Đọc Truyện theo thể loại
  các bạn ạh chương này 5770 từ T.T 
------------------------------------------------------------------------
"Thần, em có đẹp không?" Tố Như nhấc lên tà váy cưới thật dài, xoay tròn một vòng, vui vẻ nhìn Vô Quý Thần.

"Đẹp lắm." Vô Quý Thần ca ngợi có lệ. Tâm tình anh lúc này phá lệ bình tĩnh, quả thực cô rất xinh đẹp, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi, nhìn cô, tim anh cũng không đập nhanh hơn nửa nhịp.

"Chúng mình đi chụp ảnh đi." Tố Như ôn nhu kéo tay Vô Quý Thần. Hôm nay nhất định bọn họ phải chụp được những kiểu ảnh thật đẹp, cô muốn cho tất cả mọi người thấy, cho Tuấn Chung Quốc thấy, hiện tại bọn họ hạnh phúc đến cỡ nào.

Vô Quý Thần gật đầu một cái, theo cô đi vào phòng chụp ảnh. Tố Như quả nhiên là người mẫu trời sinh, từ cách tạo dáng đến nụ cười đều vô cùng chuyên nghiệp, chỉ là, Vô Quý Thần lại không quá phối hợp với cô, nét mặt luôn thường thường, nhìn như người khác đang nợ tiền anh không bằng. Có lẽ, anh là chú rể không cam tâm tình nguyện nhất từng đến nơi này.

Mới chụp được vài kiểu, sắc mặt anh đã vô cùng khó coi, quay đầu nhìn về phía Tố Như nhàn nhạt nói: "Anh đi trước, trong công ty còn nhiều việc phải làm." Đây cũng chỉ là lấy cớ mà thôi, cốt lõi là ở chỗ, anh cực kì không thích bị người khác xem như đứa ngốc gọi đến gọi đi.

Nói xong, anh nhanh chóng rời đi, không để ý nét mặt Tố Như ai oán đến mức nào. Thực sự anh rất ghét chụp ảnh, nếu còn phải tiếp tục tạo dáng với cô, rất có thể anh sẽ phá tan cái cửa hàng này.

Mở cửa xe ngồi xuống, không khí bên ngoài khiến anh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nhấn ga không chút do dự phóng xe rời đi, để mặc một mình Tố Như tại nơi đó.

"Tố tiểu thư, cô xem......" Nhiếp ảnh gia có chút xấu hổ nhìn Tố Như, ảnh cưới mà chỉ có một người thì chụp thế nào bây giờ?

"Không chụp nữa." Tố Như thở phì phì vùng vằng đi ra ngoài. Cô thật không thể tin nổi Vô Quý Thần nói đi là đi được, vứt cô một mình ở nơi này, một người chụp, cô điên chắc? Chuyện này nếu bị truyền ra ngoài, cô còn mặt mũi nào để gặp người?

Cô yêu anh như vậy, vì anh, cô không quan tâm lời đàm tiếu, tình nguyện làm một kẻ thứ ba. Nếu hiện tại ai đó hỏi anh có tốt với cô không, cô vẫn sẽ trả lời là rất tốt, vô cùng hào phóng, nhưng là, vì sao càng gần thời điểm kết hôn, tính tình anh lại càng trở nên lạnh nhạt?

Bây giờ cô thật sự không dám chắc, anh rốt cuộc có yêu cô không nữa. Anh chiều cô, thương cô, luôn cho cô thứ tốt nhất, cũng không chỉ một lần thề thốt anh yêu cô, nhưng nếu thật sự là như vậy, thái độ gần đây của anh là thế nào?

Nắm chặt tay, cô dùng sức hít sâu một hơi, bình tĩnh đi thay ra váy cưới, sau đó tao nhã giải thích: "Tiên sinh nhà tôi có việc, cho nên đành hẹn lần khác chụp lại vậy." Cố gắng làm nụ cười của mình được tự nhiên hơn một chút, cô không muốn để người khác phải chê cười. Dù sao đây cũng là lần kết hôn thứ hai của Vô Quý Thần, tuy không nhiều người biết chuyện nhưng cẩn thận thì vẫn hơn, cô không muốn có một chút tin tức bất lợi nào về phía mình.

Cô sẽ chứng minh ọi người thấy, Vô Quý Thần cưới cô là lựa chọn đúng nhất, cô sẽ là một Vô phu nhân hoàn hảo. Tao nhã rời đi studio, cô lập tức gọi cho Vô Quý Thần.

"Thần, anh đang ở đâu?" Cô hỏi rất nhẹ, giọng nói cũng rất ôn nhu, một chút cũng không có vẻ như đang tức giận.

Bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của Vô Quý Thần: "Anh phải đến công ty làm chút chuyện, em về trước đi." Nói xong lập tức cắt máy, không hỏi han thêm điều gì. Tố Như dùng sức khép lại di động, tươi cười biến mất trong nháy mắt.

Vô Quý Thần tựa lưng vào ghế lái, vươn tay nhẹ nhàng nhu nhu mày. Mở hai mắt ra, anh thấy bên kia đường có một cửa hàng hoa, vì thế trực tiếp xuống xe mua một bó hồng lớn nhất, anh cũng biết vừa rồi mình cư xử không được tốt, lát nữa về anh sẽ tặng Tố Như thứ này coi quà nhận lỗi, chắc hẳn cô sẽ rất vui.

Tùy tay để bó hoa vào ghế sau, anh chuyên tâm nhìn tay lái. Vốn quả thật muốn đi công ty, nhưng đột nhiên lại không nhịn được chuyển phương hướng, lái xe về phía khu nhà trọ cũ nát bên kia thành phố.

Dừng xe lại, anh nhẹ nhàng bước xuống, đi nhanh tới trước cửa nhà Tuấn Chung Quốc, sau đó chọn một chỗ kín đáo để ẩn núp. Từng phút từng phút trôi qua, anh vẫn duy trì một tư thế nhìn chằm chằm vào cánh cửa cũ nát như một tên ngốc, cũng may khu này trước nay vắng vẻ, bằng không mặt mũi của anh thật không biết phải quăng đi nơi nào.

Chết tiệt, sao anh lại chật vật đến mức này, đường đường tổng tài của xí nghiệp Vô thức lại lén lén lút lút đi quan sát nhà người ta, sao phải hạ mình như vậy? Nhưng thật sự là, anh không thể chịu được việc bản thân bị coi thường, anh muốn biết hiện tại chàng trai kia đang làm gì, cùng nam nhân kia, làm cái gì?

Hung hăng đập vào vách tường, anh đã đứng ở nơi này gần nửa giờ, bọn họ rốt cục làm gì ở trong đó, đều chết ở bên trong rồi có phải hay không?

Ở lúc còn đang miên man suy nghĩ, cánh cửa đột nhiên mở ra, Tuấn Chung Quốc bước ra ngoài, nụ cười vô cùng thoải mái. Vô Quý Thần nhanh chóng đứng thẳng dậy chăm chú nhìn cậu, ghi tạc nhất cử nhất động của cô vào đáy mắt.

Hình như cậu lại gầy đi, là không được ăn cơm đầy đủ sao? Anh mím chặt môi không vui, nhưng đến khi một người nam nhân bước ra từ bên trong, nét mặt anh lại chuyển thành âm trầm đáng sợ.

Anh nhìn chằm chằm bàn tay hắn đặt lên khuôn mặt Tuấn Chung Quốc, hận không thể lập tức một đao chém đứt. Khuôn mặt kia chỉ anh mới được chạm vào, những người khác, đều không cho phép.

Anh ghen tị phát cuồng, hận không thể xông lên tách bọn họ ra, nhưng cuối cùng kiêu ngạo, tự tôn, địa vị xã hội đã giúp anh bình tĩnh lại. Người là anh không cần, ly hôn là anh đề nghị, ngay cả điều kiện cũng là anh đưa ra, hiện tại anh sẽ không đánh mất lí trí để bọn họ có cơ hội nhục nhã anh...

"Thật sự là gian phu dâm phụ, đứng gần nhau thế để làm gì?" Anh thấp rủa một tiếng, vẫn dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người hung hăng nhìn chằm chằm bọn họ.

Tuấn Chung Quốc kỳ quái nhìn bốn phía, cậu luôn có cảm giác đang bị người nhìn trộm, toàn thân không được thoải mái.

"Tiểu Quốc, em nghĩ gì vậy?" Tại Hưởng khó hiểu nhìn cậu.

Tuấn Chung Quốc lắc đầu, có lẽ là cậu quá nhạy cảm rồi, kéo tay Tại hưởng, cậu viết: 'Em đi đổi tài liệu, lát nữa sẽ trở về, anh nhớ ở nhà ngoan ngoãn, đừng chạy loạn.' Cậu dặn dò kĩ lưỡng, tuy biết Tại Hưởng vẫn thực nghe lời, nhưng vẫn không khỏi có phần lo lắng.

"Yên tâm đi, anh thực ngoan." Tại Hưởng nắm chặt tay cậu cam đoan, đương nhiên anh sẽ ở trong nhà rồi, bên ngoài có gì vui đâu, hơn nữa không có tiểu Quốc thì càng tẻ ngắt.

Nói xong, anh có chút thâm ý nhìn về một phương hướng, ánh mắt hơi híp lại, nhìn qua lạnh lùng vô cùng.

Tuấn Chung Quốc an tâm gật đầu, ôm chặt tư liệu trong lòng, Tuấn Chung Quốc vẫy vẫy tay, sau đó xoay người rời đi, vẫn không khỏi kì quái nhìn mặt tường phía đối diện. Hình như cậu vừa thấy ai đó thì phải, nhưng nhìn kỹ lại lại không thấy gì, chẳng

«  Chương 57

Chương 59 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm