Chương 64

Tùy Chỉnh

Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, cậu nhìn thấy Vô Quý Thần đang ảm đạm ngồi trước cửa sổ, ánh mắt vô thần hướng ra phía ngoài, vài tia nắng hoàng hôn dừng trên khuôn mặt anh, dường như mang theo vô tận sầu bi. Vô Quý Thần của ngày hôm nay đã mất đi tất cả, thiết nghĩ, nếu bây giờ cho anh một cơ hội, có lẽ anh sẽ tình nguyện chết đi trong vụ tai nạn kia.
Một người nam nhân kiêu ngạo như thế, làm sao có thể thừa nhận được rằng, giờ đây mình đã trở thành một phế nhân? Vũ Văn Thần nói với cậu, sở dĩ anh không muốn trị liệu, ngoài việc cơ hội thành công cực kỳ bé nhỏ ra, nguyên nhân lớn nhất chính là bởi vì cậu. Anh muốn bồi thường cậu, cho nên, tự trừng phạt chính mình.
Nhưng là, có nhất thiết phải như vậy không?
Nhiều trừng phạt hơn nữa cũng không thể khiến thời gian quay trở lại. Đứa bé đã mất, giọng nói đã mất, mà quan trọng nhất là, cậu đã không còn yêu anh.
Cậu quyết định ở lại là bởi vì ngoài kia có một người cha, một người mẹ, một người bạn tốt đang vì anh mà lo lắng, đau lòng. Thế nên dù có chỉ là một người xa lạ đi chăng nữa, cậu nghĩ mình cũng sẽ hết lòng giúp đỡ anh, tựa như, giúp đỡ Tại Hưởng ngày trước.
"Cô còn làm gì ở đây?" Giọng nói lạnh nhạt không mang theo cảm xúc truyền đến Tuấn Chung Quốc, mà chính là chậm rãi tới gần anh, cùng anh 'nhìn' ra thế giới bên ngoài. 

"Cô không phải là Tố Như, cô là ai?" Vô Quý Thần đột nhiên quay xe lăn lại, đối mặt với Tuấn Chung Quốc, nghi ngờ hỏi.
Tuấn Chung Quốc thở dài một hơi, ngồi xuống nhặt chiếc chăn rơi trên mặt đất, cẩn thận đắp lại lên đùi cho anh. Sau đó, cậu kéo lấy tay anh, nhẹ nhàng viết.
'Tôi là y tá của bệnh viện, tôi bị câm, cho nên anh không cần lo lắng sẽ bị tôi quấy rầy. Làm xong việc tôi sẽ nhanh chóng rời đi, anh hoàn toàn có thể coi như tôi không tồn tại. Hơn nữa, từ nay tôi cũng chỉ có thể giao tiếp với anh bằng phương thức này.' Đây là điều mà Vô gia cùng Vũ Văn Thần đã đáp ứng cậu. Cậu đồng ý giúp anh, có thể dùng bất cứ cách gì, bất cứ thân phận nào, nhưng tuyệt đối sẽ không là Tuấn Chung Quốc.
"Người câm đi với kẻ mù, thật đúng là rất xứng đôi." Anh thu tay lại, giễu cợt nói, nhưng thật ra trong lòng lại nghĩ, như vậy cũng không sai. Nếu cô ta đúng là một người câm, anh sẽ lại được chìm vào im lặng, tiếp tục ảm đạm sống qua ngày. (mik vẫn để từ cô ở đó vì Vô Quý Thần vẫn nghĩ đó là nữ chứ không phải nam nên đừng thắc mắc nha)
Tuấn Chung Quốc lặng lẽ đứng cạnh Vô Quý Thần, theo dõi khuôn mặt trầm tư của anh, đột nhiên cảm thấy có chút thất thần. Cho tới bây giờ cậu cũng chưa từng nghĩ tới, cậu sẽ gặp lại anh trong hoàn cảnh như vậy, cậu không thể nói, anh lại không thể nhìn.
...
"Chung Quốc." Vũ Văn Thần thấy cậu đi ra, vui mừng gọi lại: "Cám ơn em, Chung Quốc." Anh biết, trước kia Thần tổn thương cậu rất nhiều, nay cậu lại đồng ý giúp đỡ Vô gia điều kiện như vậy, thật khiến anh không biết phải cảm ơn thế nào cho hết.
"Chung Quốc, vậy... Thần... Cậu ấy có ổn không?" Hỏi xong, Vũ Văn Thần thật muốn cho chính mình một cái bạt tai. Anh hỏi vấn đề ngu ngốc gì vậy, một người vừa mù vừa què, liệu có ổn được hay không? Thật là...
Tuấn Chung Quốc cũng không để ý đến nét mặt khó xử của Vũ Văn Thần, nhẹ nhàng lắc đầu. Cậu không biết liệu anh có ổn hay không, nhưng cậu lại có thể chắc chắn rằng, anh vẫn còn nhiều hi vọng. Khả năng điều trị thành công là không cao, nhưng chỉ cần anh nguyện ý, nhất định sẽ có thể phục hồi.
Bởi vì, anh là Vô Quý Thần.
Mà Vô Quý Thần trong trí nhớ của cậu, chưa bao giờ là một người không có chí tiến thủ.
"Chung Quốc, bây giờ em định đi đâu?" Vũ Văn Thần đột nhiên mở miệng, thật sự không hiểu vì sao cậu lại rời đi lúc này. Không phải cậu đã đồng ý ở lại giúp Thần sao, sao bây giờ lại...
Tuấn Chung Quốc quay đầu, lấy ra một tờ giấy, viết nhanh mấy câu rồi đưa cho anh: 'Em muốn về nhà, sáng mai sẽ quay lại.'
"Vậy anh đưa em về, để em đi một mình anh thấy hơi lo lắng." Vũ Văn Thần tươi cười, hảo ý đề nghị.
Tuấn Chung Quốc suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn là gật đầu đồng ý. Ngồi lên xe của anh, bên trong đang phát ra một bản Piano êm dịu, nghe vào thực khiến người ta cảm thấy mơ màng buồn ngủ. Mà thật ra, mấy ngày hôm nay cậu cũng không thể phân biệt được mình đang tỉnh hay đang mơ nữa, tất cả đều phiêu miểu không giống thật, dường như, bản thân cậu đang bị kéo sâu vào một cơn ác mộng, vĩnh viễn không thể tỉnh giấc...
"Chung Quốc, đây là... chỗ em ở sao?" Vũ Văn Thần không thể tin nổi chỉ vào ngôi nhà trước mặt. Tha thứ cho anh đi, lớn từng này tuổi anh còn không biết nơi thế này cũng có thể sống được. Thật lo lắng thay cho cậu, chẳng lẽ cậu không sợ ban đêm đang ngủ sẽ bị một mảnh trần nhà rơi trúng hay sao?
Tuấn Chung Quốc nâng mặt lên, đón nhận tầm mắt của anh, sau đó gật đầu một cái. Đúng vậy, đây là nơi cậu ở, tuy có cũ nát một chút, nhưng nó cũng là nhà của cậu.
"Được rồi." Vũ Văn Thần thở dài một hơi, có phần bất đắc dĩ nói.
Đi theo Tuấn Chung Quốc vào nhà, anh thấy được bên trong cũng không quá tệ, tuy đơn sơ, nhưng lại sạch sẽ vô cùng.
Chỉ là, có một chuyện khiến anh cảm thấy rất ngoài ý muốn, trong nhà có hai đôi dép lê, hai cái chén, thậm chí trên giường còn đặt hai chiếc gối đầu.
"Không lẽ nơi này còn có một người khác sống cùng với em?" Vũ Văn Thần không nhịn được tò mò, lên tiếng hỏi.
Tuấn Chung Quốc run rẩy một chút, sau đó chậm rãi lắc đầu. Nơi này vốn chỉ có mình cậu, ban đầu là như vậy, cuối cùng cũng vẫn là như vậy.
Anh, đã bỏ đi mất rồi...
Vũ Văn Thần đã rời đi thật lâu, Tuấn Chung Quốc lại vẫn thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. Tại Hưởng, anh biết không, em đã có thai rồi, thật mong đứa bé sẽ có đôi mắt giống anh, màu đậm nâu đen.
Tại Hưởng, Quý Thần đang bị thương rất nặng, em muốn đi chăm sóc giúp anh ấy vượt qua những ngày khó khăn này, nhưng đây không phải vì yêu, mà bởi vì, đó là một phần trách nhiệm em không thể rũ bỏ.
Tại Hưởng, em rất nhớ anh, thật sự rất nhớ...
Bên trong phòng bệnh, Vô Quý Thần vẫn ngồi trên xe lăn, nhưng khí sắc đã tốt hơn mấy ngày trước rất nhiều. Vô phu nhân đóng cửa lại, nước mắt không ngừng rơi xuống, quả nhiên, Tuấn Chung Quốc đến là liều thuốc tốt nhất dành cho con.
Bà biết, con mình đã yêu chàng trai kia sâu đến tận đáy lòng, chính là vì sao phải tổn thương nhiều như vậy mới có thể nhận ra? Phải chăng vì cho rằng người ấy sẽ luôn ở bên cạnh mình, chưa từng nghĩ tới mất đi, cho nên mới có thể quên, mới có thể xem nhẹ?
Trong phòng, Tuấn Chung Quốc tự tay đút từng thìa cơm cho Vô Quý Thần mà Vô Quý Thần cũng ngoài ý muốn phối hợp với cậu.
"Cảm ơn." Ăn xong, anh lễ phép nói một câu, trên mặt cũng nhẹ nhàng nở ra một nụ cười khó được.
Thật sự rất quen thuộc, rất giống chàng trai kia, vợ cũ của anh. Nhưng là, điều này làm sao có thể xảy ra đây? Cậu hận anh còn không kịp, làm sao lại có thể đến nhìn anh, càng không nói đến chăm sóc cho anh, một kẻ giờ đây đã trở thành phế nhân vô dụng.
"Có thể cho tôi biết, vì sao cô lại không thể nói chuyện được không?" Anh thật sự rất kỳ quái, mọi người đều nói 'chín câm mười điếc' (tức là đa số người bị câm đều là do bị điếc), nhưng cậu lại vẫn có thể nghe được, điều này không kì lạ hay sao.
'Bởi vì, thấy được chuyện không nên thấy.' Cậu cầm lấy tay Vô Quý Thần, viết rất đơn giản, nhưng ánh mắt nhìn về phía anh lại lộ ra một tia phức tạp. Nếu có ngày anh biết được, giọng nói của cậu là vì anh mà mất đi, anh sẽ cảm thấy như thế nào? Tự trách vẫn là đau lòng?
"Có thể nói cho tôi biết không?" Ánh mắt không có tiêu cự của Vô Quý Thần vẫn đang nhìn về phía cậu, so với trước kia đã bình thản hơn rất nhiều. Ngừng lại một lúc, anh mới nói tiếp: "Tôi chỉ muốn biết xem, liệu cô và tôi có giống nhau hay không."
Tuấn Chung Quốc cười khổ nhìn anh: 'Thực xin lỗi, không thể.' Có một số việc một khi đã xảy ra, như vậy cho dù có nói nhiều thế nào, cũng là không thể quay lại.
"Có muốn nghe chuyện cũ của tôi không?" Anh đột nhiên quay đầu, mỉm cười hỏi cậu.
Tuấn Chung Quốc nghiêng đầu trầm tư, chuyện cũ của anh cậu đều biết rõ, cho nên...
'Không muốn nghe.' Cậu viết vào tay anh, thẳng thừng từ chối.
"Nhưng là tôi muốn nói, thật sự rất muốn nói."

"Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, cậu ấy vẫn đang học đại học, không có gì quá nổi bật, thoạt nhìn cũng giống như vô vàn sinh viên khác. Nhưng là, khi nhìn thấy nụ cười ôn nhu sạch sẽ vô cùng trên khuôn mặt cậu ấy, tôi đã thấy cuốn hút vô cùng."
"Chúng tôi quen nhau, và rồi, tôi muốn cưới cậu ấy, đem cậu ấy vĩnh viễn khóa lại bên người. Một chàng trai tốt như vậy, nếu tôi không nhanh tay, thật khó có thể chắc rằng sẽ không bị người khác cướp mất."
"Đường đường là người thừa kế của Vô thị, nhưng để cưới được cậu ấy, tôi đã phải chấp nhận bắt đầu khởi nghiệp từ chức phận thấp nhất. Nhiều khi tôi cảm thấy thật áp lực, muốn nổi điên, nhưng chỉ cần về đến nhà, được nhìn thấy nụ cười ôn nhu của cậu ấy, tôi lại cảm giác thoải mái hơn rất nhiều. Ít nhất tôi biết có một người đang đợi tôi, một ngọn đèn luôn vì tôi mà sáng."
Ngừng một hồi, nét mặt của anh dần trở nên đau khổ: "Hai năm sau, tôi đã trở thành tổng tài củaVô thị, mọi thứ tưởng chừng như vô cùng tốt đẹp, nhưng hóa ra lại chỉ là trời nắng trước cơn giông. Tôi gặp một cô gái tên là Tố Như, đúng vậy, cô ấy thông minh, cô ấy xinh đẹp, cô ấy khác hoàn toàn vợ cũ của tôi, cô ấy khiến tôi bị hấp dẫn thật sâu, khiến tôi ngộ nhận thứ si mê nhất thời ấy là tình ái."
"Lạc hướng trong dục vọng với Tố Như, nhưng tôi lại chưa từng nghĩ sẽ phải ly hôn với chàng trai kia, bởi vì ở trong lòng tôi, cậu ấy cũng có một vị trí vô cùng quan trọng. Cho đến một ngày, khi cậu ấy tận mắt nhìn thấy tôi trên giường cùng với Tố Như, thật sự, thật sự khiến tôi cảm thấy nhục nhã vô cùng."
"Chúng tôi ly hôn, mà cậu ấy không mang theo bất kì thứ gì, cứ như vậy quyết tuyệt rời đi."
"Tôi đã cho là mình yêu Tố Như, nhưng chỉ đến khi nhìn thấy bên cạnh cậu ấy xuất hiện một người nam nhân khác, tôi mới biết được, thì ra có một loại ghen tị là có thể khiến người ta điên cuồng."
"Tôi ghen tị với nam nhân kia, ghen tị cậu ấy có thể vì hắn mà khổ sở như vậy. Cho nên, tôi dùng chút thủ đoạn khiến cậu ấy phải nghỉ việc. Tôi luôn cho rằng cậu ấy sẽ phải đến cầu xin tôi, nhưng là, tôi sai lầm rồi. Cậu ấy không hề tới, cậu ấy quên tôi, cậu ấy, không muốn quay trở lại."
"Đến tận ngày tổ chức hôn lễ, tôi mới nhận ra, mình đã mất đi những gì. Cô biết không, khoảnh khắc trước khi lâm vào hôn mê, người cuối cùng tôi nghĩ đến vẫn là cậu ấy. Thì ra không phải không yêu, mà là tình yêu này đã xâm nhập cốt tủy, khiến tôi xem nhẹ cậu ấy, xem nhẹ cảm tình chân thật của mình."
Hai tay của anh sờ soạng ra phía trước, thẳng đến khi cầm lấy được tay cậu, mới thì thào nói ra một câu cuối cùng: "Cô nói xem, liệu cậu ấy có thể tha thứ cho tôi không? Bây giờ hối hận, liệu có là quá muộn?"
...
[Lược bỏ một đoạn Vũ Văn Thần phát hiện ra Tuấn Chung Quốc mang thai.] (đừng trách mị do bạn dịch lược chứ mị hổng có lược nha)
"Cậu đang nhìn tôi à?" Vô Quý Thần ngẩng đầu, tuy rằng anh không nhìn thấy, nhưng loại cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm này thật khó có thể bỏ qua.
"Haiz..." Vũ Văn Thần thở dài một hơi, cũng không nói thêm câu nào.
"Hôm nay cậu thật là kì lạ." Vô Quý Thần tựa vào xe lăn, nhàn nhạt nói.
"Phải không?" Vũ Văn Thần thẳng tắp nhìn vào ánh mắt vô thần của Vô Quý Thần, ảo não nói: "Có lẽ là vì dạo này tôi quá bận đi?"
"Mà Thần này, cậu có thể suy nghĩ lại một chút chuyện điều trị được không?" Anh vẫn không nhịn được nhắc lại đề tài muôn thủa. Tuy chuyện này anh đã nói đến gãy lưỡi, nhưng là Thần vẫn thực cố chấp, nói thế nào cũng không chịu nghe. Đôi khi anh thật muốn xông lên, trực tiếp bóp chết cậu ta cho hả giận.
"Cậu thật đúng là cố chấp." Vũ Văn Thần nghiến răng nghiến lợi nói, nhưng cuối cùng lại vẫn không thể làm gì.
"Vũ Văn Thần, cô ấy đâu, khi nào thì đến?" Vô Quý Thần trầm mặc thật lâu, vừa mở miệng vàng ngọc lại nói ra một câu không đầu không đuôi như vậy, khiến Vũ Văn Thần ngây người nửa ngày mới phản ứng lại được, 'cô ấy' là ai.
"Cậu nói cô y tá kia sao, cô ấy ngày mai mới đến. Cô ấy còn nhiều việc phải làm, đâu thể ngày nào cũng ở đây chăm sóc cậu được." Vũ Văn Thần chối quanh nói, anh biết Thần rất để ý tới Chung Quốc, nhưng anh đã hứa với cậu rồi, tuyệt đối không thể cho Thần biết được sự thật.
"Vũ Văn Thần, cậu còn muốn lừa tôi đến bao giờ?" Vô Quý Thần đột nhiên ngẩng đầu, trầm giọng hỏi.
"Tôi lừa cậu cái gì?" Vũ Văn Thần thật muốn nhảy dựng lên, anh lừa cậu ta cái gì, có cái gì hay mà lừa, thật không biết cậu ta đang nghĩ những gì trong đầu nữa?
"Phải không, cậu không có chuyện gì gạt tôi?" Vô Quý Thần lặp lại một lần nữa, nghi vấn cũng tăng lên rất nhiều.
"Đương nhiên là không." Vũ Văn Thần lúc này dường như đã nghĩ ra điều gì, chột dạ phủ nhận. 
"Không có y tá nào ở đây cả, đó là Tuấn Chung Quốc, vợ cũ của tôi đúng không?" Vô Quý thần thản nhiên cười nhạt, trong đáy mắt cũng hiện lên một chút tự giễu.''cũng không phải cô ấy, mà là cậu ấy chứ, đúng không?''  

"Cậu..." Vũ Văn Thần ngây người nửa ngày, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định thừa nhận: "Làm sao cậu biết được?" Thần không nhìn được, mà Tuấn Chung Quốc lại không có khả năng chủ động nói cho cậu ta, vậy rốt cuộc là sao lại biết được đây???
"Cậu ấy là vợ tôi, người vợ đã ở chung hai năm với tôi, tất cả mọi thứ của cậu ấy tôi vẫn chưa từng quên lãng. Ngay từ ngày đầu tiên cậu ấy đến, tôi đã cảm thấy thực nghi ngờ, chỉ là không dám nghĩ tới... " Anh cúi đầu, ngón tay đặt ở trên đùi dùng sức năm chặt.
"Chỉ là không dám nghĩ tới, vì trốn tránh tôi, cậu ấy lại nói mình bị câm."
Cậu hận anh như vậy sao, hận đến mức từ khi ly hôn tới giờ vẫn không muốn nói với anh một câu nào, vì không muốn anh nhận ra, thế nhưng...
"Quý Thần, cậu sai rồi." Vũ Văn Thần trầm mặc nửa ngày mới quyết định lên tiếng. Quả thật bọn họ đều không nghĩ tới, thật ra Vô Quý Thần đã sớm biết người kia là Tuấn Chung Quốc, thảo nào cậu ta lại ngoan ngoãn hợp tác đến vậy. Nhưng là, nếu đã nhận ra, vì sao còn chưa chịu vạch trần?
Lẽ nào, cậu ta đang sợ hãi?
"Sai cái gì, những thứ tôi sai còn chưa đủ hay sao?" Vô Quý Thần tự giễu nói, sắc mặt cũng ảm đạm đi rất nhiều.
"Quý Thần, cậu ấy không lừa cậu, đó là bởi vì... cậu ấy thật sự đã không còn giọng nói." Vũ Văn Thần thở dài. Sự thật này với  Quý Thần, thực ra cũng rất nặng nề.
"Cậu đang nói cái gì, cậu ấy đã không còn giọng nói... Cậu đang lừa tôi đúng hay không, Vũ Văn Thần, cậu lừa tôi phải không, cậu đâu phải là người thích nói đùa như vậy?" Vô Quý thần nheo lại hai mắt, không kiềm chế được xúc động cao giọng chất vấn. Không thể như vậy, nhất định không phải là như vậy...
"Cậu cũng biết tôi không phải người thích nói đùa, cho nên, đây là sự thật. Cậu ấy thật sự đã không còn giọng nói, cậu ấy hiện tại, là một người câm." Và còn đang mang thai nữa, nhưng là những lời này, anh quyết định vẫn không nói ra thì tốt hơn. Nếu để cho Vô Quý Thần biết chàng trai cậu ta đang muốn níu kéo lại mang trong mình cốt nhục của người khác, thật không biết sẽ bị sốc tới mức nào.
"Thật sự, đã không còn sao..." Vô Quý Thần thì thào tự nói, đột nhiên lại nhớ tới điều gì, đáy lòng chợt lan tràn đau đớn.
Bởi vì, thấy được chuyện không nên thấy...
Chuyện không nên thấy...
Không nên thấy...
"Vũ Văn Thần, tôi yêu cậu ấy, thật sự rất yêu." Trong căn phòng im lặng, giọng nói trầm thấp của Vô Quý Thần có vẻ phá lệ rõ ràng.
"..."
"Nhưng là, đã chậm mất rồi." Vũ Văn Thần lại thở dài một hơi. Mấy ngày gần đây, số lần anh thở dài còn nhiều hơn ba mươi năm qua gộp lại.
Cậu tỉnh ngộ quá chậm, cho nên, tất cả đã không thể vãn hồi...  
hay thiệc hai đứa tên giống nhau ngòi edit mà tui ''líu cả lưỡi''