Chương 72

Tùy Chỉnh

  Uông Tiểu Quốc tháo xuống kính râm, tao nhã hất mấy lọn tóc quăn ra phía sau. So với diện mạo thanh thuần ngày trước, cậu cảm thấy phong cách này mới thực hợp với mình.
Thế nên, cậu hẳn là phải cảm ơn nam nhân kia đã cho mình nhiều tiền như vậy, nhiều đến mức có thể mua mọi thứ đồ hàng hiệu yêu thích, nhiều đến mức, có thể điều tra ra chàng trai đột nhiên xuất hiện bên cạnh anh là ai.
Vô Hiểu Minh, em họ của TVô Quý Thần, từ khi sinh ra đã là một đại công Tử, cuộc sống sung sướng không thiếu một thứ gì, vậy mà cuối cùng lại cướp đi nam nhân của cậu.
Cậu hận, cậu thật sự rất hận.
Đứng trước cửa một phòng bệnh sang trọng, cậu ghé mắt nhìn vào bên trong, thấy được một chàng trai đang yên lặng ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn, ảm đạm không ánh sáng.
Mở cửa tự nhiên bước vào, nhưng là, chàng trai kia vẫn không quay đầu lại, có lẽ nghĩ rằng người đến chỉ là một y tá.
Đến tận khi tiếng giày cao gót gõ xuống nền đất trở nên phá lệ rõ ràng, Tuấn Chung Quốc mới nhẹ nhàng nâng lên hai mắt, chậm rãi quay về phía sau, lại không tránh khỏi có chút giật mình khi nhận ra người đến là ai.
"Không cần sợ, hiện tại tôi cũng giống như cậu thôi, đều là một kẻ bị người vứt bỏ." Uông Tiểu Quốc mân mê một chút lọn tóc quăn xinh đẹp của mình, thản nhiên nói xong, sau đó ngồi xuống chiếc sô pha đặt ngay gần giường bệnh. Quả nhiên là phòng bệnh VIP, tiện nghi đầy đủ không thua gì một khách sạn hạng sang, rõ ràng nam nhân kia thực yêu cậu ta, chỉ là, hắn cũng giấu diếm rất nhiều bí mật động trời.
Một chàng trai mới đáng thương làm sao, bị bao người tính kế mà vẫn chẳng hề hay biết.
Uông Tiểu Quốc đứng lên, vươn tay muốn chạm vào bụng Tuấn Chung Quốc, cuối cùng lại bị cậu ta giật mình đẩy lùi lại.
"Yên tâm đi, tôi chẳng có chút hứng thú nào với đứa nhỏ trong bụng cậu đâu." Cậu nhàm chán nhìn Tuấn Chung Quốc, ngừng một hồi mới nói tiếp, "Tôi chỉ muốn biết, nó có phải là con của Taehyung hay không thôi?"
'...'
"Rốt cuộc thì có phải hay không?" Uông Tiểu Quốc kiên nhẫn lặp lại một lần nữa, nhưng là, Tuấn Chung Quốc vẫn tiếp tục duy trì trầm mặc, dường như không có ý định trả lời cậu.
Uông Tiểu Quốc khinh thường cười lạnh một chút, thật ra, cậu ta không nói cậu cũng có thể biết được. Chuyện này vốn chẳng có gì quá khó khăn để nhìn thấu, nhất là khi, quân át chủ bài lại đang nằm trong tay cậu . Một kẻ từng khiến cậu phải hận nghiến răng nghiến lợi, không ngờ lúc này đây lại tỏ ra hữu ích vô cùng, cô em gái tốt của cậu,Uông Tiểu Đình.
Chỉ cần một chút tiền được xì ra, như vậy mọi câu chuyện dù bí mật đến đâu cũng có thể đem ra chia sẻ, ví như, chuyện tình của một chàng trai câm và một nam nhân ngốc.
Lãng mạn biết bao, cảm động biết bao, nhưng là, hiện tại chuyện đó chỉ mình cậu được phép biết rõ. Tất nhiên về sau Uông Tiểu Quốc này sẽ hào phóng kể mọi người biết, nhưng là lúc đó, tất cả bọn họ sẽ phải trả giá thật nhiều.
Cậu muốn bọn họ phải thống khổ, nhất là nam nhân vô tình kia, Kim Taehyung.
"Chuyện tôi đến đây, tốt nhất là cậu đừng nói cho bất kì kẻ nào biết. Nếu muốn tìm lại trí nhớ cho 'người kia', hãy biết đường mà giữ im lặng thật tốt, hiểu không?" Cậu không thể ở lại đây quá lâu, bởi vì đã sắp đến giờ Vô Quý Thần đến thăm Tuấn Chung Quốc. Cậu biết cậu ta sẽ không nói, nhưng là, có một chút cảnh cáo thì vẫn hơn, dù sao, Vô Quý Thần cũng là một kẻ vô cùng đáng sợ.
Kế hoạch của cậu chỉ mới bắt đầu mà thôi, cậu sẽ còn quay trở lại đây thêm nhiều lần nữa.
 Tuấn Chung Quốc nghe tiếng giày cao gót dần biến mất ở ngoài cửa, lông mi không khỏi nhẹ nhàng rung rung.
Tìm lại trí nhớ cho anh, có thể sao?
Không thể phủ nhận, hiện tại tâm tình của cậu đang vô cùng kích động, thậm chí là có chút chân tay luống cuống. Tin tức này với cậu mà nói, quả thực là sự dụ hoặc đến trí mạng.
Hi vọng một lần nữa, cố gắng một lần nữa, như vậy, liệu có thất bại một lần nữa hay không?
Cậu không muốn buông tay, nhưng là, cậu cũng rất sợ vấp ngã...
Lại thêm một đợt tiếng bước chân truyền đến, cậu xoay đầu, tiếp tục im lặng nhìn ra cửa sổ, không quan tâm người đến là ai.
"Sao em lại không đóng cửa vào, sẽ bị lạnh đấy." Vô Quý thần nhẹ nhàng đến gần cậu, khép cửa sổ lại, giọng nói ôn nhu dịu dàng, "Hôm nay em cảm thấy thế nào, có khỏe không? Đứa bé có ngoan không?"
Tuấn Chung Quốc máy móc gật đầu, cũng không chú ý đến một thoáng phức tạp trong đáy mắt của anh.
"Vậy là tốt rồi... Tiểu Quốc, anh nấu canh cho em đây, mau tới uống." Vô Quý thần đặt hộp canh lên bàn, mỉm cười vẫy vẫy Tuấn Chung Quốc.
Mà Tuấn Chung Quốc còn là kỳ quái nhìn anh nửa ngày, cậu nhớ rõ anh căn bản không biết làm bất cứ một món ăn nào, thậm chí ngay cả rửa bát cũng chưa bao giờ phải động tay đến, như thế nào đột nhiên lại có thể nấu canh?
"Không cần phải nghi ngờ như vậy, thật sự là anh nấu. Món này là anh học từ mẹ!" Vô Quý Thần thản nhiên nở nụ cười, còn không quên 'vô tình' làm cho Tuấn Chung Quốc thấy được mấy vết thương trên ngón tay.
Như trong dự kiến, Tuấn Chung Quốc giữ chặt lấy tay anh, ánh mắt không giấu được một chút đau lòng.
"Không sao đâu, là tại anh không cẩn thận, nhất định lần sau sẽ chú ý." Vô Quý Thần thu tay lại, mỉm cười an ủi cậu. Thật ra, lần này bị thương là do anh cố ý, ban đầu chỉ muốn diễn ra một chút khổ nhục kế mà thôi, không ngờ hiệu quả thu về lại lớn như vậy.
Tiểu Quốc từ trước tới nay vẫn luôn là một chàng trai thiện lương, nhìn thấy anh vì cậu mà bị thương như vậy, có lẽ nào lại không hề cảm động?
Tuấn Chung Quốc đứng lên, Vô Quý Thần vội vàng giữ lại tay cậu, chạm vào miệng vết thương có chút đau, nhưng là, cũng thực đáng giá.
Đột nhiên, có thứ gì đó nóng bỏng rơi xuống tay anh, ươn ướt, khiến anh không khỏi giật mình kinh ngạc.
Tuấn Chung Quốc đã đi ra ngoài hồi lâu, VÔ Quý Thần lại vẫn ngây người đứng ở chỗ cũ. Anh gắt gao nhìn vào tay mình, sau đó, thực cẩn thận hôn lên giọt nước mắt còn lưu lại ở trên đó.
Thực mặn, cũng thực khiến cho người ta phải đau lòng.
Đã rất lâu rồi, cậu mới vì anh mà rơi lệ.
Nước mắt của cậu làm cho anh đau lòng, nhưng càng nhiều cũng là hưng phấn, là vô cùng kích động.
Bởi vì, đó là tình cảm cậu dành riêng cho anh, cậu đã bắt đầu thương tiếc anh, vì anh mà khóc.
Không biết từ lúc nào, Tuấn Chung Quốc đã quay trở lại, trên tay còn cầm theo một ít bông băng thuốc đỏ. Cậu kéo anh cùng ngồi xuống bên giường, sau đó cẩn thận lau rửa miệng vết thương.
Một chút tê dại truyền đến từ đầu ngón tay, mặc dù có chút đau, nhưng với Vô Quý Thần mà nói, đó cũng là thỏa mãn vô cùng.
Ngày mai, nhất định anh sẽ lại cứa ra vài miệng vết thương nữa...
Cúi đầu nhìn nét mặt chuyên chú của Tuấn Chung Quốc, cẩn thận như vậy, làm cho ngực anh xao xuyến từng hồi. Rốt cuộc thì không thể kìm lòng được, anh vươn cánh tay còn lại ôm cậu vào trong lòng, muốn chứng minh cảm giác của mình là chân thật, hoặc là nói, muốn cứu vãn lại điều gì đó.
Lúc này đây, Tuấn Chung Quốc cũng không hề giãy dụa, cậu yên lặng tựa vào lòng anh.
Thật ra, nói không cảm động đó là giả.
Nhưng càng là cảm động, cậu sẽ càng cảm thấy nặng nề.
Bởi vì, cậu nợ anh nhiều quá, có lẽ về sau cũng không thể có năng lực trả lại.
...

Trong sân bay, một chiếc máy bay tư nhân cao cấp vừa mới cất cánh, Uông Tiểu Quốc đứng ở phía dưới, nheo mắt nhìn lên bầu trời. Vừa mới tìm lại nhau không được bao lâu, bây giờ đã vội vàng trở về Anh quốc, ngay cả một ngày cũng không muốn dài dòng ở lại.
Vô Hiểu Minh, Kim Taehyung tôi thật sự hi vọng các người sẽ yêu nhau, tình yêu càng ngày càng thắm thiết.
Cậu cúi thấp đầu, vươn tay mơn trớn lọn tóc dài đã nhuộm thành màu rượu đỏ, ánh mắt nổi lên mấy tia khó lường.
Kim Taehyung, cả đời anh đều thật cẩn thận, chỉ đi tính kế người khác, lại chưa từng có chuyện người khác dám tính kế lại anh. Đó là thành công của anh, nhưng đồng thời cũng là thất bại lớn nhất.
Anh quá mức tự tin, hơn nữa lại xem nhẹ lòng hận thù của một côon người.
Cậu là Uông Tiểu Quốc, không phải Tuấn Chung Quốc, cậu dám yêu thì cũng dám hận.
Thực sự, cậu rất mong chờ tới thời điểm anh nhớ ra tất cả, bởi vì có thể lúc đó, cậu mới là người được nở nụ cười mãn nguyện nhất.
Cậu không trở về Anh quốc cùng bọn họ, nhưng là, cũng chẳng có ai nhận ra. Đám người vô tình kia, bọn họ đã quên cậu, quên sạch sẽ rành mạch. Nhưng cũng thực may mắn, đó lại chính là điều cậu muốn bây giờ.
Kẻ không bao giờ bị chú ý, cuối cùng mới là người nguy hiểm nhất không phải sao?
"Taehyung, chúng ta rất nhanh sẽ gặp mặt, đến lúc đó, tôi sẽ tặng anh một món quà khiến anh nhớ mãi không quên..." (đuỵt con này nguy hỉm vãi)
...
Lại tiến vào bệnh viện một lần nữa, đương nhiên, lần này cậu cũng biết chọn thời điểm Vô Quý Thần đang bận việc mới có thể đến.
Hắn rất độc ác, nhưng là, cậu cũng không phải kẻ dễ bắt nạt.
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tuấn Chung Quốc nhìn thấy cậu cũng chỉ nhẹ nhàng nhíu mày một chút. Có lẽ cậu ta không rõ, cậu tới nơi này để làm gì đi?
Cậu lạnh lùng nở nụ cười, nhưng là, lại thiếu đi đắc ý của ngày trước.
Cậu không ngốc, đương nhiên có thể hiểu rõ được thân phận hiện tại của mình là gì.
Tuấn Chung Quốc vẫn ngồi ở một bên, hai tay dè chừng đặt lên trên bụng. Có lẽ do thuốc bắc VÔ Quý Thần mang đến thật sự có ích, bụng của cậu đã lớn lên ít nhiều, cũng có nghĩa là, đứa nhỏ cũng càng thêm khỏe mạnh.
Về phần Uông Tiểu Quốc, thật lòng mà nói, cậu cũng có chút khó chịu. Dù sao, cậu ta cũng từng là chàng trai trong tim của Tại Hưởng, bọn họ cũng từng là tình địch. Bây giờ muốn trở thành bạn bè? Dường như là không có khả năng.
Cậu không muốn làm bạn với cậu ta.
Mặc kệ là vì lý do gì, đều tốt.
Hiện tại cậu không cần bạn bè, chỉ mong đứa nhỏ sinh ra được bình an khỏe mạnh.
Uông Tiểu Quốc vẫn như có như không liếc nhìn sang bụng của Tuấn Chung Quốc, trong mắt hiện lên mấy tia ngoan độc.
"Cậu nói xem, tên của chúng ta đều có chung một chữ Quốc, chúng ta lại bị cùng một người đàn ông vứt bỏ, chẳng phải là quá hữu duyên hay sao?" Uông Tiểu Quốc ẩn ý tươi cười, mà lời nói của cậu lại như một chiếc gai nhọn, âm thầm đâm vào trong lòng Tuấn Chung Quốc, khiến cậu đau nhói.
Chỉ là, Tuấn Chung Quốc cuối cùng vẫn lắc đầu phủ nhận. Cậu ta lầm rồi, cậu không bị Tại HƯởng vứt bỏ, bởi vì người kia căn bản không phải là Tại Hưởng. Tại Hưởng của cậu ngây ngốc, trong sáng, nhưng là yêu cậu nhất, hiểu cậu nhất, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu. Nhất định là như vậy!
"Cậu lắc đầu là có ý gì?" Uông Tiểu Quốc nheo hai mắt lại, trong giọng nói lộ ra một chút không vui. Có khi, cậu thật không thể hiểu được mỗi ngày chàng trai này đều đang suy nghĩ điều gì.
Cậu ta không đau khổ sao? Không hận sao? Không muốn trả thù sao?
Rõ ràng đang mang trong bụng cốt nhục của người ta, bị người ta quên hoàn toàn sạch sẽ, lúc này lại vẫn có thể bình thản ngồi đây ngẩn người.
Tuấn Chung Quốc hơi mím môi lại, vươn tay chỉ ra phía cửa. Uông Tiểu Quốc nhìn theo tay cậu, đột nhiên không nhịn được bật cười ha hả.
Cậu ta muốn cậu đi, nhưng là, cậu sẽ không đi, cậu còn tất nhiều việc phải làm.
Cậu đứng lên, đi thẳng đến trước mặt Tuấn Chung Quốc, nhìn chàng trai gầy yếu đáng thương này mà không khỏi lắc đầu chậc lưỡi. Taehyung ơi Taehyung, hiện tại anh đang yêu chàng trai khác, lại không thể nghĩ được thật ra Tiểu Quốc của anh vẫn đang ngồi đây, mà đứa con trong bụng cậu ta lại có thể sẽ gọi Vô Quý Thần là cha.
Chuyện như vậy, thật sự rất buồn cười!
"Tuấn Chung Quốc, có lẽ cậu còn chưa biết chuyện này, 'người kia' đã mang theo chàng trai của anh ta trở về Anh quốc. Không lâu sau bọn họ sẽ kết hôn, sẽ sinh con đẻ cái, mà cậu cùng con của cậu chỉ có thể bất lực nhìn hai người họ hạnh phúc, nhìn cậu trai kia cướp đi mọi thứ đáng – ra – phải – thuộc – về – cậu." Uông Tiểu Quốc lạnh lùng nói xong, không quên nhấn nhá vào trọng điểm. Cậu muốn Tuấn Chung Quốc phải dao động, mà cậu tin, mình đã làm việc đó thành công.
Đã đi rồi? Trở về Anh quốc? Đó là một nơi rất xa, rất xa có phải không?
Tuấn Chung Quốc nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời cao vút trong xanh, quả thật không thể nhìn thấy điều gì.
Cậu ta nói, anh thực yêu chàng trai kia.
Cậu ta nói, bọn họ sẽ kết hôn, sẽ sinh con đẻ cái, mà cậu cùng đứa nhỏ này sẽ chỉ là quá khứ mà thôi.
Cậu vẫn mở to hai mắt, tùy ý cho nước mắt chảy ra, bên môi lại không khỏi nở ra một nụ cười chua xót.
"Tuấn Chung Quốc, tôi sẽ mang cậu đi tìm anh ấy, giúp anh ấy khôi phục lại trí nhớ trước kia." Uông Tiểu Quốc nhìn chằm chằm chàng trai trước mặt, rất 'hảo tâm' đề nghị. Thật ra, được thấy cậu ta thống khổ khóc lóc, cậu sẽ cảm giác đặc biệt cao hứng.
Những cay đắng Taehyung đã cho cậu, cậu sẽ trả hết lên người cậu trai nhỏ bé này.
Tuấn Chung Quốc xoay người nhìn về phía cậu, ánh mắt vẫn sạch sẽ như ban đầu, đột nhiên lại khiến cho Uông Tiểu Quốc có chút chột dạ.
'Vì sao?' Môi của cậu động rất chậm, dường như cố ý muốn Uông Tiểu Quốchiểu được điều mình muốn nói.
"Không phải là vì cậu, tôi chỉ vì chính mình mà thôi, tôi không thích bị người khác lôi ra làm trò đùa. Hơn nữa..." Uông Tiểu Quốc hơi nheo mắt lại, có chút tính kế chợt lóe mà qua, "...Tôi cũng chỉ mang cậu đi Anh quốc, giúp cậu nhìn thấy 'người kia' thôi. Còn việc anh ta có nhớ lại hay không, còn tùy xem bản lĩnh của cậu thế nào! Bây giờ nói xem, đi hay là không?"
'...'
"Tuấn Chung Quốc, tôi sẽ chỉ cho cậu một cơ hội lần này thôi, nếu cậu không tự mình nắm lấy, như vậy khi đứa nhỏ sinh ra không có cha, lúc đó cũng đừng tìm tôi hối hận." Từng câu nói của Uông Tiểu Quốc giống như một lời nguyền rủa truyền vào trong tai cậu, khiến thân thể của cậu không khỏi run lên một chút.
Vô lực ngồi ở trên giường bệnh, cậulấy hai tay ôm chặt đầu dằn vặt. Vì sao, vì sao lại muốn ép cậu như vậy?
'Con à, con nói ba nên làm thế nào bây giờ?' Tuấn Chung Quốc vô thức thì thào tự nói, ánh mắt lại vẫn thất thần nhìn theo bóng dáng đã biến mất ngoài cửa của Uông Tiểu Quốc.
Thật ra, cho tới bây giờ cậu vẫn chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ buông tay, huống chi là quên lãng.
Nam nhân tên là Tại Hưởng kia, nếu thật sự anh không quay trở lại, như vậy, cậu sẽ đau lòng mà chết.
Thật sự...  

cho nên sau đó em thụ lên đường tìm anh ngiu nà<3 <3 đang tiến triển khá roài nha