Chương 80

Tùy Chỉnh

  thưởng thức video mị làm và cho xin cái cmt tí nầu........thả thính giữa trưa <3 <3
Sáng nay, lại bắt đầu một ngày làm việc mới, Tuấn Chung Quốc vẫn đi phía sau nam Tuấn, lặng lẽ quét tuyết. Thực ra, công việc này của cậu đã là khá nhẹ nhàng rồi, có lẽ bởi vì Doãn Kì công khai đồng ý, mọi người ở đây vẫn đều nhắm một con mắt, mở một con mắt, phá lệ giữ lại một người có thai.
"Chung Quốc, nếu cậu mệt thì cứ nghỉ một lúc đi, mình tôi quét là được rồi." Nam Tuấn quay đầu nhìn cậu, hơi hơi lo lắng nói.
Tuấn Chung Quốc lắc đầu, ý bảo bản thân không có vấn đề gì, công việc đơn giản như vậy, cậu vẫn có thể cố gắng được.
"Cậu thật đúng là cố chấp." Nam Tuấn bất đắc dĩ thở dài, lại tiếp tục gắng sức quét tuyết. Quét tiếp, quét tiếp a, thẳng đến khi quét qua một đôi giày sang trọng màu trắng, để lại mấy vết bẩn vô cùng 'nổi bật', cậu mới giật mình trợn to hai mắt nhìn lên.
Xong rồi, cậu gặp rắc rối lớn.
"Thực xin lỗi, cậu chủ, thực sự rất xin lỗi, Nam Tuấn không hề cố ý." Nam Tuấn toát một đầu mồ hôi lạnh, không ngừng nói xin lỗi. Thực ra, trong lòng cậu đang cảm thấy vô cùng ủy khuất, vốn đang quét tuyết thôi, tự nhiên Vô Hiểu Minh đứng đó làm gì cơ chứ?
Hiểu Minh cúi đầu nhìn đôi giày bị dính bẩn của mình, lạnh lùng nhìn lướt qua Nam tuấn, vừa lòng thấy cậu ta sợ run một chút, cuối cùng mới quay sang phía Tuấn Chung Quốc, ánh mắt tràn đầy hận ý. Không chỉ dành cho cậu ta, mà còn dành cho cả đứa con cậu ta đang mang trong bụng.
Cậu rất muốn hủy diệt nó, nhưng là không thể, ít nhất hiện tại là không thể, nơi này đang có quá nhiều ánh mắt nhìn vào cậu, muốn cướp lấy vị trí của cậu.
Cậu không thể làm gì Tuấn Chung Quốc, nhưng cậu có cách khiến cậu ta phải cam tâm tình nguyện rời đi nơi này.
"cậu chủ, đều là lỗi của tôi, là do tôi không cẩn thận, xin ngài đừng làm khó cậu ấy." Nam tuấn nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Hiểu MInh, rốt cuộc thì cũng lấy được hết dũng khí, nhắm mắt nhắm mũi một mạch nói xong. Chuyện lần trước đã là quá đủ rồi, cậu không thể để Chung MInh phải chịu thêm thương tổn gì nữa, cái thai đã được bảy tháng, cần phải được bảo vệ thật an toàn.
"Cậu làm bẩn giày của tôi, phải tính sao bây giờ?" Hiểu MInh hơi hất cằm nói với nam tuấn, ý cười mang theo nồng đậm trêu cợt.
"cậu chủ, vậy để tôi lau giúp ngài." nam tuấn vội vàng ngồi thụp xuống, vươn tay chuẩn bị lau giày cho Hiểu Minh. Nhưng là...
"Tôi không muốn cậu lau." Hiểu Minh lãnh đạm liếc nam tuấn một cái, giọng nói lạnh lùng như băng sương. Ngay từ đầu cậu đã không vừa mắt với thằng nhóc béo này rồi, nhưng hôm nay cứ tạm tha cho nó đi, mục tiêu của cậu vốn không phải là nó.
Không muốn cậu thì muốn ai?
Nam tuấn đứng lên, kỳ quái nhìn chằm chằm Hiểu minh. Sẽ không phải là cậu chủ muốn Chung Quốc lau đấy chứ? Không được, Chung Quốc đang mang thai, không được tùy tiện ngồi xuống ở chỗ lạnh lẽo thế này được. Tnam tuấn vội vàng lắc đầu, nhưng ngón tay của HIểu mInh đã chỉ về phía Tuấn Chung Quốc, nặng nề gằn từng chữ, "Tôi muốn cậu ta."
Hiểu Minh khoanh hai tay trước ngực, cao ngạo đứng. Ngay từ ngày đầu gặp nhau, Tuấn Chung Quốc đã là cái gai trong mắt cậu, nay vừa vặn có một cơ hội khiến cậu ta phải nhục nhã, làm sao cậu có thể bỏ qua được?
"Nếu cậu không muốn, như vậy cả hai có thể lập tức rời đi nơi này. Tuy tôi chẳng có quyền hạn gì to tát cả, nhưng muốn đuổi mấy người giúp việc vẫn là có thể chứ?" Hiểu Minh cười lạnh một tiếng, thành công làm cho sắc mặt của Nam tuấn trở nên trắng bệch. Rời đi nơi này? Từ nhỏ cậu đã lớn lên ở trong lâu đài Hạ kim, bây giờ bảo cậu đi, cậu biết phải đi chỗ nào?
Tuấn Chung Quốc nhìn khuôn mặt thất thần của nam tuấn, thở dài nhắm hai mắt lại. Tôn nghiêm của cậu đã sớm không còn, thêm một việc này nữa cũng chẳng có gì quan trọng. Chỉ là, thực ủy khuất cho đứa nhỏ...
Cậu tiến lên, đẩy nam tuấn sang một bên, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống.
"Không cần..." Nam tuấn nghẹn ngào gọi cậu, hai hốc mắt đỏ bừng lên vì khóc, nhưng là, cũng không thể làm gì khác được.
Cậu Chủ muốn hành hạ các cậu, các cậu lại không có quyền làm trái.
Tuấn Chung Quốc hít một hơi thật sâu, cậu run run vươn tay ra, chạm vào mũi giày của Hiểu Minh. Ánh mắt đột nhiên cay xè, rõ ràng cậu đã nói với mình, không được khóc, nhất định không được khóc...
"Thôi được rồi, không cần lau nữa."Hiểu Minh đá mạnh vào ngón tay Tuấn Chung Quốc, trong tiết trời giá buốt thế này, dường như càng khiến cậu cảm thấy đau đớn.
"Chung Quốc." Nam tuấn hét lớn một tiếng, vội vàng nâng Tuấn Chung Quốc dậy, mà Hiểu Minh nghe thấy cái tên này, không thể kiềm chế được, ngửa đầu cười lớn, "Chung Quốc, cái tên mới hay làm sao! Tuấn Chung Quốc, thì ra cậu cũng đâu được sống với danh phận thật của chính mình, hahaha."
Nam tuấn sửng sốt nhìn cậu, lại quay sang nhìn Tuấn Chung Quốc, cậu chủ đang nói gì kì quái vậy, Chung Quốc không phải chính là Chung Quốc sao? Như thế nào lại đột nhiên biến thành Tuấn Chung Quốc vậy?
"Tuấn Chung Quốc, đã lâu rồi chúng ta không được trò chuyện tử tế một lần, sao không nhân cơ hội lần này bồi đắp tình cảm cho đôi bên một chút? Dù sao, cậu cũng từng là... anh dâu của tôi cơ mà."hiểu Minh buông tay xuống, ánh mắt nhìn về phía Tuấn Chung Quốc lại trở nên vô tội như ngày thường.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi giật mình, trước kia hiểu Minh vẫn chưa từng gọi cậu là anh dâu, bởi vì khinh thường cậu xuất thân hèn kém. Hiện tại cậu cùng  Vô Quý Thần đã ly hôn, tiếng 'anh dâu' này gọi ra, thật khiến cho người ta cảm thấy có một loại dự cảm chẳng lành.
"Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì cậu đâu, dù gì, cũng phải nể mặt anh A Thần chứ!" Hiểu Minh xoay người rời đi, nhưng là, nửa ngày cũng không thấy Tuấn Chung Quốc đáp lại.
Nam tuấn sợ hãi níu chặt tay Tuấn Chung Quốc, cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, tại sao đột nhiên Chung Quốc lại là anh dâu của cậu chủ? Mà nếu có là là anh dâu thật, tại sao phu nhân lại đối xử với cậu ấy tệ như vậy? Không, không được, cậu không cho Chung Quốc đi, nhất định sẽ nguy hiểm.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi mím môi, ngón tay cũng nắm lại thật chặt. Thực ra, cậu cũng rất sợ hãi, mình cậu không sao cả, nhưng là, bây giờ còn có thêm đứa nhỏ nữa, cậu không thể mạo hiểm được.
"Như thế nào, không muốn? Như vậy, hiện tại cậu đi ngay khỏi nơi này cho tôi, còn cả cậu nữa!" Hiểu Minh chỉ vào hai người bọn họ, thản nhiên nói xong. Cậu biết rõ nhược điểm của Tuấn Chung Quốc, cô ta tới đây để tìm taehyung, đâu có chuyện dễ dàng rời đi như vậy? Hơn nữa, xem ra cậu ta cũng thật quyến luyến thằng nhóc béo kia.
'Tôi không sao, lát nữa sẽ trở về ngay thôi, đừng lo lắng.' Tuấn Chung Quốc kéo lấy tay Nam Tuấn nhanh chóng viết ra vài chữ, sau đó xoay người đi theo Hiểu Minh.
"Chung Quốc." Nam tuấn yếu ớt gọi cậu lại, nhưng bóng dáng của Tuấn Chung Quốc đã dần biến mất mất sau hàng cây, chỉ để lại những dấu chân nhỏ bé.
"Cậu không cần lo lắng, cậu ta sẽ không dám làm gì Chung Quốc của cậu đâu." Không biết từ lúc nào, Uông Tiểu Quốc đã đứng ở phía sau, nét mặt thản nhiên không mang theo cảm xúc.

"Tiểu Quốc!" Nam tuấn nhìn thấy cậu, hai mắt sáng rực lên vì hạnh phúc, vội vàng nói, "Tiểu Quốc, chúng ta tìm cách đi cứu Chung Quốc được không? cậu chủ đáng sợ lắm, nhỡ Chung Quốc gặp chuyện gì không hay thì tôi biết phải làm gì bây giờ?"
"Tôi đã nói rồi, cậu ta sẽ không làm gì Chung Quốc đâu." Uông Tiểu Quốc bị nam tuấn nhiễu đến phiền, khó chịu rống lên một tiếng.
Cậu biết, chàng trai kia còn không có ngốc đến như vậy, dám 'xử lí' Tuấn Chung Quốc ở ngay dưới mí mắt của Kim Taehyung. Tất nhiên, nếu đã ra khỏi tòa lâu đài này, đó lại là một câu chuyện khác.
"Hiểu minh, cậu yên tâm, tôi sẽ giúp cậu ngồi vững vị trí này, chỉ cần... cậu còn mạng mà hưởng thụ nó!" Uông Tiểu Quốc mỉa mai nói xong, cũng không để ý đến nét mặt khó hiểu của Nam Tuấn, xoay người chậm rãi rời đi, bởi vì, cậu cũng đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ.
...
Hiểu Minh ngồi trên sô pha hai chân bắt chéo ,Cậu dường như là cố ý, ngồi ở chỗ kia thật lâu vẫn không hề nói chuyện với HTuấn Chung Quốc. Thỉnh thoảng liếc nhìn nét mặt trắng bệch của cậu ta, cậu lại cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Cuối cùng, đợi đủ cho ba mươi phút trôi qua, cậu vừa lòng buông tay xuống, tao nhã đứng lên, tiến về phía Tuấn Chung Quốc. Đánh giá cậu ta từ đầu tới chân, thật lâu sau vẫn không thể nhìn ra được điểm nào đáng giá để cả Taehyung lẫn anh họ đều miệt mài theo đuổi.
"anh dâu à, anh A Thần đã lên máy bay rồi, rất nhanh là sẽ tới đây thôi. Anh xem, sao Anh lại không nghe lời như vậy chứ, tự nhiên chạy tới nơi này làm người hầu. Haiz, sau khi về Trung Quốc rồi, nhớ ngoan ngoãn ở nhà, đừng sang đây làm gì nữa nghe chưa?" Hiểu minh mỉm cười nhạt nhẽo, lời nói giống như khuyên bảo, lại giống như uy hiếp.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi thất thần, phải không, anh đang tới đây? Nhưng là, điều đó cũng đâu thay đổi được gì? Cậu đến đây là để tìm Tại Hưởng, nếu không được gặp anh, không được chắc chắn rằng anh đang hạnh phúc, cho dù là ai đến, cậu cũng nhất quyết không trở về.
"Đã đến lúc cậu quay về được rồi đấy, đây không phải là nơi cậu có thể ở lâu, hiểu không?" Hiểu Minh nhanh chóng đổi giọng, cậu luồn tay vào mái tóc dày của Tuấn Chung Quốc, nhẹ nhàng nắm lấy, sau đó, hung hăng giật mạnh. Tuấn Chung Quốc đau đớn khẽ hé môi, rầu rĩ hừ một tiếng, trên trán đã có chút mồ hôi lạnh chảy ra.
Mất đi giọng nói, cho nên, ngay cả kêu đâu cũng trở thành thứ xa xỉ.
Hiểu Minh giơ tay lên, nhìn mấy sợi tóc nâu còn vương lại trên đó, ghét bỏ vẩy vẩy, sau đó lạnh lùng cười. Cậu đặt tay lên vai của Tuấn Chung Quốc, dùng sức từ từ bấm xuống, "Tốt nhất cậu không nên cử động, nếu không tôi cũng không dám chắc có giữ được tay mình tránh xa cái bụng của cậu không nữa."
"Rất đau phải không?"Hiểu Minh nở nụ cười, gắt gao nhìn khuôn mặt đã dần trở nên trắng bệch của Tuấn Chung Quốc, không ngừng tra tấn, "Cậu đã nhìn kỹ nơi này chưa? Mỗi ngày Taehyung đều ngủ cùng tôi ở đây, anh ấy rất yêu rồi, chiều tôi, anh ấy đã quên cậu rồi. Trong lòng Taehyung đã không còn kẻ nào tên là Tuấn Chung Quốc nữa, cậu còn ở nơi này làm gì, muốn phá hỏng hạnh phúc của tôi hay sao?"
Hiểu minh nói xong, vô cùng hài lòng buông tay ra, mà Tuấn Chung Quốc sững sờ lui về phía sau vài bước, hai tay vẫn chặt chẽ đặt lên bụng. Cậu đau đớn nhìn chiếc giường sang quý ở đằng kia, thì ra, mỗi ngày Tại hưởng đều sẽ ngủ ở nơi này sao? Mặn nồng cùng với Hiểu Minh?
Hơi hơi chớp động lông mi, đau đớn từ bả vai dường như đã lan tràn đến đáy lòng, biến thành thứ cảm xúc chính cậu cũng không rõ ràng lắm.
Đau khổ sao? Hình như, còn nhiều hơn như vậy...
Quay mặt qua một bên, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, mang theo ánh sáng ảm đạm từ bên ngoài chiếu vào, rơi xuống thảm lông mềm mại, biến mất.
"Nơi này là của tôi, vĩnh viễn cũng đều thuộc về tôi! Tuấn Chung Quốc, tốt nhất cậu hãy quay về Trung Quốc làm cậu chủ nhỏ của Vô thị đi, tôi sẽ cố gắng gọi cậu hai tiếng 'anh dâu', dù cho, cậu chẳng xứng đáng chút nào với anh họ." Hiểu minh giống như một vị nữ vương cao ngạo đứng ở nơi đó, khinh thường nhìn xuống Tuấn Chung Quốc. Cậu tin cú đòn này của mình đã đủ mạnh, người yếu đuối như cậu ta, còn chưa xứng đáng làm đối thủ của cậu.
Uông Tiểu Quốc kia, mới thực sự là kẻ đáng gờm... (đáng tiếc uông tiểu Quốc lại hận Vô Hiểu Minh Nhất)
Tuấn Chung Quốc vẫn cúi đầu, cẩn thận duy trì khoảng cách cùng Hiểu minh. Nếu tất cả những gì cậu ta muốn nói chỉ có này đó, như vậy, cậu sẽ vẫn không từ bỏ. Nếu thật sự có một ngày bắt buộc phải từ bỏ, cậu cũng sẽ không trở thành Vô chủ nhân lần thứ hai. Quá khứ một lần trôi qua đã là quá đủ, nếu Tại Hưởng thật sự quên đi, như vậy, cậu cũng sẽ chỉ cần đứa nhỏ này ở bên người.
Đúng vào lúc cả hai đều đang phức tạp trầm tư, tiếng đập cửa đột nhiên 'bang bang' truyền đến, Hiểu Minh giật mình, hốt hoảng đẩy Tuấn Chung Quốc vào trong tủ quần áo, không quên nhỏ giọng uy hiếp, "Nếu cậu dám nói ra một câu thôi, tôi cũng sẽ trực tiếp giết chết đứa nghiệt chủng này, hiểu không?"
Lại một tiếng đập cửa truyền đến, Hiểu Minh nhanh chóng tiến lên mở cửa, nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của Taehyung, cậu thân mật ôm chặt thắt lưng của anh, ý cười trên mặt vô cùng đơn thuần sạch sẽ.
"Sao anh lại tới đây, không phải đã nói đến khuya mới có thể trở lại sao?" Cậu cố ý nhìn một chút về phía tủ quần áo, thấy không có động tĩnh gì, thế này mới nhẹ nhõm thở ra một hơi. Xem ra, cậu ta vẫn còn là người biết điều.
"Anh chỉ muốn về gặp em một chút thôi. Sao, không thấy nhớ anh à?" Taehyung nhẹ giọng thì thầm vào tai cậu, hơi ấm phả vào da thịt khiến cậu cảm thấy có chút tê dại.
"Nhớ, rất nhớ anh." Cậu hơi kiễng mũi chân, chủ động hôn lên môi mỏng của nam nhân, so với dĩ vãng còn nhiệt tình hơn rất nhiều. Taehyung hơi hơi giật mình, nhưng cũng không né tránh nụ hôn của cậu như mọi khi, ngược lại, dường như có đôi chút hưởng thụ.
"Anh có yêu em không?" Hiểu minh đột nhiên hỏi ra một câu này, không đầu không đuôi, nhưng là, có thể đánh vỡ hoàn toàn hy vọng cuối cùng của người nào đó.
Taehyung hơi híp lại đôi mắt xinh đẹp, trầm giọng trả lời, "Đứa ngốc, lại đang nghĩ cái gì vậy, đương nhiên là anh yêu em rồi." Nói xong, anh còn không quên sủng nịch véo nhẹ vào má Hiểu Minh, sau đó ôm chặt cậu vào lòng. Tiểu Quốc của anh, nếu như không yêu cậu, anh còn có thể yêu ai khác được nữa chứ?
Hiểu minh tựa đầu vào lòng anh, khóe môi hơi hơi cong lên. Như vậy, đã đủ chưa hả Tuấn Chung Quốc? Sinh mệnh của Taehyung thật sự đã không còn chỗ cho cậu rồi.
Cậu là quá khứ, mà hiện tại, chính là tôi. Người Taehyung  yêu, chỉ có một mình Hiểu minh.
"Chúng mình ra ngoài đi dạo một chút đi." Hiểu minh vui vẻ tươi cười, thân mật cầm lấy tay anh, ánh mắt lại như có như không liếc về phía Tuấn Chung Quốc đang đứng. Lần này, cậu đã hảo tâm tạo thêm cho cậu ta một cơ hội để rời đi, hy vọng, sẽ là rời đi vĩnh viễn.
"Được." Taehyung thấy cậu vui vẻ như vậy, cũng không nỡ nói câu từ chối. Công việc đêm nay, để ngày mai làm cũng không có vấn đề gì.
hiểu minh kéo tay Taehyung rời đi, rất nhanh cũng thấy một bóng người biến mất ở cửa. Cậu hài lòng cong lên khóe môi, tâm tình bỗng trở nên vô cùng vui vẻ. Tất nhiên rồi, bớt đi được một cái gai trong mắt, làm sao lại có thể không vui vẻ được đây? Tuấn Chung Quốc, cậu đã thấy hết rồi phải không, nam nhân này là thuộc về tôi, cậu không có khả năng cướp đi, mà tôi, cũng không cho cậu cơ hội như vậy.
Đang đắc ý mỉm cười, đột nhiên, Taehyung lại đẩy cậu ra, vội vàng chạy trở về phòng. Nơi này, rõ ràng ban nãy có một loại hơi thở rất quen thuộc, không hiểu tại sao, lại khiến tim anh trở nên loạn nhịp. Anh nhìn kĩ bốn phía, nhưng là nửa ngày, cũng không phát hiện ra người nào cả, chỉ còn hương bạc hà vẫn thoang thoảng đâu đây.
Không lẽ, lại là do anh tự tưởng tượng? Nhưng là, tại sao đau đớn này lại chân thật đến vậy?