Chương 58

Tùy Chỉnh

  các bạn ạh chương này 5770 từ T.T 
------------------------------------------------------------------------
"Thần, em có đẹp không?" Tố Như nhấc lên tà váy cưới thật dài, xoay tròn một vòng, vui vẻ nhìn Vô Quý Thần.
"Đẹp lắm." Vô Quý Thần ca ngợi có lệ. Tâm tình anh lúc này phá lệ bình tĩnh, quả thực cô rất xinh đẹp, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi, nhìn cô, tim anh cũng không đập nhanh hơn nửa nhịp.
"Chúng mình đi chụp ảnh đi." Tố Như ôn nhu kéo tay Vô Quý Thần. Hôm nay nhất định bọn họ phải chụp được những kiểu ảnh thật đẹp, cô muốn cho tất cả mọi người thấy, cho Tuấn Chung Quốc thấy, hiện tại bọn họ hạnh phúc đến cỡ nào.
Vô Quý Thần gật đầu một cái, theo cô đi vào phòng chụp ảnh. Tố Như quả nhiên là người mẫu trời sinh, từ cách tạo dáng đến nụ cười đều vô cùng chuyên nghiệp, chỉ là, Vô Quý Thần lại không quá phối hợp với cô, nét mặt luôn thường thường, nhìn như người khác đang nợ tiền anh không bằng. Có lẽ, anh là chú rể không cam tâm tình nguyện nhất từng đến nơi này.
Mới chụp được vài kiểu, sắc mặt anh đã vô cùng khó coi, quay đầu nhìn về phía Tố Như nhàn nhạt nói: "Anh đi trước, trong công ty còn nhiều việc phải làm." Đây cũng chỉ là lấy cớ mà thôi, cốt lõi là ở chỗ, anh cực kì không thích bị người khác xem như đứa ngốc gọi đến gọi đi.
Nói xong, anh nhanh chóng rời đi, không để ý nét mặt Tố Như ai oán đến mức nào. Thực sự anh rất ghét chụp ảnh, nếu còn phải tiếp tục tạo dáng với cô, rất có thể anh sẽ phá tan cái cửa hàng này.
Mở cửa xe ngồi xuống, không khí bên ngoài khiến anh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nhấn ga không chút do dự phóng xe rời đi, để mặc một mình Tố Như tại nơi đó.
"Tố tiểu thư, cô xem......" Nhiếp ảnh gia có chút xấu hổ nhìn Tố Như, ảnh cưới mà chỉ có một người thì chụp thế nào bây giờ?
"Không chụp nữa." Tố Như thở phì phì vùng vằng đi ra ngoài. Cô thật không thể tin nổi Vô Quý Thần nói đi là đi được, vứt cô một mình ở nơi này, một người chụp, cô điên chắc? Chuyện này nếu bị truyền ra ngoài, cô còn mặt mũi nào để gặp người?
Cô yêu anh như vậy, vì anh, cô không quan tâm lời đàm tiếu, tình nguyện làm một kẻ thứ ba. Nếu hiện tại ai đó hỏi anh có tốt với cô không, cô vẫn sẽ trả lời là rất tốt, vô cùng hào phóng, nhưng là, vì sao càng gần thời điểm kết hôn, tính tình anh lại càng trở nên lạnh nhạt?
Bây giờ cô thật sự không dám chắc, anh rốt cuộc có yêu cô không nữa. Anh chiều cô, thương cô, luôn cho cô thứ tốt nhất, cũng không chỉ một lần thề thốt anh yêu cô, nhưng nếu thật sự là như vậy, thái độ gần đây của anh là thế nào?
Nắm chặt tay, cô dùng sức hít sâu một hơi, bình tĩnh đi thay ra váy cưới, sau đó tao nhã giải thích: "Tiên sinh nhà tôi có việc, cho nên đành hẹn lần khác chụp lại vậy." Cố gắng làm nụ cười của mình được tự nhiên hơn một chút, cô không muốn để người khác phải chê cười. Dù sao đây cũng là lần kết hôn thứ hai của Vô Quý Thần, tuy không nhiều người biết chuyện nhưng cẩn thận thì vẫn hơn, cô không muốn có một chút tin tức bất lợi nào về phía mình.
Cô sẽ chứng minh mọi người thấy, Vô Quý Thần cưới cô là lựa chọn đúng nhất, cô sẽ là một Vô phu nhân hoàn hảo. Tao nhã rời đi studio, cô lập tức gọi cho Vô Quý Thần.
"Thần, anh đang ở đâu?" Cô hỏi rất nhẹ, giọng nói cũng rất ôn nhu, một chút cũng không có vẻ như đang tức giận.
Bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của Vô Quý Thần: "Anh phải đến công ty làm chút chuyện, em về trước đi." Nói xong lập tức cắt máy, không hỏi han thêm điều gì. Tố Như dùng sức khép lại di động, tươi cười biến mất trong nháy mắt.
Vô Quý Thần tựa lưng vào ghế lái, vươn tay nhẹ nhàng nhu nhu mày. Mở hai mắt ra, anh thấy bên kia đường có một cửa hàng hoa, vì thế trực tiếp xuống xe mua một bó hồng lớn nhất, anh cũng biết vừa rồi mình cư xử không được tốt, lát nữa về anh sẽ tặng Tố Như thứ này coi quà nhận lỗi, chắc hẳn cô sẽ rất vui.
Tùy tay để bó hoa vào ghế sau, anh chuyên tâm nhìn tay lái. Vốn quả thật muốn đi công ty, nhưng đột nhiên lại không nhịn được chuyển phương hướng, lái xe về phía khu nhà trọ cũ nát bên kia thành phố.
Dừng xe lại, anh nhẹ nhàng bước xuống, đi nhanh tới trước cửa nhà Tuấn Chung Quốc, sau đó chọn một chỗ kín đáo để ẩn núp. Từng phút từng phút trôi qua, anh vẫn duy trì một tư thế nhìn chằm chằm vào cánh cửa cũ nát như một tên ngốc, cũng may khu này trước nay vắng vẻ, bằng không mặt mũi của anh thật không biết phải quăng đi nơi nào.
Chết tiệt, sao anh lại chật vật đến mức này, đường đường tổng tài của xí nghiệp Vô thức lại lén lén lút lút đi quan sát nhà người ta, sao phải hạ mình như vậy? Nhưng thật sự là, anh không thể chịu được việc bản thân bị coi thường, anh muốn biết hiện tại chàng trai kia đang làm gì, cùng nam nhân kia, làm cái gì?
Hung hăng đập vào vách tường, anh đã đứng ở nơi này gần nửa giờ, bọn họ rốt cục làm gì ở trong đó, đều chết ở bên trong rồi có phải hay không?
Ở lúc còn đang miên man suy nghĩ, cánh cửa đột nhiên mở ra, Tuấn Chung Quốc bước ra ngoài, nụ cười vô cùng thoải mái. Vô Quý Thần nhanh chóng đứng thẳng dậy chăm chú nhìn cậu, ghi tạc nhất cử nhất động của cậu vào đáy mắt.
Hình như cậu lại gầy đi, là không được ăn cơm đầy đủ sao? Anh mím chặt môi không vui, nhưng đến khi một người nam nhân bước ra từ bên trong, nét mặt anh lại chuyển thành âm trầm đáng sợ.
Anh nhìn chằm chằm bàn tay hắn đặt lên khuôn mặt Tuấn Chung Quốc, hận không thể lập tức một đao chém đứt. Khuôn mặt kia chỉ anh mới được chạm vào, những người khác, đều không cho phép.
Anh ghen tị phát cuồng, hận không thể xông lên tách bọn họ ra, nhưng cuối cùng kiêu ngạo, tự tôn, địa vị xã hội đã giúp anh bình tĩnh lại. Người là anh không cần, ly hôn là anh đề nghị, ngay cả điều kiện cũng là anh đưa ra, hiện tại anh sẽ không đánh mất lí trí để bọn họ có cơ hội nhục nhã anh...
"Thật sự là gian phu dâm phụ, đứng gần nhau thế để làm gì?" Anh thấp rủa một tiếng, vẫn dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người hung hăng nhìn chằm chằm bọn họ.
Tuấn Chung Quốc kỳ quái nhìn bốn phía, cậu luôn có cảm giác đang bị người nhìn trộm, toàn thân không được thoải mái.
"Tiểu Quốc, em nghĩ gì vậy?" Tại Hưởng khó hiểu nhìn cậu.
Tuấn Chung Quốc lắc đầu, có lẽ là cậu quá nhạy cảm rồi, kéo tay Tại hưởng, cậu viết: 'Em đi đổi tài liệu, lát nữa sẽ trở về, anh nhớ ở nhà ngoan ngoãn, đừng chạy loạn.' Cậu dặn dò kĩ lưỡng, tuy biết Tại Hưởng vẫn thực nghe lời, nhưng vẫn không khỏi có phần lo lắng.
"Yên tâm đi, anh thực ngoan." Tại Hưởng nắm chặt tay cậu cam đoan, đương nhiên anh sẽ ở trong nhà rồi, bên ngoài có gì vui đâu, hơn nữa không có tiểu Quốc thì càng tẻ ngắt.
Nói xong, anh có chút thâm ý nhìn về một phương hướng, ánh mắt hơi híp lại, nhìn qua lạnh lùng vô cùng.
Tuấn Chung Quốc an tâm gật đầu, ôm chặt tư liệu trong lòng, Tuấn Chung Quốc vẫy vẫy tay, sau đó xoay người rời đi, vẫn không khỏi kì quái nhìn mặt tường phía đối diện. Hình như cậu vừa thấy ai đó thì phải, nhưng nhìn kỹ lại lại không thấy gì, chẳng lẽ là ảo giác? Không quan tâm nữa, cậu phải nhanh chóng đi giao tài liệu cho kịp giờ.
"Anh định đứng ở đó đến lúc nào nữa, chỗ ấy có nhiều sâu lắm đấy." Tại  Hưởng hảo tâm nhắc nhở người kia, thật ra anh đã chú ý tới hắn ngay từ khi bước chân ra khỏi cửa, trực giác nói cho anh nơi đó có một người, hơn nữa ánh mắt vô cùng địch ý.
Anh vừa nói xong, quả nhiên phía bên kia đi ra một người, tầm mắt lạnh như băng bắn về phía anh. Tại Hưởng cong lên khóe môi, ý cười vẫn sạch sẽ như trước.
Thì ra là hắn, nam nhân đã nhục nhã bọn họ, anh không thích hắn, đương nhiên, hắn cũng đồng dạng không thích anh.
Vô Quý Thần cười lạnh một tiếng, chậm rãi tiêu sái đến gần Tại Hưởng. Hai nam nhân cao ngạo đứng đối diện nhau, trong ánh mắt trừ bỏ lạnh lùng còn có âm thầm đánh giá người kia.
Vô Quý thần nheo lại hai mắt, ở thương trường đã lâu, anh tự nhận mình có thể dễ dàng nắm bắt được đối thủ, nhưng với nam nhân này, không thể không nói, anh là một chút cũng không nhìn ra được hắn đang suy nghĩ điều gì.
Hắn ta, tựa như là một điều bí ẩn.
Ánh mắt quá sạch sẽ, cực kì đơn giản, không một nam nhân trưởng thành nào lại có ánh mắt như vậy, trừ khi hắn ta là kẻ ngốc. Nhưng đương nhiên, điều đó là không thể, cho nên có lẽ hắn ta thật sự rất biết che dấu.
"Vô Quý Thần, chồng cũ của... Tuấn Chung Quốc." Anh vươn tay, cắn nặng hai chữ 'chồng cũ'. Thật ra từ mà anh muốn nói chỉ có 'chồng' mà thôi, nhưng hiển nhiên là không được, hắn ta hẳn là đã đọc qua báo chí, biết anh sắp kết hôn cùng cô gái khác.
Tại Hưởng nhìn tay anh, khó hiểu nhăn mày lại, nhưng bất giác nhớ tới mấy chương trình trên tivi, theo thói quen vươn ra tay phải.
"Kim Tại Hưởng." Môi khẽ nhúc nhích.
 Tay Vô Quý thần bắt đầu dùng sức, mà nam nhân kia cũng không vừa, siết chặt đến mức gân xanh cũng lộ ra. Hai người nghiến răng nghiến lợi bắt tay đối phương, âm thầm phân cao thấp.
'' gọi là Tại Hưởng." Tại Hưởng cong lên khóe môi, dường như mang theo một ít nghiền ngẫm.
Thẳng đến nắm thật lâu, hai người đồng thời buông ra, đừng đợt tê đau truyền đến từ bàn tay khiến sắc mặt Vô Quý Thần càng thêm lạnh lùng.
Tại Hưởng chính là nghiêng đầu nhìn, nhưng bàn tay hiển nhiên cũng không phải tốt lắm.
Khí lực ghê gớm thật, hai người đồng thời nghĩ. Ánh mắt cũng không phút nào lơi lỏng nhìn chằm chằm đối phương.
Nếu nói Vô Quý Thần biết che dấu, như vậy Tại Hưởng cũng không hề thua kém.
Nếu không phải biết rõ, tin chắc rằng không ai dám bảo Tại Hưởng là người trí lực có vấn đề, bởi vì trừ bỏ ở trước mặt Tuấn Chung Quốc, đối với người khác anh đều rất lạnh nhạt.
Vô Quý Thần khẽ nheo mắt lại, đùa cợt nói: "Có vẻ như anh không để ý cho lắm quan hệ của tôi và Tuấn Chung Quốc nhỉ?" Anh không tin hắn ta lại không ghen tị.
Tại Hưởng nghe xong có chút khó hiểu nhướng mày, để ý cái gì? Quan hệ của hắn với Tiểu Quốc thì liên quan gì đến anh, hiện tại Tiểu Quốc và anh ở cùng nhau, về phần hắn ta? Thích ở nơi nào thì ở nơi nào đi, miễn là đừng đến đây, ngôi nhà này không chào đón hắn, hơn nữa, chỉ cần Tiểu Quốc nhìn thấy hắn là sẽ khóc, cho nên, anh chán ghét hắn cực kì.
"Sao vậy, không lời nào để nói, hay là đang tự hỏi xem nên trả lời tôi thế nào?" Nhìn anh trầm mặc, Vô Quý Thần nhạo báng một tiếng: "Nhặt được thứ hàng cũ tôi không cần, xem ra anh vẫn rất hưởng thụ đấy chứ nhỉ?" Anh vô tâm nói, cũng không để ý rốt cuộc ai mới là người bị ô nhục?
"Anh mới là hàng cũ." Tại Hưởng đứng thẳng thân thể, lạnh lùng nói. Tuy không rõ ý tứ của hắn, nhưng anh mơ hồ biết hắn đang mắng anh, mắng Tiểu Quốc, mà anh tuyệt đối không cho phép hắn tiếp tục làm như vậy.
Nhìn Tại Hưởng rõ ràng tức giận, Vô Quý Thần cười lạnh: "Như thế nào, muốn đánh à, đánh tôi, anh dám không?" Anh không tin hắn ta dám động thủ. Đây là xã hội pháp quyền, đánh người, đâu có dễ như vậy? Chỉ là đắc ý còn chưa được bao lâu, anh liền nhìn đến một đôi tay ở không trung nắm chặt, sau đó 'phịch' một tiếng, mặt anh đã bị hắn ta cho một quyền, đau đến mức ánh mắt đều không mở ra được, có thể thấy cú đấm kia mạnh đến mức nào.
"Mời anh rời đi cho, tôi đã nói rồi, nơi này không chào đón anh." Tại Hưởng không cảm thấy mình làm sai điều gì, là hắn đứng ở chỗ đó bảo anh đánh, anh không đánh không phải thực có lỗi với hắn hay sao.
Thật sự là một tên ngốc, Tại Hưởng đồng tình nhìn hắn một cái, anh còn chưa gặp qua kẻ nào tự dẫn xác lên cửa bảo anh đánh, nam nhân này tuyệt đối là có một không hai. Anh xoay người, 'phịch' một tiếng đóng cửa lại, rung hỏng rồi màng nhĩ Vô Quý Thần.
Dám đóng cửa lại ngay trước mặt Vô Quý Thần này, cố ý, hắn ta tuyệt đối là cố ý.

Trừng mắt nhìn cánh cửa cũ nát kia, anh che mắt lại, ngón tay phải dùng sức nắm chặt. Tên khốn, anh sẽ nhớ kỹ cú đấm này, rồi một ngày nào đó anh sẽ trả hắn cả gốc lẫn lãi!
Mà Tại Hưởng đứng ở cửa sổ, nhìn tay mình, luôn tự hỏi liệu có phải đã xuống tay quá nhẹ hay không?
Mở tivi, bên trong đang phát ra một tin tức, Tại Hưởng ngồi thẳng người có chút ngạc nhiên, như thế nào lại là hắn? Anh hơi bĩu môi muốn đổi kênh, kết quả lại thấy một cô gái đến đứng bên cạnh, đã có cô ta rồi lại vẫn muốn tìm Tiểu Quốc của anh? Thật sự không thể hiểu nổi hắn ta nghĩ gì, tới cửa tìm đánh? Sống quá nhàn thì phải.
*************************************************
Vô Quý Thần ngồi ở trên xe, từ bên trong nhìn ra, vừa vặn có thể thấy được khuôn mặt của mình ở kính chiếu hậu. Anh thấp rủa một tiếng, đây còn là anh sao? Vốn định đến công ty, nhưng giờ thì khỏi cần nữa rồi, nếu cái dạng này bị nhân viên nhìn đến, mặt mũi không phải sẽ bị quăng đến tận Thái Bình Dương hay sao?
Mở cửa ra, anh bước nhanh đi vào.
"Tiên sinh, ngài đã trở lại." Người hầu thấy anh, tự động cung kính nghênh đón, mà Vô Quý Thần chỉ phất tay một chút, ngay cả đầu cũng không nâng lên.
'Phịch' một tiếng, cửa phòng bị người dùng sức đóng lại, Tố Như giật mình nhìn sang, vội vàng đứng lên.
"Thần, không phải anh nói muốn đi công ty sao? Sao bây giờ đã về rồi?" Cô quan tâm hỏi, nhưng thật ra đã biết rõ anh nói dối cô, anh cho tới bây giờ đều chưa đi qua công ty.
Vô Quý Thần chậm rãi ngẩng đầu lên, Tố Như vội vàng bưng kín miệng mình: "Tại sao có thể như vậy, sao mặt anh lại thâm tím đến mức này, là ai làm?" Cô đau lòng nhìn anh, quan tâm là không hề giả.
Vô Quý Thần nhìn cô rơm rớm nước mắt, đột nhiên cảm thấy có lỗi vô cùng. Hôm nay, chỉ vì người vô sỉ như Tuấn Chung Quốc, anh thế nhưng làm tổn thương Tố Như.
"Không có việc gì." Vô Quý Thần nhẹ nhàng mơn trớn tóc cô, an ủi nói.
Một cô gái vì anh mà khóc, làm sao có thể không quý trọng cho được, huống chi, cô lại là vợ sắp cưới của anh. Anh sẽ cho cô tất cả, đem toàn bộ hạnh phúc đều đưa đến trên tay cô, nhưng tất nhiên, chỉ cần là kẻ thù của anh, anh vĩnh viễn sẽ không quên trả thù.
Tuấn Chung Quốc, còn có nam nhân tên là Kim Tại Hưởng kia nữa, một người anh cũng sẽ không bỏ qua.
"Thần, rốt cục mặt của anh là bị sao vậy?" Tố Như lấy rượu thuốc lau cho anh, không quên cẩn thận hỏi.
"Không có gì, không chú ý nên bị người ta va vào thôi." Vô Quý Thần đau đến nhíu mày, nhưng cũng không dám hừ một tiếng, ra vẻ nhẹ nhàng bâng quơ trả lời.
"Va vào?" Thật đúng là lấy cớ, vết thương này nhìn thế nào cũng giống như là bị người cho ăn đấm. Nhưng thôi, anh đã có tâm che dấu, cô cũng không vạch trần làm gì. Nam nhân rất coi trọng thể diện, nhất là người đã đứng ở đỉnh như Vô Quý Thần.
"Đau không?" Cô ngẩng đầu nhìn anh, từng giọt nước mắt hạ xuống.
"Không có việc gì, không đau."Vô Quý Thầnđau lòng nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, trái tim như bị người bóp nghẹt.
"Thần, về sau đừng bị thương nữa, em sẽ không chịu nổi." Tố Như tựa đầu vào lòng anh, nỉ non thâm tình. (con bánh chuối này kì ghê. một thằg đàn ông trong đời ít nhất cũng đều bị một quả đấm rồi mà nó làm như chết người không bằng ấy.. lại còn khóc t vừa edit vừa cười luôn=)) )
"Ừ, không cần lo lắng." Anh nhẹ nhàng vỗ bả vai của cô, nội tâm cảm động vô cùng. (mà thằng này cũng lố nữa =))) )
Ánh mặt trời buổi chiều xuyên thấu qua cửa sổ dừng trên người bọn họ, trải thêm một tầng ấm áp, chỉ là không biết tâm tư của hai người lại đang ở nơi nào. Giống như thất thần, lại như là xuất thần.
**********************************************
Tuấn Chung Quốc cầm một tập tài liệu, có chút phiền não thở dài. Dạo này kiếm tiền thật quá khó, tài liệu được nhận ít hơn trước kia rất nhiều, chỉ sợ về sau sẽ càng thiếu. Cậu ngẩng đầu, vươn tay lau một chút mồ hôi trên trán, nhưng thôi, cũng đâu có gì đáng sợ hãi. Cậu có tay có chân, còn rất nhiều việc khác cậu có thể làm thêm, nhất quyết sẽ không bản thân cùng Tại hưởng bị đói bụng.
Nghĩ đến Tại Hưởng, khuôn mặt cậu hơi hơi đỏ, quan hệ của bọn họ, thật sự rất thân mật. Càng đáng ngượng ngùng là, cậu lại đang chậm rãi quen thuộc sự thân mật này, quen thuộc nhiệt độ cơ thể anh, hô hấp của anh, vòng tay của anh... lưu luyến, cậu thực sự đã quyến luyến tất cả, không hy vọng lại thay đổi điều gì.
Cậu đứng ở cửa, cố gắng nở một nụ cười thật tươi, đột nhiên rất muốn đùa Tại Hưởng một chút. Cậu không dùng chìa khóa, mà lại lấy tay gõ cửa.
Rất nhanh, bên trong truyền đến tiếng bước chân dồn dập, cậu đứng ở bên ngoài, nghiêng đầu cười nhợt nhạt, dường như rất mong chờ điều gì.
Cửa nhẹ nhàng mở ra, sau đó thân thể cậu bị người ôm vào trong lòng, hương vị quen thuộc như vậy, ấm áp làm cậu không muốn rời xa.
'Sao anh biết là em?' Cậu kéo tay anh viết viết, không phải là anh nhìn thấy chàng trai nào cũng sẽ ôm đi? Nghĩ đến đây, trong lòng cậu có chút không thoải mái.
Tại Hưởng cười lớn, hôn cậu một cái thật mạnh: "Bởi vì anh ngửi thấy mùi hương của em nha!"
'Nào có?' Tuấn Chung Quốc sắc mặt đỏ một chút, Tại Hưởng khi nào thì biết nói giỡn như vậy? Thực xấu.
"Thật đấy, em không tin à?" Thấy cậu không tin, Tại Hưởng ôm càng chặt hơn một ít, anh cúi đầu, dùng mũi hít hít trên cổ cậu.
Đúng vậy, chính là loại hương vị này, mùi bạc hà thơm thơm.
Tuấn Chung Quốc chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu một cái, sự thật chứng minh, tính cách của Tại Hưởng là tuyệt đối bá đạo.
Tại Hưởng thế này mới vừa lòng nở nụ cười, nhìn chằm chằm hai má mang theo đỏ ửng của cậu, luôn cảm thấy rất giống quả táo anh mới ăn mấy hôm trước, anh thật sự không nhịn được, muốn thử xem hương vị của nó thế nào. Nghĩ là làm, anh cúi đầu, cắn nhẹ vào má cậu. 
Tuấn Chung Quốc cảm giác trên mặt có chút đau đớn, vội vàng đẩy anh ra, sao lại cắn cậu đau như vậy?
Tại Hưởng vân vê tóc, ngượng ngùng cười cười: "Không thể trách anh nha, bởi vì má em hồng quá, giống quả táo, anh chỉ muốn biết hương vị có giống táo thật hay không thôi."
Tuấn Chung Quốc có xúc động muốn trợn trắng mắt, này rõ ràng là khuôn mặt cậu, làm sao có thể giống quả táo.
"A..." Nhìn ánh mắt của Tuấn Chung Quốc, Tại Hưởng cuối cùng biết mình sai lầm rồi, anh chủ động nghiêng mặt ra: "Này, Tiểu Quốc cũng cắn anh đi, anh sẽ không kêu đau đâu, một câu cũng không." Lời này thật khiến người ta dở khóc dở cười, không biết là anh là quá mức đơn thuần vẫn là cố ý nữa.
Tuấn Chung Quốc vươn tay nhéo má Tại Hưởng một cái thật mạnh, xem như vì mình báo thù. Bảo cậu cắn anh? Vẫn là thôi đi, chuyện như vậy cậu không làm được, hơn nữa mặt anh cũng chẳng phải quả táo.
Đem tư liệu đặt ở trên bàn, đáy lòng cậu cảm thấy một trận ấm áp. Thực ra cuộc sống bây giờ cũng rất hạnh phúc, cậu có người nhà, cũng có... người yêu.
Người yêu, người yêu sao?
Tại Hưởng sao?
"Tiểu Quốc ..." Bên tai truyền đến tiếng gọi, cậu ngẩng đầu, nhìn đến sắc mặt Tại Hưởng không được hài lòng, có chút khó hiểu hỏi: 'Làm sao vậy?'
"Em suy nghĩ gì đấy, anh gọi vài tiếng mà vẫn không quay lại?" Tại Hưởng dùng hai tay bao lấy khuôn mặt cậu, nhìn trái nhìn phải. Gần đây Tiểu Quốc rất không bình thường, luôn thất thần!
'Không có gì, chỉ đang suy nghĩ vài chuyện thôi.' Cậu không định đem ý nghĩ của mình nói cho anh, chuyện này dù anh biết thì có lẽ cũng không thể hiểu nổi đi? Bởi vì hiện tại anh chỉ là một đứa nhỏ mà thôi.
Theo thời gian trôi qua, Tại Hưởng đang chiếm lấy lòng cậu từng chút từng chút một, càng ngày càng quan trọng. Tình cảm của cậu với Tại Hưởng từ ban đầu đau lòng, đến bây giờ đã bắt đầu thay đổi, trở thành thứ cảm tình chân thành nhất .
Thích, hoặc là nhiều hơn thế một chút.
Nhưng là, đơn thuần như Tại Hưởng liệu có hiểu được không?
"Tiểu Quốc, em bị bệnh à?" Tại Hưởng lo lắng nhìn cậu.
Tuấn Chung Quốc lắc đầu, cười cười làm cho anh yên tâm. Thật ra, cậu mắc bệnh thật rồi, là tâm bệnh, gần đây quá nhiều chuyện phát sinh khiến cậu cảm thấy có phần không thể chịu nổi.
Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng anh, giao cho anh toàn bộ tài liệu, dùng khẩu hình nói: 'Anh làm đi, em đi nấu cơm.'
Tại Hưởng gật đầu, thành thật ngồi trước máy tính bắt đầu phiên dịch.
"Hừm..." Xoa xoa cằm một chút, anh đột nhiên hung hăng nhíu mày, chuyện sáng nay liệu có nên nói với Tiểu Quốc không nhỉ? Suy nghĩ nửa ngày, anh cảm thấy tốt nhất vẫn là quên đi, bởi vì anh không thích hắn, cũng không thích Tiểu Quốc nghĩ về hắn, cuộc sống của bọn họ đang thực yên bình, nam nhân kia đến sẽ chỉ mang theo bão táp mà thôi.
Nhưng là, hôm nay anh đã cho hắn một quyền giáo huấn, để xem về sau hắn còn dám tới nữa hay không, nếu còn tới nữa... nắm đấm của anh không bỏ qua đâu! Tại Hưởng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hơi híp lại, sườn mặt hoàn mỹ như bao phủ một tầng băng tuyết, u ám vô cùng.
***************************************************
Một tiếng chuông điện thoại vang lên, Vô Quý

1 2 »