Đọc Truyện theo thể loại
 Tuấn Chung Quốc gọt xong một quả táo, cẩn thận đặt vào tay Vô Quý thần. Anh cầm quả táo lên, để dưới mũi ngửi một chút, thơm quá...
"Đưa dao cho tôi được không?" Vô Quý thần vươn tay ra, mà Tuấn Chung Quốc gắt gao nắm chặt dao, không hiểu đột nhiên anh muốn nó để làm gì.
"Yên tâm đi, không phải tôi định tự sát đâu." Anh nhẹ nhàng cười, khó được hài hước đùa cậu một chút.
Tuấn Chung Quốc hoang mang chớp nhẹ hai mắt, cẩn thận đặt chuôi dao vào tay anh. Tuy không nỡ từ chối, nhưng cậu vẫn rất sợ anh sẽ tự làm mình bị thương. Dù sao, lưỡi dao này cũng rất sắc bén.
Vô Quý thần có chút ngốc cầm lấy dao, mất đi ánh sáng anh mới biết, thì ra không thấy rõ được mọi vật là một loại tra tấn khủng khiếp đến thế nào. Lần mò đưa lưỡi dao đặt lên trên quả táo, anh chậm rãi dùng sức, rất nhanh, đem nó chia thành hai nửa.
"Cho cô này." Anh vươn tay, đưa một nửa trái táo cho Tuấn Chung Quốc, ôn tồn nói: "Ăn đi, như vậy mới tốt cho cổ họng." (Vô Quý Thần bt là Tuấn Chung Quốc nhưng mà ko muốn để kookie bt đc là mik biết rồi nên vẫn xưng cô. nên tui vẫn để vậy)
Tuấn Chung Quốc ngơ ngác nhìn anh thật lâu, giống như đang suy tư, lại giống như do dự, cuối cùng cậu cầm lấy trái táo, viết vào tay anh.
'Cảm ơn.'
...
Tuấn Chung Quốc giúp Vô Quý thần đẩy xe lăn ra phía sau vườn hoa của bệnh viện, đây là lần đầu tiên kể từ ngày bị thương tới nay anh chịu đi ra ngoài. Cảm nhận được ánh nắng chiếu vào cơ thể, anh theo phản xạ đưa tay lên che mắt, lúc này mới giật mình nhớ ra, bản thân chỉ là một gã mù.
Thời tiết dường như rất đẹp, nhưng là, anh lại không thể nhìn thấy...
"Hôm nay trời đẹp lắm phải không?" Vô Quý thần đột nhiên mở miệng, trong giọng nói lộ ra một chút bi thương nghẹn ngào.
Tuấn Chung Quốc ngồi trước mặt anh, cảm giác ánh mắt hơi hơi ẩm ướt. Một người nam nhân từng đứng trên đỉnh cao, kiêu ngạo là như vậy, hiện giờ lại phải hỏi người khác, trời đẹp lắm phải không? Đẹp sao? Rất đẹp, nhưng cũng chỉ như mọi ngày bình thường mà thôi. Đáng tiếc, bây giờ cho dù có bình thường đến mấy, anh cũng không có khả năng thấy được.
Kéo tay anh, cậu nhẹ nhàng viết: 'Ừ, đẹp lắm, bầu trời rất xanh, mây trắng thực trắng, bởi vì bây giờ là mùa thu, cho nên lá vàng rụng rất nhiều.' Miêu tả xong tất cả cảnh vật, cậu còn không quên nhặt lên một chiếc lá khô đặt vào tay anh. Vô Quý Thần thản nhiên mỉm cười, những điều này trước kia anh đều nhìn thấy, nhưng lại chưa bao giờ đi lưu tâm, luôn cảm thấy chúng quá mức bình thường, mỗi mùa đều sẽ nhìn đến, nhưng bây giờ thì...
Ngón tay nhẹ nhàng mân mê chiếc lá, đột nhiên, ánh mắt anh nổi lên một làn hơi nước mơ hồ.
Lá cây, là màu vàng sao...
Anh xoay mặt về hướng cậu, giọng nói run rẩy mang theo đau khổ cầu xin: "Có thể nói thêm cho tôi biết bên ngoài trông như thế nào được không? Nói nhiều hơn một chút được không? Tôi muốn biết."
'Lá cây vẫn còn màu xanh, nhưng rất nhanh sẽ chuyển thành úa vàng, bởi vì, mỗi mùa thu đều là như vậy.' Cậu thở dài một hơi, chậm rãi viết vào tay anh, chỉ sợ anh không cảm nhận được.
Vô Quý thần cầm chặt chiếc lá khô trong tay, cẩn thận nhớ kĩ những điều cậu vừa viết. Ánh mắt không nhìn thấy, cảm giác lại càng trở nên rõ ràng.
"Nếu anh phải mù thế này cả đời, em có nguyện ý làm đôi mắt của anh không? Liệu có nguyện ý không?" Vô Quý thần đột nhiên cầm chặt lấy tay Tuấn Chung Quốc, hỏi dồn dập. Nếu có thể bắt đầu lại một lần nữa, liệu, anh có thể nhận được lời tha thứ?
"Anh nguyện ý làm giọng nói của em, như vậy... em sẽ làm đôi mắt của anh, được chứ?" Vô Quý thần lại nói thêm một câu, khuôn mặt còn thật sự nghiêm túc 'nhìn' về phía cậu.
Tuấn Chung Quốc gắt gao mím môi, có chút lạnh nhạt viết: 'Vô tiên sinh, tôi không hiểu anh muốn nói điều gì, tôi chỉ là một cô y tá bình thường thôi. Nếu anh muốn đôi mắt, tôi tin có rất nhiều người nguyện ý làm, không nhất định phải là tôi. Hơn nữa, anh cũng không chắc chắn sẽ bị mù cả đời.' Hiện tại anh và cậu chỉ là hai người xa lạ mà thôi, tại sao lại có thể tùy tiện đưa ra một yêu cầu như vậy...
"Tiểu Quốc, Tiểu Quốc, vì sao em lại không thể tha thứ cho anh, anh biết mình sai rồi..." Vô Quý Thần đột nhiên vươn tay kéo lấy Tuấn Chung Quốc, cúi đầu chôn vào hõm vai cậu, thống khổ nói: "Anh xin lỗi, thực xin lỗi, anh sai rồi! Anh biết mình sai rồi."
"Cho anh một cơ hội, được không? Ngoài em ra, anh đã không còn gì cả..."
Cậu có biết hay không, anh phải dùng bao nhiêu tự chủ mới có thể mỗi ngày yên lặng sống trong bóng đêm, nghe tiếng cậu hít thở, ngửi mùi bạc hà nhè nhẹ toát ra từ người cậu. Anh thật sự rất muốn gọi tên cậu thật to, nhưng Tố Như nói đúng, ban ngày anh không dám, lại chỉ có trong giấc mơ mới có thể thống khổ kêu lên cái tên làm mình quyến luyến vô cùng.
Anh có thể chấp nhận mù cả đời, chỉ cần được bắt đầu lại một lần nữa.
Anh có thể dùng nửa đời sau của mình để bù đắp lại những thương tổn trước kia cậu phải chịu đựng.
Anh sẽ không để cậu phải khóc, về sau anh nhất định sẽ yêu thương cậu thật nhiều.
Chỉ cần, chỉ cần cho anh một cơ hội thôi, trước kia là lỗi của anh, anh biết mình sai rồi. Nếu đời này anh bù đắp cho cậu không đủ, như vậy, hẹn cả kiếp sau nữa có được không?
Tuấn Chung Quốc ngây người để mặc anh ôm, chỉ có câu kia 'Tiểu Quốc' là còn quanh quẩn bên tai, khiến hai mắt của cậu bắt đầu mông lung hơi nước, xem không rõ cảnh vật trước mặt.
'Trời lạnh, chúng ta nên về.' Chậm rãi bỏ tay anh ra, cậu đứng lên, xoay xe lăn đẩy về phía phòng bệnh. Anh nhận ra cậu, đáng ra điều này cậu phải sớm biết mới phải. Một người nam nhân từng ở thương trường hô phong hoán vũ, đâu có khả năng bị lừa lâu như vậy.
"tiểu Quốc, em có nhớ trước kia không? Chúng mình cũng từng đi như vậy dưới trời thu đầy lá rụng..." Kỉ niệm nhớ tới thì ra vẫn vô cùng rõ ràng, dường như mọi chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Ngày ấy, bọn họ tay trong tay sánh vai đi bên nhau thực hạnh phúc, chỉ là vì sao cảm tình trong sáng ấy lại dần thay đổi.
Vì thời gian, vẫn là vì thứ gì khác?
Anh làm tổn thương lòng cậu, tổn thương những người bên cạnh cậu, hiện tại, liệu anh còn có tư cách cầu xin cậu tha thứ? Thì ra, Vô Quý Thần cũng có ngày phải cầu xin cảm tình của một chàng trai. 
Bởi vì, anh không phải là thần tiên, anh chỉ là một con người mà thôi. Anh cũng sẽ phạm sai lầm, cũng sẽ đi nhầm hướng.
"Tiểu Quốc, đừng rời xa anh, đừng bỏ mặc anh một mình trong bóng đêm được không, anh xin em..." Lần đầu tiên Vô Quý Thần cảm thấy mình khủng hoảng đến như vậy, anh sợ cậu rời đi, không có cậu, anh cũng không còn gì cả, anh phải dựa vào niềm tin gì để sống sót?
'Em sẽ không đi. Bởi vì... em đã nhận lời với cha mẹ anh, còn cả anh Văn Thần nữa, sẽ chăm sóc anh đến ngày anh khỏe lại.' Cậu viết xong, lại đứng dậy tiếp tục đẩy xe lăn về phía phòng bệnh. Cậu sẽ không đi, bởi vì, cậu là một người biết giữ lời hứa, không phải vì anh.
...
Trong phòng bệnh, bác sĩ cẩn thận kiểm tra hai mắt của Vô Quý thần, còn tất cả mọi người đều đứng ở một bên, hi vọng sẽ được nghe một tin tức tốt. Bác sĩ đã nói, thương tích ở chân của anh thật ra không nặng lắm, chỉ có hai mắt là rất khó điều trị.
"Vô tiên sinh phục

«  Chương 64

chương 66 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm