Đọc Truyện theo thể loại
  chúc mừng các anh daesang nha <3 <3 
#238 thuộc fanfiction
[ Lược bỏ một đoạn HoSeok đưa Uông Tiểu Quốc từ hiệu làm tóc về. ]

Uông Tiểu Quốc khó chịu đi nhanh về phía phòng ngủ, đang định mở cửa bước vào, đột nhiên lại bị người đưa tay ngăn trở.
"Uông tiên sinh, đây không phải là nơi cậu có thể tiến vào." Doãn Kì giơ cao tay chắn ngang trước mặt Uông Tiểu Quốc, giọng nói lãnh đạm đòi mạng.
"Tôi không thể tiến vào?" Uông Tiểu Quốc cao giọng chất vấn, lần này thật sự là đủ, thật sự là quá đủ, cậu không thể chịu đựng thêm được nữa. Bọn họ dựa vào cái gì mà dám đối xử với cậu như vậy? Chẳng qua chỉ là đám thủ hạ thấp kém của Taehyung mà thôi, hừ!
"Đúng vậy, cậu không thể." Doãn Kì mặt không đổi sắc nói xong, cậu cũng chỉ đang muốn tốt cho cậu ta mà thôi. Nếu cô ta cố tình tiến vào, vậy thì...
"Thôi đi, tôi chịu đủ hai người các cậu rồi!" Uông Tiểu Quốc tức đến phát run, chỉ thẳng tay vào mặt Doãn Kì, "Tôi nhất định sẽ bảo Taehyung không buông tha cho các cậu, nhớ lấy!"
"Uông tiên sinh, tốt nhất là cậu đừng nên cố gắng bước qua cánh cửa này, bởi vì, tuyệt đối cậu sẽ trả giá thật nhiều." Doãn Kì buông tay xuống, thản nhiên cảnh cáo thêm lần nữa.
Nếu chính phẩm đã xuất hiện, như vậy, thế thân cũng nên rút lui về phía sau. Nơi này đã không còn đất diễn cho cậu ta, nếu thức thời, hãy mang theo tất cả những thứ chủ nhân đã đã cho rời đi càng xa càng tốt.
"Nhưng tôi lại cứ muốn bước vào đấy, có sao không?" Uông Tiểu Quốc cười lạnh một tiếng, hơi hất cằm lên thách thức Doãn Kì. Cậu ta tưởng mình là cánh tay phải của Taehyung thì nói gì cậu sẽ nghe nấy sao? Thôi đi, Taehyung sủng cậu như vậy, làm sao có thể không cho cậu tiến vào nơi này, đấy là còn chưa kể, mấy ngày qua cậu vẫn ở cùng anh trong đó không phải sao?
"Chính phẩm đã trở lại, Uông tiên sinh, cậu đã rời đi được rồi." Uông Tiểu Quốc là một người thông minh, cậu tin chắc rằng cậu ta sẽ không ngốc tới mức tự mình đi tìm chết.
"Cái gì chính phẩm?" Uông Tiểu Quốc hơi hơi sửng sốt, dường như vẫn chưa kịp tiêu hóa lời Doãn Kì vừa nói ra.
"Chàng trai mà chủ nhân muốn tìm đã trở lại, cậu cũng nên biết sớm." Doãn Kì thản nhiên nhìn cậu, khóe môi cong lên một nụ cười hàm ý.
Uông Tiểu Quốc lui về phía sau từng bước, không thể tin vào điều mình vừa nghe được. Như thế nào cậu mới đi ra ngoài một hồi, nơi này đã thay đổi chóng mặt như vậy?
Chàng trai kia đã trở lại sao? Anh đã nhớ lại tất cả? Những gì cậu liều mạng làm giờ đây đã trở thành vô nghĩa?
"Làm sao có thể như vậy được, làm sao có thể?" Cậu ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn cánh cửa đang đóng chặt ở đằng kia, nơi đó có Taehyung, cùng với 'Tiểu Quốc chính phẩm', Tuấn Chung Quốc sao?
Không, cậu không tin!
'Phịch' một tiếng, Uông Tiểu Quốc dùng sức đẩy tung cửa ra, khiến cho sắc mặt của Ho Seok cùng Doãn Kì nháy mắt trở nên trắng bệch.
Một người nam nhân đứng ở trong bóng đêm, anh chậm rãi tiến ra ngoài từng bước một, mà chành trai ở phía sau anh dường như vẫn đang yên lặng ngủ.
"Ai cho cậu đẩy cửa? Ai cho cậu cãi lộn ở chỗ này?" Taehyung đi tới trước mặt Uông Tiểu Quốc, dùng cơ thể cao lớn che khuất tầm nhìn của cậu, lạnh giọng chất vấn.
"Taehyung, đều là bọn họ không tốt, bọn họ không cho em đi vào." Dường như hiện tại Uông Tiểu Quốc đã bị sốc tới mức không biết quan sát sắc mặt người khác, cậu kéo lấy tay anh, lại chỉ chỉ sang phía Doãn Kì cùng Ho Seok.
"Bỏ tay của cậu ra." Giọng nói của anh cực kì nhẹ, dường như là đang cố ý duy trì một loại im lặng đến quỷ dị.
"Taehyung..." Uông Tiểu Quốc có chút xấu hổ đặt tay ở giữa không trung, không biết nên thả xuống hay tiếp tục kéo anh lại.
"Taehyung, anh làm sao vậy? Em là Tiểu Quốc của anh đây mà?" Cậu vôi vàng vuốt qua mấy sợi tóc hỗn độn trên trán, chỉ sợ anh không nhận ra mình. Khuôn mặt vốn luôn xinh đẹp kiêu kỳ lúc này lại mang theo vài phần chật vật cùng mỏi mệt.
"Chính cậu cũng biết, Tiểu Quốc của tôi không phải là cậu." Giọng nói của anh vẫn nhẹ nhàng như cũ, lúc này lại đang trầm trọng đánh vào trong lòng Uông Tiểu Quốc.
Tiểu Quốc của anh cho tới bây giờ cũng không phải là cậu, từ đầu tới cuối cậu chỉ là một kẻ thay thế mà thôi, anh tin cậu hoàn toàn hiểu rõ điều được đó.
"Nhưng là, anh đối xử với em tốt như vậy, rõ ràng anh chính là yêu em." Uông Tiểu Quốc vội vàng nói xong, mọi chuyện xảy ra chỉ trong vòng mấy tiếng đồng hồ, quá nhanh, khiến cho cậu không thể tin nổi. (quá nhanh quá nguy hiểm)
"Cậu nghĩ như vậy sao?" Taehyung tới gần cậu, trong ánh mắt chỉ có lãnh khốc cùng vô tình, ngay cả giọng nói cũng trở thành lạnh nhạt.
Uông Tiểu Quốc cứng người nhìn anh, 'cậu nghĩ vậy sao?', thật sự cậu biết mình cũng không hề nghĩ vậy. Ngay từ đầu cậu đã ngờ ngợ rằng anh luôn cố coi cậu như là một người khác, cảm giác ấy ngày càng trở nên rõ rệt theo thời gian, nhất là khi cậu phát hiện ra bản báo cáo kia. Chỉ là, cậu vẫn nghĩ anh sẽ quên, cậu nghĩ, cậu có đủ bản lĩnh làm cho anh quên, đâu ngờ rằng người tính không bằng trời tính. Chàng trai kia đã trở lại, anh có được người anh cần tìm, như vậy cậu thì sao? Kẻ thay thế này phải làm gì bây giờ?
Taehyung nói xong, thản nhiên xoay người bước vào trong phòng, tự tay khép chặt cửa lại. Anh tin lần này sẽ không còn kẻ nào dám tự tiện mở nó ra nữa, nhất là, Uông Tiểu Quốc.
Uông Tiểu Quốc sững sờ ở tại chỗ một hồi lâu, sau đó dứt khoát xoay người rời đi. Cậu sẽ không chịu nhận thua dễ dàng như vậy đâu, còn chưa nghe đến chính miệng Taehyung nói từ chối thì nhất quyết cậu sẽ không bỏ cuộc.
Anh tốt với cậu như vậy, sủng ái cậu nhiều như vậy, còn vì cậu mà đi giáo huấn Uông Tiểu Đình chết tiệt kia, làm sao lại một chút cảm tình cũng không có được?
Cậu phải làm mình trở nên thật xinh đẹp, cậu không tin anh lại không động lòng, cậu không tin mình lại thua Tuấn Chung Quốc, hừ!
"Doãn Kì, chú có thể nói cho anh biết đây là có chuyện gì đang xảy ra được không?" Ho Seok tựa người vào tường, Uông Tiểu Quốc đi rồi, nhưng là, hiện tại anh cảm thấy có vài điều thực khó hiểu, cần được giải đáp ngay lập tức.
"Nếu anh muốn biết thì tự đi hỏi chủ nhân đi." Doãn Kì bĩu môi, coi thường nhìn Ho SEok.
"Nói vậy thì khác gì không nói?" Nếu có thể hỏi anh đã sớm hỏi rồi, không cần phải đi thăm dò qua thằng nhóc Mẫn Doãn Kì này làm gì. Nhìn xem nhìn xem, ánh mắt kia là có ý nghĩa gì đây?
"Chú không nói thì để anh đoán nhé? Ba tháng qua lão đại đã có một cậu trai, sau khi mất trí nhớ, ngài vẫn luôn mơ hồ nghĩ đến chàng trai kia, cho nên mới tìm Uông Tiểu Quốc làm kẻ thay thế. Hiện tại lão đại nhớ ra rồi, cho nên, chàng trai trong phòng kia mới là chính phẩm?" HO Seok lầm bầm lầu bầu nói xong, không quên nở một nụ cười đắc ý. Thấy thế nào, anh quá không minh phải không?
"Đúng một nửa." Doãn Kì hơi híp hai mắt lại một chút, trong giọng nói mang theo vài phần trầm ngâm.
"Cái gì gọi là đúng một nửa?" Ho seok oa oa kêu to, thằng nhóc này thật là đáng ghét, có chuyện gì không thể nói hẳn ra hay sao, lấp lửng được một câu là có ý gì?
"Có nghĩa là, anh chỉ đoán đúng một nửa thôi." Doãn Kì nhìn về cánh cửa đang đóng chặt ở đằng kia, ngừng lại một hồi mới nói tiếp. "Chủ nhân mất

«  Chương 70

Chương 72 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm