Chương 82

Tùy Chỉnh

  #186 fanfiction
Tuấn Chung Quốc xoay người nhìn Vô Quý thần, phiến môi nhẹ nhàng run run, 'Tại sao lại như vậy?'.
"Tiểu Quốc, em hãy nghe anh nói đã, mọi chuyện không phải là như vậy..." Vô Quý thần vội vàng tiến lên muốn giải thích điều gì, chẳng qua, Tuấn Chung Quốc lại lùi về phía sau từng bước, hiển nhiên là không hề muốn nghe.
"A, đây là sự thật, anh có giải thích nhiều hơn nữa cũng chỉ là vô dụng mà thôi." Uông Tiểu Quốc lạnh lùng cười khẩy, "Mọi thứ đều đã được sắp xếp hết cả rồi, mà Vô Quý Thần cùng của cậu em họ yêu quý của anh ta chính là người đạo diễn. Một kẻ trộm vòng cổ, một kẻ đi vặn vẹo trí nhớ của Taehyung. Cho nên... Tuấn Chung Quốc ạ, cậu mới thật đáng thương làm sao."
Uông Tiểu Quốc ngửa đầu cười lớn, cười đến nước mắt đều chảy đi ra. Giờ khắc này cậu đã chờ lâu lắm rồi, Tuấn Chung Quốc, bị người khác tính kế có vui vẻ lắm không?
"Câm mồm, Uông Tiểu Quốc, tôi không cho cậu nói thêm một câu nào nữa." Đột nhiên bị người vạch trần ra sự thật, Hiểu Minh mất trí tiến lên, tặng cho Uông Tiểu Quốc một cái tát thật mạnh. Quả nhiên, cậu ta không hề nói gì thêm nữa, nhưng là tiếng cười vẫn quỷ dị phát ra, khiến cậu không khỏi rùng mình sợ hãi.
"Đừng có cười nữa, không được cười." Hiểu Minh dường như đã muốn nổi điên, không ngừng đánh đập Uông Tiểu Quốc, mà Tuấn Chung Quốc vẫn gắt gao nhìn vào chiếc vòng cổ cậu đang đeo, ánh mắt ảm đạm vô cùng.
Phía bên kia, không biết là cố ý vẫn là vô tình, Uông Tiểu Quốc dần dần lui tới chỗ Tuấn Chung Quốc đang đứng. Hiểu minh lúc này cũng chẳng cần biết người trước mặt là ai, chỉ muốn đánh giết cho thỏa lòng. Bởi vì sợ hãi, cũng bởi vì hận ý đã tích tụ trong lòng bấy lâu nay. Một bàn tay dùng sức vung ra, nhưng hình như người đón nhận nó, lại không phải là người cậu đang muốn đánh.
"Không cần... Tiểu Quốc..." Bên tai truyền đến tiếng hô to tuyệt vọng của Vô Quý Thần, Hiểu Minh lúc này mới giật mình tỉnh lại, sững sờ nhìn vào hai bàn tay của mình.
Sao lại thế này, không, không phải, cậu không hề cố ý!
Tuấn Chung Quốc bị Hiểu minh nặng nề đẩy ngã, vô lực ngồi trên nền tuyết lạnh lẽo, nét mặt dần trở nên trắng bệch. Mà giữa hai chân của cậu , máu tươi đã uốn lượn chảy ra, nhiễm đỏ một khoảng tuyết trắng, trở nên chói mắt cực kì.
Gắt gao nắm chặt hai tay lại, bởi vì, bụng của cậu đau quá, thực đau, thực đau.
Có ai cứu cậu với được không, cứu lấy đứa nhỏ đáng thương này, cậu không muốn mất nó, cậu sẽ chết mất, thực sự...
"Tiểu Quốc, em đừng sợ, có anh ở đây! Anh sẽ mang em đi bệnh viện, em sẽ không có việc gì đâu, đừng sợ, đừng sợ..." Vô Quý Thần vội vàng ôm lấy Tuấn Chung Quốc chạy đi, bên miệng không ngừng nói lời an ủi. Chỉ là, chính bản thân anh lúc này cũng đang cực kì sợ hãi...
"Cậu giết đứa nhỏ của Taehyung, anh ta sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!" Uông Tiểu Quốc nhìn nét mặt thất thần của Hiểu minh, vô cùng đắc ý nói xong.
"Cậu cố ý, cậu cố ý có đúng không?" Hiểu Minh đỏ mắt nhìn hai tay của mình, sau đó quay sang gào lớn với Uông Tiểu Quốc.
"Đúng vậy, tôi cố ý đấy! Bởi vì... tôi muốn chính tay cậu giết chết đứa nhỏ của Taehyung, có sao không?" Uông Tiểu Quốc thản nhiên thừa nhận, lúc này đây, cậu cũng chẳng còn gì phải giấu diếm. Chỉ trừ có... từng đợt quặn đau đang truyền đến từ phía bụng dưới.
Tuấn Chung Quốc, tôi cướp mất đứa nhỏ của cậu, nhưng là, tôi cũng đã phải trả giá bằng chính cốt nhục của mình rồi. Như vậy, chúng ta không còn nợ nhau điều gì nữa phải không?
Nam Tuấn vội vàng chạy tới, không ngừng thở phì phò. Vừa nãy cậu đã nghĩ thông rồi, nếu như Chung Quốc muốn đi, cậu cũng sẽ không níu kéo nhiều thêm nữa. Cậu sẽ cố tỏ ra thật vui vẻ, đến nói lời từ biệt với 'hai người'. Chỉ là, cậu đang nhìn thấy những gì thế kia? Máu của Chung Quốc, còn có, người nam nhân lạ mặt nào đang ôm lấy cậu ấy?
Không, không thể là như vậy được!
"Chung Quốc..." Nam Tuấn thê lương gọi lớn, mà Uông Tiểu Quốc vẫn là nhàn nhạt cười, Hiểu Minh đứng ở một bên, tức giận không biết phải làm sao, cuối cùng vẫn là chạy theo Vô Quý thần.
Ba chàng trai, mỗi người một tâm tư, nhưng không ai là cảm thấy thoải mái cả.
...
Ho Seok lái xe đi về phía lâu đài, thấy một chiếc xe thể thao sang trọng phóng theo chiều ngược lại, không khỏi thán phục huýt sáo một chút. Xe đẹp, phóng cũng rất nhanh đấy, chỉ có điều ý thức không được tốt bằng anh, đi mà chẳng thèm để ý đến đèn đỏ gì cả.
Mà không đúng, đây đâu phải là lúc để nghĩ đến chuyện đó, anh phải về lâu đài xem cậu trai giúp việc mà Doãn kì dặn dò chăm sóc có sao không mới được. Thằng nhóc này, đi Trung Quốc du lịch rồi mà vẫn không quên giao nhiệm vụ cho anh, thật là phiền phức!
Anh chạy xe đi thẳng vào cổng sau, chỉ là rất kì quái không hiểu sao Uông Tiểu Quốc cùng con nhóc béo lại đứng chặn đường ở nơi đó. Xuống xe, anh đang muốn hỏi đôi điều, ánh mắt lại không khỏi trợn to nhìn phiến máu trước mặt.
Máu này là của ai vậy? Trăm ngàn không cần nói đó là của người kia a, nếu không thằng nhóc Doãn kì sẽ giết anh mất! (chuẩn bị tâm lí đi jung hi vọng iu vấu)
...
Trong căn phòng tối đen, có một nam nhân đang nằm trên giường, mi tâm nhăn thực chặt, dường như là đang gặp phải cơn ác mộng nào đó.
Trời mưa rất lớn, anh ngơ ngác ngồi ở ven đường, ôm chặt thấy thân thể của mình.
Lạnh quá... đói quá... Nhưng là, trong màn mưa tối đen, ngoài mấy chiếc xe vội vã chạy qua, không có ai đi đường để anh cầu cứu cả.
Từng giọt mưa nặng nề rơi xuống, anh mê mang nằm trên mặt đất, giật giật ngón tay. Có lẽ, hôm nay sẽ là ngày kết thúc. Cũng tốt, cũng tốt...
Không biết qua bao lâu, đột nhiên, anh cảm thấy cơn mưa không còn đánh vào trên đầu của mình nữa. Trời đã tạnh rồi sao? Anh mệt mỏi mở hai mắt ra, mơ hồ thấy được khuôn mặt thanh thuần của một chàng trai. Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên trán anh, bàn tay nhỏ bé kia, sao mà ấm áp quá.
Anh cảm giác cơ thể của mình được cậu gắng sức đỡ dậy, tuy đã không còn chút sức lực nào, nhưng là, anh vẫn cố gắng đứng thẳng hơn một chút. Bởi vì chàng trai này nhỏ bé quá, anh sợ, sẽ làm cậu bị thương.
Lại là một ngày trời mưa, hình như vẫn là chàng trai ấy, nhưng tại sao trông cậu lại gầy yếu như vậy? Cậu khó khăn ôm chồng báo lớn vào trong lòng, đi đến từng nhà cẩn thận phân phát. Vất vả làm việc cả ngày, số tiền cậu kiếm được lại chẳng đáng là bao, nhưng là, ý cười trên đôi môi cậu vẫn chưa từng vụt tắt. Anh biết, số tiền ấy cậu vẫn dành dụm thật lâu, sau đó len lét đút vào túi áo cho anh tiêu vặt. Chàng trai này, thật biết cách khiến người ta phải đau lòng...
"Thằng ngốc, mày bị đuổi việc." Đột nhiên, một giọng nói châm chọc phát ra, anh nhìn thấy những ánh mắt vừa thương hại, lại vừa khinh thường chợt nhắm thẳng về phía mình. Mà nam nhân đáng ghét kia, hắn ta còn cao ngạo đứng đó, khóe môi khẽ nhếch, dường như là vô cùng vừa lòng.
"Tin tao đi, có một ngày... Nơi đó, sẽ là của tao."
Là của tao...
Đột nhiên, anh mở to hai mắt, vươn tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán mình. Lại là giấc mơ ấy, lại là chàng trai , nhưng là, tại sao anh vẫn không thể nhìn rõ mặt cậu, nghe thấy tiếng cậu dịu dàng nói chuyện?
Tiểu Quốc, là Tiểu Quốc phải không?
Trong đầu xuất hiện một chữ lại một chữ, có Chung, cũng có Quốc.
Chung Quốc sao? Cái tên quen thuộc đến lạ kì, làm hốc mắt anh đột nhiên trở nên ẩm ướt.
Anh biết, bóng dáng yếu ớt trong mưa kia không phải là Hiểu Minh. (chuẩn bị đi là vừa con giai giật lại vợ của mik ko dễ âu)
Nhất định không phải...
...

Vô Quý thần tựa người vào bức tường lạnh như băng, ngón tay gắt gao nắm chặt, ánh mắt thẫn thờ nhìn lên trên trần nhà. Mùa đông ở nước Anh, quả thật lạnh lẽo hơn Trung Quốc nhiều lắm.
"Anh, em xin lỗi, em không hề cố ý đẩy Tuấn Chung Quốc. Tất cả đều là do Uông Tiểu Quốc làm, là tại cậu ta bày mưu tính kế, không phải em, anh hãy tin em có được không?"Hiểu minh cẩn thận giải thích, trong lòng cũng là sợ hãi đòi mạng. Mất nhiều máu như vậy, liệu cậu ta có chết được không đây?
Sẽ không, sẽ không, cậu không hề giết người, cậu không giết đứa nhỏ của Taehyung!
"Đừng có nói nữa, tốt nhất là em hãy im miệng lại cho anh!" Vô Quý Thần trầm thấp cảnh cáo, nếu như cậu còn cố tình nói tiếp, mặc kệ có phải là họ hàng hay không, anh cũng sẽ lập tức xông lên bóp chết cậu.
Tiểu Quốc đã vào phòng mổ được mấy giờ rồi, chưa cần Hiểu Minh lải nhải, lòng của anh cũng đã rối thành một mớ bòng bong.
Ánh đèn trong phòng mổ đã tắt, cửa cũng đã được mở ra, nhưng là, lại không hề mang theo tiếng trẻ con quấy khóc.
Tuấn Chung Quốc yếu ớt khẽ mở ra hai mắt, mơ hồ nhìn thấy bác sĩ ôm một đứa bé vẫn còn đỏ hỏn. Con của cậu... cậu cố gắng vươn tay muốn chạm vào nó, nhưng trước mắt lại đột nhiên tối đen một mảnh, sau đó, tất cả ý thức dần chìm vào hắc ám.
"Cậu bé còn không được hai cân, anh chị nhìn xem, rất khó sống!" Bác sĩ bế đứa bé ra cho Vô Quý Thần xem, hơi hơi thở dài nói, "Cơ thể người mẹ vốn đã không tốt rồi, nay lại bị va chạm mạnh vào bụng, có thể giữ lại tính mạng đã là rất may mắn. Về phần đứa nhỏ này... thật sự chúng tôi rất lấy làm tiếc!"
Vô Quý thần tiếp nhận đứa nhỏ từ tay vị bác sĩ, lặng người đứng nhìn. Đây là con trai của Tiểu Quốc  sao? Khuôn mặt nhăn nheo như vậy, không biết lớn lên sẽ giống ai...
"Anh họ, đứa nhỏ này phải làm sao bây giờ?" Hiểu Minh nghiêng đầu nhìn vào đứa bé trong tay Vô Quý Thần, vừa sợ hãi, lại vừa ghen tị. Đây là con trai của Tuấn Chung Quốc, nhưng đồng thời cũng là cốt nhục của Taehyung. Đứa bé này, thật sự không nên tồn tại.
"Anh, đưa nó cho em đi, em sẽ tự mình xử lý. Anh cũng nghe bác sĩ nói rồi đấy, nó có sống nổi nữa đâu, nếu để anh dâu biết đến..." Hiểu minh nóng nảy khuyên nhủ Vô Quý Thần, thực ra tất cả cũng chỉ vì chính mình. Cậu không thể vì sơ sẩy nhất thời mà phá hỏng mọi chuyện được, đứa bé này, hôm nay hãy để nó kết thúc cuộc sống ngắn ngủi ở đây đi.
Vô Quý Thần cẩn thận nhìn đứa nhỏ trong lòng, ngón tay hơi giật giật một chút. Hiểu Minh nói rất đúng, nếu như để Tiểu Quốc nhìn thấy đứa nhỏ vừa sinh ra đã phải yểu mệnh chết đi, có lẽ cậu sẽ không thể trụ nổi. Anh tự nhắc nhở mình tất cả là vì cậu, không hề là vì ghen tị với nam nhân kia, thật sự.
"Em đi xử lý đi." Anh giao đứa nhỏ cho Hiểu Minh, sau đó ngoảnh mặt đi nơi khác, hiển nhiên có chút không đành lòng. Dù sao, anh cũng đã cố gắng chăm sóc nó trong mấy tháng vừa qua.
rồi xong
  
Hiểu minh ôm lấy đứa nhỏ, vội vàng chạy ra phía ngoài, nhân lúc không có ai chú ý, cậu hung hăng dùng sức cấu lên má của nó. Đứa bé bị cậu làm đau, hơi hơi hé miệng muốn khóc, nhưng dường như lại không đủ sức, chỉ biết yếu ớt giãy dụa, đáng thương cực kì.
Cậu cẩn thận bước đi, đến tận khi thấy được một thùng rác lớn ở phía ngoài bệnh viện tương đối vắng người, mới lén lút đặt đứa nhỏ vào trong đó. Cũng may đứa bé này không khóc được, nếu không cậu đã sớm bị phát hiện từ lúc nào. Nhóc à, có trách thì hãy trách mày là con của Taehyung nhé, thành oan hồn cũng đừng về tìm Hiểu Minh này làm gì... (chưa biết ai chết trước nhé thằng khốn)
[ Lược bỏ một đoạn Doãn kì lúc trở về thì nhặt được đứa bé. Chớ có hỏi vì sao lại trùng hợp đến như vậy, đơn giản bởi vì nó là truyện mà @@ ] vi diệu ko các em 
Uông Tiểu Quốc đờ đẫn ngồi ở trên giường, đứa nhỏ của cậu, quả nhiên là không giữ được, mà tiếng khóc Nam tuấn lúc này càng khiến cho người ta phải thở dài.
Ho Seok đứng ở ngưỡng cửa, trên khuôn mặt đã không còn nụ cười châm chọc như mọi khi. Anh yên lặng nghe Nam tuấn đứt quãng kể lại mọi chuyện, cuối cùng vẫn không thể hiểu nổi tại sao Chung Quốc lại có quan hệ với phu nhân cùng Vô Quý thần?
Quay sang muốn hỏi Uông Tiểu Quốc, lại đã thấy cậu ta thất thần chảy xuôi một giọt nước mắt. Chết tiệt thật, mọi lần anh vẫn đều rất chán ghét chàng trai này cơ mà, sao hôm nay lại đột nhiên động lòng trắc ẩn vậy? Nghe qua Nam tuấn nói, hình như cậu ta vừa mới bị sảy thai. Thôi thôi, coi như anh không nhìn thấy gì vậy.
"Tôi đi trước đây, các cậu cố gắng ở lại nghỉ ngơi cho tốt." Ho seok có chút gian nan nói xong, mà Nam tuấn nghe thấy vậy, lại càng khóc to hơn một chút.
Bất lực trợn trắng hai mắt, anh xoay người vội vã rời đi, thật không biết phải dỗ dành kiểu gì. Quan trọng nhất là, thằng nhóc Doãn kì đang trên đường trở về, nếu nó biết được anh để mọi chuyện ra nông nỗi này, nhất định sẽ không chịu bỏ qua.
"Đợi đã!" Đột nhiên, Uông Tiểu Quốc gọi ho Seok dừng lại, dường như có việc gì quan trọng muốn làm.
"nam tuấn, mở ngăn tủ của tôi ra, lấy tập tài liệu được cất ở sâu nhất." Tính kế lâu như vậy, mọi việc diễn ra lại hoàn hảo như vậy, nhưng đến khi tất cả đã đi đến hồi kết, cậu mới biết mình không hề cảm thấy vui vẻ. Nhắm hai mắt lại, dường như còn có thể nghe thấy tiếng trẻ con gào khóc văng vẳng bên tai, đòi cậu trả lại mạng sống.
Khi chưa mất đi thì vẫn luôn tìm mọi cách phá bỏ, nhưng đến khi mất đi thật rồi mới giật mình phát hiện, thì ra, mình đã bất giác yêu nó từ lúc nào.
Hối hận sao? Còn có thể hối hận được nữa hay sao?
Nam Tuấn hơi sửng sốt một chút, nhưng cuối cùng vẫn là ngừng khóc lại, đứng lên làm theo lời Uông Tiểu Quốc. Vươn tay lấy ra tập tài liệu được giấu ở sâu nhất, đột nhiên, cậu không khỏi ngẩn người đứng nhìn.
Bức ảnh được dán ở ngoài cùng, rõ ràng chính là chủ nhân cùng Chung Quốc đây mà, tại sao lại có thể như vậy được? Nhưng nhìn kĩ ra, người nam nhân kia cười đến sáng lạn như vậy, ánh mắt cũng cực kì đơn thuần, chắc hẳn không thể là chủ nhân được rồi.
"Đưa cho anh ta đi." Uông Tiểu Quốc tựa người vào đầu giường, có chút vô lực nói xong. Nam tuấn thế này mới giật mình 'ừ' một tiếng, nhanh chóng giao tất cả tài liệu cho ho seok.
Đến lượt Ho seok tiếp nhận, anh cũng không khỏi ngây người hoảng sợ.
Đây là có chuyện gì, lão đại cùng.. cậu trai tên là Tuấn Chung Quốc???
"Đúng như anh nghĩ rồi đấy, cậu ta tên là Tuấn Chung Quốc, là người đã sống cùng với Taehyung trong suốt ba tháng ở Trung Quốc. Tất nhiên, đứa bé cậu ta mang trong bụng cũng là cốt nhục của anh ta, nhưng có lẽ bây giờ cả hai đã không còn sống ở trên đời nữa rồi, haha..."
Uông Tiểu Quốc cười có chút bi thương, mà Ho seok lại cảm thấy hai tay của mình đều đang run lên vì sợ hãi. Cậu trai của lão đại, cả đứa con của ngài nữa, không còn, đều đã không còn?
"Không thể nào..." Nửa ngày, anh mới yếu ớt phủ định một câu.
Mà Uông Tiểu Quốc thản nhiên nhún vai, không sao cả nói xong, "Đó là sự thật, tin hay không thì tùy."
"Hiểu Minh lừa Taehyung, lừa tất cả các người, cậu ta còn tự tay giết chết cốt nhục của Taehyung nữa." Uông Tiểu Quốc nhắm hai mắt lại, khóe môi hơi hơi châm chọc cong lên. Có chết, cậu cũng phải kéo theo Hiểu Minh xuống địa ngục cùng với mình. (Uông Tiểu Quốc của emmmmm.. đột nhin thấy buồn cười vãi lìn mấy mẹ ạ tui thấy khổ nhất từ đầu đến cuối là nam tuấn méo hiểu cái quần gì?)
Ho seok lảo đảo lui về phía sau, không thể tin nổi những điều mình vừa nghe thấy là sự thật. cậu chủ... không phải, là Hiểu minh, Hiểu Minh dám lừa bọn họ, cậu ta không phải là người lão đại cần tìm? Chết tiệt, sao tất cả mọi thứ lại trở nên rắc rối như thế này cơ chứ, chẳng lẽ tất cả bọn họ đều đã bị một đứa con trai lừa xoay quanh?
"Ho seok, anh ở trong này làm gì?" Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói lạnh nhạt thường ngày của doãn kì, nhưng với Ho seok lúc này lại không khác gì tiếng sét đánh giữa trời quang mây tạnh.
"Doãn thiếu gia, em bé của Chung Quốc không còn nữa rồi, Chung Quốc cũng không còn nữa rồi..." Nam tuấn vừa nhìn thấy Doãn Kì tiến vào, nước mắt lại như vỡ đê mà ra. Cậu nghẹn ngào khóc nấc lên từng tiếng, chạy lên túm lấy tay áo của Doãn Kì đau khổ nói.
"Cậu nói cái gì, cái gì đã không còn?" Lúc này cậu mới chú ý tới, trong phòng đã không còn chút dấu vết nào của người kia.
Không còn? Làm sao lại có thể không còn được?
"Chú xem cái này đi." Ho seok nặng nề đặt tay lên vai Doãn Kì, sau đó đưa cho cậu tập tài liệu, "Tôi cũng không hề biết chuyện, đợi đến khi tới nơi thì Vô Quý thần đã mang cậu ấy rời đi rồi. Nếu như tất cả những gì ghi trong này là sự thật, như vậy, chúng ta đều nên chết hết đi. Bởi vì, đứa nhỏ kia nhất định đã..." Nói đến đây, Ho seok cảm giác hốc mắt của mình hơi hơi nóng lên, trong ngực có thứ gì đó vô cùng khó chịu.
Doãn Kì nắm chặt tập tài liệu trong tay, cố gắng bình tĩnh hít sâu một hơi, sau đó quay sang nói với ho seok, "Chúng ta đi thôi." Dù mọi chuyện có là thế nào đi chăng nữa, cũng đã đến lúc chủ nhân nên biết biết được toàn bộ sự thật.
Về Vô Hiểu minh, cũng là về Tuấn Chung Quốc  .