Đọc Truyện theo thể loại
#178 thuộc fanfiction
"Doãn Kì, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? hiểu minh là ai mà có thể biết được nhiều chuyện về chủ nhân thế? Thậm chí còn giả mạo được tất cả các giấy tờ điều tra?" ho seok trầm trọng đặt ra mấy vấn đề, thanh âm dường như cũng bị đè thấp đi rất nhiều. Anh nhìn tập tư liệu trong tay Doãn Kì, mi tâm nhíu lại thật chặt.
"ho seok, tài liệu lần trước chúng ta điều tra được ở Trung Quốc chính là cái này. Có lẽ, Uông Tiểu Quốc đã lén lút trộm được khi chủ nhân không để ý đến." Doãn Kì hơi hơi thở dài, ảm đạm nói, "Tôi đi Trung Quốc, sau đó đến tìm gặp em gái của Uông Tiểu Quốc. Ở đó, cậu ta đã kể cho tôi nghe một câu chuyện rất dài..." [...]
"Tất cả là như vậy đấy, ho seok Hiểu minh là em họ của Vô Quý thần, Vô Quý Thần là chồng cũ của Tuấn Tiên sinh, mà Tuấn tiên sinh... chính là chàng trai mà chủ nhân luôn tìm kiếm." Doãn kì nâng hai mắt lên, cố ngăn lại thứ gì đó đang trực chờ rơi xuống.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên truyền đến. Doãn Kì dường như có phần chần chừ, nhưng là, cuối cùng vẫn nhấn phím trả lời.
Không lâu sau, cậu buông di động xuống, quay đầu tuyệt vọng nói với ho seok, "ho seok, chúng ta thua thật rồi. Tiểu chủ nhân mất đi, Tuấn tiên sinh cũng bị Vo Quý thần mang trở về Trung Quốc..."
Đã hết, cố gắng tìm lại được sự thật, nhưng tất cả dường như đã là quá muộn màng.
...
Hiểu minh đã trở lại lâu đài được mấy tiếng đồng hồ, nhưng là, tay của cậu vẫn không ngừng run rẩy. Đứa bé kia, liệu đã chết được chưa nhỉ? Trời lạnh như vậy, chính bác sĩ cũng nói rằng nó không thể sống được cơ mà... Đúng vậy, nhất định là không thể sống được, cậu chẳng làm gì sai hết!
Đang lúc cậu còn cố tự anh ủi mình, cánh cửa phòng ngủ đã bị người dùng sức mở ra. Taehyung thản nhiên bước vào, khuôn mặt lạnh lùng nhìn không ra hỉ giận.
"Taehyung, anh đã về rồi." Hiểu Minh vội vàng đứng lên, chạy nhanh ôm lấy thắt lưng của anh, dường như chỉ làm như vậy mới có thể khiến cậu cảm thấy an tâm hơn một chút.
Chỉ là không hiểu sao, hôm nay taehyung lại không hề nhiệt tình như mọi ngày, anh dường như có chút khó chịu đẩy Hiểu Minh ra, sau đó đi đến chỗ tivi, cầm điều khiển chuyển kênh không mục đích.
"Taehyung, anh sao vậy?" Hiểu minh lo lắng lại gần, muốn đặt tay lên trán anh kiểm tra xem có sốt hay không, cuối cùng lại bị anh nghiêng đầu tránh mất.
"Taehyung?" Cậu ủy khuất gọi nhỏ, dường như rất bất mãn với thái độ xa cách khó hiểu này.
"Chúng ta gặp nhau như thế nào? Kể lại cho anh nghe một lần nữa đi." Taehyung cuối cùng cũng chịu tắt tivi đi, quay người lại đối diện thẳng thắn với Hiểu minh, nét mặt còn thật sự nghiêm túc.
Hiểu minh sửng sốt nhìn anh, sau đó lại có chút chột dạ nghiêng mặt sang chỗ khác. Nói dối một lần không thành vấn đề, nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại mãi như vậy, chính cậu cũng cảm thấy có phần không xuôi tai.
"Sáng hôm đó em gặp anh ở trên đường, anh bị ngất, cho nên..."
Quả đúng như anh nghĩ...
"Hiểu Minh, tốt nhất cậu đừng lừa tôi thêm nữa. Tôi gặp Tiểu Quốc vào buổi tối, không phải là ban ngày!" Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, Taehyung không hề gọi cậu là Tiểu Quốc. Một tiếng 'Hiểu Minh' này trước kia vẫn luôn mong mỏi biết bao, bây giờ thật sự nghe được, không ngờ lại là trong hoàn cảnh trớ trêu đến thế.
"Không phải vậy, là tại em nhớ nhầm..." Cậu vội vàng muốn giải thích lại, đúng lúc phía sau vang lên từng tiếng đập cửa dồn dập.
"Mời vào." Taehyung hiển nhiên không hề muốn nghe Hiểu Minh dài dòng vô nghĩa, anh lạnh lùng đẩy cậu sang một bên, nét mặt thâm trầm đòi mạng.
"Chủ nhân!" Doãn Kì cùng Ho seok tiến vào, không hề cúi người chào anh như mọi khi, mà là không đầu không đuôi hỏi thẳng, "Mấy tập tài liệu lần trước chúng ta điều tra được về Vô Quý Thần, không biết, ngài đã xem hết chưa vậy?"
"Xem hết rồi." Taehyung tựa người vào sô pha, nhắm hai mắt lại đạm đạm trả lời Doãn Kì.
"Chủ nhân, ngài chắc chắn là mình đã xem hết rồi sao?" Doãn Kì hỏi lại một lần nữa, ánh mắt lại như có như không liếc về phía Hiểu Minh, khiến cậu không khỏi sợ hãi rụt lui người. Cậu ta đang nói cái gì vậy? Tài liệu điều tra về anh họ? Chẳng lẽ...
"Tất nhiên." Mấy tập tài liệu đó đến bây giờ anh vẫn còn nhớ khá rõ ràng, cho dù, nó cũng chẳng tác dụng là bao.
"Chủ nhân, ngài vẫn chưa xem hết!" Doãn Kì trầm mặc một hồi, cuối cùng mới chậm rãi nói ra.
"Doãn Kì!" Taehyung ngồi thẳng người dậy, ánh mắt sắc bén bắn về phía Doãn Kì. Anh rất không thích người khác nghi ngờ năng lực của mình, nhất là khi, người đó lại là thủ hạ thân tín nhất.
"Chủ nhân, ngài thật sự chưa hề xem hết, bởi vì..." Cậu lấy ra tập tài liệu đã bị Uông Tiểu Quốc làm cho nhăn nhúm, "Vẫn còn có thứ này."
Ho seok vụng trộm nhìn thoáng qua Taehyung, vừa mong chờ, lại vừa sợ hãi. Trước đây đều là lão đại đi đùa giỡn người khác, không có chuyện người khác dám đùa giỡn lại ngài, bây giờ nếu tất cả sự thật được lộ ra, việc Hiểu Minh có bị giết hay không chỉ là chuyện nhỏ, việc lão đại có chịu nổi đả kích này hay không mới là chuyện lớn.
"Doãn Kì, rốt cuộc cậu muốn nói điều gì?" taehyung đứng lên, giọng nói dường như có phần áp lực. Anh biết Ngân Táp không bao giờ làm điều thừa, nhưng là, tập tài liệu này có những gì mà lại khiến cho cậu ta quan tâm đến như vậy?
"Chủ nhân, đây là thứ đã bị Uông Tiểu Quốc lén lút trộm mất, trong này có ghi tất cả những điều mà ngài cần tìm." Doãn Kì đưa tập tài liệu ra cho taehyung, mà hiểu Minh rốt cuộc không thể trơ mắt đứng nhìn, chạy lên muốn cướp lấy.
Nhưng là, còn chưa kịp đụng đến một góc của tập tài liệu, tay cậu đã bị Ho Seok hung hăng nắm chặt.
"Vô thiếu gia, tốt nhất là cậu đừng nên cử động, nếu không mặc kệ chủ nhân có đồng ý hay không, tôi cũng sẽ giết cậu ngay lập tức, hiểu không hả?" Ho Seok lạnh lùng cảnh cáo Hiểu Minh, nét mặt không hề là cợt nhả như mọi khi. Phải biết rằng một khi tức giận, anh còn có thể độc ác hơn cả Doãn Kì.
"Anh buông ra, buông ra... Taehyung, cứu em với..." Hiểu Minh dường như có thể nghe thấy tiếng xương cốt của mình đang dần dần sai vị, cậu thảm thiết kêu to, nhưng là, lại không có ai để ý đến.
taehyung chỉ trầm mặc đứng tại chỗ, suy nghĩ dần trở nên có chút mê mang. Không phải anh vẫn rất yêu cậu hay sao, tại sao nghe thấy tiếng cậu cầu cứu, anh lại không có chút cảm giác nào? Ngay cả loại cảm giác quen thuộc ngày đầu nhìn thấy cậu, dường như bây giờ cũng đang dần dần biến mất.
"Taehyung, cứu em với, em đau quá..." Hiểu minh càng cố gắng giãy dụa, Ho seok lại càng dùng sức siết chặt tay lại. Nhìn sang nét mặt thờ ơ của Taehyung, cuối cùng cậu cũng hiểu được, nếu mình không làm điều gì ngay bây giờ, tất cả sẽ đều bị bại lộ.
Không được, cậu không thể đánh mất anh dễ dàng như vậy được!
Nghĩ đến đây, cậu đột nhiên quay đầu lại, không còn để ý đến hình tượng tao nhã gì hết, hung hăng cắn lấy tay của ho seok. ho seok ăn đau, bản năng buông cậu ra, mà Hiểu Minh cũng chỉ chờ có vậy, chạy nhanh giật lấy tập tài liệu trong tay Doãn Kì.
Trong này viết những gì, không nói cậu cũng có thể biết được. Nó là bản án tử hình dành cho cậu, dành cho tất cả những gì mà cậu hằng mong ước. Có lẽ là vì

«  Chương 82

Chương 84 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm