Chương 71

Tùy Chỉnh

  chúc mừng các anh daesang nha <3 <3 
#238 thuộc fanfiction
[ Lược bỏ một đoạn HoSeok đưa Uông Tiểu Quốc từ hiệu làm tóc về. ]

Uông Tiểu Quốc khó chịu đi nhanh về phía phòng ngủ, đang định mở cửa bước vào, đột nhiên lại bị người đưa tay ngăn trở.
"Uông tiên sinh, đây không phải là nơi cậu có thể tiến vào." Doãn Kì giơ cao tay chắn ngang trước mặt Uông Tiểu Quốc, giọng nói lãnh đạm đòi mạng.
"Tôi không thể tiến vào?" Uông Tiểu Quốc cao giọng chất vấn, lần này thật sự là đủ, thật sự là quá đủ, cậu không thể chịu đựng thêm được nữa. Bọn họ dựa vào cái gì mà dám đối xử với cậu như vậy? Chẳng qua chỉ là đám thủ hạ thấp kém của Taehyung mà thôi, hừ!
"Đúng vậy, cậu không thể." Doãn Kì mặt không đổi sắc nói xong, cậu cũng chỉ đang muốn tốt cho cậu ta mà thôi. Nếu cô ta cố tình tiến vào, vậy thì...
"Thôi đi, tôi chịu đủ hai người các cậu rồi!" Uông Tiểu Quốc tức đến phát run, chỉ thẳng tay vào mặt Doãn Kì, "Tôi nhất định sẽ bảo Taehyung không buông tha cho các cậu, nhớ lấy!"
"Uông tiên sinh, tốt nhất là cậu đừng nên cố gắng bước qua cánh cửa này, bởi vì, tuyệt đối cậu sẽ trả giá thật nhiều." Doãn Kì buông tay xuống, thản nhiên cảnh cáo thêm lần nữa.
Nếu chính phẩm đã xuất hiện, như vậy, thế thân cũng nên rút lui về phía sau. Nơi này đã không còn đất diễn cho cậu ta, nếu thức thời, hãy mang theo tất cả những thứ chủ nhân đã đã cho rời đi càng xa càng tốt.
"Nhưng tôi lại cứ muốn bước vào đấy, có sao không?" Uông Tiểu Quốc cười lạnh một tiếng, hơi hất cằm lên thách thức Doãn Kì. Cậu ta tưởng mình là cánh tay phải của Taehyung thì nói gì cậu sẽ nghe nấy sao? Thôi đi, Taehyung sủng cậu như vậy, làm sao có thể không cho cậu tiến vào nơi này, đấy là còn chưa kể, mấy ngày qua cậu vẫn ở cùng anh trong đó không phải sao?
"Chính phẩm đã trở lại, Uông tiên sinh, cậu đã rời đi được rồi." Uông Tiểu Quốc là một người thông minh, cậu tin chắc rằng cậu ta sẽ không ngốc tới mức tự mình đi tìm chết.
"Cái gì chính phẩm?" Uông Tiểu Quốc hơi hơi sửng sốt, dường như vẫn chưa kịp tiêu hóa lời Doãn Kì vừa nói ra.
"Chàng trai mà chủ nhân muốn tìm đã trở lại, cậu cũng nên biết sớm." Doãn Kì thản nhiên nhìn cậu, khóe môi cong lên một nụ cười hàm ý.
Uông Tiểu Quốc lui về phía sau từng bước, không thể tin vào điều mình vừa nghe được. Như thế nào cậu mới đi ra ngoài một hồi, nơi này đã thay đổi chóng mặt như vậy?
Chàng trai kia đã trở lại sao? Anh đã nhớ lại tất cả? Những gì cậu liều mạng làm giờ đây đã trở thành vô nghĩa?
"Làm sao có thể như vậy được, làm sao có thể?" Cậu ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn cánh cửa đang đóng chặt ở đằng kia, nơi đó có Taehyung, cùng với 'Tiểu Quốc chính phẩm', Tuấn Chung Quốc sao?
Không, cậu không tin!
'Phịch' một tiếng, Uông Tiểu Quốc dùng sức đẩy tung cửa ra, khiến cho sắc mặt của Ho Seok cùng Doãn Kì nháy mắt trở nên trắng bệch.
Một người nam nhân đứng ở trong bóng đêm, anh chậm rãi tiến ra ngoài từng bước một, mà chành trai ở phía sau anh dường như vẫn đang yên lặng ngủ.
"Ai cho cậu đẩy cửa? Ai cho cậu cãi lộn ở chỗ này?" Taehyung đi tới trước mặt Uông Tiểu Quốc, dùng cơ thể cao lớn che khuất tầm nhìn của cậu, lạnh giọng chất vấn.
"Taehyung, đều là bọn họ không tốt, bọn họ không cho em đi vào." Dường như hiện tại Uông Tiểu Quốc đã bị sốc tới mức không biết quan sát sắc mặt người khác, cậu kéo lấy tay anh, lại chỉ chỉ sang phía Doãn Kì cùng Ho Seok.
"Bỏ tay của cậu ra." Giọng nói của anh cực kì nhẹ, dường như là đang cố ý duy trì một loại im lặng đến quỷ dị.
"Taehyung..." Uông Tiểu Quốc có chút xấu hổ đặt tay ở giữa không trung, không biết nên thả xuống hay tiếp tục kéo anh lại.
"Taehyung, anh làm sao vậy? Em là Tiểu Quốc của anh đây mà?" Cậu vôi vàng vuốt qua mấy sợi tóc hỗn độn trên trán, chỉ sợ anh không nhận ra mình. Khuôn mặt vốn luôn xinh đẹp kiêu kỳ lúc này lại mang theo vài phần chật vật cùng mỏi mệt.
"Chính cậu cũng biết, Tiểu Quốc của tôi không phải là cậu." Giọng nói của anh vẫn nhẹ nhàng như cũ, lúc này lại đang trầm trọng đánh vào trong lòng Uông Tiểu Quốc.
Tiểu Quốc của anh cho tới bây giờ cũng không phải là cậu, từ đầu tới cuối cậu chỉ là một kẻ thay thế mà thôi, anh tin cậu hoàn toàn hiểu rõ điều được đó.
"Nhưng là, anh đối xử với em tốt như vậy, rõ ràng anh chính là yêu em." Uông Tiểu Quốc vội vàng nói xong, mọi chuyện xảy ra chỉ trong vòng mấy tiếng đồng hồ, quá nhanh, khiến cho cậu không thể tin nổi. (quá nhanh quá nguy hiểm)
"Cậu nghĩ như vậy sao?" Taehyung tới gần cậu, trong ánh mắt chỉ có lãnh khốc cùng vô tình, ngay cả giọng nói cũng trở thành lạnh nhạt.
Uông Tiểu Quốc cứng người nhìn anh, 'cậu nghĩ vậy sao?', thật sự cậu biết mình cũng không hề nghĩ vậy. Ngay từ đầu cậu đã ngờ ngợ rằng anh luôn cố coi cậu như là một người khác, cảm giác ấy ngày càng trở nên rõ rệt theo thời gian, nhất là khi cậu phát hiện ra bản báo cáo kia. Chỉ là, cậu vẫn nghĩ anh sẽ quên, cậu nghĩ, cậu có đủ bản lĩnh làm cho anh quên, đâu ngờ rằng người tính không bằng trời tính. Chàng trai kia đã trở lại, anh có được người anh cần tìm, như vậy cậu thì sao? Kẻ thay thế này phải làm gì bây giờ?
Taehyung nói xong, thản nhiên xoay người bước vào trong phòng, tự tay khép chặt cửa lại. Anh tin lần này sẽ không còn kẻ nào dám tự tiện mở nó ra nữa, nhất là, Uông Tiểu Quốc.
Uông Tiểu Quốc sững sờ ở tại chỗ một hồi lâu, sau đó dứt khoát xoay người rời đi. Cậu sẽ không chịu nhận thua dễ dàng như vậy đâu, còn chưa nghe đến chính miệng Taehyung nói từ chối thì nhất quyết cậu sẽ không bỏ cuộc.
Anh tốt với cậu như vậy, sủng ái cậu nhiều như vậy, còn vì cậu mà đi giáo huấn Uông Tiểu Đình chết tiệt kia, làm sao lại một chút cảm tình cũng không có được?
Cậu phải làm mình trở nên thật xinh đẹp, cậu không tin anh lại không động lòng, cậu không tin mình lại thua Tuấn Chung Quốc, hừ!
"Doãn Kì, chú có thể nói cho anh biết đây là có chuyện gì đang xảy ra được không?" Ho Seok tựa người vào tường, Uông Tiểu Quốc đi rồi, nhưng là, hiện tại anh cảm thấy có vài điều thực khó hiểu, cần được giải đáp ngay lập tức.
"Nếu anh muốn biết thì tự đi hỏi chủ nhân đi." Doãn Kì bĩu môi, coi thường nhìn Ho SEok.
"Nói vậy thì khác gì không nói?" Nếu có thể hỏi anh đã sớm hỏi rồi, không cần phải đi thăm dò qua thằng nhóc Mẫn Doãn Kì này làm gì. Nhìn xem nhìn xem, ánh mắt kia là có ý nghĩa gì đây?
"Chú không nói thì để anh đoán nhé? Ba tháng qua lão đại đã có một cậu trai, sau khi mất trí nhớ, ngài vẫn luôn mơ hồ nghĩ đến chàng trai kia, cho nên mới tìm Uông Tiểu Quốc làm kẻ thay thế. Hiện tại lão đại nhớ ra rồi, cho nên, chàng trai trong phòng kia mới là chính phẩm?" HO Seok lầm bầm lầu bầu nói xong, không quên nở một nụ cười đắc ý. Thấy thế nào, anh quá không minh phải không?
"Đúng một nửa." Doãn Kì hơi híp hai mắt lại một chút, trong giọng nói mang theo vài phần trầm ngâm.
"Cái gì gọi là đúng một nửa?" Ho seok oa oa kêu to, thằng nhóc này thật là đáng ghét, có chuyện gì không thể nói hẳn ra hay sao, lấp lửng được một câu là có ý gì?
"Có nghĩa là, anh chỉ đoán đúng một nửa thôi." Doãn Kì nhìn về cánh cửa đang đóng chặt ở đằng kia, ngừng lại một hồi mới nói tiếp. "Chủ nhân mất đi trí nhớ về ba tháng ở Trung Quốc, nhưng sâu trong tiềm thức, ngài vẫn luôn nhớ về một chàng trai tên là Tiểu Quốc, cũng chính vì thế mà Uông Tiểu Quốc mới được dung túng đến như vậy."
"Cái gọi là chính phẩm kia cũng không phải là chủ nhân nhớ lại rồi tìm được, mà là cậu ấy tự mình tìm được chủ nhân."
"Kia không phải tốt lắm sao? Lão đại tìm được chàng trai mình hằng mong nhớ, có gì đâu mà sao mặt mũi chú như đưa đám vậy?"
"Đúng vậy, là rất tốt, chỉ là, vì rất tốt, cho nên cảm giác không quá chân thật."
...
Uông Tiểu Quốc tựa người vào tường, cậu đã ngồi trong căn phòng này rất lâu, để thất thần, cũng là để suy nghĩ.
Suy nghĩ về tương lai ảm đạm của mình.
Nếu như chưa từng có được, vậy thì sẽ không phải phiền não cùng đau khổ như lúc này. Có lẽ sẽ suy nghĩ, sẽ tiếc nuối, nhưng là, sẽ không tuyệt vọng vào tương lai.
Ông trời đã cho cậu chiếm được, nam nhân cao quý kia đã từng thuộc về cậu, anh cho cậu lên thiên đường, lúc này đây lại đẩy cậu xuống địa ngục.
Kẻ thế thân, một thân phận thực đáng buồn làm sao.
Cậu đột nhiên có loại xúc động muốn cười, nhưng cậu biết, đây không phải là thời điểm để nổi điên. Nam nhân kia không phải là một người tốt, anh giết người không nháy mắt, anh tàn nhẫn, anh lãnh huyết vô tình. Cho nên, cậu không muốn chọc tức anh, cậu phải thật bình tĩnh, suy nghĩ thật kĩ càng.
Nếu như bây giờ cậu vẫn có thể bình an vô sự ngồi đây, nghĩa là chuyện tư liệu kia vẫn chưa hề bị người phát giác, cũng có nghĩa, cậu vẫn chưa hề hết cơ hội.
Tuấn Chung Quốc sao? Cậu còn không có nhận thua đâu!
Cười lạnh một tiếng, cậu bước nhanh ra ngoài, đi đến trước căn phòng mà chỉ mới vài giờ trước thôi, cậu còn được sung sướng cười đùa ở trong đó.
Doãn Kì cùng Ho Seok vẫn đứng kia, xem bộ dáng của bọn họ, dường như từ lúc đó tới giờ vẫn chưa hề rời đi nơi này.
Thoạt nhìn thật đúng là ân ái mặn nồng a, lâu như vậy cũng chưa ra khỏi phòng nửa bước.

Cậu cuối cùng cũng hiểu được, vì sao cho tới bây giờ anh cũng không nguyện ý chạm vào cậu, cho tới bây giờ cũng chỉ thích mái tóc thẳng của cậu, cho tới bây giờ cũng chỉ muốn cậu dùng dầu bạc hà để tắm rửa.
Thì ra, anh vẫn luôn coi cậu là một kẻ thay thế nực cười.
Nhưng là, kẻ thay thế này cũng có tôn nghiêm, cũng biết chán ghét khi bị người chà đạp.
Chờ đợi thật lâu, cuối cùng thì cánh cửa cũng mở, một đôi tình nhân tình tứ từ bên trong đi ra.
Nam nhân có ngũ quan hoàn mỹ tuyệt luân, ánh mắt luôn trầm tĩnh lạnh lùng lúc này lại đang ôn nhu dịu dàng nhìn chàng trai trong lòng. Mà chàng trai kia cũng mềm yếu ghé vào lòng anh, chỉ lộ ra một mái tóc dài thẳng mượt, dường như là luôn được chăm chút tử tế.
Uông Tiểu Quốc khẽ nheo lại hai mắt, luôn cảm giác có gì đó là lạ. Chàng trai kia hẳn là thực gầy mới đúng, dáng người đâu thể cuốn hút như vậy, hơn nữa cậu ta đang mang thai không phải sao?
Càng xem càng cảm thấy kỳ quái, thẳng đến khi một khuôn mặt xinh đẹp lọt vào tầm mắt của cậu, khiến cậu kinh ngạc thiếu chút nữa kinh hô ra tiếng. Người kia, đâu phải là Tuấn Chung Quốc?
"Taehyung cậu ta là ai?" Uông Tiểu Quốc vội vàng chạy đuổi theo bọn họ, phẫn hận nhìn chàng trai đang tựa vào lòng anh. Nếu cậu ta thật là Tuấn Chung Quốc, cậu có thể nhận thua, bởi vì cậu tâm phục khẩu phục, nhưng là cậu biết, cậu ta tuyệt đối không phải.
Chàng trai đột nhiên xuất hiện này là ai, tại sao lại trắng trợn cướp đi tất cả của cậu như vậy?
"Tại hưởng, cậu ấy đang gọi anh kìa, anh có muốn qua đó xem một chút không?" Hiểu Minh nghiêng đầu nhìn Uông Tiểu Quốc, đáy mắt hơi nổi lên một tia khó lường.
Taehyung vội vàng ôm Hiểu Minh vào trong lòng, vội vàng nhẹ giọng giải thích."Thực xin lỗi, Tiểu Quốc, chuyện của cậu ta lát nữa anh sẽ kể cho em nghe, đừng tức giận, cũng không cần sợ hãi, được không?"
Uông Tiểu Quốc nghe được Taehyung gọi tên chàng trai kia, ánh mắt không khỏi trợn to hơn một chút.
Tiểu Quốc, lại thêm một Quốc nữa? Như vậy, Tuấn Chung Quốc...
Lúc này cậu thật sự không thẻ hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa, tất cả đều rối như một mớ bòng bong. Cậu nghĩ đó là Tuấn Chung Quốc, kết quả lại không phải, như vậy, cậu ta là ai, tại sao lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh Taehyung?
Bọn họ nói cậu là đồ rởm, nhưng nếu kẻ đang đứng kia được anh coi là 'Tiểu Quốc', như vậy thì cũng chỉ là một thứ đồ rởm khác mà thôi.
"Ho Seok, đuổi cậu ta về Anh quốc ngay đi." Ngay từ đầu Uông Tiểu Quốc với anh cũng chỉ là một quân cờ, bây giờ quân cờ đó vô dụng, anh cũng nên vứt bỏ.
"Taehyung, em không muốn trở về, cô gái kia không phải là..." Nói tới đây, nửa câu sau của cậu thật không có cách nào phát ra tiếp, nếu bây giờ cậu nói, liệu bọn họ có tin không? Mà nếu tin, liệu bọn họ sẽ đối xử với cậu như thế nào?
Ngay tại lúc còn đang do dự có nên nói hay không, Ho Seok đã đi tới kéo cậu rời đi, sau đó lạnh lùng nhét vào trong xe như một thứ hàng phế thải. Cậu chồm người ra phía sau, hung hăng trừng mắt về nơi Taehyung đang đứng, có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể bất lực bị đưa đi khỏi mảnh đất mình vẫn luôn muốn ruồng bỏ.
Dễ dàng chiếm được, lại dễ dàng mất đi.
Cậu hận, cậu hận, cậu thật sự rất hận!
Cậu nắm chặt bàn tay, muốn dùng đau đớn để ghi tạc sự sỉ nhục này vào trong cốt tủy. Cậu là thế thân, cậu là đồ rởm, cậu ở trong lòng anh chẳng đáng một xu.
Nhưng là, chàng trai hiện tại tên là 'Tiểu quốc' kia thì tính sao?
"A..." Cười lạnh một tiếng, Kim Taehyung, anh liền thật sự nhẫn tâm đến vậy ư? Là anh đến trêu chọc tôi trước, lúc này đây lại muốn khinh bỉ đá văng tôi đi? Không dễ dàng như vậy đâu, Uông Tiểu Quốc này không phải là thứ đồ giá rẻ để anh muốn lấy thì lấy, muốn vứt thì vứt.
Tôi có suy nghĩ, cũng có tôn nghiêm của riêng mình.
Trên thế giới này, có một loại cảm tình tên là yêu, thì đương nhiên cũng có một loại cảm tình tên là hận.
Không chiếm được, vậy thì phá huỷ, yêu không nổi, như vậy liền hận đi.
Cậu ngửa đầu cười điên cuồng, mà cười to một hồi lâu, không hiểu sao ánh mắt lại trở nên cay xè đẫm lệ. Đúng vậy, cậu khóc, khóc cho số phận bất hạnh lúc này lại càng trở nên đáng buồn của mình.
Đám người vô tình kia, nhất định là bọn họ đang cười to cho sự ngu xuẩn của cậu đi?
Đứng trên con đường vắng vẻ, gió mùa đông không ngừng quất vào thân thể cậu, lạnh buốt. Nhưng là, cậu vẫn đứng ở nơi đó, hai tay ôm ngực, tóc đen thỉnh thoảng phất qua đôi mắt, phá lệ âm trầm.
Trên thế giới này, không phải người nào cũng là một con cừu trắng, cũng không phải ngườinào cũng thiện lương nhân hậu.
Nhìn về phía chiếc xe vừa rời đi, cậu cong môi bật ra một tiếng cười lạnh lẽo.
...
Taehyung khép lại tư liệu về Hiểu Minh, quả nhiên là như vậy! Anh đứng lên đi đến ngăn bảo mật, đưa tay định nhấn ra một dãy số, cuối cùng lại thở dài rút về. Có lẽ, anh sẽ không bao giờ cần bộ quần áo này nữa, hãy để nó được vĩnh viễn đặt ở nơi này đi.
Hiểu Minh, em họ của Vô Quý thần, con gái duy nhất của tổng tài tập đoàn Vô thị, vừa mới du học trở về. Lý lịch của cậu rất đơn giản, vừa xem liền hiểu ngay, thành tích vượt bậc, dung nhan hơn người, tất cả đều có thể nói là hoàn mỹ.
Nhưng là, một chàng trai hoàn mỹ như vậy, không hiểu sao lại từ bi nhặt về một nam nhân vất vưởng trên đường, hơn nữa trí lực của nam nhân này còn khiến cho người ta phải lắc đầu ngán ngẩm.
Tất nhiên, cha và anh họ của cậu kịch liệt phản đối, bọn họ dùng thế lực chèn ép cậu, bắt cậu phải bỏ nam nhân kia, nhưng cậu sống chết không chịu. Vì anh, cậu chấp nhận sống một cuộc sống vất vả bần hàn, làm đủ mọi công việc nặng nhọc để kiếm tiền sinh hoạt. Nhưng ngờ đâu, có một ngày anh biến mất không trở lại, khiến cậu đau khổ mãi không thôi, mà mọi tư liệu về anh đã bị anh họ của cậu tìm cách xóa sạch, không muốn để ai biết em trai mình từng qua lại với một nam nhân thấp kém như vậy.
Thì ra là thế, Taehyung phức tạp nheo hai mắt lại, thì ra địch ý của anh dành cho Vô Quý Thần chính là vì nguyên nhân này. Trách không được ngày đó nhìn thấy anh, bộ dạng của hắn ta lại sửng sốt như vậy, rõ ràng là có tật giật mình.
Bọn họ đều muốn ngăn cản cậu và anh gặp mặt, nhưng là thật không ngờ phải không, cuối cùng anh vẫn tìm được cậu, mà lúc này đây, anh quyết sẽ không buông tay lần nữa.
Cửa bị người nhẹ nhàng đẩy ra, anh không quay đầu lại cũng có thể biết được đó là ai, khóe môi đạm đạm cong lên một ý cười sạch sẽ.
"Tiểu Quốc." Taehyung than nhẹ một tiếng, xoay người đem cậu ôm vào trong lòng, mà Hiểu Minh chính là ngẩng đầu nhìn anh. "Làm sao anh biết đó là em?" Cậu hơi chu môi lên làm nũng, khiến anh có chút buồn cười, vươn tay véo nhẹ vào má cậu.
Yên lặng nhắm hai mắt lại, anh đem cằm gác lên đầu cậu, lại đột nhiên cảm thấy có chút khó khăn.
"Tiểu Quốc, em cao lên phải không?" Taehyung vô ý thức nói ra những lời này, cũng là làm cho hai người cùng sửng sốt một chút.
Ánh mắt Hiểu Minh rất nhanh nổi lên một làn hơi nước, cậu lấy tay giận dỗi đánh vào ngực anh, trong giọng nói tràn ngập lên án. "Tại Hưởng tệ nhất, đã quên sạch sẽ mọi chuyện về em rồi, một chút trí nhớ cũng không có! Từ trước tới nay em vẫn luôn là thế này, biết không?"
"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, là anh không đúng, Tiểu Quốc, đừng khóc, đừng khóc..." Taehyung vội vàng dỗ cậu, bỗng nhiên cảm thấy chân tay luống cuống vô cùng.
Tuy rằng vẫn chưa hề nhớ ra được mọi chuyện, nhưng là, anh biết mình đã yêu chàng trai này vào tận trong xương tủy, không muốn mất đi, không thể làm cậu đau lòng. (xai rồi ông nội ông yêu người tên là tiểu Quốc chứ ko phải là con người hiểu minh... chặc chặc)
Hiểu Minh thế này mới an tâm tựa vào lòng anh, dù rằng, bản thân vẫn vô cùng khó chịu vì bị gọi bằng tên của một chàng trai khác.
"Tại hưởng, khi nào thì chúng ta đi Anh quốc?" Cậu ngẩng đầu, vươn tay vuốt ve khuôn mặt hoàn mỹ của nam nhân, dịu giọng hỏi.
"Sao lại vội như vậy, không lẽ là muốn gả cho anh, sau đó nhanh chóng sinh cho anh một đứa nhỏ?" Taehyung sủng nịch cười, khó được một lần trong đời hài hước nói giỡn.
"Tại Hưởng." Hiểu Minh đỏ mặt thẹn thùng. Dù gì bọn họ cũng coi như là người xa lạ, nhanh như vậy đàm hôn luận gả, thật sự có chút sớm. Nhưng là, có thể trở thành vợ của một nam nhân vĩ đại như anh, đương nhiên cũng là đièu cậu cầu còn không được.
Hơn nữa, chỉ có kết hôn mới là tấm vé thông hành an toàn nhất, đảm bảo rằng cho dù sau này có một ngày anh nhớ lại mọi chuyện, cậu cũng sẽ không trở thành Uông Tiểu Quốc thứ hai. Khi toàn thế giới đã biết Vô Hiểu Minh là vợ của Kim taehyung, tất cả quá khứ sẽ chỉ là phù du. 
Về phần đứa nhỏ, nghĩ tới về sau hai người sẽ có tiếp xúc thân mật, khuôn mặt của cậu đột nhiên trở nên đỏ bừng.
Mà Taehyung chính là cười cười, ôm chặt cậu hơn một chút, thân mật hôn lên từng sợi tóc của cậu, ánh mắt của cậu, cuối cùng, là đôi môi đỏ mọng.
Bọn họ tinh tế khiêu khích, ôn nhu dây dưa, tất cả thoạt nhìn đều là duy mỹ như vậy.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, một đêm yêu say đắm được hai người bí mật khóa lại ở trong phòng... 
mị ức chế ...... ucccccc cheeeeeeeeee