Chương 75

Tùy Chỉnh

  Tuấn Chung Quốc cầm lấy một chén nước ấm, mông lung nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Cậu đã tới đây được mấy ngày, nhưng ngay cả một cơ hội để nhìn thấy Tại Hưởng cũng không có, bởi vì, người hầu là không được phép tự ý tiến vào nơi ở của chủ nhân.
Cậu đã nghe Uông Tiểu Quốc kể rất nhiều chuyện, bao gồm, cả chuyện cậu trai kia được anh sủng ái tới mức nào.
Cậu luôn nghĩ bản thân đã đau đến chết lặng, hóa ra, tất cả cũng chỉ là lừa mình dối người.
Uông Tiểu Quốc nói, cậu ta là thế thân của cậu, mà chàng trai hiện tại ở bên cạnh Tại Hưởngcũng là thế thân của cậu. Đáng mừng sao? Cậu cũng không biết nữa, bởi vì ngay cả 'chính phẩm' anh cũng không nhận ra, còn nói gì đến tương lai cùng hy vọng.
Có khi, cậu còn tự hỏi mình, liệu Tại Hưởng có phải chỉ là một giấc mộng. Đơn thuần như anh, làm sao có thể đột nhiên biến thành Kim Taehyung cao quý kia được? Tất cả cố gắng của cậu , phải chăng chỉ là để vô vọng cứu vãn về một người chưa từng tồn tại?
...
Ho Seok vui vẻ bước đi, ánh mắt còn cong cong thành hình trăng rằm xinh đẹp. Tất nhiên rồi, nam chủ nhân của bọn họ đã trở về, cuối cùng thì anh cũng được lão đại giải phóng tự do. Cho nên, việc cấp thiết nhất bây giờ chính là đi tìm mỹ nữ để vui vẻ.
Chỉ là chưa đi được bao lâu, nụ cười của anh đã trở nên cứng ngắc, bởi vì ở phía trước không xa, anh nhìn thấy một cậu trai vô cùng quen thuộc. Lui ra phía sau vài bước, lại tiến tới phía trước vài bước, anh xoa nhẹ hai mắt của mình, muốn xác định rõ ràng kia không phải là ảo ảnh.
Khóe môi rất nhanh lộ ra một ý cười nghiền ngẫm.
Quả nhiên hôm nay tâm tình vui vẻ, ánh mắt nhìn thấy thứ gì cũng là màu hồng, đâu đâu cũng có trò vui để ngoạn.
Người anh thấy còn là ai được nữa?
Chính là chàng trai trước kia của lão đại, Uông Tiểu Quốc, Uông tiên sinh.
Mà cũng không đúng, hiện tại anh nên gọi cậu ta là nam giúp việc họ Uông mới phải.
Không nên trách anh bỏ đá xuống giếng, không có chút lòng thương cảm nào, có trách thì trách trước kia Uông Tiểu Quốc rất không biết tự lượng sức mình, tra tấn anh quá lâu. Làm lái xe cho cậu ta? Thật sự khiến anh mất hết cả thể diện. Nếu để người bên ngoài biết được Ho Seok này từng phải đi phục vụ một đứa hầu nam, thử hỏi anh còn mặt mũi nào để sống trên đời?
Bảo anh đồng cảm với cậu ta, không có cửa đâu, hừ!
"Ôi chao, Uông tiên sinh, bộ quần áo này mới thích hợp với cậu làm sao, đẹp lắm đẹp lắm! Không biết là nhà thiết kế lừng danh nào đã tạo ra nó vậy? Thật sự quá thích hợp với cậu."
Ho Seok tựa người vào gốc cây, vừa châm chọc lại vừa thở dài, khen ngợi Uông Tiểu Quốc xong, anh còn không quên giơ ngón cái lên thán phục.
Uông Tiểu Quốc đứng thẳng người, ánh mắt trừng lớn nhìn về phía Ho Seok. Lâu đài Hạ Kim lớn như vậy, anh ta không có chỗ nào để đi hay sao? Vì sao lại cứ cố tình tới nơi này gây phiền toái, chẳng lẽ, anh ta còn ngại số phận của cậu chưa đủ thảm?
"Không liên quan đến anh." Cậu cắn răng nói xong, hận không thể trực tiếp nhào lên xé nát gương mặt giả dối của Ho Seok. Hắn ta cười lớn như vậy làm gì, muốn cậu tức chết có phải không?
Mà Ho Seok cũng rất không cho cậu mặt mũi, cười càng lúc càng vui vẻ. Anh tự nhận mình không phải là quân tử, nhưng cũng chưa đến mức tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi. Nếu trước kia cậu ta biết điều một chút, vậy thì cũng đâu đến nông nỗi như ngày hôm nay.
Đi qua bên người Uông Tiểu Quốc, anh cố tình châm chọc nhìn cậu thêm một cái.
"Nam giúp việc họ Uông này, hôn lễ của lão đại nhất định cậu phải đến tham dự đấy nhé!" Ho Seok ác ý nói xong, thản nhiên quay đầu bước đi, không thèm để ý đến sắc mặt của ai đó đã đỏ bừng vì tức giận.
Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, anh bỗng nhiên cảm thấy ánh nắng mới sáng lạn làm sao, bởi vì rốt cuộc, anh cũng đánh ngã được chàng trai này.
Uông Tiểu Quốc nhìn theo bóng dáng của anh, cười lạnh một tiếng, "Ho Seok, một ngày nào đó anh sẽ phải hối hận."
"Nằm mơ đi." Ho seok khiêu khích nói xong, ngay cả đầu cũng không thèm quay lại. Hối hận, hối hận cái gì, côậu ta thì có thể làm gì khiến anh phải hối hận? Chẳng lẽ ngã chưa đủ đau, cho nên, chưa học được sợ hãi?
Uông Tiểu Quốc tức giận ném chiếc khăn lau xuống, xoay người rời đi nơi đáng ghét này.
Bọn họ muốn kết hôn, phải không? Nhưng là, nếu cậu bảo không được thì sẽ làm sao đây?
Mùa đông ở nước Anh dường như còn lạnh hơn Trung Quốc rất nhiều, cậu mệt mỏi xoa bả vai, thỉnh thoảng còn đánh đánh cánh tay cứng ngắc của mình. Đã lâu rồi không phải làm việc kham khổ, bây giờ dù chỉ bắt đầu từ một việc nhẹ nhàng nhất thôi, cả người cũng đều đau muốn chết.
Tất cả đều là lỗi của Hiểu Minh, nếu như không phải vì cậu ta đột nhiên xuất hiện, giờ này cậu vẫn sẽ được ở bên Taehyung tận hưởng sung sướng, không phải vất vả làm việc mà còn bị người khác chê cười như thế này.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt của cậu bỗng trở nên u ám. Mọi người đều nói, một khi con người bị hận ý bao phủ, như vậy, họ sẽ chẳng còn giữ được chút lý trí nào. Kể cả, có là người thông minh như Uông Tiểu Quốc.
Mà cậu vẫn không hề chú ý tới, từ khi rời khỏi phòng đến giờ, luôn có một bóng người lén lút theo dõi cậu, chờ đợi thời cơ tiếp cận.
Thẳng đến khi cảm giác được bất thường, cậu giật mình quay đầu lại, đã bị một đôi tay thô ráp bịt kín miệng. Cậu muốn kêu to cầu cứu, nhưng cổ họng lại chỉ phát ra được mấy tiếng ậm ừ bất lực. Dùng sức đánh vào người nam nhân, hắn ta lại chẳng lay động chút nào, thậm chí, còn có vẻ rất hưng phấn, phả nhiệt khí vào đỉnh đầu của cậu, làm cậu ghê tởm muốn nôn.
Hắn ta muốn làm cái gì? Đây là lâu đài Hạ Kim, đâu phải nơi đám trộm cướp thông thường dám cả gan mò đến? Tuy cậu chỉ là một nam giúp việc, nhưng cũng không phải người mà bọn họ có thể dễ dàng động vào.
Như vậy, hắn ta là có ý định gì đây?
Nam nhân bịt kín miệng của cậu, một loại bản năng sợ hãi khiến cậu không ngừng giãy dụa, nhưng là, khí lực của hai người thật sự quá mức chênh lệch, cậu đã hổn hển kiệt sức, hắn ta lại không bị tổn hại chút nào. Nam nhân thô bạo kéo cậu đến một phòng chứa đồ ở gần đó, cậu sợ hãi lắc lắc đầu, trông vô cùng chật vật.
Cậu cố gắng hết sức, kháng cự hết sức, nhưng là, vẫn không thể nào thoát được đôi tay rắn chắc của nam nhân. Đột nhiên quay đầu ra phía cửa, cậu nhìn thấy được một góc áo màu trắng, rất quen thuộc, khiến hai mắt của cậu không khỏi mở to.
Người đó vô tình khép cửa lại, khiến nơi này trở nên tù túng đến rợn người. Tiếng quần áo bị xé rách, tiếng khóc áp lực của cậu, còn có, tiếng thở gấp thỏa mãn của nam nhân kia nữa... Tất cả đan xen vào nhau, phá lệ rõ ràng, nhưng là, bên ngoài vẫn vô cùng im lặng, dường như chưa từng có chuyện gì phát sinh.
Đến khi tất cả âm thanh đã dần dần ngưng lại.
Một người nam nhân lén lút mở cửa ra, hắn đảo mắt nhìn xung một vòng, xác định thật sự không có ai mới nhanh chóng chạy đi.
Uông Tiểu Quốc như một thứ đồ chơi bị phá hỏng, ngồi sụp ở góc tường. Trên người, thậm chí là cả ở trên mặt của cậu đều có nhiều vết màu xanh tím. Quần áo rách nát miễn cưỡng che lấy cơ thể, giữa hai chân còn đang lưu lại một mảng dịch vị trắng trắng, chỉ cần nhìn qua thôi là đã có thể đoán được cậu vừa trải qua chuyện kinh khủng gì.
Một người nam nhân, một người mà ngay cả tên cậu cũng không biết, mặt cậu cũng không được nhìn rõ, cứ như vậy cướp đi trong sạch của cậu.
Cậu đã không còn thứ gì, bây giờ ngay cả trinh tiết cũng bị người vô tình cướp mất.

Ánh mắt ảm đạm nhìn không tới một chút ánh sáng nào, trống rỗng, tuyệt vọng.
Đột nhiên, khóe mắt của cậu trào ra một giọt lệ, bị tia sáng yếu ớt từ bên ngoài chiếu vào làm tản ra một chút lạnh lẽo. Mặc kệ trước kia cậu độc ác đến mức nào, kiên cường đến mức nào, nhưng là một khi gặp phải chuyện này, cậu cũng sẽ sợ hãi, cũng biết yếu ớt đau lòng.
Nắm chặt hai tay, cậu chịu đựng đau đớn truyền đến từ phía hạ thân, chống tường cố gắng đứng thẳng dậy.
Đưa lưng về phía mặt trời, toàn bộ khuôn mặt của cậu đều ẩn trong bóng tối, phá lệ bí hiểm thâm trầm.
"Hiểu Minh, tôi thề, nhất định sẽ không cho cậu được chết tử tế."
Ở trong này, có thể mặc vào loại quần áo đắt tiền kia, ngoài cậu ta ra thì còn có thể là ai nữa, đừng nghĩ rằng cậu không biết.
Tốt lắm, sống đến từng này tuổi cậu mới gặp được một chàng trai còn ác độc hơn cả mình. Nhưng là, chỉ tính tới bây giờ mà thôi, tương lai thế nào, ai lại có thể biết trước được.
Cậu sẽ không chịu thua cậu ta, nhất định sẽ không. Cậu ta phá hủy cuộc sống của cậu, cướp đi trong sạch của cậu, như vậy, cậu sẽ khiến cậu ta phải trả giá càng nhiều.
Chuyện đi đến nước này, cậu không dám nói mình là hoàn toàn vô tội, nhưng xét cho cùng, lỗi cũng đâu phải do một mình cậu gây ra, cớ gì bọn họ lại đổ hết trách nhiệm lên đầu Uông Tiểu Quốc này?
Muốn đau, mọi người phải cùng nhau đau, muốn chết, mọi người phải cùng nhau chết. Cho dù là bản thân bị hủy hoại, cậu cũng sẽ kéo theo vài người xuống địa ngục cùng với mình.
"Taehyung, Hiểu Minh, tôi hận các người."Tuấn Chung Quốc  , tôi cũng hận cả cậu nữa. 
...
Nam Tuấn cầm lấy một ly nước nóng, cẩn thận đưa cho Tuấn Chung Quốc , hai mắt nheo nheo lại thành hình trăng rằm, rõ ràng là đang cực kì vui vẻ.
"Chung Quốc, uống nhiều nước một chút đi, nếu không em bé sẽ bị khát mất." Chung Quốc đang bị ốm, thế nên, cậu phải cố gắng làm xong phần việc của cả hai người. Tuy có chút vất vả, nhưng là cũng không sao, cô
Cậu chỉ mong em bé được sinh ra an toàn khỏe mạnh.
Chỉ là, bệnh của Chung Quốc dường như càng ngày càng nặng, cậu lại không thể đi tìm bác sĩ, bởi vì Chung Quốc không muốn, sợ rằng dùng thuốc sẽ có hại cho thai nhi.
"Chung quốc, cậu thật sự không sao chứ?" Nam Tuấn thực lo lắng hỏi lại một lần.
Tuấn Chung Quốc  gật đầu nhìn cậu, mỉm cười viết, 'Yên tâm đi, tôi không sao đâu. Cảm ơn cậu đã quan tâm.'
"Không cần cảm ơn, chúng ta đều là đồng hương, cũng nên giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn mà, phải không?" Nam Tuấn vội vàng xua tay, tuy rằng mới ở chung với nhau vài ngày, nhưng cậu với Chung Quốc đã cực kì thân thuộc. Nói đến cảm ơn, đột nhiên lại thành ra có chút xa cách.
Nam Tuấn ngồi ở bên cạnh cậu, thỉnh thoảng lớn tiếng ba hoa chuyện tình bên trong lâu đài, từ người hầu đến chủ nhân, từ quần áo đến cây cối. Cậu kể chuyện cực kì hăng say, cho nên không hề để ý tới, mỗi khi cậu nói về chủ nhân, ánh mắt của Tuấn Chung Quốc  lại trở nên đượm buồn.
"Tôi thích nhất chính là vị thiên sứ kia, cậu ấy xinh đẹp cực kì, so với chủ nhân còn vượt trội hơn vài phần. Bởi vì sao ấy à, bởi vì chủ nhân lúc nào cũng âm trầm đáng sợ, vừa nhìn thôi đã khiến người ta phát hoảng rồi. Còn thiên sứ của tôi, cậu ấy không quá hoạt bát, nhưng là, cũng không quá lạnh lùng. Tuy còn hơi ít tuổi, nhưng là cũng không sao, hahaha..."
Thiên sứ sao? Tuấn Chung Quốc  nhẹ nhàng cười một chút, phải chăng Nam Tuấn đang nhắc đến cậu bé tóc vàng hay đi theo phía sau ại Hưởng? Tóc vàng, mắt bạc, thật sự cũng có chút giống thiên sứ...
nam Tuấn đang nói hăng say, đột nhiên 'phịch' một tiếng, cánh cửa bị người dùng sức mở ra, một trận gió lạnh lẽo từ bên ngoài ùa vào, khiến Tuấn Chung Quốc hơi co người lại. Chỉ là, khi nhìn rõ người đến là ai, cậu không khỏi mở to hai mắt, ngay cả Nam Tuấn cũng há mồm kinh ngạc, lắp bắp nửa ngày mới nói ra được một câu hoàn chỉnh.
"Tiểu Quốc, sao cậu lại ngã thành thế kia, quần áo rách hết cả rồi." Thật ra cậu chỉ muốn quan tâm thôi mà, sao Tiểu Quốc lại có vẻ giận dữ như vậy.
Còn định nói thêm điều gì nữa, nhưng cánh tay đã bị Chung Quốc kéo lại, sau đó lắc đầu với cậu.
nam Tuấn luôn luôn tại sinh hoạt tại nơi này, cho nên, tâm tư vẫn vô cùng trong sáng, không hiểu được chuyện gì khủng khiếp vừa xảy ra với Uông Tiểu Quốc , nhưng là, cậu lại hiểu.
Môi của cậu hơi hơi giật, vừa định ngồi dậy, đã bị ánh mắt oán hận của Uông Tiểu Quốc làm cho ngây người. Dường như, kẻ làm ra tất cả những chuyện này chính là cậu vậy.
Thật ra, cậu cũng không biết phải làm gì trong trường hợp này, cậu muốn an ủi Uông Tiểu Quốc, nhưng lại sợ với người luôn cao ngạo như cậu ta, đó lại là một điều sỉ nhục. Hơn nữa, quan hệ giữa hai người bọn họ cũng chưa bao giờ là tốt đẹp.
Uông Tiểu Quốc đi đến tủ quần áo của mình, lấy ra một bộ quần áo mới. Trước khi tiến vào phòng tắm thay đồ, cậu còn không quên lạnh lùng cảnh cáo.
"Tốt nhất là hãy quên tất cả những gì đã thấy trong ngày hôm nay đi, nếu không, tôi sẽ giết hai người!" Cậu không hề quay đầu, nhưng là, giọng nói âm trầm vang lên trong căn phòng nhỏ bé này, phá lệ áp lực.
Thẳng đến khi cửa phòng tắm đã được đóng lại, Nam Tuấn mới chạy tới bên người Tuấn Chung Quốc , sợ hãi nói: "Chung Quốc, cậu ấy bị làm sao vậy? Chỉ ngã một chút thôi, có cần phải đáng sợ như vậy không?"
Từ khi trở về từ Trung Quốc, Tiểu Quốc đã kỳ quái hơn rất nhiều, lẽ nào là vì bị chủ nhân vứt bỏ, cho nên đầu óc không được tỉnh táo?
'Chuyện này đừng nói với ai cả, được không?' Tuấn Chung Quốc  kéo lấy tay cậu, chậm rãi viết, nét mặt còn nghiêm túc thật sự.
nam Tuấn vội vàng gật đầu, cậu nào có định nói. Tiểu Quốc đã bảo sẽ giết kẻ nào dám ba hoa, mà cậu thì tin tưởng, Tiểu Quốc nhất định nói được làm được, cậu ấy, hình như đã phát điên mất rồi.
Nước ấm phun xuống, Uông Tiểu Quốc dùng sức chà xát thân thể của mình, mạnh tới mức, dường như làn da đã có thể chảy máu. Cậu thấy mình thực bẩn, thực sự rất bẩn, bẩn đến ngay cả bản thân cũng cảm thấy ghê tởm vô cùng.
Cậu nhớ nam nhân kia dùng đôi tay thô ráp của mình chạm vào người cậu, ở ngực, ở lưng, cả ở bộ vị tư mật kia nữa. Thậm chí, hắn còn dám hôn cậu, dùng đôi môi ghê tởm kia để hôn cậu. Nghĩ đến đây, dạ dày của cậu đột nhiên quặn lại, côậu thụp người ngồi xuống sàn nôn khan, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Đáng ghét, đáng ghét, thật sự rất đáng ghét.
Cậu muốn giết nam nhân kia, cậu muốn giết Hiểu Minh.
Ôm lấy thân thể của chính mình, cậu thê lương gào khóc, tiếng khóc hòa với tiếng nước chảy xuôi, phá lệ đau lòng.
Ở bên ngoài phòng tắm, Tuấn Chung Quốc  tựa người vào tường, khóe mắt trào ra một giọt lệ. Mặc kệ trước kia cậu ta đã làm những việc gì, nhưng là, phía sau cũng chỉ là một chàng trai yếu đuối, cần được người yêu thương che chở.
Hơi hơi cúi xuống, câuh đặt chiếc khăn tắm ở bên cạnh cửa, sau đó xoay người rời đi.
Để cho Uông Tiểu Quốc yên lặng, cũng là, giúp cậu ta giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho bản thân mình.