Đọc Truyện theo thể loại
Tuấn Chung Quốc đứng sau một gốc cây to, ảm đạm ngắm nhìn tòa lâu đài xa hoa phía trước mặt. Nơi đó có đài phun nước, hoa tươi, thảm cỏ xanh mượt mà... Tất cả tất cả, dường như đều không có chút dấu vết nào của mùa đông. Thì ra, khoảng cách giữa người hầu và chủ nhân là lớn đến như vậy.
Tựa mình vào gốc cây, cậu nhẹ nhàng thở dài một hơi. Thật sự, cậu rất muốn bước xa hơn ranh giới này, tìm anh, nhìn anh, nhưng là, không ai cho cậu cơ hội cả.
Xoay người định rời đi, cậu luyến tiếc ngoái đầu nhìn lại nơi đó một lần nữa, đột nhiên, hai mắt lại trở nên cay xè. Từng giọt từng giọt nước mắt hạ xuống, vỡ tan, giống như cõi lòng cậu lúc này.
Tại Hưởng...
Người kia là Tại Hưởng, đúng vậy, nhưng chàng trai đứng bên cạnh anh lúc này, lại không phải là cậu.
Hiểu Minh? Cậu chớp nhẹ hai mắt, thật sự không thể tin nổi.
Tuy hai người không chạm mặt nhau nhiều lần, nhưng dù gì trước kia cậu cũng là anh dâu của Hiểu Minh, làm sao lại có thể nhận sai? Vậy ra, người anh yêu bây giờ lại chính là câu ấy, trái đất mới bé nhỏ làm sao, thật đáng buồn, cũng thật đáng cười.
Nhìn thấy anh, vì sao lại là trong hoàn cảnh trớ trêu như vậy?
Lặng lẽ rời đi, cậu khó chịu ho khan một tiếng, từng bước chân nặng nề giống như cơ thể đang phải gánh vác cả ngàn cân nặng. Anh đã hạnh phúc rồi không phải sao, cậu cũng nên thực hiện lời hứa của mình mới đúng. Chẳng qua, từ tận sâu bên trong, cậu vẫn cảm thấy có chút gì đó không cam lòng, cậu không muốn nhắm mắt làm ngơ, cũng giống như... ngày đầu tiên hai người gặp mặt.
Taehyung đột nhiên giật mình, xoay người nhìn về phía một gốc cây gần đó, hơi hơi nhíu mày lại. Rõ ràng vừa rồi anh cảm thấy có người đang lặng lẽ quan sát bọn họ, hơn nữa, ánh mắt ấy quen thuộc đến lạ kỳ.
"Tại Hưởng, anh làm sao vậy, nơi đó có ai sao?" Hiểu Minh hoài nghi nhìn về phía bên kia, lại không cảm thấy có điều gì khác thường.
taehyung nghe thấy giọng nói của cậu, vội vàng thu hồi tầm mắt lại. Anh ôn nhu nhìn vào chàng trai trong lòng, lại đột nhiên cảm thấy có chút không đúng. Tiểu Quốc vẫn rất xinh đẹp, thực thiện lương, nhưng là, hình như vẫn còn thiếu mất điều gì đó.
Ví như, ưu thương, man mác buồn.
"Tại Hưởng." Hiểu Minh kéo tay anh, nũng nịu gọi. Mà Taehyung cũng là nở nụ cười, có lẽ do anh nghĩ nhiều quá đi? Người có thể gọi anh là Tại Hưởng, chỉ có mình cậu mà thôi.
"Không sao cả, em đừng lo lắng." Anh cúi người xuống, ôn nhu in lại nụ hôn trên đôi môi đỏ mọng của cậu, nhưng cũng chỉ dám nhẹ nhàng lướt qua, vô cùng cẩn thận. Bởi vì, Tiểu Quốc của anh vẫn luôn thực rụt è, yếu ớt, anh chỉ sợ mình sẽ dọa đến cậu, sẽ bị cậu ghét bỏ. ( nó sướng còn chẳng kịp ấy chứ là ghét 😏)
Có lẽ, chỉ một cuộc hôn nhân lúc này mới có thể khiến anh cảm thấy yên lòng.
...
Uông Tiểu Quốc nghe thấy tiếng cửa phòng mở, lập tức lau khô đi nước mắt, lạnh lùng nâng cằm lên nhìn thẳng vào Tuấn Chung Quốc.
"Cậu đang rất đắc ý có phải không, bởi vì tôi bị người ta cưỡng hiếp, tôi không còn sạch sẽ, tôi rốt cuộc thì không còn xứng với Taehyung. Cậu đắc ý lắm phải không, cậu nói đi, nói đi!" Uông Tiểu Quốc thê lương gào lớn, hai mắt sưng lên vì khóc nhiều, giọng nói cũng trở thành khàn đặc.
Đúng vậy, tuy bề ngoài cậu vẫn tỏ ra lạnh lùng cao ngạo, nhưng tận sâu bên trong, lòng cậu đã thấp đến không thể lại thấp. Hiện tại đi đâu, làm gì, cậu cũng có cảm giác như mình bị người theo dõi, cười nhạo, thậm chí, là khinh bỉ cậu.
Dường như bây giờ trừ bỏ tự sát ra, vốn không có con đường cho cậu đi tiếp. Bọn họ thật đúng là biết cách bức bách người khác vào chân tường, chưa thấy cậu chết đi thì còn chưa hả lòng hả dạ. Nhưng là, thực đáng tiếc rồi, cậu sẽ không để bọn họ được vui mừng hạnh phúc.
Bọn họ muốn cậu chết, cậu càng phải sống, cậu muốn nhìn 'kết cục tốt đẹp' của Vô Hiểu Minh, của Kim Taehyung, tất nhiên, còn cả Tuấn Chung Quốc nữa.
Cậu dùng sức cười, nhưng không biết vì sao, bên môi lại cảm thấy vị mằn mặn của nước mắt. Uông Tiểu Quốc này tại sao lại có thể đáng thương đến như vậy được chứ, muốn làm hoàng tử, nhưng là, lại bị người khác giẫm nát mất chiếc vương miện thủy tinh. Đáng cười, thật là đáng cười.
Tuấn Chung Quốc mím môi, chậm rãi đi vào phòng, cẩn thận rót ra một chén nước ấm, sau đó, đưa tới trước mặt Uông Tiểu Quốc.
"Không cần cậu giả vờ giả vịt, đồ dối trá." Uông Tiểu Quốc vung tay ra, 'choang' một tiếng, cái chén bị đánh rơi xuống sàn nhà, vỡ tan thành nhiều mảnh.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi giật mình, rất nhanh sau, lại tự rót thêm một chén nước khác, nhưng lần này, là cho chính cậu. Lấy ra giấy bút đặt sẵn dưới ngăn bàn, cậu viết nhanh vài chữ, đặt ở trước mặt Uông Tiểu Quốc, sau đó cầm lấy chén nước rời đi.
Gió lạnh bên ngoài thổi tới trên mặt cậu, cảm giác có chút đau đớn, tâm tình, có phần nặng nề.
Phải chăng, mỗi người có tình cảm với Tại Hưởng đều sẽ không có kết cục tốt, ví như cậu, ví như, Uông Tiểu Quốc.
'Nếu trên thế giới này, không có ai thương tiếc cho nước mắt của cậu, như vậy, chính cậu sẽ hiểu được tự mình đau lòng.' Uông Tiểu Quốc nhìn tờ giấy trong tay, cắn chặt môi, sau đó dùng sức hung hăng xé nó ra thành từng mảnh, một lần nức nở khóc òa. Tuấn Chung Quốc sao? Lẽ nào cảm giác của cậu ta kể từ khi Taehyung rời đi chính là như vậy?
Uông Tiểu Quốc ôm gối ngồi yên, đờ đẫn nhìn vụn giấy trải đầy trên sàn nhà, lúc này đây cũng là mỉm cười buồn bã. Cậu chợt nhớ tới một câu, con người tội gì làm khổ con người, nhưng là, cậu đã không còn đường lui. Tuấn Chung Quốc, cậu không hận, nhưng là Hiểu Minh, cậu nhất quyết không thể buông tha. Chính cậu ta đã dồn cậu đến bước đường này, nếu dễ dàng buông tay, cậu chết cũng sẽ không nhắm mắt.
"Thực xin lỗi, Tuấn Chung Quốc."
Cậu đứng lên, mở cửa bước ra ngoài, hàm ý nhường lại căn phòng cho ai đó đã sắp chết cóng ngoài kia.
[ Lược bỏ một đoạn Nam Tuấn đi nhờ Doãn Kì đến khám bệnh cho 'Chung Quốc'. ]
doãn kì nhìn đến khuôn mặt đang an tĩnh ngủ say của chàng trai này, đồng tử không khỏi co rụt lại một chút.
Làm sao có thể là cậu được?
"Cậu ấy đã ở đây bao lâu rồi?" Bọn họ mới trở về chưa đầy một tháng, như vậy, chàng trai này đã sang đây từ bao giờ?
Nam Tuấn nghiêng đầu nhìn cậu, cẩn thận suy nghĩ, sau đó rụt rè nói nhỏ, "Chắc là gần một tháng."
Ánh mắt của Doãm Kì hơi tối lại một chút, cậu tiến đến bên giường của Tuấn Chung Quốc, nhẹ nhàng lay động.
"Tiên sinh, tỉnh dậy đi..."
Tuấn Chung Quốc chậm rãi mở hai mắt ra, mệt mỏi nhìn thiếu niên tóc vàng trước mặt, mất một lúc sau, cậu mới định hình được người đến là ai, không giỏi giật mình một chút.
"Chúng ta lại gặp nhau rồi, tiểu mỹ nam, tôi tên là Doãn Kì." Mẫn Doãn Kì hơi hơi mỉm cười, rất tự nhiên giới thiệu lại một lần nữa.
'Doãm Kì?' Cái tên thực kỳ quái, nhưng là, cũng thực phù hợp với cậu ta.
"Đúng vậy, Doãn Kì" Cậu thoải mái lập lại một lần, đổi lấy Tuấn Chung Quốc có chút kinh ngạc mở to hai mắt. Cậu ấy hiểu được khẩu ngữ của cậu sao?
"Đúng vậy." Doãn Kì nhìn ra nghi vấn của cậu, gật đầu một cái. "Chủ nhân đã dạy tôi cách đọc khẩu hình, cho nên cậu có thể thoải mái nói ra, tôi sẽ hiểu được tất cả."
Chủ nhân, là anh phải không, Tại Hưởng?
Doãn Kì

«  Chương 75

Chương 77 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm