Đọc Truyện theo thể loại
đi Mỹ mà làm như đi trăng mật. tiên sư nhà hai đứa nó <3 <3 <3 
  'Làm sao vậy?' Từ lúc về tới giờ trông Tại Hưởng vẫn rất yên lặng, nét mặt cũng không được vui vẻ như mọi ngày, không biết là lại có chuyện gì xảy ra đây.

"Tiểu Quốc, anh không được tới công trường nữa, cũng không thể giúp em được nữa rồi." Anh nói rất nhẹ, nhưng là, cũng không thể giấu được bất đắc dĩ cùng đau lòng.

'Vậy Tại Hưởng đi giúp em được không?' Cậu cũng không hỏi nguyên nhân, nếu Tại Hưởng muốn thì anh đã nói rõ ngay từ lúc đầu rồi. Chuyện không lấy gì làm vui vẻ, chi bằng làm cho anh được thoải mái một chút đi.

"Ừ." Anh hào hứng gật đầu, vươn tay vuốt ve mái tóc dày của cậu. Thật không ngờ, anh lại có thể đi giúp Tiểu Quốc , anh sẽ không vô dụng.

'Em đi nấu cơm đây, Tại hưởng muốn ăn cái gì?' Nhìn đến tươi cười trên mặt Tại Hưởng, cậu cũng cảm thấy ấm áp cực kì.

"Thứ gì cũng được, anh không kén ăn."

'Ừ.' Tuấn Chung Quốc vui vẻ gật đầu, hôm nay cô vừa mua được một con cá rất ngon, lát nữa nấu canh cá chua, nhất định anh sẽ thích...

Mỗi buổi sáng Tại Hưởng luôn dậy từ rất sớm, chẳng qua trước kia phải giả vờ ngủ say để chờ Tuấn Chung Quốc yên tâm đi trước mà thôi, đương nhiên hiện tại đã không cần.

"Đi thôi, mình đi làm đi." Tại Hưởng hào hứng kéo tay Tuấn Chung Quốc ra ngoài, nhưng lúc vừa mở cửa ra thì lại có một cơn gió mạnh thổi đến, dường như mang theo lạnh lẽo của mùa đông.

"Chờ anh một chút." Tại Hưởng đột nhiên dừng lại, quay trở về phòng ngủ lấy ra một chiếc khăn lụa màu xanh lục, mặt trên có thêu mấy bông tuyết nho nhỏ, tinh tế cực kì.

Anh đi tới, nhẹ nhàng đem khăn lụa quàng trên cổ Tuấn Chung Quốc. Thứ này anh nhìn thấy ở bên đường, lúc ấy có một người nam nhân mua khăn tặng cho người yêu của anh ta, thế nên, anh cũng mua một chiếc.

Chỉnh lại khăn cho vừa vặn, anh hài lòng gật đầu: "Ừ, được lắm, vừa đẹp lại vừa không sợ bị gió lùa."

'Xinh đẹp sao?' Cậu vuốt ve chiếc khăn, ánh mắt lại đột nhiên có chút đau đớn, thật là... Chỉ cần một hành động nho nhỏ của anh thôi là cũng có thể khiến cậu cảm động phát khóc, Tại Hưởng thực xấu.

"Đẹp lắm, rất được, Tiểu quốc là đẹp nhất." Tại Hưởng đương nhiên nói xong, Tiểu Quốc của anh tất nhiên là đẹp nhất rồi, không cần phải bàn cãi.

Tuấn Chung Quốc cười gật đầu, kéo tay anh đi tới tòa soạn báo. Nhìn từ xa, bóng dáng của hai người trông phá lệ hài hòa, có loại ánh sáng dịu dàng dừng trên người bọn họ, giống như hàng ngàn sợi tơ quấn quít đan xen, nhẹ nhàng mà sạch sẽ.

Vào trong kho hàng, Tại Hưởng thực nhẹ nhàng khiêng lên một chồng báo lớn, chỉ để lại cho Tuấn Chung Quốc một tập nhỏ ôm trên tay, tuyệt đối không nặng. Mấy người nam tử xung quanh thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn Tại Hưởng, dường như đang cố nhớ lại điều gì.

Nam nhân này, hình như bọn họ đã từng nhìn thấy ở đâu rồi thì phải, nhưng lúc này cố nghĩ thế nào cũng không ra. Mà thôi, chắc cũng chẳng có gì quan trọng, có người đến giúp Tuấn Chung Quốc là bọn họ thấy vui rồi, công việc này với cậu mà nói, thật sự quá vất vả.

...

Vô Quý Thần buồn bực ngồi trên sô pha, ngón tay đều đều gõ vào mặt bàn, đột nhiên lại chạm đến thứ gì đó. Cúi đầu, anh thấy được tờ thiếp cưới đỏ rực, ngày tháng ghi trên đó thế nhưng chính là ngày kia.

Ngày kia rồi sao? Chỉ cần hết ngày kia, anh sẽ lại phải tiến vào một cuộc hôn nhân nữa? Vốn đã giao tất cả mọi việc cho công ty hôn khánh chuẩn bị, anh chỉ cần yên tâm làm chú rể là được, nhưng là, tâm trạng lúc này của anh lại không rõ ràng lắm.

Anh tựa đầu vào sô pha, xoa xoa mi tâm đang cau chặt, lần đầu tiên, cảm thấy bản thân bất lực đến như vậy.

Mở to hai mắt, anh có chút phức tạp nhìn chằm chằm đống thiếp cưới trên bàn, đột nhiên có loại xúc động muốn phá huỷ tất cả. Anh đây là làm sao vậy?

Tố Như đẩy cửa ra, chậm rãi đi đến phía sau Vô Quý Thần, ôm chặt lấy thắt lưng của anh: "Thần, cuối cùng thì mình cũng có thể danh chính ngôn thuận sống với nhau rồi." Cô tựa mặt vào cổ anh, bên mũi ngửi được hương vị nam nhân thành thục, thật sự cảm thấy bản thân hạnh phúc vô cùng.

"Chồng." Nhẹ nhàng một tiếng, lại làm cho thân thể Vô Quý thần trở nên cứng đờ.

"Em cứ gọi tên anh như cũ thì hơn." Anh lạnh nhạt đẩy cô ra, đứng lên đi đến bên cửa sổ. Một tiếng 'chồng' này, dường như đã đánh anh tỉnh lại, tâm trí vẫn luôn mê mang rốt cục cũng hiểu ra được một điều.

Sai lầm rồi, tất cả, đều sai lầm rồi.

Tố Như cứng ngắc đứng tại chỗ, cảm giác tay chân bắt đầu rét run, nhưng cuối cùng cô vẫn bình tĩnh ngẩng cao đầu. Vô Quý Thần, anh hối hận rồi phải không, nhưng là, mặc kệ anh hối hận tới mức nào, 'hôn' này chúng ta cũng nhất định phải 'kết', anh sẽ trở thành chồng tôi, mà tôi, sẽ trở thành Vô phu nhân của anh. Khóe môi đắc ý cong lên, cô tiến lại gần Vô Quý Thần, một lần nữa ôm lấy anh, mà lúc này đây, anh đã không còn kháng cự.

...

Tại Hưởng nhàm chán nằm trên giường nghịch nghịch ngón tay của mình. Anh chỉ mới cúm nhẹ thôi, đâu phải việc gì to tát, vì sao lại bắt anh ở nhà, Tiểu Quốc thật là cẩn thận quá đáng, nếu cứ tiếp tục như thế này, anh sẽ buồn chết mất.

Xuống giường, anh quyết định thay quần áo rồi sẽ đến tòa soạn giúp tiểu Quốc một tay, cùng lắm thì cũng chỉ bị cậu véo má mà thôi, anh không sợ. Nghĩ đến là làm, Tại Hưởng nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài, nhưng vừa nhìn đến sắc trời u ám thì không khỏi lo lắng một chút, có lẽ lát nữa trời sẽ mưa đi? Nghĩ vậy, anh lại quay trở về cầm lấy một chiếc ô cho yên tâm, nếu lát nữa mưa to mà không có ô, Tiểu Quốc sẽ lại ướt sũng mất.

Anh đi nhanh về phía tòa soạn báo, trong lòng vui vẻ vì sắp được gặp Tuấn Chung Quốc, lại không hề biết được bất ngờ gì sắp xảy đến...

Trong xe đưa dâu, Tố Như cầm trong tay bó hoa hồng trắng muốt, khuôn mặt vốn đã xinh đẹp nay còn diễm lệ hơn vài phần. Đều nói một cô gái đẹp nhất là vào ngày kết hôn, quả nhiên không hề sai, cô hạnh phúc cười, quay đầu nhìn sang Vô Quý Thần.

"Thần, hôm nay em rất hạnh phúc." Cô tựa vào vai anh, nỉ non nói. Rốt cuộc thì cô cũng gả cho anh, lát nữa chỉ cần tuyên thệ xong trước mặt cha sứ, trao đổi nhẫn cưới cho nhau là cô sẽ trở thành vợ anh, trở thành cô gái duy nhất có thể đứng bên người anh.

Vô Quý Thần thản nhiên quay đầu, ánh mắt hơi khép lại như đang suy nghĩ điều gì quan trọng. Thực ra ngay từ lúc đầu anh cũng đã như vậy rồi, thậm chí ngay cả một câu cũng lười nói với cô.

"Thần, anh làm sao vậy? Có phải có tâm sự gì không?" Tố Như lo lắng hỏi, mơ hồ cảm thấy được điều gì không ổn.

"Tố Như." Vô Quý Thần đột nhiên mở miệng, ánh mắt anh thẳng tắp nhìn về phía cô, bên trong là u lượng thâm trầm, lại không thấy được nửa phần ôn nhu ngày trước.

"Làm sao vậy, Thần?" Trái tim Tố Như đập nhanh hơn một chút, có chuyện gì vậy, có chuyện gì còn quan trọng hơn cả hôn lễ của chúng ta hay sao? Cô xích lại gần Vô Quý Thần vừa muốn hôn lên môi anh, lại bị anh quay mặt từ chối.

"Tố

«  Chương 61

Chương 63 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm