Đọc Truyện theo thể loại
mịa chạm chân dưới gầm bàn ..... cũng tình thú chớ bộ <3 <3
Tuấn Chung Quốc dùng chìa khóa nhẹ nhàng mở cửa, cậu muốn cho Tại Hưởng một bất ngờ, nhưng là, bên trong chỉ có một mảnh hắc ám bao trùm. Cậu theo bản năng nhìn về phía cửa sổ, nơi đó không có ai, bật đèn lên, trên giường, trên sô pha cũng không có ai, Tại Hưởng, Tại Hưởng đang ở chỗ nào? 
cậu hoảng hốt chạy vào phòng bếp, sau đó là phòng tắm, cậu cố gắng tìm tất cả mọi nơi, ngay cả gầm giường cũng không dám bỏ qua, nhưng là, vẫn không thấy anh. 
Tại Hưởng, Tại Hưởng, đừng nghịch nữa, đừng trốn em nữa được không? Môi của cậu thỉnh thoảng run run, nơi này không có, nơi kia cũng không có, không có, không có, tất cả đều không có.
Anh rốt cuộc đi nơi nào?
Cậu xoay người kích động chạy ra bên ngoài, ánh mắt không ngừng tìm kiếm khắp mọi nơi, nhưng lại vẫn không tìm được thân ảnh quen thuộc. Anh không biết đường, cái gì cũng không biết, anh rốt cuộc đi đâu mất rồi?
Từng giọt nước mắt lạnh như băng rớt xuống khóe môi, cậu nếm được vị mằn mặn chua sót khó nhịn. Cậu chưa từng nghĩ tới anh sẽ bỏ đi, càng không nghĩ tới một ngày nào đó trở về nhà lại không nhìn thấy anh chờ đợi... Phải làm sao bây giờ?
Cậu đứng ở tại chỗ thật lâu, sau đó đột nhiên ngồi xổm xuống, không nhịn được cúi đầu khóc nức nở.
Tại Hưởng...
Anh không trở về, không trở về, cậu đã đánh mất Tại Hưởng mất rồi...
Mà lúc này ở một nơi khác, Tại Hưởng đang sốt ruột xoa bả vai, sắc mặt cực kì âm trầm. Hôm nay công trường có thêm rất nhiều việc, anh đã cố gắng làm nhanh nhưng vẫn không kịp giờ, không biết lát nữa trở về sẽ phải giải thích với Tiểu Quốc thế nào đây?
Có lẽ vì quá sốt ruột đi đường mà Tại Hưởng vẫn không chú ý đến, có một chiếc xe hơi màu đen đột nhiên dừng lại cách anh không xa, sau đó một người nam nhân ưu nhã bước ra ngoài, khóe môi thản nhiên cong lên một nụ cười lãnh ý.
"Tổng tài, sao đột nhiên ngài lại tới đây?" Quản lý công trường nhìn thấy người đến là Vô Quý Thần thì vội vàng tiến lên chào hỏi.
"Chính là đi ngang qua." Nam nhân thản nhiên mở miệng, không quên dặn dò một câu: "Kiểm tra lý lịch nam nhân vừa rồi cho tôi." Anh nhìn về phía Tại Hưởng, giọng nói phá lệ thâm trầm.
"Ngài yên tâm, Vô tổng, chúng tôi sẽ kiểm tra nhanh thôi." Nam nhân vội vã gật đầu, lại đợi cho Vô rời đi mới dám vươn tay lau một chút mồ hôi lạnh trên trán. Tuy nơi này là dự án của tập đoàn Vô thị, nhưng đột nhiên đích thân tổng tài tới đây, lại còn bắt ông đi điều tra một công nhân thì thật đúng là có phần khó hiểu, chỉ hy vọng là anh chàng kia không gây ra họa lớn gì.
...
Tại Hưởng đứng trước cánh cửa đóng chặt, thở dài nhẹ nhõm một hơi, hình như hôm nay cả Tiểu Quốc cũng về trễ thì phải. Anh mở cửa ra, bên trong là một mảnh hắc ám, thoạt nhìn vẫn giống như lúc rời đi, nhưng là, từ phía phòng ngủ lại mơ hồ truyền đến mấy tiếng khóc nức nở.
Anh tiến về phía trước từng bước, dưới chân lại dẫm phải thứ gì đó mềm mềm, cúi đầu nhìn xuống, đồng tử anh nháy mắt co rút lại.
"Tiểu Quốc..." Anh sợ hãi kêu to, vội vàng bật điện lên, nhìn thấy cậu yếu ớt ngồi dưới đất, ánh mắt trống rỗng vô thần, trên khuôn mặt tái nhợt thỉnh thoảng hạ xuống một giọt nước mắt, xé nát lòng anh.
"Tiểu Quốc..." Anh chạy đến gần cậu, vươn tay bảo lấy khuôn mặt cậu, lau đi từng giọt nước mắt.
Tuấn Chung Quốc nghe được giọng nói quen thuộc bên tai, ánh mắt trống rỗng lúc này mới chậm rãi ngưng tụ lên một chút sáng rọi, thẳng đến khi phản chiếu ra một bóng người rõ ràng.
'Là anh sao?' Môi của cậu nhẹ nhàng khép mở, chậm rãi vươn tay cầm lấy bàn tay to đang loạn vuốt ve trên mặt mình, ấm áp quá, hình như... đây là sự thực.
Cậu không đánh mất Tại Hưởng, anh đã trở về rồi!
"Tiểu Quốc, đừng như vậy nữa, là anh không tốt, là anh không nghe lời, thực xin lỗi, thực xin lỗi Tiểu Quốc." Tại Hưởng nâng lên khuôn mặt của cậu, không ngừng nói xin lỗi.
Anh đã dùng hết sức để chạy nhanh về nhà, nhưng cuối cùng vẫn là không kịp. Anh phải làm sao bây giờ, phải làm sao đây, trông Tiểu Quốc như thế này khiến anh thật sự cảm thấy sợ hãi.
'Tại hưởng...' Cậu không tiếng động nói, đem mặt mình chôn ở trong ngực anh, từng giọt nước mắt hạ xuống khiến tâm trí anh rối loạn cực kì.
"Tiểu Quốc, anh đây, em nhìn xem, anh ở đây rồi, anh không đi đâu hết." Tại Hưởng có chút nói năng lộn xộn an ủi cậu, nhưng là, Tuấn Chung Quốc vẫn tiếp tục im lặng khóc, dỗ thế nào cũng không chịu ngừng. Tay anh gắt gao nắm chặt, lại đột nhiên đụng phải thứ gì mềm mềm.
Bánh bao Tiểu Quốc mua cho anh...
"Tiểu Quốc, em xem." Tại hưởng cầm lấy bánh bao, đưa đến trước mặt cậu: "Anh dẫm nát bánh bao rồi, nhưng cũng tại em không cẩn thận đấy, sao lại để bánh ở dưới đất, em xem, bây giờ làm sao ăn được nữa?" Tại Hưởng cố ý nặng lời như vậy, nhưng trong giọng nói lại không có một chút chỉ trích nào, anh chỉ muốn cậu ngừng khóc mà thôi, cậu còn khóc, anh sẽ còn đau lòng.
Tuấn Chung Quốc giật mình nhìn Tại hưởng, một lúc lâu sau mới kéo lấy tay anh, run rẩy viết: 'Anh đi đâu vậy, tại sao không ở nhà, tại sao muộn thế này mới trở về? Anh không biết em sẽ lo lắng, sẽ sốt ruột sao?' Viết xong, cậu chăm chú nhìn thẳng vào anh, sợ hãi trong mắt vẫn không hề biến mất.
Tại Hưởng chỉ hơi sửng sốt một chút, sau đó rất nhanh liền nở nụ cười: "Anh đi ra ngoài phơi nắng mà, em nhìn xem." Anh chỉ vào mặt mình."Anh đen hơn rất nhiều, chẳng phải Tiểu Quốc nói như vậy mới đẹp sao? Hơn nữa, anh cũng biết đường về nhà rồi, không lạc đâu."
Nhắm hai mắt lại, anh tựa cằm vào đỉnh đầu cậu: "Anh sẽ nhớ rõ Tiểu Quốc, nơi nào có Tiểu Quốc, nơi ấy là nhà của anh. Anh có thể quên tất cả mọi thứ, nhưng là, vĩnh viễn cũng không quên đường về nhà, bởi vì, anh đem nó nhớ vào đây..." Anh chỉ vào ngực của mình, nhẹ nhàng nói, cánh tay cũng ôm cậu chặt hơn một chút, cậu trai bé nhỏ này, làm sao anh có thể quên cậu được đây...
...
"Thần, mấy món ăn này ngon thật đấy." Tố Như nhìn một lượt quanh nhà hàng, rất sang trọng, thực thích hợp với thân phận của cô bây giờ.
"Phải không?" Vô Quý Thần thản nhiên lên tiếng trả lời, hiển nhiên không có nhiều hứng thú. Anh đã làm việc mệt mỏi cả ngày, thật ra bây giờ chỉ muốn được về nhà ngủ một giấc thoải mái, ăn hay không cũng chẳng quan trọng. Nhưng là, cô đã muốn đi, anh cũng không tiện từ chối.
Sắc mặt Tố Như nhất thời trở nên cứng đờ, cảm giác hình như có gì đó đang dần thay đổi. Anh bắt đầu có lệ với cô, mà cô, lại phải trăm phương nghìn kế để khiến anh hài lòng. Này, không phải chính là Tuấn Chung Quốc trước đây hay sao? Không được, cô tuyệt đối sẽ không để cho việc này xảy ra lần nữa.
"Thần, anh nói xem, kết hôn xong mình sẽ đi đâu hưởng tuần trăng mật?" Cô cố gắng nở một nụ cười ngọt ngào, dùng một loại ngữ khí hạnh phúc nhất hỏi anh.
"Em muốn đi đâu cũng được, quyết định xong thì nói cho anh." Vô Quý Thần nhàn nhạt đáp, hưởng tuần trăng mật? Anh chẳng chờ mong là mấy, với anh nó cũng chỉ là đi công tác mà thôi.
Chợt nhìn kĩ khuôn mặt vẫn vô cùng xinh đẹp của Tố Như, bỗng nhiên anh tự hỏi, rốt cuộc ngày trước anh thích cô ở điểm gì, thích đến mức có thể vì cô mà ly hôn, lại có thể vì cô mà kết hôn?

«  Chương 60

Chương 62 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm