Đọc Truyện theo thể loại
Tựa người vào trên sô pha, anh phiền chán nhìn tệp tư liệu ít ỏi trên tay. Tối qua anh đã cho người thăm dò, nhưng ngoài việc tìm được ba tháng trước đã phát sinh một vụ tai nạn nghiêm trọng với xe của mình ra, thứ gì cũng không tra đến. Rốt cuộc là ba tháng vừa qua anh đã làm những gì, bộ quần áo anh mặc, chiếc ô anh cầm, cả chiếc vòng cổ bị mất nữa, tại sao một chút kí ức cũng không lưu lại?
Ngay cả chính anh cũng không nhớ, như vậy, ai còn biết được chuyện gì đã xảy ra.
Cho nên, có thể anh sẽ phải quay lại nơi này một lần nữa để điều tra mọi việc.[...]
Ngồi trên máy bay, không biết vì sao anh lại có chút lưu luyến nhìn xuống thành phố xa lạ này, hình như, nơi đó anh còn bỏ quên thứ gì quan trọng lắm. '''bỏ quên người thương''
...
Hạ máy bay, anh khẽ nheo hai mắt lại đi về phía trước, nơi đó có một chiếc xe hình như đã đợi thật lâu.
Đứng trước xe, một người nam tử mặc áo gió màu trắng, tóc đen mắt đen, thấy anh đang lại đây thì cười đến loan khóe môi.
"Lão đại, thoạt nhìn ngày nghỉ của ngài rất được phải không?" Anh cao thấp đánh giá một chút, lại nói: "Ừ, người tuy có đen đi hơi nhiều, nhưng nói chung vẫn rất là đẹp trai."
"Hoseok, nếu cậu không muốn đến Châu Phi phơi nắng, như vậy, hiện tại liền câm miệng cho tôi." Giọng nói của anh thực bình tĩnh, nhưng là, cũng khiến Hoseok phải đánh rùng mình một phen, nịnh nọt nói: "Lão đại, tôi câm miệng, tôi câm miệng là được rồi chứ gì."
[...]
"Đến." Hoseok mở miệng, xe đã dừng lại, phía trước là một tòa lâu đài kiến trúc theo kiểu trung cổ rất sang trọng, hình như đã tọa lạc ở nơi này mấy trăm năm.
"Ừ." Nam nhân lúc này mới mở hai mắt, tao nhã đi xuống. Cửa lâu đài mở ra, anh còn chưa đi vào, bên trong đã có một bóng người chạy nhanh tới, dán vào trong lòng anh.
"Taehyung, sao bây giờ anh mới trở về, em đợi anh lâu muốn chết rồi đây." Đó là một cô gái rất mỹ lệ, mặc váy dài màu trắng, mái tóc đỏ mượt mà dừng phía trên đầu vai. Ánh mắt của cô nổi lên ngân ngấn nước, thân mình còn không ngừng run lên, thật sự rất dễ kích khởi ý muốn bảo vệ của nam nhân.
"Buông ra." Anh cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, giọng lạnh lùng không độ ấm.
Cô gái hiển nhiên là sửng sốt một chút: "Taehyung..." Cô níu lấy vạt áo của anh, đáng thương gọi.
"Taehyung, em là Thủy Nhi đây, anh làm sao vậy?" Cô vươn tay muốn sờ mặt anh, nhưng là, lại bị anh quay đầu tránh mất.
"Taehyung." Mộc Thủy Nhi nóng nảy, cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng thấy anh lãnh đạm như vậy. Dù trước kia có lạnh lùng với tất cả mọi người, nhưng với cô, anh vẫn luôn là dễ gần hòa nhã. Như thế nào mới ra ngoài ba tháng, tính cách của anh liền thay đổi chóng mặt như vậy?
Taehyung trực tiếp bước qua Mộc Thủy Nhi, mặc kệ phía sau cô có khóc kêu như thế nào cũng không xoay người liếc mắt lấy một cái. Có lẽ trước kia anh thích cô, nhưng cũng chỉ dừng lại ở ham muốn của cơ thể. Một cô gái mà thôi, anh còn chưa đến mức vì cô mà trở mặt với huynh đệ.
Hoseok nghiền ngẫm nhìn cô, có chút hảo tâm nhắc nhở: "Thật ra cô em nên khóc to hơn tí nữa, nước mắt phải tuôn ra ào ào vào, nếu không làm sao có thể đả động ý chí sắt đá của lão đại được đâu?" Anh không khách khí trêu đùa nói, đối với cô gái này thật sự không có chút cảm tình nào. Suốt ngày chỉ biết khóc với khóc, được lão đại đối xử tốt một chút còn nghĩ rằng mình rất có mị lực đâu, thật đúng là ngốc đến đáng thương.
"Câm miệng, hoseok!" Mộc Thủy Nhi hung hăng gào lên, không còn chút yếu đuối nào ban nãy.
Hoseok che lỗ tai lại, âm thầm bĩu môi, một kẻ trong ngoài không đồng nhất, thật sự rất ghê tởm. Nhưng thôi, kệ cô ta, hôm nay tâm tình của anh đang rất vui vẻ, lão đại đã trở lại, rốt cục anh cũng có thời gian đi tìm mỹ nhân, hahaha...
...
"Hiện tại ngài cảm thấy thế nào?" Người hỏi là một cậu trai tóc vàng, có lẽ tuổi cũng không quá mười lăm, nhưng là, ánh mắt lại cực kì trầm tĩnh.
"Có hơi đau đầu, nhưng tôi lại không thể nhớ được ba tháng qua đã xảy ra những chuyện gì." Anh phiền não xoa xoa thái dương, trong giọng nói lộ ra một chút bất đắc dĩ.
"Vậy ngài nhớ được những gì?" Thiếu niên tuy còn nhỏ, nhưng tư chất học y lại cực kì hơn người, được Taehyung tin tưởng giao cho làm bác sĩ tư nhân của lâu đài này.
"Không nhiều lắm, chỉ cần mơ hồ nghĩ đến là lại đau đầu vô cùng." Taehyung nhăn mày lại, ngừng một hồi mới nói tiếp."Tôi vẫn cho là mình chỉ ngủ vài giờ mà thôi, nhưng không nghĩ vừa tỉnh dậy lại đã trôi qua ba tháng. Doãn Kì, thật sự tôi không nhớ nổi điều gì...."
Doãn Kì nhíu mày, nhún vai bất đắc dĩ nói: "Tôi bất lực." Đây là lần đầu tiên cậu phải nói như vậy, nhưng dù sao cậu cũng chỉ là bác sĩ, không phải thần tiên.
"Doãn Kì."Taehyung cảnh cáo một tiếng, ánh mắt hiện lên một loại nguy hiểm.
"Không cần nhìn tôi như vậy, thật sự là tôi không có cách nào mà." Doãn Kì nghĩ một lúc, lại nói tiếp: "Trí nhớ của ngài thì ngài phải tự mình đi tìm, hơn nữa, thiếu thì thế nào, ngài vẫn rất khỏe mạnh không phải sao?"
"Cũng đành vậy." Taehyung thở dài một hơi, phiền chán rời đi.
...
"Nam Tuấn, cậu đứng ở chỗ này làm gì?" Người đến là một chàng trai cao gầy, giọng nói dĩ nhiên là tiếng Trung thuần khiết.
"Tôi đang nhìn mỹ nam..." Nam Tuấn chậm rãi đứng lên, thế này mới thấy rõ, thì ra cậu thấp hơn người ta gần một cái đầu.
Thật là, chênh lệch này cũng quá lớn đi!
"Mỹ nam?" Chàng trai nhíu mày một chút. "Cậu đang nhìn Mẫn Doãn Kì sao sao?"
" Cậu nói Mẫn Doãn Kì á?" Kim nam tuấn nghe xong, dùng sức bĩu môi: "Cậu ta còn không đẹp bằng cậu đâu, nếu nói mỹ nam, cậu còn hợp hơn nhiều." Kim Nam Tuấn lắc lắc đầu, thẳng tắp nhìn chàng trai trước mặt, quả thật là rất đẹp. Hai mắt sáng ngời, sống mũi thẳng tắp, đôi môi không cần tô son cũng hồng nhuận vô cùng, nói là mỹ nam tuyệt không quá đáng. Nhưng là thực đáng tiếc, cậu ta có đẹp đến mấy cũng không phải quý tộc, chỉ là một cô hầu gái giống anh mà thôi.
"Nam Tuấn, cậu lại nói bậy." Chàng trai trừng mắt nhìn Kim nam Tuấn, khiển trách nói: "Nếu để người khác nghe thấy, chúng ta đều sẽ không được sống yên thân!"
"Tiểu Quốc, cậu nói xem, người kia có phải rất đẹp trai đúng không?" Nam Tuấn dựa vào gần cậu, háo sắc hỏi.
"Cậu nghĩ cái gì trong đầu thế hả, Hoseok lớn hơn cậu những sáu tuổi đấy, chẳng lẽ cậu muốn gặm cỏ dai?" Tiểu Quốc nhìn chằm chằm vẻ mặt háo sắc của Kim Nam Tuấn, trực tiếp lấy tay gõ cho cậu ta một cái vào trán. Nếu muốn nam nhân, buổi tối nằm mơ rồi nói sau, các cậu chỉ là người hầu, người quét rác mà thôi.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt của cậu chợt biến thành đỏ ửng, xinh đẹp vô cùng. Trước nay cậu vẫn luôn tự tin vào diện mạo của mình, chỉ là không biết có lọt được vào mắt xanh của người ấy hay không. Đợi lâu như vậy, rốt cục anh cũng đã trở lại.
...
"Tiểu Quốc..." Taehyung đột nhiên bật dậy hét lớn, trên mặt không hiểu vì sao lại đầy mồ hôi lạnh. Anh bước xuống giường, tự rót mình một chén nước, sau đó ngửa đầu uống xong. Tựa người vào tủ sách bên cạnh, mi tâm của anh gắt gao nhíu chặt, dường như vẫn vì giấc mộng vừa rồi mà kinh hãi.
Bóng người kia, rốt cuộc là ai.
[Lược bỏ một đoạn Mộc Thủy nhi đến câu dẫn Taehyung nhưng không thành, sau đó Tiểu Quốc

«  Chương 62

Chương 64 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm