Chương 70

Tùy Chỉnh

  "Tiểu Quốc, rốt cục thì anh cũng tìm được em rồi..." Tuy trí nhớ về ba tháng qua vẫn chưa hề khôi phục, nhưng là, chàng trai này có vòng cổ của anh, gọi anh bằng cái tên chỉ mình anh và 'người kia' biết. Như vậy, nếu cậu không phải là Tiểu Quốc, ai còn có thể là Tiểu Quốc được?
Doãn Kì đứng ở phía xa nghiêng đầu nhìn bọn họ, phức tạp khẽ nheo lại hai mắt. Cậu luôn cảm giác chuyện này có chút không thích hợp, dường như là diễn ra quá thuận lợi, rất tự nhiên, cho nên, lại có phần thiếu chân thật.
Cảm giác rất kỳ quái, thật sự rất kỳ quái, nhưng là, lại không thể nói rõ được kỳ quái ở điểm nào.
Chủ nhân của cậu luôn là một người cực kì cẩn thận, cũng vô cùng tàn nhẫn, thế nên từ trước tới giờ vẫn chưa từng có ai dám lừa gạt ngài, có lẽ, chính chàng trai này cũng không phải là ngoại lệ. Thẳng thắn mà nói, cậu ta thật sự rất xinh đẹp, thuận mắt hơn nhiều so với Uông Tiểu Quốc, cho nên, nếu đây thật sự là 'Tiểu Quốc' chính phẩm, cậu sẽ không có gì để phản đối.
Tất nhiên, cậu nhấn mạnh vào từ 'nếu'.
Bên trong xe, Taehyung ôm chặt chàng trai trong lòng, chỉ sợ cậu sẽ mất tích một lần nữa.
Cậu nói, cậu đã phải đợi anh thật lâu.
Cậu nói, cậu chờ thực vất vả.
Cậu nói, mỗi ngày cậu đều khóc đợi anh về.
Mỗi câu nói của cậu đều như một nhát dao cứa vào lòng anh, khiến anh đau đớn muốn chết. Tiểu Quốc của anh không nên phải chịu khổ như vậy, không nên.
"Tiểu Quốc, thực xin lỗi, là tại anh đã quên mất em." Taehyung nâng lên khuôn mặt của cậu, đau lòng nói.
"Tại Hưởng." Ánh mắt của Hiểu Minh hơi hơi tối lại, quả nhiên, mọi việc diễn ra giống như anh họ đã dự liệu. Taehyung không nhớ lại, nhưng cũng không hoài nghi điều gì.
Chỉ cần cậu có thể nhân cơ hội này tóm chặt lấy Taehyung, như vậy, về sau bọn họ sẽ vĩnh viễn được ở cùng một chỗ.
"Tại Hưởng, anh nhầm rồi, tên em là Hiểu Minh." HIểu Minh phiền não nhíu chặt hai hàng lông mày xinh đẹp, khiến cho Taehyung có chút luống cuống tay chân. Anh vội vàng đặt tay lên trán cậu, vuốt nhẹ vào chỗ mi tâm, chỉ sợ sẽ làm cậu bị đau. Ở trong ý thức của anh, dường như chàng trai này rất yếu, rất yếu, cần được anh bảo vệ. (đó là Tiểu Quốc chính cống còn con hàng fake này khoẻ như trâu)
Nhưng là, vì sao cậu lại nói với anh cậu không phải là Tiểu Quốc? Trong trí nhớ của anh chỉ có hai từ 'Tiểu Quốc' duy nhất, chưa từng tồn tại hai từ 'HIểu Minh'.
"Tiểu Quốc là nhũ danh của em." Hiểu MInh dùng sức nắm chặt hai tay, môi dưới cũng bị cắn cho sưng đỏ, bộ dáng khó chịu vô cùng.
"Thực xin lỗi, Tiểu Quốc, thực xin lỗi." Taehyung cúi người xuống, cẩn thận hôn lên môi cậu, nhẹ giọng dỗ dành. Anh không muốn cậu phiền lòng, Tiểu Quốc của anh, phải luôn được vui vẻ mới đúng.
doãn Kì nhìn hai người phía sau thân mật qua gương chiếu hậu, vẫn cảm giác có chút không ăn khớp, cảm giác có chút... chán ghét.
Đây thật sự là chính phẩm sao?
Hẳn là vậy đi, ngay cả chủ nhân cũng không hoài nghi, như vậy, cậu cũng không nên suy nghĩ nhiều làm gì.
Dừng xe lại trước cửa khách sạn, Doãn Kì  bước xuống nhìn quanh một vòng,xem ra Ho Seok vẫn chưa đi đón Uông Tiểu Quốc trở lại.
Thật đáng tiếc, cậu còn đang mong chờ được xem một hồi kịch hay. Nhưng không sao, sớm muộn gì chuyện này cũng sẽ xảy ra, phản ứng của Uông Tiểu Quốc lúc đó nhất định sẽ vô cùng thú vị.
Cửa xe được mở ra lần nữa, Taehyung bước xuống trước, sau đó, vô cùng tự nhiên ôm lấy Hiểu Minh vào lòng.
"Tại Hưởng, đừng như vậy, bỏ em xuống đi." hiểu MInh đánh nhẹ vào ngực anh, hai gò má hơi trở nên ửng đỏ, hiển nhiên là có chút ngại ngùng.
"Bảo anh buông ra? Đó là chuyện không có khả năng." Thật vất vả mới tìm lại được cậu, làm sao anh có thể buông tay lần nữa? Mấy tháng qua, không buổi tối nào là anh được ngủ yên giấc. Anh luôn nhìn vào Uông Tiểu Quốc, cố gắng tìm lại một chút cảm giác quen thuộc, nhưng đổi lại chỉ được thất vọng, không hơn.
"Anh sẽ không buông tay, vĩnh viễn cũng không buông tay, em là của anh, Tiểu Quốc, em là của anh..." Anh chạm nhẹ chóp mũi của mình vào mũi của cậu, nhẹ giọng nỉ non. Gương mặt mờ ảo trong mộng kia, cuối cùng cũng đã trở nên chân thật, anh có thể chạm vào, có thể hôn, thậm chí, có thể ôm chặt lấy cậu, vĩnh viễn không thả ra.
Hiểu Minh vốn đang vô cùng cảm động, lại bị một chữ 'Tiểu Quốc' phá hỏng hết tâm tình. Cậu vùi đầu vào ngực anh, thử đề nghị một lần.
"Tưởng, về sau gọi em là Minh Minh được không?"
Taehyung hơi sửng sốt một chút, rất nhanh lại cười cười. "Em vốn chính là Tiểu Quốc mà, có Thại Hưởng thì sẽ có Tiểu QUốc." Anh không thích Minh Minh, anh chỉ thích Tiểu Quốc. Anh có thể làm mọi điều cậu muốn, ngoại trừ việc này, hơn nữa, cậu cũng chính là Tiểu Quốc không phải sao?
"Ừ, Tiểu QUốc thì Tiểu Quốc đi, chỉ là..." Giọng nói của cậu nhỏ đi một ít. "Tại Hưởng, anh có yêu em không?"
"Anh yêu em." Taehyung trả lời mà không cần suy nghĩ, đây là chàng trai anh coi trọng hơn cả sinh mệnh, làm sao có thể không yêu được đâu?
Đánh mất rồi lại có được, đây là một chuyện hạnh phúc tới cỡ nào. Thì ra, người anh vẫn chờ chính là cậu, không phải Uông Tiểu Quốc, mà là cậu.
Tiểu Quốc của anh.
Hiểu Minh thỏa mãn tươi cười, rất nhanh, ý cười ở bên môi đã bị người ngậm lấy, thực cẩn thận, thực ôn nhu. Cảm giác bị người coi trọng yêu thương, thì ra là hạnh phúc đến vậy, chỉ có một chút không được hoàn mỹ là, anh dành điều đó cho kẻ tên là 'Tiểu Quốc', không phải cậu.
Doãn Kì có chút không được tự nhiên quay đầu sang nơi khác, lại vô tình thấy được một thân ảnh quen thuộc. Chỉ là, khi cậu tiến đến nhìn kĩ hơn, lại không thấy được người nào ở đó. Có lẽ gần đây nghỉ ngơi không tốt, xuất hiện ảo giác đi? Cậu nhún nhún vai theo chủ nhân tiến vào khách sạn, lại không hề biết, thật ra cậu cũng không nhìn lầm.
