mọi chuyện? Tiểu Quốc của anh, anh nhớ cậu nhiều lắm...
Từng bước chân nặng nề dẫm nát trên mặt tuyết lạnh lẽo, đáy lòng anh dường như đã bị người hung hăng xé mở, từ nay về sau, vĩnh viễn cũng không thể phục hồi.
Về phần Hiểu Minh sao, anh sẽ không để cho cậu ta chết, anh muốn cậu ta sống không bằng chết, bởi vì, giết người đối với anh thật sự quá dễ dàng. Những kẻ đã dám làm tổn thương Tiểu Quốc, anh sẽ khiến cho bọn họ phải nếm mùi đau khổ, nhất là người kia.
Vô Quý Thần!
...
"Làm nhanh lên, chủ nhân không muốn phải chờ đợi đâu." Một người ám vệ đè thấp giọng, phân phó với một người khác, sau đó cả hai nhanh chóng tiến vào phòng ngủ của Taehyung.
"Được." Người kia nhẹ nhàng gật đầu, hắn đến gần Hiểu Minh, sau đó thoải mái khiêng cậu lên bả vai của mình. Chỉ trong vòng chưa đầy ba phút, mọi việc đã hoàn toàn xong xuôi...
"Cốc, cốc, cốc." Từng tiếng đập cửa dồn dập vang lên, Nam Tuấn xoa xoa hai mắt, khó khăn rời bỏ ổ chăn ấm, chậm rãi bước ra ngoài mở cửa. Hai mắt của cậu lúc này vừa sưng vừa đỏ, dường như từ sáng tới giờ vẫn rấm rứt khóc không ngừng. Cậu nhớ Chung Quốc, cũng cực kì nhớ em bé.
Uông Tiểu Quốc nghe thấy tiếng Nam Tuấn rời giường, nhưng là, cậu lại không có ý định thức dậy. Có lẽ, đừng bao giờ thức dậy nữa thì tốt hơn. Gối đầu đã ướt nhẹp một mảnh, liệu có ai từng quan tâm rằng, cậu cũng vừa mất đi một đứa bé?
Thầm nghĩ im lặng nằm mãi ở nơi này, thứ gì cũng không quản, thứ gì cũng không làm, chỉ có mình cậu, chỉ cần mình cậu, thế là đủ rồi.
"Ai vậy?" Giọng nói khàn khàn vô cùng khó nghe, khiến ngay chính Nam Tuấn cũng cảm thấy có phần giật mình. Cậu không tình nguyện mở ra cánh cửa vừa được sửa tốt lúc chiều, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.
"Chủ nhân phân phó chúng tôi đem tặng chàng trai này cho các cậu, các cậu có thể tùy ý xử lý. Về sau, cậu ta chính là người hầu ở nơi này." Nam nhân máy móc truyền đạt lại mệnh lệnh, xong xuôi, lập tức xoay người trở đi, để lại mình Nam Tuấn trợn to hai mắt nhìn chàng trai đang nằm úp sấp ở trên sàn, không hiểu có chuyện gì đang xảy ra cả.
Chủ nhân tặng người cho các cậu? Sao đột nhiên ngài lại làm như vậy?
Chung Quốc vừa mới đi, cậu không muốn ai vào nơi này chiếm mất chỗ ở của cậu ấy hết. Hiện tại hai người đã là đủ rồi, cậu không muốn có thêm một người khác đến quấy rầy cuộc sống vốn đã ngày càng phiền não của mình nữa.
Nam Tuấn bực mình ngồi xổm xuống, lấy tay đẩy đẩy bả vai của chàng trai kia, động tác tuyệt đối không có chút ôn nhu nào. Chỉ là, cậu đã dùng sức lắc lư nửa ngày, chàng trai  kia vẫn chẳng hề có dấu hiệu nào là sẽ tỉnh lại cả. Cậu phiền não vuốt vuốt mái tóc, cuối cùng cũng cảm thấy có chút không đành lòng.
Sàn nhà vừa cứng lại vừa lạnh, cho dù là người hầu cũng không nên để cậu ta ngủ ở đây qua đêm đi?
Thôi được rồi, ai bảo số cậu không hay ho, có một người chủ nhân quái dị như vậy cơ chứ, ngài cho thì cậu cũng đành nhận. Nam Tuấn gắng sức kéo chàng trai dậy, định để cho cậu ta đến nằm ở giường cũ của Chung Quốc, chỉ là khi vừa nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia, cậu lại không khỏi tức giận buông tay xuống.
"Hừ, cậu cứ ngủ ở chỗ này đi nhé, tốt nhất ngày mai tỉnh dậy hãy đông thành một khối băng để tôi được vừa lòng!" nam Tuấn thở phì phò trở về giường của mình, hai bàn tay siết lại thật chặt. CHung QUốc, cậu yên tâm đi, tôi sẽ hành hạ chàng trai đáng ghét này, trả thù cho cậu cùng em bé.
Cậu chủ sao? Thôi đi, bây giờ thân phận của cậu ta còn thấp kém hơn cả cậu cùng Tiểu Quốc. Người hầu của người hầu, chắc lâu đài này cũng chỉ tồn tại có một người như vậy!
...
Sáng hôm sau, Hiểu Minh mơ màng tỉnh giấc, luôn cảm giác có người đang kéo mạnh mái tóc của mình. Là ai to gan như vậy, dám phá vỡ giấc ngủ của Vô Hiểu Minh này?
Mà không đúng, sao chiếc giường mềm mại mọi khi lại trở nên cứng rắn thế nhỉ, lại còn rất lạnh nữa, ngay cả chăn cũng không có. Chẳng lẽ là cậu đã đá nó rơi xuống dưới giường rồi?
Vươn tay muốn kéo chăn lên ngủ tiếp, nhưng là sờ soạng nửa ngày, cậu lại chẳng túm được gì cả, thậm chí cậu còn phát hiện chiếc giường này ngay cả gối đầu cũng không có.
Không có gối???
Hiểu Minh giật mình mở to hai mắt, khủng hoảng nhìn hai gương mặt âm trầm đang ở ngay bên cạnh, dường như đã chờ cô tỉnh lại thật lâu.
"Tôi đã nói rồi mà, làm vậy cậu ta mới chịu tỉnh dậy." Nam Tuấn bắt chéo hai tay ở sau lưng, cực kì cao ngạo nhìn xuống Hiểu Minh, trong mắt hoàn toàn đã không có tôn kính cùng sợ hãi như ngày xưa.
"Tôi... Cậu..." hiểu Minh nghẹn họng nhìn nam Tuấn, hồi lâu cũng chẳng nói ra được một câu nào hoàn chỉnh. Cái gì mà quần áo, cái gì lại là người hầu??? Cậu thật sự chẳng hiểu gì hết.
Uông Tiểu Quốc hơi hơi liếc nhìn hiểu Minh, khóe môi kín đáo cong lên một chút. Kim Taehyung quả nhiên là độc ác, khiến cho hai kẻ thế thân từ nay lại phải ở chung với nhau. Thật ra, cậu cũng có chút tiếc nuối cho chàng trai này, người hầu của người hầu, nghe ra mới thực thê thảm làm sao...
"Hahaha..." Nghĩ đến đây, cậu không khỏi cảm thấy vô cùng buồn cười, càng buồn cười hơn nữa chính là nét mặt lúc xanh lúc trắng của Hiểu Minh.
"Mặc vào đi, không làm việc thì sẽ không được ăn cơm đâu!" nam tuấn lạnh lùng cảnh cáo một tiếng, sau đó dẫn đầu bước ra ngoài, nhìn ra cũng có vài phần khí thế.
Hiểu Minh gắt gao cắn chặt môi, không nghĩ rằng lại có ngày mình phải làm loại công việc này để kiếm ăn. Nhưng là, có nhục nhã đến mấy thì cũng tốt hơn là bị giết. Giữ được núi xanh, sợ gì không còn củi đốt.
"Cậu còn không thay nhanh lên, ngồi đó thừ người làm cái gì nữa?" nam Tuấn xoay người lại, lạnh lùng uy hiếp thêm một câu. Cậu ta tưởng mình

1 2 »