Chương 6

Tùy Chỉnh

Cậu nhíu chặt mày, trước thềm cửa trừ một đôi giày da của nam còn có một đôi giày cao gót màu tím. Đôi giày nam cậu biết, đó là của anh, nhưng đôi này cao gót kia ....
Tuấn Chung Quốc ,mày không được nghĩ linh tinh, không được nghĩ linh tinh, mày nghĩ nhiều quá đấy. Cậu nắm chặt vạt áo mình, tự nhủ, ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch ra...
Cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại, nhấc chân đi qua hai đôi giày. Nhưng là, cảnh tượng ở phòng khách lại giống như một tiếng sét giữa trời quang mây tạnh, sắc mặt cậu tái nhợt đứng ở tại chỗ, đồng tử của co rụt một chút, sau đó ánh mắt nhẹ nhàng chớp động, môi cũng đã không có âm thanh nào, thậm chí ngay cả một câu cũng không thể nói ra, cậu cảm giác yết hầu của mình rất đau, ánh mắt cay đến khó có thể mở.
Không cần hoảng hốt,Tuấn Chung Quốc , nhất định không phải là như vậy, chuyện không phải như mày nghĩ đâu, cậu nắm chặt ngón tay, môi thỉnh thoảng run run, lại vẫn là không có một chút âm thanh nào. Máu trên mặt cậu như bị rút đi, chỉ còn một mảnh tái nhợt.
Cúi đầu, trong phòng khách đều là quần áo. Có đồ của nam nhân, cũng có đồ của nữ nhân, có màu xanh tây trang, caravat, màu trắng quần áo trong, váy ngắn, áo, thậm chí còn có một bộ nội y màu đen...
Trong mơ hồ, bên tai cậu truyền đến những thanh âm giống như thống khổ lại giống như sung sướng, làm cho tay chân cậu chậm rãi lạnh như băng. Dường như tất cả bị người khác sức lực đã bị lấy mất, đôi chân cậu như bị đóng tại chỗ, một bước cũng không thể đi, thẳng đến cuối cùng cậu tìm về một chút sức lực, cậu mới lung lay tiến về căn phòng phía trước, giọng nói là truyền ra từ nơi đó.
Càng đến gần, loại thanh âm này càng nặng, làm cho của lỗ tai của cậu giống như bị một cây kim đâm vào, cõi lòng đau tan nát.
Nhẹ nhàng xoay tay nắm, cậu đẩy cửa ra, mà hiển nhiên người ở bên trong cũng không phát hiện cậu đứng bên ngoài, vẫn là chuyên chú làm chuyện của mình, những âm thanh toàn bộ rơi vào trong tai cậu, rõ ràng như vậy, toàn bộ xảy ra trước mặt cậu. Cậu không thể tin được nhìn trong phòng, chiếc giường kia là chiếc giường của cậu và hắn bộ chăn gối màu xanh lục kia cậu mới đổi lúc sáng, bây giờ nó đã bị xoay cho nhăn nhúm, một góc còn rơi xuống dưới đất.
Mà trên chiếc giường ấy, hiện tại có hai người đang gắt gao giao quấn lấy nhau. Lưng trần rắn chắc của nam nhân dừng ở trong mắt cậu, tiếng hít thở ồ ồ của hắn không ngừng vang lên, còn có, da thịt trắng nõn lộ ở bên ngoài của cô gái. Hai người ôm lấy nhau, tóc đen của nam nhân hòa với tóc quăn thật dài của cô gái, rời ra rồi lại cuốn vào, đã không thể phân rõ kia là của ai. Tiếng thở dốc của hắn giống như dã thú, lúc này cực kỳ gợi cảm, tràn trề sức mạnh. Cậu chưa từng thấy anh như vậy, mà cô gái kia còn đang ôm chặt anh, thậm chí còn dùng móng tay cào lên phần lưng màu đồng cổ, để lại những vết hằn thật sâu.

Một chút đau đớn lại càng kích thích, làm cho nam nhân gầm nhẹ một tiếng, động tác càng thêm hung ác.
Bàn tay Tuấn Chung Quốc đặt ở tay vịn vẫn chưa hề thu hồi, ánh mắt cậu trống rỗng nhìn chằm chằm hai thân ảnh giao triền ở trước mặt mình. Người đang liều chết triền miên ở kia, thật sự là người cậu kết hôn hai năm sao? Là người cậu mỗi ngày gặp, gọi là 'chồng' sao? Dùng sức chớp hai mắt, có phải cậu nhìn nhầm không? Vì sao người ấy lại xa lạ như vậy?
"Em yêu anh." Cô gái đột nhiên tiêm tế kêu lên, một giọt lại một giọt mồ hôi từ trên trán nam nhân, rơi xuống ga giường cậu mới trải hồi sáng, cũng rơi xuống bộ ngực trắng noãn cao ngất của cô gái.
"Anh cũng yêu em." Nam nhân đột nhiên ngẩng mặt lên, sườn mặt tuấn mỹ kia vĩnh viễn dừng lại ở trong mắt Tuấn Chung Quốc, khiến cậu đau tê tâm liệt phế.
Anh yêu cô ấy, vậy em thì sao?
"Hô..." Hai người thở dài một hơi, nam nhân lấy tay mơn trớn mái tóc dài bị mồ hôi làm ẩm ướt của cô gái, ngón tay cốt kết rõ ràng mang theo nồng đậm dụ hoặc, động tác lại mềm nhẹ vô cùng, sợi tóc tuy hỗn độn lại cực kỳ.Mà sườn mặt của hắn, có một sự gợi cảm không nói nên lời.
Cô gái thoải mái tựa vào trong lòng hắn, chớp mắt, thân thể run lên một chút, sau đó là một trận tiếng thét chói tai. Tiếng thét này, dường như là có thể làm hỏng cả nóc nhà.
Nam nhân đột nhiên quay đầu, thấy được chàng trai đứng ở trước cửa, trên mặt tái nhợt, hai mắt trống rỗng vô thần.
Đột nhiên một loại cảm giác phản bội cùng khuất nhục khiến thân thể hắn buộc chặt lên. Một loại tức giận kì dị, làm cho hắn giống như con dã thú ngoan lịch.
"Biến." Nam nhân môi mỏng khép mở, nói ra lại chỉ có một chữ tuyệt tình như vậy.
Môi Tuấn Chung Quốc không ngừng giương, cậu nhìn chằm chằm khuôn mặt kia, xa lạ, vì sao lại xa lạ đâu, rõ ràng cậu đã gặp khuôn mặt ấy mỗi ngày cơ mà, người kia là chồng cậu, đúng rồi, đây không phải chồng cậu, không phải người chồng đã từng nói yêu cậu.
Cậu xoay người, không khí nơi này làm cho cậu rất không thoải mái, khó chịu muốn nôn.
Cậu giống như mất hồn đi trở về phòng khách, hai thân thể giao quấn gắt gao như vậy, nam nhân ngăm đen, cô gái trắng nõn, thân thể mãnh liệt va chạm thân thể, đối với cậu mà nói, giống như một cơn ác mộng không thể tỉnh lại, mỗi khi nhớ tới đều khiến cậu đau đớn như bị dao cắt qua thân thể.