Chương 59

Tùy Chỉnh

mấy má xem vì trên nhaaaa <3 <3 tui tự làm đó. >.< nhớ bật cc với (phụ đề ý)
"Tiểu Quốc, sao hôm nay em về muộn thế?" Tại Hưởng quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, lo lắng hỏi.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi đẩy ra anh, đem một túi đồ ăn đặt ở trên bàn.
"Bánh bao!" Mắt Tại Hưởng sáng rực lên một chút, anh thích nhất ăn món này.
'Ừ, bởi vì đi mua bánh bao nên em về hơi trễ.' Cậu nói dối có chút ngượng ngùng, hai chân cũng thỉnh thoảng xoay qua xoay lại. Mất việc làm, cậu chỉ dám đi bộ trở về nên mới tiết kiệm được tiền xe mua cho anh vài chiếc bánh bao. Cậu cũng không thấy có gì quá vất vả, chỉ cần nhìn anh tươi cười liền cảm thấy thực đáng giá.
"Tiểu Quốc." Tại Hưởng vươn tay nhẹ nhàng mơn trớn sợi tóc cậu, ngón tay cảm giác được mồ hôi ướt nhẹp nơi thái dương, không biết vì sao, trái tim anh đột nhiên cảm thấy đau xót.
"Tiểu Quốc, về sau đừng mua thứ này nữa, anh không thích ăn!" Tại Hưởng nghiêm túc nói, sau đó kéo tay cậu đi vào phòng.
Anh đột nhiên nghĩ ra điều gì, quay đầu nhìn đôi tay trống trơn của cậu. Hôm nay là ngày Tiểu Quốc đến công ty, đáng ra lúc này phải mang rất nhiều tài liệu về mới đúng, sao lại không có gì?
Đối mặt ánh mắt nghi hoặc của anh khiến Tuấn Chung Quốc cảm thấy vô cùng bối rối, cậu dùng sức cười, viết vào tay anh: 'Hôm nay bên đó nghỉ nên không có tài liệu, hơn nữa mình cũng kiếm được khá nhiều rồi, có thể nghỉ ngơi một chút.'
Nghe vậy, Tại Hưởng cũng yên tâm hơn, anh ngồi xuống sô pha, kéo Tuấn Chung Quốc vào trong lòng, gác nhẹ cằm lên đầu cậu.
"Nếu cho anh được lựa chọn, anh có thể cái gì cũng không cần, không cần ăn bánh bao, chỉ mong Tiểu Quốc có thể về với anh sớm hơn thì tốt rồi..." Anh thấp giọng nỉ non, lại không để ý thấy Tuấn Chung Quốc chậm rãi chảy xuôi một giọt nước mắt, có chút ánh sáng thiển hiện.
Cuộc sống hôm nay là thanh nhàn, nhưng với cậu mà nói, đây cũng là áp lực vô hình đến đáng sợ. Qua hôm nay, bọn họ phải làm gì bây giờ?
Buổi sáng đứng lên, Tại Hưởng vẫn đang ngủ, cậu chăn kéo lại chăn cho anh, sau đó mới yên tâm bước ra khỏi cửa.
Chậm rãi bước đi trên đường lớn, ánh mắt cậu gắt gao nhìn các cửa hàng xem có công việc gì phù hợp không. Từ sáng tới giờ cậu đã đi rất nhiều nơi, nhưng chỉ cần người ta vừa biết cậu không thể nói chuyện liền trực tiếp từ chối, một cơ hội thử việc cũng không muốn cho.
Đứng trước cửa một tòa soạn báo, cậu do dự thật lâu mới bước vào. Nơi này đang tuyển một người phát báo, công việc không cần nói chuyện, nhưng lại vất vả cực kì, cần đưa tạp chí đến tận nhà khách hàng. Đây vốn là việc dành cho người có sức khỏe tốt, một chàng trai gầy yếu như cậu nhận công tác này quả thật có chút miễn cưỡng.
Nhưng đây lại là nơi duy nhất không từ chối cậu.
"Cậu xác định muốn làm việc này?" Một người nam nhân nhìn chằm chằm Tuấn Chung Quốc, gầy như vậy, cậu có sức khỏe sao?
Tuấn Chung Quốc dùng sức gật đầu một cái, bây giờ dù là việc gì cũng được, bởi vì bọn họ cần tiền, thật sự rất cần.
"Vậy được rồi." Nam nhân suy nghĩ một hồi mới miễn cưỡng đồng ý, không quên nói thêm: "Công việc này rất vất vả, cậu phải chuẩn bị trước tinh thần đi đấy!" Làm việc tốn sức như vậy nhưng tiền lương lại không cao lắm, cậu lại vẫn là người đầu tiên nguyện ý làm, chỉ hi vọng sức nặng này không áp còng lưng cậu.
Tuấn Chung Quốc thở dài nhẹ nhõm một hơi, ánh mắt cong cong giống như trăng rằm, sạch sẽ không mang theo tạp chất, xinh đẹp cực kì.
Cậu được hướng dẫn đi tới kho hàng, bên trong có rất nhiều người đang lấy báo đi phân phát, nhưng tất cả đều là những người to cao khỏe khoắn
Lập tức tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía cậu, trong mắt là sửng sốt cùng nghi ngờ, thật sự không thể tin được một chàng trai gầy nhỏ như vậy lại nguyện ý làm công việc này.
Tuấn Chung Quốc ngồi xổm xuống, không quan tâm tới ánh mắt khác thường của mọi người. Cậusửa sang lại phần tạp chí của mình, sau đó nhấc lên, gắng sức đem nó cõng trên lưng. Nặng quá, thật sự rất nặng, trên trán có chút mồ hôi lạnh hạ xuống, một giọt lại một giọt, ẩm ướt sợi tóc cậu. Công tác nặng nhọc như vậy thật sự là quá sức, hơn nữa vết thương lần trước của cậu còn chưa lành hẳn. Nhưng là, cậu vẫn cắn răng chịu đựng.
"Công việc này không dành cho người như cậu đâu, hay là cậu thôi đi?" Một nam nhân đứng bên cạnh nói, tuy không hề quen biết, nhưng anh vẫn muốn khuyên nhủ đôi lời.
Mà Tuấn Chung Quốc chỉ biết cười cười với anh, tiếp tục cố gắng dùng sức thẳng khởi thắt lưng. Cậu có thể, thật sự có thể. Từng bước lại từng bước, cậu nặng nề tiến lên, thân thể lung lay một chút, nhưng vẫn không hề bỏ cuộc.
Thật đúng là một chàng trai quật cường!
Ngay đến bọn họ còn ngại công việc quá mệt mỏi, rất khổ, một chàng trai nhỏ lại có thể kiên trì đến mức này, thậm chí một câu khó chịu cũng không thốt ra. Bọn họ thật đúng là không bằng.
Tuấn Chung Quốc đưa bớt được một phần, sức nặng trên lưng cũng dần dần giảm bớt, một giờ trôi qua, sắc mặt cậu đã trở nên cực kì tái nhợt, một chút huyết sắc cũng không có.
Đây là ngày đầu tiên, rất nhanh thì tốt rồi, cậu tự nhủ, lau bớt mồ hôi lạnh trên trán. Tuy rằng thực mệt mỏi, nhưng lòng cậu lại thoải mái vô cùng, khổ hơn nữa cậu cũng có thể vượt qua được.
Cậu cố gắng đứng thẳng người, thắt lưng cực kì đau đớn, lại chỉ biết dùng ngón tay xoa xoa. Sắp đến giữa trưa, cậu phải đưa hết tạp chí để nhanh trở về, hi vọng không khiến Tại Hưởng sinh nghi. Anh rất thông minh, cậu cần nghĩ ra một lý do hợp lý mới được, công tác như vậy, cậu thật sự không muốn để anh biết.
Đưa hết tạp chí, cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời có chút u ám, có lẽ lát nữa sẽ mưa to, cậu phải về nhà nhanh hơn mới được.
"Tiểu Quốc." Tại Hưởng từ xa đã nhìn thấy cậu, vui vẻ gọi, mà Tuấn Chung Quốc. chính là ôn nhu mỉm cười.
Tại Hưởng vuốt tóc cậu, nghi hoặc tự hỏi, bên ngoài rõ ràng không mưa, như thế nào người cậu lại ướt như vậy? Anh kéo cậu vào trong lòng, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, luôn cảm giác cậu có chút kỳ quái, nhưng kỳ quái ở đâu, nhất thời anh cũng không nói rõ được.
"TIểu Quốc, có chuyện gì em không cho anh biết phải không?" Anh khoanh tay trước ngực, nheo lại hai mắt, tựa như đang thẩm vấn một phạm nhân, trông cực kì nghiêm túc.
Tuấn Chung Quốc chột dạ lắc đầu, cầm lấy tay anh, viết: 'Em đi tắm rửa trước, anh chờ em một lúc.' Buổi chiều cũng không còn việc gì làm, cậu có thể ở nhà nghỉ ngơi lấy lại sức, thuận tiện đỡ khiến Tại Hưởng phải nghi ngờ.
Mà Tại Hưởng chính là nhìn cửa phòng tắm, vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, một chút cũng không thay đổi, ánh mắt hiện ra nghiền ngẫm suy tư. Anh sẽ không nhìn lầm, cậu nhất định đang gạt anh chuyện gì đó, không muốn nói cho anh. Nghĩ đến đây khiến anh không khỏi tâm phiền ý loạn, lát nữa nhất định anh phải hỏi cho rõ ràng.
Đứng đợi hồi lâu, cuối cùng Tuấn Chung Quốc cũng mở cửa bước ra, ánh mắt dường như còn mang theo một mảnh hơi nước mờ mịt.
"Tiểu Quốc, em có điều gì gạt anh phải không? Cho tới bây giờ em đều chưa từng đi sớm về trễ như vậy, đã xảy ra chuyện gì, không thể nói với anh được sao." Tại Hưởng đột nhiên ôm cậu vào lòng, mà Tuấn Chung Quốc cũng chỉ biết thật có lỗi ôm lấy thắt lưng anh. Là cậu không tốt, nhưng chuyện này không thể nói cho anh được, thật sự không thể.
'Không có việc gì.' Tuấn Chung Quốc ôn nhu cười, dường như thật sự không có điều gì sự xảy ra. Nhưng Tại hưởng vẫn cảm giác hình như cậu đang nói dối mình, tuy anh không biết vì sao lại nghĩ như vậy, nhưng cậu càng như thế này lại càng khiến anh hoài nghi.
Một trận gió tiến vào từ ngoài cửa sổ, Tuấn Chung Quốc đột nhiên rùng mình một chút, bọt nước từ tóc cậu theo gò má chậm rãi chảy xuôi. Tại Hưởng nhìn thấy, vội vàng đóng lại cửa sổ, bên ngoài đã bắt đầu mưa nặng hạt.
Tuấn Chung Quốc ngồi trở lại sô pha, cầm khăn mặt lau khô tóc, lần đầu tiên làm việc nặng như vậy khiến bả vai của cậu đã đau đến mức muốn nhấc tay lên cũng không còn khí lực.
Cậu trông ra phía ngoài cửa sổ, nhìn thời tiết đang dần xấu đi mà không khỏi lo lắng, ngày mai phải đưa báo như thế nào đây, mưa to như vậy...
"TIểu Quốc, hôm nay mình không phải làm việc sao?" Tại Hưởng đột nhiên quay đầu lại, kỳ quái nhìn Tuấn Chung Quốc. Tính cả hôm nay nữa là đã có hai ngày cậu không mang tài liệu về, không lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Tuấn Chung Quốc hơi sửng sốt một chút, sau đó thản nhiên khép lại hai mắt, che dấu tất cả tâm tình của mình. Cũng may cậu không còn giọng nói, cho nên bây giờ trầm mặc tự nhiên lại trở thành bình thường. Chỉ là, Tại Hưởng cũng không phải là người dễ bỏ qua như vậy.
Anh ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy khăn mặt thay cậu sát tóc, nghiêm túc nói.
"Tiểu Quốc, nếu có tài liệu, em cũng không nên gạt anh làm một mình, anh thích phiên dịch vài thứ kia, em không thể cướp đi niềm vui duy nhất của anh được. Nếu như vậy, anh sẽ buồn chết mất." Tại Hưởng không ngừng nói, thật đúng là nghĩ đến cậu giấu tài liệu đi, không cho anh dịch.
Tuấn Chung Quốc đột nhiên cầm tay Tại Hưởng, ngón tay hơi run run một chút, cậu cúi đầu, chậm rãi viết.
'Tại Hưởng, sau này sẽ không có tư liệu mang về đâu.' Viết đến đây, cậu cảm giác anh có chút giật mình, tiếp tục viết: 'Dạo này công ty xảy ra vài chuyện, cho nên em không muốn đến đó làm nữa, nhưng anh đừng lo, em sẽ không để anh phải đói đâu. Bây giờ em chỉ đi buổi sáng, giữa trưa sẽ trở về, nên cũng vốn không có việc gì cho anh làm nữa."
Cậu viết xong, ngẩng đầu, trong mắt mang theo thản nhiên tươi cười, còn có mấy phần xin lỗi.
Không phải cậu cố ý lừa anh, chỉ là cậu không muốn làm cho anh phải suy nghĩ nhiều. Khổ cực này, mình cậu chịu đựng là được rồi.
"Thật sao, vậy từ giờ anh liền không có việc gì để làm rồi." Nói là vậy, nhưng thật ra lòng anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, mặc dù có thể về sau cuộc sống sẽ rất nhàm chán...
...
Bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, thế giới giống như bị bám một mảnh sương mù dày đặc, mông lung mờ ảo, thứ gì cũng không thấy rõ lắm.
Tuấn Chung Quốcđứng lên, bả vai của cậu vẫn còn rất đau, động một chút thôi cũng khó chịu vô cùng, nhưng là, cậu cũng chỉ có thể chịu đựng.
"Tiểu Quốc, đừng đi, ngủ thêm một lát nữa." Tại Hưởng lười biếng mở hai mắt, kéo tay cậu lại. Chăn ấm áp cực kì, bên ngoài lại mưa lớn như vậy, anh không muốn để cậu phải ra ngoài lúc này.
Tuấn Chung Quốc cười cười bỏ tay anh ra, thì thào nói một câu xin lỗi. Không phải cậu không muốn ở lại, chính là công việc kia rất vất vả mới tìm được, cậu không thể lại mất đi.
"TIểu Quốc." Tại Hưởng cũng đứng lên vội vàng mặc quần áo, canh phía trước Tuấn Chung Quốc: "Anh và em cùng đi." Nét mặt anh cực kì nghiêm túc, cũng thực kiên trì. Nếu cậu muốn đi ra ngoài, như vậy, anh phải đi cùng cậu.
Tuấn Chung Quốc lắc đầu, cầm lấy tay anh, viết: 'Không sao đâu, em chỉ đi ra ngoài một lúc, sẽ không ướt đâu, anh ở nhà chờ em về. Với lại nơi đó cũng gần đây thôi, không có việc gì.' Cậu cười an ủi anh, nhưng tay anh vẫn gắt gao giữ chặt tay cậu, sống chết không chịu buông.
Tuấn Chung Quốc thở dài một hơi.

'Tại Hưởng, buông tay ra, nếu không em sẽ tức giận, thật sự sẽ tức giận!' Lần này cậu không viết, mà là dùng khẩu ngữ nói với anh, sắc mặt nghiêm khắc là anh chưa từng nhìn thấy.
Chậm rãi, anh buông tay, ánh mắt mang theo tổn thương. Tuấn Chung Quốc nhìn thấy, nhưng cậu cũng không dừng lại nửa bước, xoay người, đem tất cả đều nhốt tại ngoài cửa.
Nhìn bên ngoài mưa thật lớn, cậu nhắm hai mắt lại, run run nói: 'Thực xin lỗi, thật sự thực xin lỗi'. Cậu quay đầu, mơ hồ nhìn đến bên cửa sổ đứng một bóng người đang gắt gao nhìn về phía này. Thân thể cậu run lên một chút, lại vẫn là bức bách chính mình không được nhìn thêm, lông mi buông xuống, quyết tuyệt quay đầu.
Cậu đi rất nhanh, dường như đang né tránh điều gì.
Đến kho hàng của tòa soạn báo, bên trong vẫn còn mấy chồng tạp chí chưa đưa, bởi vì mưa lớn nên hôm nay có rất nhiều người nghỉ làm.
Người trông kho nhìn cậu đến thì sửng sốt mất vài giây: "Cậu tới đưa báo à?" Ông không thể tin được nhìn chằm chằm cậu, rồi lại nhìn ra bên ngoài, mưa lớn như vậy, cậu ta điên rồi chắc?
Mà Tuấn Chung Quốc chính là thản nhiên gật đầu một cái, cậu nhìn sang chồng báo, đáy lòng có chút trầm trọng. Nhiều như vậy, cậu phải đưa thế nào bây giờ...
Ông lắc lắc đầu: "Cậu thật đúng là làm cho người ta không thể hiểu nổi." Sau đó chỉ vào một chồng báo khác, nói: "Hôm nay có người không đến làm, nếu cậu thật sự muốn đưa, như vậy thêm cả chồng này sẽ được gấp đôi tiền, cứ suy nghĩ đi." Mưa lớn như vậy, quả thật là làm khó cậu, nhìn cậu gầy yếu thế kia, nhưng thật sự so với nam nhân còn quật cường hơn nhiều lắm.
Tuấn Chung Quốc suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn là gật đầu. Được gấp đôi tiền, chẳng qua là dính một chút mưa mà thôi, thật ra, cậu vẫn là có lợi.
Cậu cúi hạ thắt lưng tỏ lòng cảm ơn, mà nam nhân nhìn đến động tác này, đột nhiên hiểu ra được một chuyện.
"Cậu không nói được à?"
Tuấn Chung Quốc ôm chồng báo vào trong lòng, cứng ngắc gật đầu một cái, sau đó cố sức bước đi. Trong mưa, thân ảnh nhỏ gầy kia lại càng có vẻ yếu đuối.
Nam nhân thất thần nhìn bóng lưng của cậu biến mất trong mưa, đột nhiên cảm thấy có thứ gì ươn ướt trên mặt mình. Vươn tay chạm vào, thì ra, là nước mắt.
Ông thế nhưng khóc.
Vì chàng trai đáng thương này sao?
...
Tuấn Chung Quốc đem báo đặt dưới áo mưa, mưa không ngừng đánh vào trên mặt cậu, đầu cậu đã muốn ướt đẫm. Cậu nheo hai mắt lại, mưa thật sự rất lớn, lớn đến mức ánh mắt khó có thể mở ra được. Trên đường không một bóng người, chỉ có mình cậu lặng lẽ đi đưa báo. [...]
Đưa xong được tờ báo cuối cùng đã là cuối chiều, cậu cầm tiền lương trên tay, ngón tay dùng sức nắm chặt, tuy rằng thực vất vả, nhưng nhận được cũng là rất nhiều.
Kéo chặt quần áo trên người, nhưng thực ra làm vậy lại càng thêm lạnh, mưa đang không ngừng đánh vào thân thể cậu, cậu vươn tay sửa lại sợi tóc ướt đẫm dính trên trán, thế này mới yên tâm bước vào cửa hàng trước mặt, Tại Hưởng rất thích ăn bánh bao ở nơi này. Cậu rút ra mấy đồng tiền ướt nhẹp, đưa đi qua.
Ông chủ quán thấy gương mặt Tuấn Chung Quốc đã tái nhợt, hảo tâm lấy nhanh bánh bao ra, đặt vào tay cậu: "Cậu bé à, mưa lớn quá, có muốn ở lại đây tránh mưa một lúc không, quần áo đã ướt hết rồi kìa."
Nhìn thời tiết bên ngoài, thật sự rất lạnh.
Tuấn Chung Quốc lắc đầu, cười cười cảm ơn ý tốt của ông, nhận lấy bánh bao, sau đó xoay người biến mất trong màn mưa.
Cậu đặt bánh bao vào trong bụng, hơi ấm truyền đến từ nơi đó khiến cậu không nhịn được mỉm cười. Thật ra, cậu cũng rất đói, nhưng cậu thầm nghĩ được ăn cùng Tại Hưởng.
Nhớ tới Tại Hưởng, tươi cười của cậu ảm đạm phần nào, sáng nay cậu đã quá nặng lời, không biết anh có tức giận hay không.
Đứng trước cửa nhà trọ, cậu nhìn thấy Tại Hưởng đang đứng ở ngoài, trong tay cầm một cái khăn tắm, dường như chờ đợi điều gì.
Cậu cảm giác mũi của mình có chút chua xót, thiếu chút nữa sẽ rơi lệ.
"Tiểu Quốc." Tại Hưởng nhìn toàn thân Tuấn Chung Quốc đã ướt đẫm, rốt cuộc nhịn không được ôm chặt cậu "Không phải em nói sẽ không gặp mưa sao? Em lừa anh, sao em lại lừa anh?"
'Tại Hưởng.' Tuấn Chung Quốc thật vất vả mới thở được ra hơi, cậu hơi đẩy Tại Hưởng ra, cẩn thận lấy ra vài chiếc bánh bao.
'Tại Hưởng, thực xin lỗi, bánh bao bị xẹp mất rồi.' Tuấn Chung Quốc môi động, sau đó một giọt lệ cứ như vậy hạ xuống. Đó là cậu mua cho anh, anh còn chưa được ăn gì, nhất định là đang rất đói.
"Không sao cả." Tại Hưởng cầm lấy chiếc bánh bao đã không ra hình thù gì, cắn một ngụm.
Anh đem một nửa còn lại đặt ở bên miệng Tuấn Chung Quốc, "Tiểu Quốc, em ăn một ít đi." Hai mắt anh cực kì trong trẻo, không chứa một chút tạp chất nào.
'Ừ.' Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng gật đầu, hai người chia nhau một chiếc bánh bao, tuy rằng nó đã muốn bị ép đến không ra hình dạng, nhưng lại ngon miệng cực kì...
Đêm chậm rãi bao phủ không gian, trên chiếc giường không lớn, Tại Hưởng cẩn thận ôm Tuấn Chung Quốc vào lòng, ngón tay đặt ở bả vai của cậu, dịu dàng vuốt ve. Thân thể cậu dường như cứng ngắc một chút, Tại hưởng không khỏi dừng tay lại, nghi ngờ tự hỏi, hình như gần đây cậu đang làm việc gì đó rất tốn sức thì phải.
"Tiểu Quốc." Anh nhẹ nhàng gọi cậu.
'Ưm?' Tuấn Chung Quốc trở mình, lông mi rung rung một chút, nhưng cũng không mở mắt ra. Cậu đã mệt đến mức một chút cũng không muốn động đậy, cũng may bả vai thỉnh thoảng được Tại hưởng xoa bóp, đau đớn đã giảm bớt phần nào. Cậu nhích người lại gần anh, nghiêng tai lắng nghe, bên ngoài cửa sổ vẫn truyền đến tiếng mưa rả rích.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, ngày mai, lại là nặng nề cùng mệt nhọc.
Nhưng thôi, chỉ cần tiếp tục như vậy thì tốt rồi, hiện tại, cậu thật sự cảm giác thực hạnh phúc, mệt mỏi một chút cũng đáng giá.
"Tiểu Quốc, anh yêu em." Đột nhiên bên tai truyền đến một câu nói khiến Tuấn Chung Quốc không khỏi mở to hai mắt, buồn ngủ lúc này chỉ còn là mây bay.
Anh vừa rồi nói gì đó, có phải cậu đang nằm mơ hay không? Dưới ánh đèn vàng nhu hòa, ngũ quan của nam tử là hoàn mỹ như vậy, khóe môi cong cong, ngón tay thon dài vẫn dừng ở bả vai của cậu, cẩn thận xoa, khiến cậu không tự chủ được thả lỏng toàn thân. Mà hai mắt anh trước sau như một, vô cùng sạch sẽ, thật dài lông mi thỉnh thoảng giơ lên hạ xuống, quả thực giống thiên sứ hạ phàm.
"Tiểu Quốc, anh yêu em."