Ở phía sau bức tường, Tuấn Chung Quốc chậm rãi đi ra, gắt gao nhìn theo mấy bóng người dần trở nên mờ nhạt.
Nam nhân vừa say đắm hôn chàng trai ở đằng kia, là Tại Hưởng sao?
Anh thật sự đã quên cậu? Anh không cần cậu, không cần con của bọn họ?
Bụng dưới truyền đến từng đợt quặn đau, Tuấn Chung Quốc sợ hãi chống tay vào vách tường, cố gắng đứng thẳng người dậy.
Đừng, đừng là như vậy lần nữa, cậu không muốn mất đi đứa nhỏ này, cậu đã không có Tại Hưởng, không thể lại ngay cả cốt nhục của anh cũng không giữ lại được.
Nhưng là đau, thật sự đau quá...
Cậu dùng hết sức lực toàn thân đứng thẳng lên, nếu không ai cứu cậu, chính cậu sẽ tự cứu mình. Ôm bụng lung lay đi về phía trước, hai mắt cậu dần trở nên mông lung, không biết là bởi vì đau. À vẫn là bởi vì nước mắt.
...
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của căn phòng, lúc này đang có hai người nhiệt tình giao cuốn lấy nhau. Nam nhân vội vàng muốn cướp đi thứ gì, bàn tay lửa nóng vẫn chạy ở trên người chàng trai này, anh thở từng hơi thật sâu thật sâu, chưa bao giờ cảm thấy ham muốn đến như vậy.
Bọn họ vừa tiến vào khách sạn, anh đã thâm tình ôm cậu, hôn cậu, khiến cả người cậu đều trở nên mềm yếu. Tất nhiên cậu cũng không còn là một chàng trai không hiểu chuyện, cậu đã từng qua lại với một vài nam nhân, nhưng là, vẫn chưa từng gặp được người nào mạnh mẽ đến như vậy.
Nhất định, đêm nay sẽ là một đêm kích tình...
"Taehyung..." Cậu nhỏ giọng gọi tên anh, không phải Tại hưởng, mà là Taehyung.
Nam nhân nghe thấy tên mình, thân thể đột nhiên cứng ngắc một chút, cảm giác giống như vừa bị người hắt một chậu nước lạnh. Anh vội vàng đứng lên, dùng chăn đem Hiểu Minh gắt gao bao kín, lồng ngực không ngừng phập phồng, dường như đang cố áp lực điều gì đó.
"Tại Hưởng, làm sao vậy?" Sao đột nhiên lại ngừng? Chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa, là bọn họ sẽ 'chân chính kết hợp', mục tiêu của cậu sẽ trở nên càng gần. Chuyện gì đã xảy ra với anh vậy, không lẽ...
"Tiểu Quốc, chúng ta không nên tùy tiện như vậy, không tốt cho em." Tuy rằng anh thật sự rất muốn cậu, nhưng là, không hiểu sao từ tận sâu bên trong, tâm lý của anh vẫn có phần bài xích. Hình như, có người nói với anh không được hành động như vậy, nhất định không được.
"Tiểu Quốc, nói cho anh biết một ít chuyện trước kia của chúng ta được không?" Tay anh mơn trớn từng sợi tóc của Hiểu Minh, ánh mắt lộ ra một ít mê mang. Anh thật sự rất muốn biết, rốt cục ba tháng kia đã xảy ra những chuyện gì, mà sau khi anh rời đi, cậu đã phải sống như thế nào, liệu anh có bỏ lỡ mất điều gì quý giá?
Hiểu Minh hơi hơi giương mắt nhìn Taehyung, thấy anh vẫn ôn nhu như cũ thì mới dám thở phào một hơi. Ban nãy, cậu còn nghĩ đến anh đã phát hiện ra điều gì, xem ra là không phải.
Ba tháng kia sao? Cậu có rất nhiều chuyện để nói cho anh nghe, mà chỉ cần cậu nói, như vậy nhất định nó sẽ trở thành sự thật, bởi vì đã có người sắp xếp chu đáo mọi việc từ trước.
Cậu là một du học sinh vừa trở về nước không lâu, bản tính thiện lương nên khi nhìn thấy anh bị đói ngất ở ngoài đường đã mang về chăm sóc.
Bọn họ sống với nhau, yêu nhau, hơn nữa, cậu còn đem lần đầu tiên của mình cho anh. Chỉ là, cuối cùng không biết bởi vì nguyên nhân gì, anh lại một đi không trở lại, làm cậu đau lòng muốn chết, thiếu chút nữa sẽ phát điên. Không chỉ thế, kể từ ngày hôm đó, cứ đến buổi chiều là cậu sẽ đi tìm anh, đợi anh, bởi vì cậu tin nhất định anh sẽ trở về, cậu tin không ai có thể chia cắt được bọn họ.
Câu chuyện này, rõ ràng không thể chê vào đâu được. Hoàn mỹ vô cùng, đầy đủ vô cùng, tuy là giả, nhưng so với thật thì còn 'thật' hơn mấy phần.
"Thực xin lỗi, Tiểu Quốc, là tại anh không tốt, anh không nên quên em, khiến cho em chịu khổ..." Taehyuung ôm chặt cậu vào lòng, đau đớn nói. Những chuyện này, về sau anh nhất định sẽ bù đắp cho cậu thật nhiều, nhất định sẽ không để cậu phải khổ sở thêm lần nữa, Tiểu Quốc của anh... (anh gì đó ơi em không quen anh T.T)
"Không sao đâu, Tại Hưởng..." Hiểu Minh để mặc cho anh ôm, hai thân thể cách nhau rất gần, nhưng dường như, tâm lại ở thật xa.

...
Trong bệnh viện, Tuấn Chung Quốc gắt gao nhắm chặt hai mắt, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng hạ xuống, cùng nước mắt hòa vào làm một.
Bụng dưới của cậu đang rất đau, quặn lại từng hồi từng hồi, nhưng là, một chút thôi cậu cũng không dám động, chỉ sợ sẽ làm thương đến đứa bé yếu ớt kia. Đứa nhỏ này còn chưa ra đời đã phải chịu quá nhiều đau khổ, tất cả đều chỉ vì cậu cố chấp không chịu buông tay...
Con à, con đừng rời bỏ ba có được không?
ba chỉ có con.
Chỉ có một mình con nữa thôi.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, ý thức của cậu cũng càng ngày càng trầm, khóe mắt rất nhanh hạ xuống một giọt lệ, trong lòng vô cùng chua xót.
Bác sĩ hơi thở dài một hơi, cẩn thận kéo lại chăn cho cậu. Thai nhi đã được sáu tháng, như thế nào lại nhỏ như vậy. Người mẹ quá gầy yếu, tâm tình lại luôn buồn rầu lo sợ, chỉ sợ cứ tiếp tục như thế này, đứa bé sẽ bị sinh non, mà ngay cả chính cậu cũng sẽ gặp nhiều nguy hiểm.
Ông đi ra ngoài, nhìn thấy phía trước có một người nam nhân nam đang đứng ngồi không yên, caravat bị kéo lệch sang một bên, thỉnh thoảng, anh lại vươn hai tay vò đầu bứt tóc, bồn chồn đi qua đi lại.
Vô Quý Thần nhìn thấy bác sĩ bước ra, vội vàng chạy lại gần, mở to đôi mắt đã bị tơ máu che kín.
"Cậu ấy không có vấn đề gì phải không?" Giọng nói của anh khàn khàn vô lực, giống như đang bị vướng hàng ngàn hạt cát ở trong cổ họng, khó chịu, càng nhiều lại là đau lòng.
Bác sĩ có chút muốn nói lại thôi, nửa ngày mới lại thở dài phiền não. "Tiên sinh, nói thật với anh, đứa nhỏ này khó lòng mà giữ lại được. Tuy rằng tạm thời không có vấn đề gì, nhưng khả năng cậu nhà bị sinh non là rất lớn, đến lúc đó, tỷ lệ sống sót của cháu bé sẽ không cao..."
Thật vất vả mới cứu lại được, chỉ sợ đứa bé sinh ra cũng chỉ sống thêm được vài tháng, thậm chí chính người mẹ cũng sẽ gặp nguy hiểm...
Vô Quý Thần tựa người vào tường, thất thần đặt tay lên trên trán, thực sự không biết phải làm sao bây giờ. Đứa nhỏ kia vẫn luôn là cái gai trong lòng anh, anh không chấp nhận được nó, khó chịu về nó, nhưng là, cũng chưa từng nghĩ muốn nó chết đi.
Một sinh mệnh bé nhỏ còn chưa được chào đời đã bị bác sĩ phán cho án tử.
Sinh non, tỉ lệ sống sót là không lớn?
Thật không dám nghĩ đến, nếu Tiểu Quốc biết được chuyện này sẽ đau lòng tới mức nào, liệu cậu có còn dũng khí để đứng dậy một lần nữa?
Đứa nhỏ kia quan trọng với cậu tới mức nào, anh là người hiểu rõ hơn ai hết.
Vì nó, cậu đã phải trả giá nhiều lắm, nếu bây giờ mất đi, anh không dám nghĩ, thật sự không dám nghĩ.
Đứa nhỏ là tất cả của cậu, mà cậu, lại là tất cả của anh.
Anh hít một hơi sâu, đứng thẳng người dậy, nhẹ nhàng bước vào trong phòng bệnh, yên lặng ngồi xuống bên cạnh Tuấn Chung Quốc . Sắc mặt của cậu tái nhợt dị thường, giống như đã mất đi tất cả huyết sắc, ảm đạm không còn sinh mệnh.
Vuốt ve gò má của cậu, anh chợt nghĩ, nếu thế giới của bọn họ không đột nhiên xuất hiện ra CTố Như, phải chăng giờ này anh đã có một gia đình hạnh phúc, có vợ, có con, căn nhà sẽ đầy ắp tiếng cười? Cuộc sống của Tiểu QUốc sẽ không xuất hiện một nam nhân tên là Tại Hưởng, còn anh sẽ không phải đau đớn nhìn cậu mang trong bụng đứa con của người khác.
"Tiểu Quốc, không cần lo lắng, chúng ta còn có thể có với nhau rất nhiều đứa nhỏ, nhất định sẽ có." Nếu cậu chịu cho anh một cơ hội, anh sẽ cố gắng làm lại tất cả từ đầu, anh và cậu sẽ xây dựng lại một gia đình, với nhiều thật nhiều những đứa con xinh xắn.
Chỉ là, Tuấn Chung Quốc vẫn mê man nhíu chặt mày, bên môi lẩm nhẩm nói ra điều gì đó, thỉnh thoảng là 'Tại Hưởng', thỉnh thoảng lại là 'con ơi'.
Vô Quý Thần nhìn khẩu hình của cậu, đáy lòng đau kịch liệt.
Anh thực yêu, cho nên có thể không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.
Cậu thực yêu, cho nên có thể vì đứa nhỏ mà đánh đổi sinh mạng của mình.
Vốn dĩ đều là yêu chân tình, nhưng khác nhau lại là quá lớn.
Chẳng phải người ta vẫn nói, thật tình sẽ rất gần với thương tâm hay sao?
Anh thương tâm nhiều như vậy, chẳng phải là vì đã quá thật tình? Lẽ nào cậu vẫn không hiểu?
Trong căn phòng yên lặng, Vô Quý Thần vẫn ngồi ở bên cạnh Tuấn Chung Quốc , ánh mắt phức tạp nheo lại thành một đường kẻ thẳng.
Kim Taehyung, hãy nhớ lấy thời điểm Tiểu Quốc thương tâm nhất, đau khổ nhất, người ở bên cạnh cậu ấy không rời là tôi, còn anh, đang vui vẻ ôm một chàng trai khác vào lòng. Tôi chỉ lấy lại thứ thuộc về mình mà thôi, tôi không nợ anh điều gì cả.
Anh cần một kí ức, tôi đã hào phóng trả lại, thế nên hãy cố gắng mà yêu thương Hiểu Minh thật nhiều đi.
Tiểu Quốc, là của tôi! ( còn cuộc đời mấy người là của tôi.... muahahahahahahahah..... sorry đã làm mấy bạn tuột Mood)
...
Taehyung đột nhiên mở to hai mắt, không hiểu vì sao, trong lòng anh lại cảm thấy áp lực khó chịu, buồn bực vô cùng.
Anh bước xuống giường, tao nhã mặc lại quần áo, sau đó xoay người đi ra ngoài.
"Doãn Kì." Taehyung đứng trước cửa, cố ý hạ thấp giọng nói, dường như sợ đánh thức người đang ngủ ở bên trong.
"Chủ nhân." Doãn kì cúi đầu, sẵn sàng nghe mệnh lệnh của anh.
"Cậu đi điều tra mọi thông tin về cậu ấy cho tôi, nhớ là phải làm thật bí mật."
doãn Kì hơi hơi mím môi, rất nhanh cũng nhẹ nhàng gật đầu. Xem ra, chủ nhân cũng không hoàn toàn tin chàng trai kia là người mình cần tìm, nhưng lại cũng sợ nếu như cậu ấy là thật, biết được mình muốn đi điều tra lại ngọn ngành mà sẽ khổ sở đau lòng.
"Doãn kì, tôi vẫn chưa khôi phục trí nhớ, chỉ mơ hồ biết rằng người kia tên là Quốc, thế thôi. Không phải tôi nghi ngờ cậu ấy, chỉ là có một số chuyện luôn phải làm cho rõ ràng, cậu cũng hiểu điều đó phải không?" Cũng mong cậu thật sự chính là 'cậu', bởi vì nếu không phải, nếu là cậu lừa anh, anh sẽ hủy hoại cậu, khiến cậu sống không bằng chết. 
Tiểu Quốc là tia sáng duy nhất trong lòng anh, là nơi mềm mại nhất, thần thánh nhất, không ai được phép tiết độc. Vậy nên... Tiểu Quốc, tốt nhất là em đã không lừa gạt anh, tốt nhất là như vậy.
"Chủ nhân..." Doãn Kì ngẩng đầu nhìn anh, không biết vì sao lại có chút ngập ngừng.
"Cậu có chuyện gì thì cứ nói." Taehyung thản nhiên lấy lại tinh thần, nhìn thẳng vào Dãon kì.
"Chủ nhân, nếu như chàng trai này là thật, như vậy Uông tiên sinh... phải làm gì với cậu ta bây giờ?" Thật ra, cậu cũng muốn chừa cho Uông Tiểu Quốc một con đường lùi, tốt nhất là cậu ta không nên quay về đây làm gì. Khi kẻ thay thế gặp được chính phẩm, lúc ấy sẽ không đơn giản chỉ là mất mặt, nên nhớ, chủ nhân là người thực tuyệt tình.
"Doãn Kì, cậu đi theo tôi lâu như vậy, nếu ngay cả loại chuyện này cũng không xử lý được, như vậy, cậu có thể về Anh quốc được rồi." Taehyung lạnh lùng cong lên khóe môi, thản nhiên nói.
"Tôi đã biết, thưa chủ nhân, tôi sẽ giải quyết việc này thật ổn thỏa." Tuy rằng đáp ứng như vậy, Doãn Kì vẫn cảm thấy việc này giao cho Ho Seok là tốt nhất. Thật sự với cậu, Uông Tiểu Quốc là có chút phiền...
Phía trong cánh cửa, Hiểu Minh nắm chặt chiếc chăn mỏng đang quấn trên người, nét mặt không có một tia buồn ngủ.
Kim Taehyung, quả nhiên không phải là người dễ chọc vào.
Nhưng cũng không sao, cậu nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng cổ trước ngực, điều tra đi, tìm kiếm cho kĩ vào, nhất định anh sẽ có được vô số 'sự thật'.
Nếu không tận mắt được nhìn vài bản báo cáo cho thỏa lòng, làm sao có thể vĩnh viễn không hoài nghi? Vậy nên, làm càng sớm thì càng có lợi cho cậu, ai biết về sau sẽ lại xảy ra những chuyện gì?
Anh họ, chuyện này nhất định anh phải giúp em đến cùng...  
tôi phải giết cậuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu ╥﹏╥ 
nội dung cẩu huyết như phim hàn xẻng ┌∩┐(◣_◢)┌∩┐ Vô Hiểu Minh anh Hạnh fuck ko?


Các chị mẹ à hiện thực thì hai đứa
Nó bệt đường thẳng vô con dân ko lệch một góc độ nào. Chuẩn tay ngăm anh tổng công. Nõn nà em tiểu thụ. Nhà nội ngoại có ai xịt máu chưa qua đây mị hiến cho mị nhóm O nè không RH+ nên thoải mái.
Hột bi nhìn
Anh hội phó nhìn
PẶc Mêu nhìn
Cụ cũng nhìn 😂😂
Bà MC nhìn nốt