Đọc Truyện theo thể loại
  thưởng thức video mị làm và cho xin cái cmt tí nầu........thả thính giữa trưa <3 <3
Sáng nay, lại bắt đầu một ngày làm việc mới, Tuấn Chung Quốc vẫn đi phía sau nam Tuấn, lặng lẽ quét tuyết. Thực ra, công việc này của cậu đã là khá nhẹ nhàng rồi, có lẽ bởi vì Doãn Kì công khai đồng ý, mọi người ở đây vẫn đều nhắm một con mắt, mở một con mắt, phá lệ giữ lại một người có thai.
"Chung Quốc, nếu cậu mệt thì cứ nghỉ một lúc đi, mình tôi quét là được rồi." Nam Tuấn quay đầu nhìn cậu, hơi hơi lo lắng nói.
Tuấn Chung Quốc lắc đầu, ý bảo bản thân không có vấn đề gì, công việc đơn giản như vậy, cậu vẫn có thể cố gắng được.
"Cậu thật đúng là cố chấp." Nam Tuấn bất đắc dĩ thở dài, lại tiếp tục gắng sức quét tuyết. Quét tiếp, quét tiếp a, thẳng đến khi quét qua một đôi giày sang trọng màu trắng, để lại mấy vết bẩn vô cùng 'nổi bật', cậu mới giật mình trợn to hai mắt nhìn lên.
Xong rồi, cậu gặp rắc rối lớn.
"Thực xin lỗi, cậu chủ, thực sự rất xin lỗi, Nam Tuấn không hề cố ý." Nam Tuấn toát một đầu mồ hôi lạnh, không ngừng nói xin lỗi. Thực ra, trong lòng cậu đang cảm thấy vô cùng ủy khuất, vốn đang quét tuyết thôi, tự nhiên Vô Hiểu Minh đứng đó làm gì cơ chứ?
Hiểu Minh cúi đầu nhìn đôi giày bị dính bẩn của mình, lạnh lùng nhìn lướt qua Nam tuấn, vừa lòng thấy cậu ta sợ run một chút, cuối cùng mới quay sang phía Tuấn Chung Quốc, ánh mắt tràn đầy hận ý. Không chỉ dành cho cậu ta, mà còn dành cho cả đứa con cậu ta đang mang trong bụng.
Cậu rất muốn hủy diệt nó, nhưng là không thể, ít nhất hiện tại là không thể, nơi này đang có quá nhiều ánh mắt nhìn vào cậu, muốn cướp lấy vị trí của cậu.
Cậu không thể làm gì Tuấn Chung Quốc, nhưng cậu có cách khiến cậu ta phải cam tâm tình nguyện rời đi nơi này.
"cậu chủ, đều là lỗi của tôi, là do tôi không cẩn thận, xin ngài đừng làm khó cậu ấy." Nam tuấn nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Hiểu MInh, rốt cuộc thì cũng lấy được hết dũng khí, nhắm mắt nhắm mũi một mạch nói xong. Chuyện lần trước đã là quá đủ rồi, cậu không thể để Chung MInh phải chịu thêm thương tổn gì nữa, cái thai đã được bảy tháng, cần phải được bảo vệ thật an toàn.
"Cậu làm bẩn giày của tôi, phải tính sao bây giờ?" Hiểu MInh hơi hất cằm nói với nam tuấn, ý cười mang theo nồng đậm trêu cợt.
"cậu chủ, vậy để tôi lau giúp ngài." nam tuấn vội vàng ngồi thụp xuống, vươn tay chuẩn bị lau giày cho Hiểu Minh. Nhưng là...
"Tôi không muốn cậu lau." Hiểu Minh lãnh đạm liếc nam tuấn một cái, giọng nói lạnh lùng như băng sương. Ngay từ đầu cậu đã không vừa mắt với thằng nhóc béo này rồi, nhưng hôm nay cứ tạm tha cho nó đi, mục tiêu của cậu vốn không phải là nó.
Không muốn cậu thì muốn ai?
Nam tuấn đứng lên, kỳ quái nhìn chằm chằm Hiểu minh. Sẽ không phải là cậu chủ muốn Chung Quốc lau đấy chứ? Không được, Chung Quốc đang mang thai, không được tùy tiện ngồi xuống ở chỗ lạnh lẽo thế này được. Tnam tuấn vội vàng lắc đầu, nhưng ngón tay của HIểu mInh đã chỉ về phía Tuấn Chung Quốc, nặng nề gằn từng chữ, "Tôi muốn cậu ta."
Hiểu Minh khoanh hai tay trước ngực, cao ngạo đứng. Ngay từ ngày đầu gặp nhau, Tuấn Chung Quốc đã là cái gai trong mắt cậu, nay vừa vặn có một cơ hội khiến cậu ta phải nhục nhã, làm sao cậu có thể bỏ qua được?
"Nếu cậu không muốn, như vậy cả hai có thể lập tức rời đi nơi này. Tuy tôi chẳng có quyền hạn gì to tát cả, nhưng muốn đuổi mấy người giúp việc vẫn là có thể chứ?" Hiểu Minh cười lạnh một tiếng, thành công làm cho sắc mặt của Nam tuấn trở nên trắng bệch. Rời đi nơi này? Từ nhỏ cậu đã lớn lên ở trong lâu đài Hạ kim, bây giờ bảo cậu đi, cậu biết phải đi chỗ nào?
Tuấn Chung Quốc nhìn khuôn mặt thất thần của nam tuấn, thở dài nhắm hai mắt lại. Tôn nghiêm của cậu đã sớm không còn, thêm một việc này nữa cũng chẳng có gì quan trọng. Chỉ là, thực ủy khuất cho đứa nhỏ...
Cậu tiến lên, đẩy nam tuấn sang một bên, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống.
"Không cần..." Nam tuấn nghẹn ngào gọi cậu, hai hốc mắt đỏ bừng lên vì khóc, nhưng là, cũng không thể làm gì khác được.
Cậu Chủ muốn hành hạ các cậu, các cậu lại không có quyền làm trái.
Tuấn Chung Quốc hít một hơi thật sâu, cậu run run vươn tay ra, chạm vào mũi giày của Hiểu Minh. Ánh mắt đột nhiên cay xè, rõ ràng cậu đã nói với mình, không được khóc, nhất định không được khóc...
"Thôi được rồi, không cần lau nữa."Hiểu Minh đá mạnh vào ngón tay Tuấn Chung Quốc, trong tiết trời giá buốt thế này, dường như càng khiến cậu cảm thấy đau đớn.
"Chung Quốc." Nam tuấn hét lớn một tiếng, vội vàng nâng Tuấn Chung Quốc dậy, mà Hiểu Minh nghe thấy cái tên này, không thể kiềm chế được, ngửa đầu cười lớn, "Chung Quốc, cái tên mới hay làm sao! Tuấn Chung Quốc, thì ra cậu cũng đâu được sống với danh phận thật của chính mình, hahaha."
Nam tuấn sửng sốt nhìn cậu, lại quay sang nhìn Tuấn Chung Quốc, cậu chủ đang nói gì kì quái vậy, Chung Quốc không phải chính là Chung Quốc sao? Như thế nào lại đột nhiên biến thành Tuấn Chung Quốc vậy?
"Tuấn Chung Quốc, đã lâu rồi chúng ta không được trò chuyện tử tế một lần, sao không nhân cơ hội lần này bồi đắp tình cảm cho đôi bên một chút? Dù sao, cậu cũng từng là... anh dâu của tôi cơ mà."hiểu Minh buông tay xuống, ánh mắt nhìn về phía Tuấn Chung Quốc lại trở nên vô tội như ngày thường.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi giật mình, trước kia hiểu Minh vẫn chưa từng gọi cậu là anh dâu, bởi vì khinh thường cậu xuất thân hèn kém. Hiện tại cậu cùng  Vô Quý Thần đã ly hôn, tiếng 'anh dâu' này gọi ra, thật khiến cho người ta cảm thấy có một loại dự cảm chẳng lành.
"Yên tâm đi, tôi sẽ không làm gì cậu đâu, dù gì, cũng phải nể mặt anh A Thần chứ!" Hiểu Minh xoay người rời đi, nhưng là, nửa ngày cũng không thấy Tuấn Chung Quốc đáp lại.
Nam tuấn sợ hãi níu chặt tay Tuấn Chung Quốc, cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, tại sao đột nhiên Chung Quốc lại là anh dâu của cậu chủ? Mà nếu có là là anh dâu thật, tại sao phu nhân lại đối xử với cậu ấy tệ như vậy? Không, không được, cậu không cho Chung Quốc đi, nhất định sẽ nguy hiểm.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi mím môi, ngón tay cũng nắm lại thật chặt. Thực ra, cậu cũng rất sợ hãi, mình cậu không sao cả, nhưng là, bây giờ còn có thêm đứa nhỏ nữa, cậu không thể mạo hiểm được.
"Như thế nào, không muốn? Như vậy, hiện tại cậu đi ngay khỏi nơi này cho tôi, còn cả cậu nữa!" Hiểu Minh chỉ vào hai người bọn họ, thản nhiên nói xong. Cậu biết rõ nhược điểm của Tuấn Chung Quốc, cô ta tới đây để tìm taehyung, đâu có chuyện dễ dàng rời đi như vậy? Hơn nữa, xem ra cậu ta cũng thật quyến luyến thằng nhóc béo kia.
'Tôi không sao, lát nữa sẽ trở về ngay thôi, đừng lo lắng.' Tuấn Chung Quốc kéo lấy tay Nam Tuấn nhanh chóng viết ra vài chữ, sau đó xoay người đi theo Hiểu Minh.
"Chung Quốc." Nam tuấn yếu ớt gọi cậu lại, nhưng bóng dáng của Tuấn Chung Quốc đã dần biến mất mất sau hàng cây, chỉ để lại những dấu chân nhỏ bé.
"Cậu không cần lo lắng, cậu ta sẽ không dám làm gì Chung Quốc của cậu đâu." Không biết từ lúc nào, Uông Tiểu Quốc đã đứng ở phía sau, nét mặt thản nhiên không mang theo cảm xúc.
"Tiểu Quốc!" Nam tuấn nhìn thấy cậu, hai mắt sáng rực lên vì hạnh phúc, vội vàng nói, "Tiểu

«  Chương79

Chương 81 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm