Chương 60

Tùy Chỉnh

96 - 60 =36 >.<
giải trí video tí nha mấy mẹ
  Sáng sớm, Tuấn Chung Quốc đứng trước cửa sổ, nhìn bên ngoài trời mưa không dứt mà ảo não thở dài một hơi. Cảm giác bị nước mưa xối vào người thật sự rất khó chịu, nhưng cũng may hôm nay trời không lạnh lắm, chỉ cần cậu cố gắng đưa nhiều một ít là sẽ có gấp đôi tiền công. Nghĩ đến đây, cậu không khỏi cảm thấy vui vẻ hơn một chút, kiên định bước ra khỏi cửa.
Mà cậu cũng không hề nghĩ đến, ở khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, nam tử trên giường lập tức tỉnh dậy, ánh mắt là một mảnh suy tư. Anh nhanh chóng thay đổi quần áo, cầm lấy một chiếc ô, vội vàng bước theo Tuấn Chung Quốc.
Tuy cậu luôn nói không có việc gì, nhưng anh lại vẫn cảm thấy vô cùng nghi hoặc, hôm nay anh muốn nhìn xem, rốt cuộc cậu đang che dấu điều gì.
Trong mưa, hai người cách không xa, nhưng bởi vì không một lần quay đầu lại, Tuấn Chung Quốc cũng chưa hề biết rằng Tại Hưởng vẫn luôn đi theo cậu. Bước vào kho hàng, cậu sắp xếp lại hai chồng báo, một chồng buộc ở trên lưng, một chồng ôm vào trong lòng.
Thân mình của cậu có chút lung lay, nhưng cuối cùng lại vẫn cố gắng tiêu sái bước ra khỏi cửa. Mưa không ngừng đánh vào trên mặt cậu, xối ướt quần áo cậu, trên lưng thứ kia dường như ngày càng nặng, áp cậu đến không thể thở nổi. Có lẽ vì quá cố sức bước đi mà cậu vẫn không phát hiện ra, có một nam nhân đứng không xa phía sau, ngẩn người buông chiếc ô trong tay, thật lâu cũng có ý nhặt lại.
"Có lẽ ngày mai sẽ ngừng mưa." Người quản lý đưa tiền cho cậu, không quên động viên một chút.
Tuấn Chung Quốc cười gật đầu nhìn ông, khóe môi mang theo một mảnh nhợt nhạt vui mừng. Vất vả qua đi sẽ lại là một buổi chiều yên ả, thân thể tuy rất lạnh, nhưng là, đáy lòng của cậu lại vô cùng ấm áp, bởi vì, có Tại Hưởng đang đợi cậu trở về...
Kỳ quái đứng trước cửa một hồi, bên trong lại vẫn không truyền đến nửa điểm động tĩnh, lẽ nào anh ngủ quên? Cúi đầu, cậu lấy chìa khóa ra để mở cửa, cảm thấy thực ngoài ý muốn. Tất cả đèn trong phòng đều không bật, một ít gió lạnh từ ngoài thổi tiến vào, làm cho căn phòng phá lệ lạnh lùng xa cách.
Bật điện lên, cậu thấy một người nam nhân đang đứng bên cửa sổ, nét mặt suy nghĩ trầm tư.
'Tại Hưởng.' Tuấn Chung Quốc vội vàng đi qua, lúc này mới phát hiện quần áo trên người anh đều đã ướt đẫm. Cậu lay nhẹ tay anh, Tại Hưởng chậm rãi quay đầu, ánh mắt nhìn cậu bình thường đạm mạc, chỉ có chút bi thương chợt lóe mà qua.
'Làm sao vậy?' Cậu dùng ánh mắt hỏi anh, không lẽ anh gặp mưa? Cậu kéo tay anh ngồi xuống sô pha, cầm lấy khăn mặt giúp anh lau khô tóc. Đột nhiên, Tại Hưởng nghiêng đầu đoạt đi khăn mặt trong tay cậu, kiên quyết muốn sát tóc cho cậu trước.
"Tiểu Quốc, công việc có phải thực vất vả hay không?" Giọng nói của Tại hưởng mang theo một ít khàn khàn, Tuấn Chung Quốc sửng sốt một chút, cũng là vội vàng lắc đầu, cậu phát hiện hôm nay Tại Hưởng trở nên rất kỳ lạ, không biết là đang giận dỗi điều gì.
Cậu lấy ra vài chiếc bánh bao vừa mua trên đường về đưa cho anh, lúc này đây không chiếc nào bị nát, mềm mềm nóng hổi, đối với bọn họ mà nói, thật là mỹ vị của nhân gian.
Tại Hưởng không nói lời nào ngồi một bên, cầm chiếc bánh trong tay vô thức cắn một ngụm, lại không cảm thấy có hương vị gì, mà nếu có đi chăng nữa, chắc cũng chỉ là chua xót thản nhiên.
"Tiểu Quốc, anh muốn kiếm tiền." Tại Hưởng đột nhiên ra tiếng, giọng nói còn thật sự nhiêm túc. Anh biết, Tiểu Quốc phải vất vả như vậy là vì duy trì cuộc sống.
Cuộc sống bọn họ.
Tuấn Chung Quốc nghe xong, chỉ nghĩ là anh vui đùa, cậu lắc đầu, nói: 'Không cần đâu, tiền phiên dịch mình kiếm được vẫn đủ dùng, em lại đang đi làm nữa, cho nên Tại Hưởng không cần phải tìm việc đâu.'
Tại Hưởng có chút đăm chiêu nhìn cậu, sau đó cẩn thận ôm cậu vào lòng. Thân mình cậu gầy yếu như vậy, làm sao có thể cõng chồng báo nặng trịch bước đi trong mưa lớn? Anh cho tới bây giờ cũng không biết cậu phải chịu nhiều khổ như vậy, cho tới bây giờ cũng không biết.
Thực xin lỗi, thực xin lỗi Tiểu Quốc, anh nghĩ đến anh giúp đỡ cậu, bây giờ mới phát hiện ra, anh chỉ là một kẻ vô dụng.
Thứ gì cũng không thể làm.
Đêm nay, Tuấn Chung Quốc ngủ thực trầm, có lẽ là bởi vì quá mức mệt mỏi, cậu thế nhưng không phát hiện ra người bên cạnh là một đêm thao thức...
Buổi sáng, cậu vẫn như mọi ngày đi ra ngoài đưa báo, mà Tại Hưởng đứng bên cửa sổ, nhìn thân ảnh dần mơ hồ của cậu, trong lòng làm ra một quyết định quan trọng.
Anh đóng cửa lại, sải rộng bước chân hướng ra phía ngoài, đây là lần đầu tiên anh rời khỏi nhà một mình, tâm tình cũng phá lệ bình tĩnh. Cậu không nói điều gì, nhưng anh biết, hiện tại bọn họ đang rất túng thiếu, cần tiền để duy trì cuộc sống vất vả này.
Anh đi rất nhanh, ngẫu nhiên cũng dừng lại để nhìn mấy thông báo tuyển dụng ven đường, nhưng dường như lại không có công việc nào phù hợp. Anh chỉ biết phiên dịch một ít văn vẻ, những việc quá mức phức tạp anh sẽ không hiểu nổi, mà nếu có hiểu, người ta cũng không muốn thuê một người không rõ lai lịch như anh.
Thẳng đến lúc gặp được một công trường đang thi công, anh mới dừng bước lại. Bốn phía truyền đến thanh âm ồn ào chát chúa, trong không khí cũng đủ loại cát bụi tung bay, có một nam nhân khiêng trên vai bao xi măng rất nặng bước qua bên người, khiến anh đột nhiên nhớ tới Tuấn Chung Quốc hôm ấy.
Cậu bước đi một mình trong mưa, bước chân lung lay trầm trọng...
"Anh thật sự muốn làm công việc này?" Ông quản đốc nhìn chằm chằm Tại Hưởng, thấy anh thế nào cũng không giống người phải dùng chân tay để kiếm sống. Anh ta hẳn là phải ngồi trong văn phòng chỉ huy người đến người đi, bộ dáng cao cao tại thượng mới đúng, tuấn mỹ như vậy mà lại đi làm công việc nặng nhọc này, kể cũng có phần đáng tiếc.
Tại Hưởng dùng sức gật đầu, trong ánh mắt là vô cùng kiên định. Anh muốn dựa vào đôi tay của chính mình để kiếm tiền, để giúp đỡ Tiểu Quốc một phần nào đó. Vì anh, cậu đã quá vất vả rồi.
"Vậy được thôi, hôm nay anh bắt đầu làm việc luôn đi, tiền lương cuối ngày sẽ trả." Nam nhân nhìn thân thể cao lớn của Tại Hưởng, có chút hài lòng phân phó.
Một bao xi măng nặng trịch dừng trên vai, anh chính là nhíu mày một chút, cũng không phàn nàn gì, nhanh chóng đi theo người khác chuyển đến nơi quy định. Bước chân của anh phá lệ trầm trọng, hô hấp cũng trở nên ồ ồ. Ngẩng đầu, anh nhìn về phía trước, bỗng nhiên có phần hiểu được suy nghĩ của Tuấn Chung Quốc.
Cậu không muốn khiến anh lo lắng hay phiền não, càng không muốn để anh phải vất vả, nhưng cậu thì sao, có từng nghĩ tới chính mình hay không?
Cứ như vậy, buổi chiều của hai người lặng lẽ trôi qua trong nặng nhọc.
Buổi tối, Tại Hưởng ngồi trên sô pha xem tivi, tầm mắt lại vẫn gắt gao dừng ở trên người Tuấn Chung Quốc, anh đột nhiên nghiêng thân, đối mặt với cậu.
'Làm sao vậy?' Tuấn Chung Quốc dùng ánh mắt hỏi anh, không rõ nét mặt nghiêm túc của anh lúc này là có ý gì.
Tại Hưởng gắt gao mân chặt môi, nửa ngày, anh mới lấy ra từ ngực một chiếc vòng cổ, chủ động giúp cậu đeo vào.
Tuấn Chung Quốc cúi đầu nhìn chiếc vòng Tại Hưởng đưa, dường như mặt trên có khắc ký hiệu của gia tộc nào đó. Cậu vừa định tháo xuống để nhìn kỹ, một đôi tay đúng lúc này ngăn lại.
"Tặng cho em." Tại Hưởng kéo chặt tay cậu, trầm trầm nói.
'Đây là thứ quan trọng nhất anh còn giữ được, có khi nó sẽ giúp anh tìm lại quá khứ của mình cũng nên.' Chiếc vòng này là thứ duy nhất cậu tìm được trên người Tại Hưởng ngày đó, cũng là thứ duy nhất có thể chứng minh thân phận của anh, làm sao lại đưa cho cậu giữ được?
"TIểu Quốc là quan trọng nhất." Anh nhìn chằm chằm chiếc vòng cổ, ngoài ý muốn mở miệng, giọng nói cũng cực kì bình tĩnh. Quá khứ là như thế nào, hiện tại một điều anh cũng không nhớ được, anh chỉ biết, sinh mệnh của mình đã xuất hiện một người quan trọng hơn tất cả.
Anh có thể không cần quá khứ, không cần nhớ lại, chỉ cần cậu.
Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng chớp hai mắt, sống mũi có chút cay cay. Cậu vuốt ve hoa văn trên mặt dây chuyền, nói không nên lời cảm động cùng hạnh phúc, nhẹ nhàng bao phủ toàn thân.
Ôm chặt lấy thắt lưng của Tại Hưởng, cậu thỏa mãn thở dài một tiếng, thầm nghĩ, vô luận đêm nay là mưa gió hay bão bùng, giấc mộng này cũng nhất định là xinh đẹp...
Buổi sáng, Tuấn Chung Quốc dậy từ rất sớm để dọn dẹp nhà cửa. Nhưng thực kỳ lạ, cậu tìm thấy một tệp tiền bên trong ngăn kéo, hơi hơi nhíu mi, cậu không nhớ mình có để tiền vào trong này a, không lẽ là nhớ nhầm? Lắc đầu, cậu cất lại tiền vào chỗ cũ, cũng không nghĩ nhiều lắm, gần đây chuyện phát sinh rất nhiều, có lẽ, trí nhớ của cậu thật là có phần suy giảm.
Mà Tại Hưởng chính là nhìn cậu, sau đó chậm rãi lại nhắm hai mắt lại, khóe môi cong lên một nụ cười ẩn ý.
...
Nhẹ mân mê tờ báo cuối cùng trên tay, Tuấn Chung Quốc trầm mặc nửa ngày, cậu xoay người muốn rời đi, nhưng cuối cùng lại vẫn cố lấy dũng khí ở lại. Ngẩng đầu nhìn về phía ngôi nhà cậu đã sống suốt hai năm, vì sao bây giờ lại thấy nó xa lạ nhiều đến thế, giống như, tất cả trước kia chỉ là bản thân làm một giấc mộng hoang đường.
Vươn tay nắm chặt chiếc vòng cổ Tại Hưởng đưa, cậu cố gắng giúp mình lấy lại dũng khí bước lên phía trước. Mặc kệ Vô Quý Thần hay là Tố Như, giờ đây cô cùng bọn họ đã không còn quan hệ gì.
Cẩn thận đặt tờ báo xuống dưới thềm cửa, cậu xoay người chuẩn bị bước đi, đúng lúc này phía sau lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Đẩy cửa ra là Vô Quý Thần cùng Tố Như, bọn họ tay trong tay sóng vai mà đứng, nam nhân tuấn mỹ, cô gái yêu kiều, thật sự là trời sinh một đôi.
"Cậu còn tới đây làm gì?" Ánh mắt Vô Quý Thần hiện lên một tia ngoài ý muốn, còn có một loại vui mừng mà chính anh cũng khó mà giải thích được, anh chỉ biết, trái tim mình đang đập loạn nhịp, thật giống như một nam nhân mới nếm thử vị ngọt của ái tình. Đáy lòng vô cùng kích động, nhưng anh vẫn cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh, thậm chí ngay cả giọng nói cũng áp chế thành lãnh đạm.
Tuấn Chung Quốc sửng sốt nhìn anh, nhất thời không biết phải làm gì mới đúng.
"Như thế nào, cậu câm à?" Vô Quý Thần lạnh lùng nói, đối với sự trầm mặc của cậu cực kì không vui. Chàng trai này thật quá nhẫn tâm, dù sao cũng là vợ chồng với nhau hai năm, chẳng lẽ bây giờ một câu nói cậu cũng khinh thường không muốn cho anh sao?
"Thần, đừng như vậy." Tố Như kéo nhẹ tay áo anh, "Có khi Chung Quốc muốn tìm anh có việc thì sao?" Tố Như hảo tâm khuyên, nhưng ánh mắt nhìn về phía Tuấn Chung Quốc lại hơn một phần hận ý.
Tuấn Chung Quốc, hai người ly hôn rồi cơ mà, nếu đã quyết tuyệt rời đi, vì sao lúc này còn muốn quay trở lại?

Tuấn Chung Quốc cúi đầu, cảm thấy trong cổ họng có chút nghèn nghẹn. Đúng vậy, cậu là một người câm, nhưng không trả lời anh không hẳn chỉ vì không thể, mà còn là không muốn.
Thật ra cậu cũng có chút khó hiểu, vì sao Tố Như lại hận cậu đến vậy? Cậu còn có thứ gì là không bị cô ta đoạt đi, gia đình, giọng nói, cả đứa con còn chưa chào đời. Cô ta hận cậu? Thật nực cười, cậu mới chính là người nên hận đi?
Chỉ là, chuyện quá khứ cậu không muốn phải nhắc đi nhắc lại, bởi vì có yêu thì mới sinh hận, mà có hận, phải chăng cũng chính là còn yêu? Nếu đã như vậy, hận Vô Quý Thần lúc này thật sự đã trở thành thừa thãi.
Hơn nữa, hận một người rất mệt mỏi, bọn họ đã yêu thương nhau như vậy, cậu cũng hẳn là nên thành toàn.
Xoay người rời đi nơi này, báo đã đưa xong, cậu phải nhanh chóng về nhà, Tại Hưởng còn đang đợi cậu.
"Thần, không cần tức giận, thì ra Chung Quốc là đến đưa báo." Phía sau truyền đến giọng nói của Tố Như, mà Tuấn Chung Quốc cũng là thản nhiên cong lên khóe môi. 'Chung Quốc' sao, thực đáng tiếc, cậu là trẻ mồ côi, không diễm phúc có được người ta coi trọng như vậy.
Không để ý đến ánh mắt càng ngày càng lạnh phía sau lưng, cậu thoải mái cất bước rời đi, không quay đầu, cũng không dừng lại.
Thẳng đến khi bóng lưng gầy yếu kia biến mất khỏi tầm mắt, Vô Quý Thần mới cúi đầu nhìn tờ báo dưới chân, trong lòng đau đớn kỳ lạ.
"Thần, anh nắm tay em đau quá." Tố Như đáng thương nói.
"Tố Như, thực xin lỗi, anh..." Anh vội vàng buông lỏng tay, muốn giải thích điều gì, cuối cùng lại chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, ánh mắt bắt đầu thất thần bay về nơi xa.
Anh đau lòng, nhưng lại không biết đau lòng vì ai.
...
'Tại Hưởng, dạo này trông anh đen quá. Có phải không chăm tắm rửa hay không?'
Tại Hưởng vỗ nhẹ đầu cậu, nhướng mày lên một chút: "Em mới không chăm tắm rửa, anh đen là bởi vì..." Anh nghĩ ngợi một hồi mới nói tiếp: "Là vì ngày nào anh cũng đi phơi nắng." Nói ra cũng không phải là lừa gạt, thật sự anh có đi phơi nắng, nhưng là phơi nắng ở ngoài công trường.
"Chẳng lẽ Tiểu Quốc ghét anh như thế này?" Tại Hưởng lộ ra ánh mắt ai oán, lại nhìn màu da quá mức đối lập của anh cùng cậu, không khỏi ảo não thở dài, quả thật anh đen hơn trước kia rất nhiều!
'Nào có.' Tuấn Chung Quốc buồn cười lắc đầu, viết vào tay anh, 'Nam nhân đen một chút cũng là thực bình thường, so với trước kia trông càng thêm khỏe mạnh.'
"Vậy Tiểu Quốc cũng đen thêm một chút đi." Tại hưởng híp hai mắt lại, cẩn thận nhìn kĩ màu da quá mức trắng nõn của Tuấn Chung Quốc, thậm chí còn lấy tay đặt cạnh mặt cậu so sánh một chút. Quên đi, so đi so lại với một hồi, cuối cùng vẫn thấy như thế này là đẹp nhất.
Tiểu Quốc mà giống anh, cảm giác hình như có phần đáng sợ. Vừa đen vừa gầy, thật chẳng khác nào dân Châu Phi chạy nạn. =)) vờ lờ
Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng gật đầu, dùng khẩu hình nói, 'Ừ, về sau em cũng sẽ học anh phơi nắng nhiều hơn một chút là được rồi.' Nói xong, cậu nhẹ nhàng nở nụ cười, tựa sát vào lòng anh, làm một đêm mộng đẹp...
Buổi sáng, Tuấn Chung Quốc mở cửa ra, thời tiết bên ngoài dường như đã đẹp lên rất nhiều, tâm tình cũng phá lệ thoải mái. Cậu nhanh chóng đến kho hàng nhận phần việc hôm nay của mình.
Đi đến từng nhà lại từng nhà phát báo, cậu không hề nhận ra cách đó không xa có một người nam nhân đang chăm chú nhìn cậu, vẻ mặt của anh rất lạnh, rất lạnh.
Cậu thật đúng là đủ kiên cường, người đang bị đống báo áp đến còng lưng ở kia, thật là Tuấn Chung Quốc sao? Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì nhất định anh sẽ không tin, chàng trai nhỏ được nâng niu suốt hai năm ở Vô gia thế nhưng lại phải làm công việc này để kiếm sống. Hung hăng đấm mạnh vào tay lái, anh vẫn nghĩ người mình là tra tấn là cái tên Kim Tại Hưởng chết tiệt kia, nhưng bây giờ mới nhận ra, tra tấn chính là chàng trai ngốc này.
Có lẽ, còn cả anh nữa. Bởi vì tâm tình của anh lúc này không thoải mái, thực sự không thoải mái.
Ném xuống tàn thuốc trong tay, sắc mặt anh cực kì trầm, ánh mắt lại vẫn gắt gao đi theo thân ảnh gầy yếu phía trước.
Tuấn Chung Quốc cúi người đặt tờ báo lên thềm cửa. Sức nặng trên lưng áp cậu đến khó thở, vươn tay lau bớt mồ hôi lạnh trên trán, quay đầu, lại ngoài ý muốn thấy được một đôi giày da bóng lộn. Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhẹ nhàng chớp động.
Là anh...
Cậu trầm mặc nhìn thẳng vào Vô Quý Thần, bình thản như gặp một người xa lạ.
Mi tâm của anh gắt gao cau thành một hình chữ thập, tâm tình lo lắng không thôi. Từ khi nào thì cậu đã bắt đầu nhìn anh xa lạ như vậy, chàng trai đáng giận này, có phải hay không chỉ cần thêm một thời gian nữa là cậu sẽ quên anh, quên sạch sẽ rành mạch, gặp lại nhau, sẽ chỉ còn là một câu kinh ngạc lễ phép, 'Chào anh, xin hỏi, anh là ai?'
Anh không cho phép, tuyệt đối không cho phép.
"Không thể nghĩ được vợ cũ của tổng tài tập đoàn Vô Thị lại có ngày phải đi phát báo, thật khiến cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa a. Tuấn Chung Quốc, công việc này có làm cậu vừa lòng không?"
Lời nói của anh cực kì đông cứng, cũng là cố ý cắn nặng hai chữ 'vợ cũ'. Anh chính là không thích bộ dáng hờ hững của cậu bây giờ, bọn họ từng là vợ chồng hai năm, không phải đôi người xa lạ.
Anh đến gần, dùng thân thể cao lớn của mình bức bách cậu vào góc tường, mà Tuấn Chung Quốc chỉ biết thụ động lui về phía sau, ánh mắt rốt cục không giấu được hoảng sợ.
"Tuấn Chung Quốc, cậu đây là ánh mắt kiểu gì?" Anh đột nhiên vươn tay bóp chặt cằm của cậu, da thịt tinh tế vô cùng dưới đầu ngón tay thế nhưng khiến anh luyến tiếc rời đi. Anh nhẹ nhàng vuốt ve, mơn trớn, ánh mắt khẽ híp lại, giống như đang hưởng thụ một loại hạnh phúc lạ kỳ, tức giận cũng trong nháy mắt này liền không cánh mà bay.
Chỉ có một loại thản nhiên ôn nhu dần dần nảy nở, cứ thế thẩm thấu đến toàn thân, đến cả đầu ngón tay của anh nữa. Chỉ là, khi nhìn thấy ánh mắt mang theo sợ hãi của Tuấn Chung Quốc, lửa giận trong anh lại một lần nữa bùng cháy. Thân thể của cậu có chỗ nào là anh chưa nhìn đến, có nơi nào là anh chưa chạm qua? =)) vờ lờ(2)
Cậu coi anh là sắc lang vẫn là sắc quỷ, Vô Quý Thần anh liền không có nhân phẩm như vậy sao?
Tuấn Chung Quốc há miệng thở dốc, độ ấm truyền đến từ cằm khiến cậu không tự chủ được nhớ lại một màn dơ bẩn kia. Thân thể tuyết trắng của cô gái quấn lấy nam nhân, mà nam nhân còn là dùng sức đoạt lấy cô ta, tiếng thở dốc, tiếng kiều thán phát ra từ phòng ngủ của cậu, ân ái mặn nồng ngay trước mặt cậu.
Đừng đợt khó chịu truyền đến từ dạ dày, cậu đột nhiên đẩy Vô Quý Thần ra, ngồi xổm xuống góc tường dùng sức nôn khan.
Vô Quý Thần không dám tin nhìn tay mình, rồi lại nhìn Tuấn Chung Quốc.
Chàng trai chết tiệt này! Cậu chán ghét anh đến vậy sao?
"Vợ cũ của tôi, cậu thấy ghê tởm đến thế à, sự đụng chạm của tôi khiến cậu phát ói? Nhớ ngày trước cậu làm ấm giường cho tôi hai năm, như thế nào hiện tại liền không chịu nổi?"
Sắc mặt Tuấn Chung Quốc thoáng chốc trở nên tái nhợt, với anh cậu không phải là vợ, mà chỉ là một công cụ để ấm giường thôi sao? Im lặng tựa vào tường, đôi môi cậu mân gắt gao, dường như đang suy nghĩ điều gì quan trọng.
Vô Quý Thần nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt dần trở nên phức tạp, 'Cầu xin anh đi, cầu xin anh đi, chỉ cần em nói ra, có lẽ anh sẽ...' Có lẽ cái gì? Anh bị hoảng sợ bởi chính ý nghĩ của mình, bắt đầu từ khi nào thì anh quyến luyến cậu Trai này đến vậy? Nhìn thấy cậu, anh sẽ cảm thấy đau lòng, biết bên cạnh cậu xuất hiện người nam nhân khác, anh sẽ nổi điên, sẽ phát hỏa, sau đó lại đi trả thù.
Tất cả những điều này đều là anh tự làm tự chịu, thật ra Tuấn Chung Quốc là người như thế nào làm sao anh lại không biết, chính là không muốn thừa nhận mình đã sai, không muốn thừa nhận anh ghen tị với một tên ngốc, ghen tị cậu có thể vì hắn mà làm hết thảy, càng ghen tị vì cậu chưa từng làm thế vì anh. ''anh giai à là hoàn cảnh ko cho phép chứ anh đã sống nghèo khó đâu mà chắc chắn rằng hoàn cảnh đó tiểu Quốc ko hết lòng vì anh =)) ngu vờ lờ (3).''
"Trở về bên cạnh tôi đi, tôi sẽ cho cậu tiền tiêu không hết, cũng sẽ không để cậu tiếp tục phải làm loại công việc này." Lời vừa thốt ra, Vô Quý Thần liền có chút hối hận, nhưng càng nhiều lại là thoải mái cùng yên lòng. Cứ như vậy đi, anh nghĩ, nếu đã không quên được cậu, như vậy, cứ để cậu ở lại bên người...'' bố nghĩ cái gì 2 tay ôm hai đứa vậy''
Hai năm cảm tình, ít nhiều cũng đã trở thành thói quen, hơn nữa anh cũng không muốn cậu cùng nam nhân kia có bất cứ quan hệ gì. Anh ghen tị, thật sự sẽ ghen tị phát cuồng.
"Chỉ cần cậu rời đi nam nhân kia." Anh khoanh hai tay trước ngực đứng ở nơi đó, lời nói ra không giống như đang trao đổi điều kiện, càng giống như ra lệnh cùng yêu cầu.
Tuấn Chung Quốc nhắm hai mắt lại, đến khi mở ra, đáy mắt cũng là kiên định vô cùng, cậu lắc đầu, cố gắng đứng thẳng người, bước qua anh. Cậu sẽ không quay lại, anh sắp kết hôn, cậu không muốn phá hoại hôn nhân của người khác, dù cho này đó từng thuộc về cậu.
Từng, chung quy lại cũng chỉ là từng mà thôi.
Hơn nữa, cậu sẽ không rời đi Tại Hưởng, vô luận vất vả cỡ nào.
Vô Quý Thần nhìn thân ảnh càng ngày càng xa của cậu, ngón tay dùng sức nắm chặt. Cậu cự tuyệt anh, lại một lần nữa cự tuyệt anh.
"Tốt, tốt lắm." Anh lạnh lùng cười."Cậu đã muốn vất vả thì cứ vất vả tiếp đi."
Anh xoay người đi vào trong xe, bóng lưng phá lệ lạnh lùng cùng cô độc.
Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại vang lên, màn hình hiện ra hai chữ 'Tố Như', không phải vợ, cũng không phải người yêu.
"Sao vậy?" Giọng nói anh bình tĩnh như cũ, không hề giống như một người vừa bị đả kích nặng nề.
"Thần, chừng nào thì anh về? Em chuẩn bị cơm tối xong hết rồi, chờ anh đã lâu, hơn nữa... Em nhớ anh." Điện thoại truyền đến giọng nói nũng nịu của Tố Như, nếu là trước kia, anh cũng sẽ đau lòng một chút, nhưng bây giờ tâm tình lại phá lệ lạnh lùng.

1 2 »