Chương 77

Tùy Chỉnh

'Phịch' một tiếng, Uông Tiểu Quốc dùng sức đóng cửa lại, để một mình Hiểu Minh ở trong căn phòng rộng lớn, run rẩy.
Làm sao cậu ta lại biết, mà rốt cuộc cậu ta còn biết được những gì? Hiện tại cậu phải làm thế nào bây giờ? Vô số vấn đề xuất hiện, làm cho đầu óc của Hiểu Minh rối thành một mớ bòng bong. Cậu đứng lên, thỉnh thoảng đi qua đi lại, tất cả bình tĩnh vào lúc này đều đã trở thành vô dụng.
Cậu vội vàng chạy đến chỗ điện thoại, nhấc lên, rất nhanh nhấn ra một dãy số, nhưng cuối cùng lại không dám gọi đi. Cậu ngồi xuống sô pha, đặt hai tay lên ngực, cố gắng bình ổn lại tâm tình của mình. Đúng rồi, cậu ta chỉ là một đứa hầu, chỉ là một đứa hầu nam mà thôi, không phải sợ, việc bây giờ câuu cần làm chính là phải thật bình tĩnh, nhanh chóng nghĩ ra biện pháp đối phó Uông Tiểu Quốc.
Đột nhiên, phía sau truyền đến tiếng mở cửa khiến cậu giật bắn mình, thiếu chút nữa hét lên hoảng sợ.
"Làm sao vậy?" Một đôi tay ấm áp ôm lấy thân thể của cậu, khiến trái tim vừa rồi còn run rẩy, rốt cục thì cũng vững vàng một chút.
"Em sao vậy, sao sắc mặt lại trắng bệch thế này, liệu có phải bị ốm rồi không?" Taehyung đặt tay lên trán Hiểu Minh, chợt cảm giác được một tầng mồ hôi lạnh mỏng manh.
"Bị sốt?" Anh hơi hơi nhíu mi, lo lắng hỏi.
"Em không sao, chỉ cảm thấy không thoải mái một chút thôi mà." Hiểu Minh cầm lấy bàn tay ấm áp của Taehyung, nhẹ nhàng mơn trớn. Một người nam nhân tốt như thế này, thử hỏi làm sao cậu có thể buông tay được.
"Thật sự không sao đâu, anh nhìn xem, hiện tại em đang rất khỏe mạnh không phải sao?" Cậu mềm yếu nở nụ cười, tỏ rõ một bộ 'dù rất mệt nhưng cũng không muốn người khác phải quan tâm đến mình'.
"Em ấy à, lần nào cũng nói như vậy." Taehyung sủng nịch nhéo mũi cậu, ôm cậu ngồi vào trong lòng mình, thỉnh thoảng hôn môi lên sợi tóc thoang thoảng hương bạc hà dịu mát. Trong trí nhớ của anh, Tiểu Quốc lúc nào cũng nói như thế. Rõ ràng rất khổ cực, rất khó chịu, nhưng lại luôn cố mỉm cười, bảo với anh rằng không sao đâu, em tốt lắm...
Đừng sợ, Tiểu Quốc, lần này sẽ đổi thành anh an ủi em, bảo vệ em, không để em phải chịu thêm ấm ức. Ôm chặt chàng trai trong lòng, ánh mắt Taehyung bỗng trở nên mê mang khó hiểu, có chút phân không rõ đây là thực vẫn là mơ.
hiểu Minh tựa vào lòng anh, sắc mặt đột nhiên trầm xuống. Mỗi khi ôm cậu, vẻ mặt của anh lại là như thế này, lại nhớ đến 'Tiểu Quốc' có phải không?
Thật sự, câuh ta có thần thánh như vậy sao? Toàn mỹ đến mức cậu không thể so sánh được?
"Tại Hưởng..." Hiểu Minh đặt tay lên ngực anh, yên lặng cảm nhận tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực đang truyền đến, khiến hai gò má của cậu không khỏi ửng đỏ.
"Làm sao vậy, bảo bối?" Taehyung nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt Hiểu Minh, ôn nhu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cậu, không hề xâm nhập, chỉ dám dè dặt lướt qua, thực sợ hãi. Sợ có một ngày, anh sẽ mất đi cậu.
"Tại Hưởng, đừng rời xa em lần nữa." Giọng nói thì thào của Hiểu Minh truyền vào trong tai, không hiểu sao lại khiến đáy lòng anh cảm thấy đau kịch liệt. Trong đầu có một hình ảnh lướt qua rất nhanh, nhưng anh lại không kịp nắm giữ.
Nhắm hai mắt lại, anh gác cằm lên đỉnh đầu của cậu, hơi hơi thở dài nói, "Anh sẽ không rời xa em, nhất định sẽ không. Tiểu Quốc, Tại sẽ không đi đâu hết."
hiểu Minh kề sát ngực của anh, yên lặng hưởng thụ hơi ấm từ cơ thể anh mang lại, rõ ràng rất gần, giống như bọn họ sẽ vĩnh viễn ở cùng một chỗ.
Nhưng thật sự cậu rất lo sợ, sợ có một ngày sẽ phải mất đi anh. Kiêu ngạo như cậu, xinh đẹp như cậu, nay lại phải núp dưới cái tên của một người khác, có được tất cả với kí ức không hề tồn tại, thật ra, cậu cũng mệt chết đi. Nhưng là, cậu lại không thể từ bỏ nam nhân cao quý này được.
Anh họ nói rất đúng, Taehyung là tuyệt đối lãnh khốc vô tình với chàng trai mình không yêu, anh chán ghét lừa gạt, cũng hận bị tính kế, cho nên, cậu nhất định phải bảo vệ cho tốt bí mật của mình, nếu không, có lẽ tương lai của cậu sẽ còn thê thảm hơn cả Uông Tiểu Quốc.
Nam nhân này có thể cho cậu lên thiên đường, cũng có thể vô tình đẩy cậu xuống địa ngục.
Rõ ràng đã chiếm được tất cả hạnh phúc, nhưng hiện tại mọi thứ với cậu lại trở nên mong manh dễ vỡ vô cùng. Uông Tiểu Quốc là một mối nguy hiểm quá lớn, cậu không biết cậu ta biết những gì, cũng không hiểu cậu ta định làm gì. Cậu đang sợ hãi, đúng vậy, nếu đó là điều Uông Tiểu Quốc muốn, như vậy, cậu ta đã thành công hoàn hảo rồi.
Chỉ lo, mọi chuyện không được đơn giản như vậy.
Chàng trai này, thì ra còn đáng sợ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cậu. Bởi vì cậu ta bị điên, bị mất trí thật rồi!
...
Uông Tiểu Quốc đẩy mạnh cửa phòng ra, bên trong lại trống trải không người. Cậu cười lạnh một tiếng, chắc Tuấn Chung Quốc lại đến chỗ Doãm Kì để dưỡng thai chứ gì, vô dụng thôi, đứa bé đó sẽ không có khả năng được sinh ra, bởi vì, cậu không cho phép, cậu muốn tất cả mọi người phải chết chung với mình.
Đột nhiên, cậu che miệng lại, vội vàng chạy vào toilet.
Nôn khan qua đi, cậu nhìn khuôn mặt trắng bệch ở trong gương của mình, thêm một lần nữa cảm giác được một loại tuyệt vọng đến đáng sợ.
Cậu gắt gao nhìn vào bụng, sau đó ngửa đầu cười lớn, tiếng cười phá lệ thê lương. Hung hăng đánh thật mạnh vào bụng, cậu thật không thể tin nổi, mình thế nhưng mang thai với một tên khốn không biết rõ mặt mũi. Nghiệt chủng, thật sự là nghiệt chủng!
Cậu ngã ngồi trên mặt đất, ngay cả lên khí lực để đứng lên cũng không còn.
Không thể tin được, Uông Tiểu Quốc cậu lại có ngày đáng buồn đến mức này. Cứ mỗi khi nghĩ rằng mọi chuyện đã là tồi tệ nhất, chuyện tồi tệ hơn lại đến ngay phía sau.
Cậu không phải Tuấn Chung Quốc, cậu không yêu đứa bé mình đang mang trong bụng, bởi vì nó là trí nhớ về thời khắc khốn khổ nhất, tủi nhục nhất của cuộc đời cậu. Cậu muốn phá thai, cậu không muốn nó được sinh ra trên đời này, cũng giống như, đứa bé mà Tuấn Chung Quốc đang mang trong bụng.
Gió lạnh bên ngoài thỉnh thoảng ùa vào gian phòng bé nhỏ, thổi lên khuôn mặt đang mang theo thất thần của Uông Tiểu Quốc. Dường như, còn làm khô đi một giọt nước mắt còn chưa kịp rơi xuống.
[ Lược bỏ một đoạn Tuấn Chung Quốc đến phòng thí nghiệm của Doãn Kì để lấy thuốc. ]
Tuấn Chung Quốc đi theo sau Nam Tuấn, chậm chạp quét đi mấy chiếc lá vàng khô vừa rơi xuống. Lâu đài Hạ Kim thực rộng lớn, cây cối cũng rất nhiều, đương nhiên mỗi khi đến mùa đông, riêng việc quét lá rụng thôi cũng đủ khiến cho người ta mệt chết. Nhưng là, nếu được làm chủ nhân ngắm phong cảnh lúc này, thật ra cũng có vài phần thơ mộng.
Bởi vì, vạn vật điêu tàn xong, tân sinh sẽ lại đến.
HIỂU minh ngồi bên cạnh cửa sổ sát đất, không mục đích nhìn ra phong cảnh bên ngoài. Cậu vẫn đang suy nghĩ về mục đích của Uông Tiểu Quốc, nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy rối, thậm chí có khi đều chột dạ đến mức Taehyung phải hoài nghi, nhưng thật sự cậu vẫn không thể nào ngừng lo lắng lại được.
Có lẽ, cậu cần phải nói chuyện thẳng thắn với cậu ta một lần. Cậu ta muốn thế nào, nói thẳng ra là, cậu ta muốn bao nhiêu tiền, cậu đều sẽ cho.
Băng qua mấy hàng cây cổ thụ lớn, cậu muốn đến phía bên kia tòa lâu đài tìm Uông Tiểu Quốc, chỉ là chưa kịp nhìn thấy câuuta, bước chân của cậu đã phải đột ngột dừng lại. Vì sao ư? Bởi vì ở phía trước không xa, cậu nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đến không thể nào quen thuộc hơn.
Dựa theo cách ăn mặc của cậu ta, hẳn là đang làm người hầu ở nơi này đi? Hừ!
"A... Cậu Chủ." Nam Tuấn nhìn thấy Hiểu Minh tiến đến, vội vàng sợ hãi kêu to, thậm chí chiếc chổi trong tay còn bị cậu đánh rơi xuống dưới đất. Câuh vỗ vỗ ngực tự trấn tĩnh một hồi, sau đó lén lút kéo tay áo Tuấn Chung Quốc, rỉ tai nói nhỏ, "Chung Quốc, đó là Cậu Chủ, vợ tương lai của chủ nhân đấy."
Thân thể Tuấn Chung Quốc hơi hơi cứng ngắc một chút, thật ra, từ lúc Nam Tuấn kêu ra hai chữ 'cậu chủ'kia, cậu đã biết hôm nay mình sẽ phải đối mặt với điều gì.
Cậu đưa lưng về phía Hiểu Minh, vẫn không hề quay đầu, không phải vì chột dạ, mà chỉ vì không biết phải đối mặt với cậu ấy thế nào mới tốt. Nói không ghen tị là nói dối, dù sao, người anh yêu nhất lúc này cũng chỉ có một mình Hiểu Minh.
"Cậu quay người lại." Hiểu Minhlạnh giọng nói xong, khiến Nam Tuấn không khỏi rùng mình một chút, vội vàng kéo kéo tay áo của Tuấn Chung Quốc, "Chung Quốc, quay người lại đi." Chung Quốc đột nhiên làm sao vậy, Doãn thiếu gia còn không sợ, chẳng lẽ lại sợ người dịu dàng ôn nhu như cậu chủ?
"Quay lại!" Hiểu Minh lặp lại một lần nữa, mi tâm dần dần nhíu chặt, dường như đã sắp muốn phát hỏa đến nơi.
"Chung Quốc, phu nhân bảo cậu quay lại kìa." Nam Tuấn đã sợ đến mức chảy mồ hôi lạnh đầy đầu. Có thể Cậu chủ rất hiền lành, nhưng bọn họ là người hầu, tuyệt đối không được làm trái ý chủ nhân, nếu không, nhất định sẽ không được bình yên sống tiếp ở chỗ này.
Tuấn Chung Quốc phức tạp nhắm hai mắt lại, cuối cùng, cậu nhẹ nhàng thở dài một hơi. Có một số việc là không thể tránh được. Ở trong này, nếu khổng phải là cậu tìm Hiểu Minh , như vậy, sẽ là Hiểu Minh tìm đến cậu.
Uông Tiểu Quốc nhất định đã nghĩ tới điều này, mà có lẽ, chính cậu ta đã tạo ra nó cũng nên.
Rốt cục, cậu xoay người lại, thẳng thắn nhìn về phía Hiểu Minh.
Gắt gao mím môi lại, cậu biết, cho tới bây giờ Hiểu Minh đều không hề thích cậu, khinh thường thân phận của cậu, cho rằng cậu không xứng với Vô Quý Thần.
Đúng vậy, cậu không xứng, cho nên bọn họ ly hôn, nhưng là, nhìn vào đôi mắt Hiểu Minh, cậu biết sự chán ghét ngày xưa vẫn còn nguyên ở đó.
"Cậu đi chỗ khác, ngay lập tức." Hiểu minh chỉ vào Nam tuấn, giọng nói nghiêm khắc lạnh lùng.
Mà Nam Tuấn vẫn cố tình không hiểu, xem trái xem phải nửa ngày, cuối cùng mới ngây ngốc lắc đầu.

Cậu sợ chủ nhân, cũng rất sợ cậu chủ, nhưng càng sợ hơn nữa, đó chính là em bé trong bụng Chung Quốc gặp phải chuyện gì không tốt. Nhìn cậu chủ tức giận thế kia, nhỡ không kiềm chế được đánh Chung Quốc thì sao? Không được không được, cậu không đi đâu hết, cậu phải ở lại đây bảo vệ Chung Quốc .
Lần đầu tiên Hiểu Minh gặp phải một người hầu không nghe lời mình, khóe mắt lạnh lùng bắn về phía Nam Tuấn, nhưng là, cậu ta vẫn không sợ chết lắc đầu từ chối.
Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng nâng ánh mắt, cậu kéo tay Nam Tuấn, nhẹ nhàng viết, "Cậu đi trước đi, tôi có lời muốn nói với Cậu Chủ"
nam Tuấn lo lắng nhìn Tuấn Chung Quốc, sau đó lại nhìn sang Hiểu Minh, thực sự có chút không biết phải làm sao. Cậu chần chừ gật đầu, trước khi đi còn không quên dặn kĩ, "Tôi sẽ không đi xa lắm đâu, cậu yên tâm, nếu có chuyện gì cứ làm ra một tiếng động thật to, tôi sẽ chạy đến, nhớ chưa?"
nam Tuấn nói xong, lại liếc qua Hiểu Minh, thế này mới chạy chậm rời đi.
Mà hiện tại, nơi này chỉ còn lại hai người.
Tuấn Chung Quốc nhìn thấy Hiểu Minh bước nhanh về phía mình, còn chưa kịp phản ứng lại đây, 'bốp' một tiếng, gò má của cậu đã bị hằn lên năm dấu ngón tay đỏ bừng.
"Cái đồ không biết phân biệt tốt xấu, anh họ tôi đối xử với cậu tốt như vậy, cậu lại chạy đến nơi này làm người hầu. Trước kia gả Vô gia đã là hời cho cậu lắm rồi, không tự biết thân biết phận mà ngồi yên hưởng thụ đi, bị anh họ bỏ rơi, đáng đời lắm!"
"Sao, hành hạ anh A Thần không đủ, bây giờ muốn chạy đến chỗ này làm người hầu để khiến tôi mất mặt có phải không? Muốn để người khác biết được tôi từng có một cậu anh dâu thấp kém như cậu, cậu muốn thế có phải không?" Hiểu Minh càng nói càng cảm thấy tức giận, vốn bao nhiêu ấm ức vì bị Uông Tiểu Quốc dọa nạt lúc này đổ dồn hết lên người Tuấn Chung Quốc. Chàng trai này, từ ngày xưa cậu đã ngứa mắt lắm rồi, nay còn đến nơi này định làm câuh mất mặt, bị ăn một cái tát là xứng đáng lắm, hừ!
Thật ra, cậu rất muốn xông lên bóp chết cậu ta quên đi, nhưng cậu phải cố gắng kiềm chế lại, bởi vì, cậu là chủ nhân của nơi này, cậu phải hiền lành nhân hậu, đúng vậy, đúng vậy... Hiểu Minh vừa tự nhắc nhở mình, vừa phải suy tính xem nên đối phó với Tuấn Chung Quốc thế nào là tốt nhất.
Khiến cậu ta rời đi sao? Nhưng là bằng cách nào bây giờ? Không thể quá tàn nhẫn được, nếu không, nhất định anh họ sẽ không tha cho cậu.
Tuấn Chung Quốc vươn tay vuốt ve gò má, để mặc cho từng giọt nước mắt chảy xuôi, bởi vì, cậu đau quá, cũng rất không cam lòng.
"Chung Quốc, cậu sao vậy, sao lại khóc?" Nam Tuấn vẫn đứng cách đó không xa, vừa nghe thấy có tiếng động là vội vàng chạy đến nhìn Chung Quốc liền. Tuy Chung Quốc lắc đầu ý bảo không sao, nhưng cậu vẫn không thể tin được. Gò má đỏ bừng thế kia, lại còn khóc nữa, không lẽ là bị cậu chủ đánh?
Chẳng phải mọi người vẫn nói cậu chủ thực hiền lành nhân hậu hay sao, hình như hai người lại còn quen biết nữa, tại sao lại tự nhiên đánh người? Nhìn Chung Quốc nghẹn ngào rơi nước mắt, cậu cũng cảm thấy thực đau lòng.
'Chúng ta đi thôi.' Tuấn Chung Quốc vẫn tiếp tục lắc đầu, cố gắng nở ra một nụ cười an ủi Nam Tuấn, chỉ là, nụ cười này thực sự còn khó coi hơn cả khóc.
Nam Tuấn dùng sức gật đầu một cái, tuy cậu thấy rất ấm ức với Cậu Chủ nhưng cũng đâu thể làm điều gì khác được. Tốt nhất là rời đi càng nhanh tốt, hy vọng lần sau đừng đụng đến cậu chủ quỷ quái này. Vẫn biết danh chủ nhân lạnh lùng lãnh khốc, bây giờ gặp được cậu chủ cũng không khá hơn được điểm nào, thực đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Hiểu Minh vẫn đứng ở nơi đó, cũng không còn hứng thú muốn đi tiếp. Một Uông Tiểu Quốc đã là quá đủ rồi, bây giờ còn thêm cả Tuấn Chung Quốc nữa. Bọn họ đều ngại cậu thanh nhàn quá có phải không, lần lượt tìm đến đây gây sự? Thực chán ghét!
"Khốn nạn, khổ thân anh họ tôi đối xử tốt với cậu như vậy." vẫn không chịu buông tha cho Tuấn Chung Quốc. Dường như ở lòng cậu, cậu ta đã trở thành một kẻ không chuyện ác nào mà không dám làm.
"Ai khốn còn chưa biết được đâu." Một giọng nói lạnh lùng theo gió truyền đến, làm cho Hiểu Minh không khỏi rùng mình quay lại, trân trối nhìn vào kẻ không biết đã đứng sau mình từ lúc nào.
"Uông Tiểu Quốc, cậu, câuu nói thế là có ý gì?" Tuy một người là chủ nhân, một người là giúp việc, nhưng kể từ khi chuyện kia xảy ra về sau, cậu đã không thể lại dùng cằm đến nhìn người nào đó, bởi vì, chột dạ đòi mạng.
Uông Tiểu Quốc thương hại nhìn cậu một cái, sau đó chậc chậc lắc đầu ra vẻ thực tiếc nuối. "Thật ra, tôi rất ngạc nhiên về trí thông minh của cậu đấy nhá. Chẳng lẽ cậu chưa từng nghĩ xem, Tuấn Chung Quốc rời bỏ Trung Quốc, một mình đến nơi này là để làm gì hay sao, chẳng lẽ đột nhiên cậu ta thích đi phục vụ cho người khác? Còn nữa, tại sao ông anh họ đáng mến của cậu lại biết nhiều chuyện về Taehyung như vậy? Không lẽ là tình cờ?"
"Cậu không hoài nghi một chút nào hay sao? Đáng tiếc a đáng tiếc..."
Mỗi một câu nói ra, sắc mặt của Hiểu Minh lại càng trắng thêm một phần, rất hợp với ý cậu. Rõ ràng đều là kẻ thế thân, vì sao mình cậu phải chịu khổ, còn Hiểu Minh lại được sống vui vẻ thanh nhàn? Thật là không công bằng!
"Vô Thiếu gia, bây giờ cậu nói xem, ai mới khốn hơn một chút đây? Hahaha!" Uông Tiểu Quốc càng cười càng vui vẻ, cười đến nước mắt cũng phải chảy đi ra.
"Vô thiếu gia, chúng ta đều là đồ giả giống nhau cả thôi, chẳng qua số cậu may mắn hơn tôi một chút, có được một ông anh họ ti bỉ đến mức độ như vậy. Tôi thừa nhận lúc này đây cậu thắng, nhưng là, đừng có vui mừng đắc ý quá lâu."
"Bời vì, tôi có một ngày này, như vậy, cậu cũng sẽ có."
...
Từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua, kéo theo tiếng lá cây xào xạc rơi xuống mặt đất, Hiểu Minh ôm chặt thân thể của mình, run rẩy. Cậu không ưa Uông Tiểu Quốc, nhưng cậu phải thừa nhận rằng, những điều cậu ta nói hoàn toàn là sự thật. Không phải trước kia chưa từng nghĩ đến, mà thật sự, là không dám nghĩ đến.
Tuấn Chung Quốc sao? Chẳng trách anh họ biết rõ về Taehyung như vậy, muốn biến cậu thành một chàng trai nhu mì thiện lương, thậm chí, còn có được chiếc vòng cổ của gia tộc ạ Kim.
Thì ra, Tiểu Quốc của Taehyung, dĩ nhiên là cậu trai đó.
Như vậy, đứa nhỏ trong bụng cậu ta... Không, không cậu tin, không thể là như vậy được, Taehyung là của cậu, không phải của Tuấn Chung Quốc, cũng không phải của Uông Tiểu Quốc.

Đột nhiên, cậu vội vàng xoay người, chạy về phía phòng ngủ, khóa trái cửa lại, sau đó nhanh chóng nhấn ra một dãy số.
"Anh, nói thật cho em biết, 'Tiểu Quốc' trong miệng Taehyung có phải là Tuấn Chung Quốc hay không? Đứa nhỏ trong bụng cậu ta có phải là của Taehyung hay không? Anh nói đi, nói đi!" Hiện tại cậu sẽ không tin vào bất kì kẻ nào khác, cậu chỉ tin một mình anh họ, chỉ cần anh họ nói không, như vậy nhất định sẽ là không. Nhưng là, sự thật vẫn luôn luôn tàn nhẫn như vậy...
"Em đã hiểu được, như vậy cũng không cần hỏi anh làm gì. Chẳng phải em đã nói, sẽ - không - hối - hận hay sao?" Vô Quý Thần lạnh lùng nói xong, sau đó chủ động tắt điện thoại trước, không để cho Hiểu Minh có thêm một cơ hội níu kéo nào.
Lảo đảo lùi về phía sau, Hiểu Minh ngã ngồi xuống sô pha, khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu.
Thì ra tất cả đều là sự thật, nhưng tại sao lại như vậy, tại sao anh họ đã biết mọi chuyện mà vẫn để cho Tuấn Chung Quốc đến đây phá hỏng hạnh phúc của cậu?
Cậu không thể tin được, nếu như bọn họ gặp nhau, nếu như Taehyung nhớ lại chuyện cũ, số phận của cậu sẽ trở thành thế nào. Nhất định Taehyung sẽ giết cậu, anh sẽ giết chết cậu...
Không được khẩn trương, không được khẩn trương, nhất định là không được! Cậu phải bình tĩnh nghĩ ra biện pháp tiếp tục che dấu bí mật động trời này mới đúng. Lúc này đây không chỉ vì thân phận, mà còn vì tính mạng của mình, cậu phải độc ác, phải mạnh tay hơn nữa.
Mà ở xa xôi Trung Quốc, Vô Quý Thần chính là nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn, môi mỏng gắt gao mím lại, đáy mắt không tồn tại một tia nhân tình nào.
"Anh đã nói rồi Tiểu Quốc , chúng ta rất nhanh sẽ gặp mặt."
...
Trong căn phòng bé nhỏ, Nam Tuấn sốt ruột chạy qua chạy lại, sau đó cầm một chiếc khăn ấm đưa cho Tuấn Chung Quốc, không biết phải làm gì thêm nữa.
'Nam Tuấn, tôi không đau, cậu không cần lo lắng, được không?' Tuấn Chung Quốc thở dài một hơi, cầm lấy tay Nam Tuấn, nhẹ nhàng viết. Thật ra bên má vẫn còn hơi tê dại, nhưng nhìn Nam Tuấn cuống quít như vậy, cậu còn cảm thấy mệt hơn, thế nên, tốt nhất vẫn là thôi đi.
Ngẩng đầu, cậu thấy được Uông Tiểu Quốc đang đăm chiêu nhìn cậu, trên mặt không mang theo chút cảm xúc nào, dường như đang ở do dự điều gì đó.
Cậu ta xoay người đi ra ngoài, sau đó không lâu đã trở lại, trên tay còn cầm theo một chiếc khăn khác, dúi vào tay cậu, tất nhiên còn không quên lấy đi chiếc khăn mặt ấm.
Cậu cầm chiếc khăn lạnh buốt áp vào bên má, cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều. Thật ra, nếu bị thương như thế này, chườm lạnh mới là tốt nhất, có thể giảm đau cùng sưng đỏ.
'Cám ơn.' Cậu mỉm cười nói với Uông Tiểu Quốc, mà Uông Tiểu Quốc dường như thực không được tự nhiên xoay mặt đi, hơi hơi bối rối. Rõ ràng là rất hận chàng trai này, nhưng nhìn thấy câui ta bị đánh, lòng cậu lại cảm thấy không hề thoải mái.
Cầm lấy chiếc khăn, cậu trực tiếp đi ra ngoài, một mình suy nghĩ.
Thật lâu trước kia, cậu cũng từng bị người ta đánh đập, bắt nạt. Thời điểm ấy, cậu cũng như Tuấn Chung Quốc lúc này, chỉ biết đáng thương khóc lóc, nửa câu cũng không dám cãi lại. Lúc ấy cậu thực thiện lương, chỉ là, không biết từ khi nào đã dần dần thay đổi, trở thành một con người mà chính cậu cũng cảm thấy chán ghét.
Cậu phức tạp nhìn bụng của mình, muốn học động tác của Tuấn Chung Quốc, vuốt ve một chút xem sao. Nhưng là, bàn tay cứng đờ ở không trung, cuối cùng vẫn không thể hạ xuống. Chỉ là một đứa nghiệt chủng mà thôi, cậu nghĩ vậy, cậu không cần nó, đợi báo thù xong tất cả, cậu sẽ phá bỏ nó.
Đúng vậy, phá bỏ, hủy diệt tất cả mọi thứ...
tôi có nên ship Quốc Quốc ko các bạn