Tuấn Chung Quốc trợn to hai mắt, lúc này đây là thật sự phải không, không phải cậu đang nghe nhầm? Tại Hưởng thế nhưng sẽ nói ra câu ấy, 'anh yêu em'? Cái từ 'yêu' kia...
Cậu kéo tay Tại Hưởng, viết nhanh hỏi, 'Tại Hưởng, vì sao lại nói câu này?' Không thể phủ nhận, bây giờ trái tim cậu đang đập rất nhanh, có loại không hiểu chờ mong khiến cậu cảm thấy mơ hồ sợ hãi.
"Anh yêu em mà." Tại Hưởng khó hiểu chớp hai mắt: "Trên tivi, nếu nói câu này với người mình yêu thương, người đó sẽ thực vui vẻ." Anh xem tivi thấy như vậy nên mới nói cho cậu, nhưng sao cậu lại không vui, ngược lại dường như còn đang muốn khóc.
Tuấn Chung Quốc phức tạp nhìn Tại Hưởng, cậu cúi đầu, đem chính mình vùi ở trong chăn, chờ mong vừa rồi nháy mắt tan thành mây khói. Một câu 'Anh yêu em' của Tại Hưởng căn bản không tính, không tính!
Bởi vì, anh còn không biết yêu là gì.
"Tiểu Quốc."
"Tiểu Quốc, anh đã nói cho em rồi, em cũng nói với anh được không?"
Tuấn Chung Quốc dõi theo ánh mắt phá lệ trong trẻo của anh, môi vẫn đều mím chặt.
"Tiểu Quốc?" Tại Hưởng ủy khuất gọi cậu, dường như thật sự không thể chấp nhận được việc cậu từ chối. Anh đã nói ra rồi, vì sao cậu lại không? Chỉ có ba chữ mà thôi, cậu sẽ không nhỏ mọn như vậy đi, ba chữ cũng không nguyện ý nói cho anh.
Thẳng đến nửa ngày, Tuấn Chung Quốc mới nhẹ nhàng vươn tay mơn trớn khuôn mặt Tại Hưởng, động tác cực kì thong thả, trong mắt che giấu sâu đậm cảm tình.
'Em yêu anh.' Cậu không tiếng động nói, nhưng lại chân thực vô cùng.
Tình yêu này không giống tình yêu cậu từng dành cho Vô Quý Thần. Với nam nhân kia, cậu luôn phải ngước nhìn, từ ban đầu đến cuối cùng, từ yêu thương đến thất vọng, rồi đến lạnh nhạt, có những lúc tưởng như đã hoàn toàn muốn khép lòng. Nhưng bây giờ, một nam nhân khác xuất hiện trong cuộc sống của cậu, cậu tìm lại được yêu, anh lại không hiểu thế nào đi yêu.
Dù vậy, cậu vẫn cảm giác được hạnh phúc.
Anh không biết yêu, lại vẫn nói yêu cậu, tuy không phải tình yêu cậu muốn, nhưng cũng đã chân thật thuộc về bản thân mình.
"A..." Tại Hưởng nở nụ cười, nhìn đến khẩu hình của cậu, dường như anh cũng có thể nghe được tiếng nói ôn nhu phiêu miểu trong không khí: 'Em yêu anh.' Thì ra, chính là cảm giác như vậy! Anh vô thức đặt tay lên ngực mình, thực thỏa mãn, cảm giác như bản thân đã chiếm được thứ đồ đẹp nhất, tốt nhất, bây giờ dù người ta có cho anh toàn thế giới, anh cũng sẽ không đi đổi.
"Tiểu Quốc, anh thực sự rất yêu em, thực yêu, thực yêu..." Trán của anh chạm nhẹ vào trán của cậu,thỉnh thoảng thâm tình nói, mà anh cũng không hề phát hiện ra, chàng trai trong lòng lặng lẽ chảy xuống một giọt lệ.
Bên ngoài mưa sa gió giật, lại là một đêm lạnh lẽo vô cùng.
4286 từ T.T tôi biết mà trc đây edit mấy chương liền nhàn lắm bâyh cà ngàn từ 1 chương. TwT tuôi muốn hoàn lắm mà vẫn còn dài lắm T.T