Đọc Truyện theo thể loại
#186 fanfiction
  Kim Taehyung đang sợ hãi, điều đó cậu chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra được. Quả nhiên, chỉ có Tuấn Chung Quốc mới có thể khiến anh ta trông giống như một người bình thường.
Taehyung dùng sức siết chặt nắm đấm, thân thể hơi hơi run run. Anh nheo mắt lại đánh giá căn phòng này lần nữa, dường như có thể mơ hồ thấy được hình bóng đơn bạc của chàng trai kia. Thì ra bọn họ đã có với nhau một đứa nhỏ, chỉ là, khi anh vừa biết đến sự tồn tại của nó, nó đã vĩnh viễn rời anh mà đi.
Uông Tiểu Quốc... Hai tay của cậu ta dính đầy tội ác, tất cả đau khổ đều là từ cậu ta mà ra.
Vươn tay bóp chặt lấy cổ của Uông Tiểu Quốc, hai mắt anh không ngừng toát ra hận ý. Anh muốn cậu ta chết, anh muốn tất cả những kẻ dám làm tổn thương tiểu Quốc phải chết, anh muốn, tự giết chính mình.
"Lão đại!"
"Chủ nhân!"
"Tiểu Quốc!"
Ba người đồng thời hô to, mà Uông Tiểu Quốc chỉ thản nhiên nở nụ cười. Rốt cuộc thì cậu cũng được giải thoát rồi. Chết ở trong tay nam nhân này, có lẽ, đó cũng là một ân huệ. Đương nhiên, cậu sẽ có cả Hiểu Minh để chôn cùng. Chàng trai kia, chắc chắn so với cậu còn thê thảm hơn gấp bội.
"Chủ nhân. Tuấn tiên sinh không sao cả, ngài đừng quá xúc động." Doãn kì đột nhiên kéo tay của Taehyung ra, mà Ho seok cũng nhanh chóng chạy tới, đứng chắn ở trước mặt anh.
Dường như cũng hiểu được mình đang quá mất bình tĩnh, Taehyung thở mạnh một hơi, sau đó quay lưng bước nhanh ra ngoài.
Từng cơn gió lạnh thỉnh thoảng thổi đến, với anh dường như là quá mức khắc nghiệt, không chỉ với thân thể, mà còn từ tận sâu trong đáy lòng.
Ho Seok cùng Doãn Kì chậm rãi đi theo phía sau, cố gắng duy trì một khoảng cách nhất định với Taehyung, chỉ sợ sẽ làm anh mất hứng.
"Doãn Kì, tại sao chủ nhân không đi tìm Tuấn tiên sinh? Rõ ràng đã biết hết sự thật rồi, tại sao lại không nhanh tay cướp cậu ấy trở về?" Ho Seok nhỏ giọng hỏi Doãn Kì, mà Doãn Kì cũng chỉ biết nhìn anh lắc đầu.
Taehyung đột nhiên xoay người lại, nơi đáy mắt không tồn tại một tia cảm xúc nào, anh trầm giọng trả lời Ho Seok, hoặc là nói, đang cố trấn an chính mình, "Bọn họ chắc chắn đã trở về Trung Quốc rồi, hơn nữa Vô Quý Thần người này tuyệt đối sẽ không khinh địch để tôi dễ dàng tìm được cậu ấy. Hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn giấu cậu ấy đi, tôi không thể khinh địch đả động hắn được, không thể..."
Ho Seok giật mình nhìn Taehyung, hiển nhiên không nghĩ tới anh lại nghe được mấy lời lảm nhảm của mình. Nhưng dù sao lão đại cũng nói rất có lý, quả nhiên không phải là một nam nhân tầm thường, ở giờ phút này lại vẫn có thể suy xét thấu đáo đến như vậy.
"Ho Seok, giúp tôi điều tra xem đứa nhỏ hiện đang ở đâu. Nếu tìm được rồi, hãy đem nó về đây đi, tôi muốn được nhìn nó một lần cuối cùng." Trầm mặc mặc hồi lâu, Taehyung mới hạ đủ quyết tâm để nói ra những lời này. Mất đi đứa nhỏ là nỗi đau quá lớn đối với anh, anh sợ phải đối mặt với nó, bởi vì, anh biết Tiểu Quốc sẽ không tha thứ cho mình.
Ho Seok nhẹ nhàng gật đầu, không cần lão đại phân phó cậu cũng sẽ làm việc này. Cốt nhục của ngài, dù sống hay chết cũng vẫn là tiểu chủ nhân của lâu đài Hạ Kim, cho nên, trở về đây là điều chắc chắn.
"Doãn Kì, cậu đi về trước đi, đợi cho Ho Seok trở về chúng ta sẽ cùng đi Trung Quốc." Anh đưa lưng về phía Doãn Kì, hơi phất tay lên ý bảo cho phép cậu rời đi. Lúc này đây, anh chỉ muốn được yên tĩnh một mình.
Anh ngăn cản mọi người tiếp cận, cự tuyệt mọi người quan tâm, bởi vì, anh muốn tự trừng phạt chính mình.
Doãn Kì cúi người chào Taehyung, phức tạp liếc nhìn anh thêm một lần nữa, sau đó mới xoay người rời đi. Mọi việc diễn ra quá mức đột ngột, chủ nhân cần có thời gian để tiếp nhận tất cả, cùng với, suy tính cho những kế hoạch sau này. Không những là tìm về Tuấn tiên sinh, mà còn là khiến Vô Quý Thần phải đau khổ trả giá.
Dám tính kế chủ nhân của bọn họ, tuyệt đối sẽ chẳng sống được ngày lành.
Taehyung ngẩng đầu lên, nhìn phong cảnh lạnh lẽo phía xa, đáy mắt dường như có muôn vàn trống vắng cùng đau khổ.
"Tiểu Quốc, em đừng sợ, anh sẽ tới đón em rất nhanh thôi. Về sau chúng ta sẽ không lại chia lìa nữa." Nhất định sẽ không, anh hứa!
Doãn kì nặng nề mở ra cánh cửa phòng thí nhiệm, lúc này mới nghĩ đến có một đứa nhỏ còn đang đợi mình trở về chăm sóc. Vội vàng chạy đến bên lồng giữ ấm, nhìn thấy nha đầu kia vẫn nhẹ nhàng hô hấp, cậu thế này mới thở phào được một hơi. Cũng may cậu nhìn thấy nó kịp thời, nếu không để thêm một vài giờ nữa, đứa bé yếu ớt này sẽ phải chết không thể nghi ngờ. [...]
...
Trong khoang VIP của một chuyến bay đang trở về Trung Quốc, Vô Quý Thần cẩn thận nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Tuấn Chung Quốc, giúp cậu thoải mái tựa vào ngực mình. Có lẽ bởi vì mất máu quá nhiều, từ khi sinh đến bây giờ, cậu vẫn mê man chưa hề tỉnh lại.
Anh dùng ngón tay khẽ vuốt ve lên khuôn mặt gầy yếu của cậu, nỉ non nói, ''Tiểu Quốc, chúng ta đang trở về Trung Quốc rồi, anh hứa từ nay về sau sẽ không còn ai có thể tổn thương em thêm được nữa. Chúng ta sẽ có một cuộc sống thực hạnh phúc, sẽ có những đứa con thực xinh đẹp, chỉ cần... em vĩnh viễn quên đi nam nhân bạc bẽo kia."
Anh cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên đôi môi tái nhợt của cậu, trong mắt là ngàn vạn nhu tình. Thực ra mất đi đứa nhỏ kia chính anh cũng không hề thoải mái, chỉ là, để giữ được Tiểu Quốc ở bên mình, việc tàn nhẫn đến mức nào anh cũng có thể làm ra được.
Nói không rõ đây là loại cảm giác gì, có đau xót, cũng có một chút nhẹ nhõm.
Dù sao lúc này đây mọi sự cũng đã rồi, đứa nhỏ mất đi, bọn họ sẽ lại có thể bắt đầu mọi chuyện một cách hoàn hảo nhất. Chỉ cần, Tiểu Quốc cho anh một cơ hội.
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, anh cẩn thận đắp thêm cho Tuấn Chung Quốc một chiếc chăn ấm áp nữa, sau đó mới nói "Mời vào!".
Người gõ cửa là một tiếp viên hàng không rất xinh đẹp, cô đưa tới một ly trà nóng cho Vô Quý Thần, ánh mắt thỉnh thoảng vẫn như có như không liếc về phía anh.
Một nam nhân quá mức hoàn hảo. Tuấn mỹ, nhiều tiền, lại ôn nhu chuyên tình với chỉ một chàng trai. Người xuất sắc như vậy, ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã cảm thấy vô cùng hâm mộ, càng hâm mộ hơn là, đó chính cậu trai đang ngủ say trong lòng anh.
"Tiên sinh, người yêu của ngài thật sự rất hạnh phúc." Cô tươi cười cảm thán một câu, lại để ý thấy nét mặt của Vô Quý Thần chẳng lộ ra một chút cảm xúc nào gọi là vui vẻ.
Hạnh phúc sao? Tiểu Quốc rất hạnh phúc sao?
Anh khẽ cong lên khóe môi, hơi hơi châm chọc cười, mà sự châm chọc này, có lẽ là dành cho chính anh.
Mất chồng, mất con, mất đi cả giọng nói, cậu ở nơi nào còn có hạnh phúc?
Anh biết, tất cả đau khổ của cậu đều bắt nguồn từ chính mình, anh biết anh có tội, nhưng là, anh nguyện dùng nửa đời còn lại đến để bù đắp cho cậu trai bé nhỏ này. Anh sẽ cố gắng trả lại tất cả cho cậu, từng thứ từng thứ một.
Cầm chén trà lên, đột nhiên, anh lại có một loại dự cảm chẳng lành. Thoạt nhìn tất cả đều rất thuận lợi, nhưng càng là như vậy, trong lòng anh lại càng cảm thấy bất an.
Kim Taehyung chăng? Bởi vì chỉ hắn mới có thể khiến anh lo lắng được tới mức này, dù sao nam nhân kia cũng không thể lừa bịp lâu lắm.
Khẽ nheo hai mắt lại, anh âm

«  Chương 83

Chương 85 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm