Đọc Truyện theo thể loại
  "Tiểu Quốc, rốt cục thì anh cũng tìm được em rồi..." Tuy trí nhớ về ba tháng qua vẫn chưa hề khôi phục, nhưng là, chàng trai này có vòng cổ của anh, gọi anh bằng cái tên chỉ mình anh và 'người kia' biết. Như vậy, nếu cậu không phải là Tiểu Quốc, ai còn có thể là Tiểu Quốc được?
Doãn Kì đứng ở phía xa nghiêng đầu nhìn bọn họ, phức tạp khẽ nheo lại hai mắt. Cậu luôn cảm giác chuyện này có chút không thích hợp, dường như là diễn ra quá thuận lợi, rất tự nhiên, cho nên, lại có phần thiếu chân thật.
Cảm giác rất kỳ quái, thật sự rất kỳ quái, nhưng là, lại không thể nói rõ được kỳ quái ở điểm nào.
Chủ nhân của cậu luôn là một người cực kì cẩn thận, cũng vô cùng tàn nhẫn, thế nên từ trước tới giờ vẫn chưa từng có ai dám lừa gạt ngài, có lẽ, chính chàng trai này cũng không phải là ngoại lệ. Thẳng thắn mà nói, cậu ta thật sự rất xinh đẹp, thuận mắt hơn nhiều so với Uông Tiểu Quốc, cho nên, nếu đây thật sự là 'Tiểu Quốc' chính phẩm, cậu sẽ không có gì để phản đối.
Tất nhiên, cậu nhấn mạnh vào từ 'nếu'.
Bên trong xe, Taehyung ôm chặt chàng trai trong lòng, chỉ sợ cậu sẽ mất tích một lần nữa.
Cậu nói, cậu đã phải đợi anh thật lâu.
Cậu nói, cậu chờ thực vất vả.
Cậu nói, mỗi ngày cậu đều khóc đợi anh về.
Mỗi câu nói của cậu đều như một nhát dao cứa vào lòng anh, khiến anh đau đớn muốn chết. Tiểu Quốc của anh không nên phải chịu khổ như vậy, không nên.
"Tiểu Quốc, thực xin lỗi, là tại anh đã quên mất em." Taehyung nâng lên khuôn mặt của cậu, đau lòng nói.
"Tại Hưởng." Ánh mắt của Hiểu Minh hơi hơi tối lại, quả nhiên, mọi việc diễn ra giống như anh họ đã dự liệu. Taehyung không nhớ lại, nhưng cũng không hoài nghi điều gì.
Chỉ cần cậu có thể nhân cơ hội này tóm chặt lấy Taehyung, như vậy, về sau bọn họ sẽ vĩnh viễn được ở cùng một chỗ.
"Tại Hưởng, anh nhầm rồi, tên em là Hiểu Minh." HIểu Minh phiền não nhíu chặt hai hàng lông mày xinh đẹp, khiến cho Taehyung có chút luống cuống tay chân. Anh vội vàng đặt tay lên trán cậu, vuốt nhẹ vào chỗ mi tâm, chỉ sợ sẽ làm cậu bị đau. Ở trong ý thức của anh, dường như chàng trai này rất yếu, rất yếu, cần được anh bảo vệ. (đó là Tiểu Quốc chính cống còn con hàng fake này khoẻ như trâu)
Nhưng là, vì sao cậu lại nói với anh cậu không phải là Tiểu Quốc? Trong trí nhớ của anh chỉ có hai từ 'Tiểu Quốc' duy nhất, chưa từng tồn tại hai từ 'HIểu Minh'.
"Tiểu Quốc là nhũ danh của em." Hiểu MInh dùng sức nắm chặt hai tay, môi dưới cũng bị cắn cho sưng đỏ, bộ dáng khó chịu vô cùng.
"Thực xin lỗi, Tiểu Quốc, thực xin lỗi." Taehyung cúi người xuống, cẩn thận hôn lên môi cậu, nhẹ giọng dỗ dành. Anh không muốn cậu phiền lòng, Tiểu Quốc của anh, phải luôn được vui vẻ mới đúng.
doãn Kì nhìn hai người phía sau thân mật qua gương chiếu hậu, vẫn cảm giác có chút không ăn khớp, cảm giác có chút... chán ghét.
Đây thật sự là chính phẩm sao?
Hẳn là vậy đi, ngay cả chủ nhân cũng không hoài nghi, như vậy, cậu cũng không nên suy nghĩ nhiều làm gì.
Dừng xe lại trước cửa khách sạn, Doãn Kì  bước xuống nhìn quanh một vòng,xem ra Ho Seok vẫn chưa đi đón Uông Tiểu Quốc trở lại.
Thật đáng tiếc, cậu còn đang mong chờ được xem một hồi kịch hay. Nhưng không sao, sớm muộn gì chuyện này cũng sẽ xảy ra, phản ứng của Uông Tiểu Quốc lúc đó nhất định sẽ vô cùng thú vị.
Cửa xe được mở ra lần nữa, Taehyung bước xuống trước, sau đó, vô cùng tự nhiên ôm lấy Hiểu Minh vào lòng.
"Tại Hưởng, đừng như vậy, bỏ em xuống đi." hiểu MInh đánh nhẹ vào ngực anh, hai gò má hơi trở nên ửng đỏ, hiển nhiên là có chút ngại ngùng.
"Bảo anh buông ra? Đó là chuyện không có khả năng." Thật vất vả mới tìm lại được cậu, làm sao anh có thể buông tay lần nữa? Mấy tháng qua, không buổi tối nào là anh được ngủ yên giấc. Anh luôn nhìn vào Uông Tiểu Quốc, cố gắng tìm lại một chút cảm giác quen thuộc, nhưng đổi lại chỉ được thất vọng, không hơn.
"Anh sẽ không buông tay, vĩnh viễn cũng không buông tay, em là của anh, Tiểu Quốc, em là của anh..." Anh chạm nhẹ chóp mũi của mình vào mũi của cậu, nhẹ giọng nỉ non. Gương mặt mờ ảo trong mộng kia, cuối cùng cũng đã trở nên chân thật, anh có thể chạm vào, có thể hôn, thậm chí, có thể ôm chặt lấy cậu, vĩnh viễn không thả ra.
Hiểu Minh vốn đang vô cùng cảm động, lại bị một chữ 'Tiểu Quốc' phá hỏng hết tâm tình. Cậu vùi đầu vào ngực anh, thử đề nghị một lần.
"Tưởng, về sau gọi em là Minh Minh được không?"
Taehyung hơi sửng sốt một chút, rất nhanh lại cười cười. "Em vốn chính là Tiểu Quốc mà, có Thại Hưởng thì sẽ có Tiểu QUốc." Anh không thích Minh Minh, anh chỉ thích Tiểu Quốc. Anh có thể làm mọi điều cậu muốn, ngoại trừ việc này, hơn nữa, cậu cũng chính là Tiểu Quốc không phải sao?
"Ừ, Tiểu QUốc thì Tiểu Quốc đi, chỉ là..." Giọng nói của cậu nhỏ đi một ít. "Tại Hưởng, anh có yêu em không?"
"Anh yêu em." Taehyung trả lời mà không cần suy nghĩ, đây là chàng trai anh coi trọng hơn cả sinh mệnh, làm sao có thể không yêu được đâu?
Đánh mất rồi lại có được, đây là một chuyện hạnh phúc tới cỡ nào. Thì ra, người anh vẫn chờ chính là cậu, không phải Uông Tiểu Quốc, mà là cậu.
Tiểu Quốc của anh.
Hiểu Minh thỏa mãn tươi cười, rất nhanh, ý cười ở bên môi đã bị người ngậm lấy, thực cẩn thận, thực ôn nhu. Cảm giác bị người coi trọng yêu thương, thì ra là hạnh phúc đến vậy, chỉ có một chút không được hoàn mỹ là, anh dành điều đó cho kẻ tên là 'Tiểu Quốc', không phải cậu.
Doãn Kì có chút không được tự nhiên quay đầu sang nơi khác, lại vô tình thấy được một thân ảnh quen thuộc. Chỉ là, khi cậu tiến đến nhìn kĩ hơn, lại không thấy được người nào ở đó. Có lẽ gần đây nghỉ ngơi không tốt, xuất hiện ảo giác đi? Cậu nhún nhún vai theo chủ nhân tiến vào khách sạn, lại không hề biết, thật ra cậu cũng không nhìn lầm.
Ở phía sau bức tường, Tuấn Chung Quốc chậm rãi đi ra, gắt gao nhìn theo mấy bóng người dần trở nên mờ nhạt.
Nam nhân vừa say đắm hôn chàng trai ở đằng kia, là Tại Hưởng sao?
Anh thật sự đã quên cậu? Anh không cần cậu, không cần con của bọn họ?
Bụng dưới truyền đến từng đợt quặn đau, Tuấn Chung Quốc sợ hãi chống tay vào vách tường, cố gắng đứng thẳng người dậy.
Đừng, đừng là như vậy lần nữa, cậu không muốn mất đi đứa nhỏ này, cậu đã không có Tại Hưởng, không thể lại ngay cả cốt nhục của anh cũng không giữ lại được.
Nhưng là đau, thật sự đau quá...
Cậu dùng hết sức lực toàn thân đứng thẳng lên, nếu không ai cứu cậu, chính cậu sẽ tự cứu mình. Ôm bụng lung lay đi về phía trước, hai mắt cậu dần trở nên mông lung, không biết là bởi vì đau. À vẫn là bởi vì nước mắt.
...
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của căn phòng, lúc này đang có hai người nhiệt tình giao cuốn lấy nhau. Nam nhân vội vàng muốn cướp đi thứ gì, bàn tay lửa nóng vẫn chạy ở trên người chàng trai này, anh thở từng hơi thật sâu thật sâu, chưa bao giờ cảm thấy ham muốn đến như vậy.
Bọn họ vừa tiến vào khách sạn, anh đã thâm tình ôm cậu, hôn cậu, khiến cả người cậu đều trở nên mềm yếu. Tất nhiên cậu cũng không còn là một chàng trai không hiểu chuyện, cậu đã từng qua lại với một vài nam nhân, nhưng là, vẫn chưa từng gặp được người nào mạnh mẽ đến như vậy.
Nhất định, đêm nay sẽ là một đêm kích tình...

«  Chương 69

Chương 71 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm