Đọc Truyện theo thể loại
"Taehyung, chúng ta tới nơi này làm gì?" Uông Tiểu Quốc vẫn không hiểu vì sao Taehyung muốn dẫn cậu đến Trung Quốc. Tuy nơi này là quê hương của cậu, nhưng cậu đã theo mẹ sang Anh từ khi còn rất nhỏ, bây giờ quay lại chỉ cảm thấy xa lạ không hơn.
"Mang em trở về nhìn xem." Taehyung vươn tay vuốt lại sợi tóc rối trên trán cậu, cười ôn nhu nói.
"Cũng tốt, đã lâu rồi em chưa có dịp về đây thăm mọi người." Uông Tiểu Quốc lạnh nhạt cười, thật ra cậu không hề muốn trở về, bởi vì, nơi này có người cậu không muốn nhìn thấy. Nếu không phải vì trước kia cha cậu ngoại tình, cậu cũng đâu đến nỗi phải sang Anh làm một đứa hầu hèn mọn? Hừ!
"Em cũng không cần đi thăm bọn họ, anh trở về lần này không phải vì việc đó." Tuy vẫn luôn giữ thái độ trầm mặc, nhưng tất cả những gì liên quan đến Uông Tiểu Quốc, anh đều biết rất rõ ràng.
"Cám ơn anh, Taehyung" Uông Tiểu Quốc cũng không quan tâm sân bay lúc này có phải người đến người đi hay không, vươn tay ôm chặt lấy thắt lưng của anh, khóe môi không nhịn được cong lên một nụ cười đắc ý.
Nam nhân cao quý tuấn mỹ này, là của cậu.
"Đi thôi, chúng ta nên tới khách sạn." Taehyung ôm chặt Uông Tiểu Quốc, giọng nói rất nhẹ nhàng, trên mặt lại là một mảnh lãnh ý.
...
Tuấn Chung Quốc xuất viện đã là chuyện của nửa tháng sau, thật ra cậu cũng không muốn nằm viện lâu như vậy, nhưng vì đứa nhỏ, cả vì Tại Hưởng nữa, cậu phải cố gắng hết sức mình.
'Cốc, cốc, cốc' tiếng đập cửa truyền đến, cậu đứng lên, xoa xoa bả vai có chút đau đớn vì phiên dịch, sau đó mới chậm rãi bước ra phòng ngoài mở cửa.
"Chào em, tôi là Vô Quý Thần, hàng xóm mới của em." Vô Quý Thần hơi dựa người vào khung cửa, chỉa chỉa sang căn nhà xa hoa bên phía đối diện, sau đó đưa tay về phía cậu. "Hoan nghênh em tới thăm nhà của tôi."
Tuấn Chung Quốc ngơ ngác nhìn tay anh, lại nhìn lên mặt anh một chút, dùng sức chớp hai mắt. Chắc chắn là cậu nhìn lầm rồi, đây sao có thể là Vô Quý thần được?
"Nào cậu Tuấn, bắt tay với tôi một cái đi." Anh tùy ý nắm lấy tay Tuấn Chung Quốc, lắc lắc một hồi rồi buông ra, ý cười trên mặt càng lúc càng lớn.
"Từ hôm nay trở đi, tôi và em mới bắt đầu quen biết." Nói xong, anh vui vẻ xoay người đi sang bên kia đường, mà ngay cả bước chân đều cảm giác nhẹ nhõm hơn mọi khi rất nhiều.
Tiểu Quốc,nên, xin em cũng đừng vội vàng cự tuyệt, được không?
Tuấn Chung Quốc đứng trước cửa, nhẹ nhàng xoa xoa huyệt thái dương. Cậu thật sự không biết Vô Quý Thần hiện tại đang muốn làm gì, mà kể cả có biết, có lẽ cậu cũng không thể quản được.
Thế giới này, đã điên đảo hết mất rồi.
Ôm lấy tài liệu đi ra ngoài, cậu có chút tò mò nhìn sang căn nhà của Vô Quý Thần. Cũng phải công nhận anh thật có bản sự, trong thời gian ngắn như vậy đã tu sửa một nơi cũ nát thành biệt thự xa hoa hào nhoáng. Nhưng là, mặc kệ anh thay đổi cỡ nào, cuộc sống của cậu sẽ vẫn tiếp diễn như cũ, nếu nói thay đổi, có chăng chính là một chút mong chờ.
Đứa bé trong bụng, cùng với, cha của nó...
Giao tài liệu xong, cậu tranh thủ đi mua thêm một ít đồ dùng cá nhân, lòng vòng một hồi, thế nhưng khi về đến nhà đã là cuối chiều. Cậu đứng ở cửa, nhìn chằm chằm túi to túi túi nhỏ chất đống phía trước, tùy tiện mở một túi ra, bên trong thế nhưng có ba bốn cái bình sữa, thậm chí, còn có mấy bộ quần áo trẻ con, có của bé trai, cũng có của bé gái. Xoa xoa huyệt thái dương, cậu cảm giác trán mình đang toát ra một ít mồ hôi lạnh.
"Em đã về rồi, nhìn xem còn thiếu gì nữa không để ngày mai anh mua thêm?" Vô Quý Thần cười cười đi về phía cậu, hai tay còn xách theo hai túi to nữa, bộ dáng rất là đáng giận. Tuấn Chung Quốc nhìn anh một hồi, đứng lên, lấy chìa khóa mở cửa, sau đó... đóng sầm lại trước mặt anh.
Vô Quý Thần ngây người mất một lúc, Tiểu Quốc của anh, khi nào thì trở nên khó tính như vậy, sao trước kia anh lại chưa từng nhận ra? Anh còn đang mải miên man suy nghĩ, cửa đã lại mở ra lần nữa, Tuấn Chung Quốc bước ra, cầm một tờ giấy đưa cho anh.
'Đừng mua thứ gì cho em nữa, em không cần.' Chữ của cậu viết rất loạn, dường như là có chút sốt ruột. Cậu không muốn có thêm quan hệ gì với anh, cũng không muốn nhớ lại điều gì. Hiện tại cậu đang sống rất tốt, có đứa nhỏ ở bên cạnh cậu là đủ rồi, cậu không cần anh áy náy, cái gì cũng không cần.
"Đây là của anh đưa cho đứa nhỏ, không phải cho em." Vô Quý Thầncuộn chặt tay một chút, rất nhanh lại buông lỏng ra. Vô Quý Thần này không phải là người dễ dàng chấp nhận thua cuộc, anh đã từ tay thần Chết trở về một lần, lúc này đây, dù có việc gì xảy ra anh cũng sẽ không từ bỏ.
Anh đi tới, thoải mái nhấc lên mấy túi đồ bên chân, cũng không cần biết Tuấn Chung Quốc có đồng ý hay không, nghênh ngang bước vào trong nhà, mà lúc này Tuấn Chung Quốc có muốn ngăn cản cũng không còn kịp rồi.
Nam nhân này, trước nay vẫn luôn tùy ý xâm nhập cuộc sống của cậu như vậy.
"Tiểu Quốc, sao em lại có thể ngồi ở chỗ kia? Nơi đó có máy tính, không tốt cho đứa nhỏ." Vô Quý Thần sốt ruột nhìn cậu, không yên lòng nói, lại quên mất máy tính vẫn chưa hề mở.
"Tiểu Quốc, em xem anh làm có đúng hay không?"
"Tiểu Quốc, đừng cướp việc của anh như thế chứ!"
"Tiểu Quốc..."
Vô Quý thần quay đầu, vừa vặn thấy được Tuấn Chung Quốc đang ngây người, ánh mắt mông lung thương cảm, dường như, lại đang nhớ tới người nào đó. Anh hơi mím môi lại, sau đó rất nhanh đã nở ra một nụ cười, sắp xếp cẩn thận những thứ mình mới mua.
Anh làm nhiều hơn một ít, cậu sẽ có thể càng yên tâm nghỉ ngơi.
Anh chưa từng vì ai mà cố gắng nhiều như vậy, nhưng là, cũng chưa từng tổn thương ai sâu đến thế. Tiểu Quốc, có lẽ là duy nhất một người.
Nhưng lần này anh thật sự cam tâm tình nguyện, bởi vì, tất cả đều là lỗi của anh. So với mất đi cậu, tất cả những thứ khác đều trở nên bé nhỏ không đáng kể, bao gồm, cả đứa nhỏ còn chưa chào đời kia.
...
"Chủ nhân, sao đột nhiên ngài lại muốn mua lại tòa nhà bách hóa đang xây của Vô thị?" Doãn Kì kỳ quái hỏi Taehyung. Tòa nhà kia còn chưa hoàn thành, nhìn qua cũng chẳng có gì đặc sắc, chủ nhân nghĩ gì mà lại muốn bỏ một đống tiền mua nó về?
"Không rõ ràng lắm, chính là muốn." Taehyung trả lời rất đơn giản, cũng thực mơ hồ.
"Chủ nhân, chàng trai kia lại đi ra ngoài rồi." Doãn Kì nhàm chán kể lể. Tại sao lão đại không quan tâm tới Uông Tiểu Quốc hơn một chút, bây giờ nhìn xem, cả ngày cậu ta chỉ biết gây chuyện.
"Không lạc được đâu mà lo." Taehyung thản nhiên nói, dường như chẳng có chút lo lắng nào với Uông Tiểu Quốc. Có khi anh cảm giác mình thực yêu cậu, có khi lại thấy nhạt nhẽo vô cùng, thật kì lạ...
"Doãn Kì, tôi muốn nhanh chóng có được quyền sở hữu của tòa nhà này."
"Được rồi, tôi sẽ làm ngay." Mẫn Doãn Kì gật đầu, chỉ cần chủ nhân muốn làm, như vậy, cậu nhất định sẽ hoàn thành thật tốt.
Đi ra ngoài, cậu khó chịu nhướng ày, bên ngoài không có ai, quả nhiên chàng trai kia đã đi mất, hơn nữa còn là dùng xe của chủ nhân, thật to gan.
...
"Đây là có chuyện gì?" Vô Quý Thần đập tay lên đống tư liệu trước mặt, phiền chán hỏi. Tòa bách hóa anh đang xây dở thế nhưng bị người thu mua, chuyện xảy ra từ lúc nào vậy?
Khó hiểu nhất là, cổ phiếu của Vô thị trước nay vẫn luôn

«  chương 66

Chương 68 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm