Chương 67

Tùy Chỉnh

"Taehyung, chúng ta tới nơi này làm gì?" Uông Tiểu Quốc vẫn không hiểu vì sao Taehyung muốn dẫn cậu đến Trung Quốc. Tuy nơi này là quê hương của cậu, nhưng cậu đã theo mẹ sang Anh từ khi còn rất nhỏ, bây giờ quay lại chỉ cảm thấy xa lạ không hơn.
"Mang em trở về nhìn xem." Taehyung vươn tay vuốt lại sợi tóc rối trên trán cậu, cười ôn nhu nói.
"Cũng tốt, đã lâu rồi em chưa có dịp về đây thăm mọi người." Uông Tiểu Quốc lạnh nhạt cười, thật ra cậu không hề muốn trở về, bởi vì, nơi này có người cậu không muốn nhìn thấy. Nếu không phải vì trước kia cha cậu ngoại tình, cậu cũng đâu đến nỗi phải sang Anh làm một đứa hầu hèn mọn? Hừ!
"Em cũng không cần đi thăm bọn họ, anh trở về lần này không phải vì việc đó." Tuy vẫn luôn giữ thái độ trầm mặc, nhưng tất cả những gì liên quan đến Uông Tiểu Quốc, anh đều biết rất rõ ràng.
"Cám ơn anh, Taehyung" Uông Tiểu Quốc cũng không quan tâm sân bay lúc này có phải người đến người đi hay không, vươn tay ôm chặt lấy thắt lưng của anh, khóe môi không nhịn được cong lên một nụ cười đắc ý.
Nam nhân cao quý tuấn mỹ này, là của cậu.
"Đi thôi, chúng ta nên tới khách sạn." Taehyung ôm chặt Uông Tiểu Quốc, giọng nói rất nhẹ nhàng, trên mặt lại là một mảnh lãnh ý.
...
Tuấn Chung Quốc xuất viện đã là chuyện của nửa tháng sau, thật ra cậu cũng không muốn nằm viện lâu như vậy, nhưng vì đứa nhỏ, cả vì Tại Hưởng nữa, cậu phải cố gắng hết sức mình.
'Cốc, cốc, cốc' tiếng đập cửa truyền đến, cậu đứng lên, xoa xoa bả vai có chút đau đớn vì phiên dịch, sau đó mới chậm rãi bước ra phòng ngoài mở cửa.
"Chào em, tôi là Vô Quý Thần, hàng xóm mới của em." Vô Quý Thần hơi dựa người vào khung cửa, chỉa chỉa sang căn nhà xa hoa bên phía đối diện, sau đó đưa tay về phía cậu. "Hoan nghênh em tới thăm nhà của tôi."
Tuấn Chung Quốc ngơ ngác nhìn tay anh, lại nhìn lên mặt anh một chút, dùng sức chớp hai mắt. Chắc chắn là cậu nhìn lầm rồi, đây sao có thể là Vô Quý thần được?
"Nào cậu Tuấn, bắt tay với tôi một cái đi." Anh tùy ý nắm lấy tay Tuấn Chung Quốc, lắc lắc một hồi rồi buông ra, ý cười trên mặt càng lúc càng lớn.
"Từ hôm nay trở đi, tôi và em mới bắt đầu quen biết." Nói xong, anh vui vẻ xoay người đi sang bên kia đường, mà ngay cả bước chân đều cảm giác nhẹ nhõm hơn mọi khi rất nhiều.
Tiểu Quốc,nên, xin em cũng đừng vội vàng cự tuyệt, được không?
Tuấn Chung Quốc đứng trước cửa, nhẹ nhàng xoa xoa huyệt thái dương. Cậu thật sự không biết Vô Quý Thần hiện tại đang muốn làm gì, mà kể cả có biết, có lẽ cậu cũng không thể quản được.
Thế giới này, đã điên đảo hết mất rồi.
Ôm lấy tài liệu đi ra ngoài, cậu có chút tò mò nhìn sang căn nhà của Vô Quý Thần. Cũng phải công nhận anh thật có bản sự, trong thời gian ngắn như vậy đã tu sửa một nơi cũ nát thành biệt thự xa hoa hào nhoáng. Nhưng là, mặc kệ anh thay đổi cỡ nào, cuộc sống của cậu sẽ vẫn tiếp diễn như cũ, nếu nói thay đổi, có chăng chính là một chút mong chờ.
Đứa bé trong bụng, cùng với, cha của nó...
Giao tài liệu xong, cậu tranh thủ đi mua thêm một ít đồ dùng cá nhân, lòng vòng một hồi, thế nhưng khi về đến nhà đã là cuối chiều. Cậu đứng ở cửa, nhìn chằm chằm túi to túi túi nhỏ chất đống phía trước, tùy tiện mở một túi ra, bên trong thế nhưng có ba bốn cái bình sữa, thậm chí, còn có mấy bộ quần áo trẻ con, có của bé trai, cũng có của bé gái. Xoa xoa huyệt thái dương, cậu cảm giác trán mình đang toát ra một ít mồ hôi lạnh.
"Em đã về rồi, nhìn xem còn thiếu gì nữa không để ngày mai anh mua thêm?" Vô Quý Thần cười cười đi về phía cậu, hai tay còn xách theo hai túi to nữa, bộ dáng rất là đáng giận. Tuấn Chung Quốc nhìn anh một hồi, đứng lên, lấy chìa khóa mở cửa, sau đó... đóng sầm lại trước mặt anh.
Vô Quý Thần ngây người mất một lúc, Tiểu Quốc của anh, khi nào thì trở nên khó tính như vậy, sao trước kia anh lại chưa từng nhận ra? Anh còn đang mải miên man suy nghĩ, cửa đã lại mở ra lần nữa, Tuấn Chung Quốc bước ra, cầm một tờ giấy đưa cho anh.
'Đừng mua thứ gì cho em nữa, em không cần.' Chữ của cậu viết rất loạn, dường như là có chút sốt ruột. Cậu không muốn có thêm quan hệ gì với anh, cũng không muốn nhớ lại điều gì. Hiện tại cậu đang sống rất tốt, có đứa nhỏ ở bên cạnh cậu là đủ rồi, cậu không cần anh áy náy, cái gì cũng không cần.
"Đây là của anh đưa cho đứa nhỏ, không phải cho em." Vô Quý Thầncuộn chặt tay một chút, rất nhanh lại buông lỏng ra. Vô Quý Thần này không phải là người dễ dàng chấp nhận thua cuộc, anh đã từ tay thần Chết trở về một lần, lúc này đây, dù có việc gì xảy ra anh cũng sẽ không từ bỏ.
Anh đi tới, thoải mái nhấc lên mấy túi đồ bên chân, cũng không cần biết Tuấn Chung Quốc có đồng ý hay không, nghênh ngang bước vào trong nhà, mà lúc này Tuấn Chung Quốc có muốn ngăn cản cũng không còn kịp rồi.
Nam nhân này, trước nay vẫn luôn tùy ý xâm nhập cuộc sống của cậu như vậy.
"Tiểu Quốc, sao em lại có thể ngồi ở chỗ kia? Nơi đó có máy tính, không tốt cho đứa nhỏ." Vô Quý Thần sốt ruột nhìn cậu, không yên lòng nói, lại quên mất máy tính vẫn chưa hề mở.
"Tiểu Quốc, em xem anh làm có đúng hay không?"
"Tiểu Quốc, đừng cướp việc của anh như thế chứ!"
"Tiểu Quốc..."
Vô Quý thần quay đầu, vừa vặn thấy được Tuấn Chung Quốc đang ngây người, ánh mắt mông lung thương cảm, dường như, lại đang nhớ tới người nào đó. Anh hơi mím môi lại, sau đó rất nhanh đã nở ra một nụ cười, sắp xếp cẩn thận những thứ mình mới mua.
Anh làm nhiều hơn một ít, cậu sẽ có thể càng yên tâm nghỉ ngơi.
Anh chưa từng vì ai mà cố gắng nhiều như vậy, nhưng là, cũng chưa từng tổn thương ai sâu đến thế. Tiểu Quốc, có lẽ là duy nhất một người.
Nhưng lần này anh thật sự cam tâm tình nguyện, bởi vì, tất cả đều là lỗi của anh. So với mất đi cậu, tất cả những thứ khác đều trở nên bé nhỏ không đáng kể, bao gồm, cả đứa nhỏ còn chưa chào đời kia.
...
"Chủ nhân, sao đột nhiên ngài lại muốn mua lại tòa nhà bách hóa đang xây của Vô thị?" Doãn Kì kỳ quái hỏi Taehyung. Tòa nhà kia còn chưa hoàn thành, nhìn qua cũng chẳng có gì đặc sắc, chủ nhân nghĩ gì mà lại muốn bỏ một đống tiền mua nó về?
"Không rõ ràng lắm, chính là muốn." Taehyung trả lời rất đơn giản, cũng thực mơ hồ.
"Chủ nhân, chàng trai kia lại đi ra ngoài rồi." Doãn Kì nhàm chán kể lể. Tại sao lão đại không quan tâm tới Uông Tiểu Quốc hơn một chút, bây giờ nhìn xem, cả ngày cậu ta chỉ biết gây chuyện.
"Không lạc được đâu mà lo." Taehyung thản nhiên nói, dường như chẳng có chút lo lắng nào với Uông Tiểu Quốc. Có khi anh cảm giác mình thực yêu cậu, có khi lại thấy nhạt nhẽo vô cùng, thật kì lạ...
"Doãn Kì, tôi muốn nhanh chóng có được quyền sở hữu của tòa nhà này."
"Được rồi, tôi sẽ làm ngay." Mẫn Doãn Kì gật đầu, chỉ cần chủ nhân muốn làm, như vậy, cậu nhất định sẽ hoàn thành thật tốt.
Đi ra ngoài, cậu khó chịu nhướng ày, bên ngoài không có ai, quả nhiên chàng trai kia đã đi mất, hơn nữa còn là dùng xe của chủ nhân, thật to gan.
...
"Đây là có chuyện gì?" Vô Quý Thần đập tay lên đống tư liệu trước mặt, phiền chán hỏi. Tòa bách hóa anh đang xây dở thế nhưng bị người thu mua, chuyện xảy ra từ lúc nào vậy?
Khó hiểu nhất là, cổ phiếu của Vô thị trước nay vẫn luôn đứng đầu bảng, sao đột nhiên lại trượt giá thảm hại? Việc này ngay cả khi anh bị tai nạn xe còn chưa từng xảy ra, huống chi là hiện tại?
"Tôi cũng không thể hiểu được, theo lẽ thường mà nói, đây thật sự là chuyện không có khả năng xảy ra." Vũ Văn Thần ngồi ở một bên, mở tư liệu trong tay ra nghiên cứu. Tòa nhà kia bị mua đi với giá cực thấp, đó là dự án Vô thị hợp tác cùng Quan thức, nhưng lại có người từ Quan thức mua đi một phần lớn cổ phiếu của công ty, hơn nữa là ở thời điểm đang trượt giá thấp nhất. Chuyện này, thật khó có thể hiểu nổi.
"Rốt cuộc là ai có thể làm ra loại chuyện này?" Vô Quý Thần tựa lưng vào ghế ngồi, bả vai đau nhức khó nhịn, nói thật, nếu đây thật sự là do một người làm, như vậy, hắn ta sẽ là đối thủ đáng sợ nhất anh từng gặp phải.
Mà Vũ Văn Thần dường như còn đang tự hỏi điều gì, trầm ngâm nửa ngày, anh mới buông tư liệu trong tay, cẩn thận nói. "Trên đời này, người có thể tùy ý khống chế thị trường chứng khoán không nhiều, tôi chỉ hi vọng không phải người kia thì tốt rồi."
Vô Quý Thần hơi hơi nhếch môi: "Ý cậu nói, 'hắn ta'?"
"Đúng vậy." Vũ Văn Thần nặng nề gật đầu. "Chúng ta đều biết 'hắn ta' là không thể đắc tội, chủ nhân của lâu đài Hạ Kim ở Anh quốc, được mọi người xưng danh 'Ám đế Kim Taehyung." Một người có thể tùy ý khống chế toàn bộ thị trường chứng khoán, nhưng lại rất ít khi đi làm những chuyện như vậy, mà anh cũng không nghĩ rằng bọn họ từng đắc tội nhân vật lớn như thế.
Bọn họ dường như chưa từng gặp nhau, cho nên, hi vọng lần này chỉ là một sóng gió bất thường mà thôi, không liên quan đến người đó. Bởi vì, một khi hắn ta đã ra tay, ai cũng không thể thoát được.
Vô Quý Thần sốt ruột nhìn đồng hồ, sau đó đột nhiên đứng lên, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.
"A Thần, cậu muốn đi đâu?" Đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này, cậu ta còn muốn đi đâu?
"Về nhà." Vô QUý Thần đơn giản trả lời. Hiện giờ anh chỉ muốn nhanh nhanh về nhà, được gặp Tiểu Quốc của anh mà thôi, chuyện gì cũng không muốn nghĩ.
Mà cách căn nhà của Tuấn Chung Quốckhông xa, lúc này đang có một chàng trai kiêu ngạo đứng, nhìn qua có vẻ rất đắc ý.
Uông Tiểu Đình không dám tin mở to hai mắt nhìn chàng trai tuấn mĩ trước mặt, cô run run ngón tay chỉ vào cậu ta, lắp bắp mãi một câu: "anh, anh, anh,anh..."

"anh cái gì, gặp tôi thấy mất hứng lắm sao, dù gì cũng đã mười mấy năm không gặp, ít ra... Mà thôi, cũng may cậu còn nhận ra khuôn mặt này, phải không, em gái tốt của tôi?" Ba chữ 'em gái tốt' được Uông Tiểu Quốc dùng sức cắn nặng, có thể thấy mối quan hệ này 'tốt đẹp' tới mức nào.
Đúng vậy, bọn họ là anh em, nhưng chỉ là anh em cùng cha khác mẹ. Trước kia nếu không phải cha cậu ngoại tình rồi đem theo con mụ hồ ly tinh kia về, cậu và mẹ cũng đâu tới mức bị đuổi ra khỏi cửa, hèn mọn đi làm giúp việc cho người ta bao nhiêu năm? Tất cả đều là lỗi của bọn họ, cho nên hôm nay cậu sẽ làm cho bọn họ nhìn xem, hiện tại mình đã phú quý tới mức nào.
"Uông Tiểu Quốc, như thế nào, anh câu được một ông già rồi à?
" Uông Tiểu Đình tuy rằng kinh ngạc trước sự hào nhoáng của cậu ta, nhưng là, cái miệng cũng không chịu thua kém buông lời hằn học.
"A, có thế thật đi chăng nữa, em gái có muốn cũng không được đâu nha! Nhìn xem bộ dáng của mình đi, ngực chảy xuống thế kia, không biết bị bao nhiêu nam nhân sờ qua rồi, ăn mặc thì tằn tiện, cũng thật là đáng thương, chậc chậc chậc" Uông Tiểu Quốc cũng không hề tức giận, hiện tại cậu đã không còn là cậu bé đáng thương bị bọn họ bắt nạt ngày trước. Cậu đã có núi cao để dựa vào, cậu sẽ làm cho bọn họ phải hối hận. (ahahahaha còn em sẽ làm cho anh phải hối hận +.+)
"thằng khốn!" Uông Tiểu Đình nghe cậu ta nói vậy, liền điên cuồng chạy tới muốn bóp chết Uông Tiểu Quốc. Hiển nhiên mấy lời này, đã chọc đến chỗ đau của cô, bởi vì, nó là sự thật.
Nhưng còn chưa kịp đụng tới đầu ngón tay của cậu ta, trước mắt cô đã hiện lên một tia sáng loe lóe, sau đó, một lọn tóc cứ như vậy rơi xuống. Uông Tiểu Đình trợn trắng mắt nhìn con dao mổ găm vào phía sau, trên trán chảy ra một ít mồ hôi lạnh. Thiếu chút nữa, thiếu chút nữa thôi, lưỡi dao này sẽ cắt qua khuôn mặt của cô.
Uông Tiểu Quốc thở dài nhẹ nhõm một hơi, hiển nhiên vừa rồi đứa điên kia xông lên, cậu thật sự đã rất sợ hãi. Nhưng là khi nhìn thấy con dao mổ trước mặt, trong lòng cậu lại vẫn cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
"Cậu không cần tỏ ra như vậy, tôi cũng không phải là vì cứu cậu mới ra tay đâu." Doãn Kì lững thững bước vào, giọng nói lạnh nhạt chẳng mấy quan tâm.
"Doãn Kì, cậu..." Uông Tiểu Quốc vừa muốn nói điều gì, Doãn Kì đã đánh gãy lời của cậu: "Đừng nghĩ là tôi vừa cứu cậu, tôi chỉ không thích để người khác gọi chủ nhân là ông già thôi."
Mẫn Doãn Kì vừa dứt lời, phía sau đã bước vào một nam nhân cao lớn tuấn mỹ, nét mặt lạnh lùng cao cao tại thượng. Anh quét mắt một lượt nhìn qua Uông Tiểu Đình, sau đó là Uông Tiểu Quốc.
"Taehyung." Uông Tiểu Quốc nhìn thấy anh bước vào, vừa ủy khuất lại vừa vui mừng. Cậu vội vàng chạy lên, ôm chặt lấy thắt lưng của nam nhân, hai mắt còn cố ý vô tình liếc về phía Uông Tiểu Đình. Thấy rõ chưa, đây chính là nam nhân của câu. (đậu má đọc rồi mà đọc lại lại thấy tức nha)
"Mày là, mày là..." Nhưng nằm ngoài dự đoán của cô, Uông Tiểu Đình chẳng có chút hâm mộ nào, thậm chí còn chỉ thẳng vào Taehyung lớn tiếng kêu to, nét mặt vô cùng châm chọc.
"Mày là thằng ngốc, haha, Uông Tiểu Quốc, mày tìm được một thằng ngốc, hahaha..." Nhưng còn chưa kịp nói hết, một con dao phẫu thuật đã lướt qua rất nhanh, nhưng lần này không cắt qua tóc cô, mà cắt qua chính mặt cô. (mấy bạn có nhớ nhân vật mà mấy chap trước lúc Kim Vuy bực lên nó bóp cổ một con đó vì dám chọc mình ko? chính là nhân vật Họ Uông ''Uông Tiểu Đình'', em gái Uông Tiểu Quốc nhaa... trước đó mik có dặn mấy bạn nhớ kĩ con mẹ họ Uông này r đấy)
"Taehyung..." Uông Tiểu Quốc sợ hãi gọi nhỏ.
"Ngoan, không cần phải nói điều gì hết." Ngón tay anh đặt nhẹ lên môi cậu, lời nó giống như khuyên bảo, lại giống như mệnh lệnh.
Taehyung ôm lấy Uông Tiểu Quốc ngồi lên xe,hướng Ho Seok gật đầu, ý bảo bắt đầu cho xe chạy.
"Doãn Kì, chú hạnh phúc thật đấy." Ho Seok dùng ánh mắt hâm mộ nói.
Mẫn Doãn Kì trợn trắng mắt liếc một cái trở về. "Vừa rồi tôi phải làm việc rất cực nhọc đấy biết không?"
"Nhưng là chú được đi theo lão đại xem kịch." Jung Ho Seok lại trừng mắt lần nữa.
"Khó coi chết đi được, có gì đáng xem đâu." Thật sự quá khó coi, nhất là khi có liên quan đến chàng trai kia.
Hai người im lặng tranh chấp nửa ngày, mà xe cũng đột nhiên ngừng lại, bởi vì phía trước có một thân cây to bị đổ, vừa vặn ngăn trở đường đi của bọn họ.
"Chết tiệt, ai làm vậy, thật là đáng ghét." Ho Seok bực mình đập mạnh vào tay lái, anh còn đang muốn về nhanh để được đi tìm người đẹp a, sao đột nhiên lại có thân cây bị đổ???
Doãn Kì hơi mở ra hai mắt, nhìn về phía ngoài. Cách đó không xa có hai người đang chậm rãi lại gần đây, trong đó một tên có vết sẹo dài trên, bộ dáng hung thần ác sát, mà tên kia có phần nhát gan rụt cổ, nhưng cũng cố tỏ vẻ đáng sợ hướng bọn họ đi tới.
"Không thể nào, chúng ta gặp cướp?" Ho Seok vỗ vỗ cái trán, không thể tin được lại có ngày mình gặp phải chuyện này. Chẳng lẽ mấy tên kia không thấy được trên xe có biểu tượng của gia tộc Hạ Kim hay sao? Hai phe hắc, bạch nhìn thấy xe của bọn họ đều phải kính cẩn vài phần, thật không nghĩ tới còn có kẻ to gan như vậy tồn tại, chẳng lẽ sống rất yên ổn sinh ra nhàm chán?
"Doãn Kì, hai tên này là của anh." Ho Seok quay đầu, hớn hở nói với mẫn Doãn Kì.
"Tùy anh. Tôi không có hứng thú." Doãn Kì nhàm chán khoát khoát tay.
"Xin hỏi, hai vị đại ca có chuyện gì sao?" Ho Seok hạ xuống cửa kính xe, khuôn mặt ra vẻ ngây thơ vô tội, mà giọng nói còn không quên làm cho run run một chút.
Mặt sẹo nhìn chằm chằm Ho Seok, cảm thấy nam nhân này cười quá mức vui vẻ, hình như có chút kì quái. Nhưng thôi, mặc kệ nó kì quái ở chỗ nào, hắn chỉ cần có tiền là được.
"Anh trai ạ, muốn đi qua nơi này là phải nộp lộ phí." Mặt sẹo cầm trong tay một cây gậy dài, thỉnh thoảng đập đập vào tay bên kia, nhẹ nhàng dọa nạt.
"Lộ phí, nhưng là tôi không có." Ho seok nhún nhún vai, nâng hai tay lên, làm ra dáng vẻ bất đắc dĩ không thể nào khác được. "Anh xem, tôi chỉ là một người lái xe thôi." Nói xong, Ho Seok còn không quên rút ví ra ặt sẹo xem.
"Mẹ nó, mày dám đùa với tao à?" Mặt sẹo híp hai mắt lại, lớn tiếng quát. Hắn cũng không phải kẻ ngốc, chiếc xe này đâu phải thứ người bình thường có thể mua được. Nam nhân này, thế nhưng dám đùa cợt hắn.
Taehyung phiền chán mở to hai mắt nhìn ra bên ngoài, thật ồn ào!
Đột nhiên, đồng tử của anh co rụt một chút, một loại cảm xúc điên cuồng lan tràn khắp cơ thể, gã mặt sẹo kia, anh nhớ rõ hắn ta...
Một dòng máu đỏ tươi theo khóe miệng chảy xuống.
Tay chàng trai nhẹ vỗ về khuôn mặt anh, hướng anh lắc đầu, người ấy là ai, sao anh không nhìn rõ lắm?
Mở cửa bước xuống xe, anh đút hai tay vào túi quần, bễ nghễ nhìn mặt sẹo. "Anh muốn gì?"
"Thằng ngốc, đại ca ơi, nó là thằng ngốc trước kia phải không?" Tên tay sai phía sau mặt sẹo nhìn thấy Taehyung thì không khỏi sợ hãi kêu lên. Là hắn, tại sao lại là hắn được?
Mà hắn vừa định nói thêm điều gì, 'phịch' một tiếng, khuôn mặt đã bị người đánh lệch sang một bên. Taehyung tao nhã thu tay lại, nhìn chằm chằm vào mặt sẹo, chậm rãi nói. "Tôi sẽ không bỏ qua cho anh, sẽ không."
Mặt sẹo có phần chột dạ, vừa giơ gậy gộc trong tay xông lên đã bị Taehyung nhẹ nhàng bắt được, sau đó, lộc cộc một tiếng, đánh rơi xuống đất. Mặt sẹo trân trối nhìn anh, không thể tin được.
Là tên ngốc ngày đó? Hắn ta quay lại đây để báo thù? (em người thương còn méo nhớ ma lại đi nhớ cái tên mặt xẹo khốn kiếp này, tôi khinh bỉ anh họ kim =.=)
Chính là, ở lúc còn chưa kịp phản ứng lại, Taehyung đã cho hắn một quyền. Trực tiếp đánh vào dưới hàm, lực đạo mạnh kinh người, thủ pháp tàn nhẫn không thể chống trả.
"Chủ nhân.."
"Lão đại..."
Doãn Kì cùng Ho Seok đi ra, mà Uông Tiểu Quốc còn là kinh ngạc che miệng mình, không thể tin được nam nhân giống như ác ma đang đứng ngoài kia, thế nhưng chính là Taehyung.
"Ho Seok, làm cho bọn họ ngồi tù, cả đời." Thu tay lại, anh xoay người bước lên xe, lồng ngực vẫn phập phồng khó chịu, dường như có thứ gì đó đang muốn phá tung mà ra.
Ho Seok ngây người ra một lúc, lão đại rất ít khi đi quản mấy việc này, sao hiện tại vừa ra tay lại nặng nề như vậy? Lão đại độc ác anh hiểu được, nhưng nhân vật bé nhỏ đến không đáng kể kia, hình như cũng chưa gây nghiệp chướng gì nặng nề lắm?
Chẳng lẽ nói hắn ta rất không hay ho, đến gây chuyện đúng lúc lão đại muốn phát hỏa? Cũng không phải, lão đại đâu phải kiểu người không có định lực như vậy? Thật khó hiểu a a a!!!
"Ho seok." Taehyung giọng nói lạnh hơn rất nhiều, làm tất cả mọi người ở đây không khỏi rét run, bao gồm cả hai nam nhân đã bị đánh thành đầu heo nằm ở đằng kia.
"Làm cho người ta tiếp đón bọn họ tốt một chút, cuộc sống được thoải mái một chút, nhớ chưa?" Anh lạnh lùng gợi lên khóe môi, ý cười phá lệ âm trầm đáng sợ.
Mà mặt sẹo vẫn sóng xoài nằm trên mặt đất, khóe môi liên tục rên rỉ một câu.
"Thì ra, mày không phải là... thằng ngốc." Hắn đứt quãng nói xong, mà những lời này vẫn bị Taehyung rành mạch nghe được. Anh dùng sức bình ổn tức giận trong lòng, ôm chặt lấy Uông Tiểu Quốc, ngón tay xuyên qua tóc dày của cậu, ánh mắt nhìn về một nơi xa xăm, thì thào nói:
"Đừng sợ, có anh ở đây..."
có bẹn nào ức chế ko???


Up lìn mấy bẹn vote lìn. Cứ như thế này thì hoàn sớm hơn dự định đấy 😂😂