Đọc Truyện theo thể loại
Vô Quý Thần thở dài một hơi, cau chặt mi tâm thành một hình chữ thập, sau đó lại phiền não xoa xoa trán, anh thật sự cảm thấy có chút hối hận vì quyết định vừa rồi của mình.
"Thần, anh nói thật chứ, thật sự anh sẽ cưới em?" Tố Như thất thần nhìn chiếc nhẫn trên tay, cô thật sự không thể tin được, đây là sự thật sao? Cô đã úp mở yêu cầu vài lần, nhưng anh vẫn luôn ậm ờ lảng tránh, như thế nào lại đột nhiên nghĩ thông nhanh như vậy?
"Sao thế, em không muốn à?" Vô Quý Thần cúi đầu, không muốn để cô thấy được sự ảo não trong mắt mình, cho dù thật sự có chút hối hận, nhưng anh cũng không cách nào thu lại được lời đã nói, với lại, anh cũng không muốn tổn thương Tố Như thêm nữa.
"Em đồng ý, tất nhiên là em đồng ý rồi! Nhưng không phải anh đã bảo là phải đợi thêm một thời gian nữa sao?" Cô vội vàng trả lời, ánh mắt lại vẫn lưu luyến rời đi chiếc nhẫn trên tay, đây chính là chiếc nhẫn lần đó cô xem trúng, hiện tại thật sự chiếm được lại cảm thấy có chút không đúng thực.
Vô phu nhân, cô sắp trở thành Vô phu nhân, thật là một danh xưng khiến người ta phải hưng phấn!
"Đó là muốn cho em một bất ngờ." Vô Quý Thần nói mặt không đỏ khí không suyễn, anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận là mình đang nói dối. Đúng vậy, anh muốn trả thù Tuấn Chung Quốc, nhưng là, câu nói kia vừa ra khỏi miệng anh đã bắt đầu cảm thấy hối hận. Đây, thật sự là điều anh muốn sao?
"Thần, em yêu anh." Tố Như ngẩng đầu, chủ động hôn lên chiếc cằm kiên nghị của nam nhân. "Anh có yêu em không?"
"Anh..."
"Anh yêu em." Nửa ngày, Vô Quý Thần mới mơ màng nói ra, lại không biết là đang nói với ai...
"Thần, anh đừng bỏ em, thiếu anh em sẽ không sống được!" Tố Như ôm chặt lấy thắt lưng của anh, nỉ non thốt ra.
Thật sao? Không có anh thì sẽ không sống nổi? Trước kia cũng có một người nói với anh lời này, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một kẻ lừa đảo mà thôi, lừa đảo...
Dường như, đêm nay lại là một đêm không ngủ, anh theo thói quen ngồi ở thư phòng xem tài liệu công ty. Trước kia, anh chưa từng đem những thứ này về giải quyết, với anh, về nhà là để thả lỏng, an tâm, nhưng hiện tại đã không còn như vậy. Anh luôn quay cuồng trong công việc, cơ thể lúc nào cũng như bị kéo căng ra, bận rộn đến phát điên lên được.
Hoài niệm, thật sự hoài niệm những ngày xưa cũ, bởi vì, anh hiện tại mệt mỏi hơn trước kia rất nhiều.
Tuấn Chung Quốc, Tuấn Chung Quốc...
Anh ném văn kiện trong tay, mở ngăn bàn lấy một bao thuốc lá, rút ra một điếu, chậm rãi châm lửa. Từng vòng từng vòng khói thuốc tản vào không khí, anh khẽ híp mắt lại, dường như chỉ cần nghĩ đến chàng trai kia, thâm tâm anh sẽ khó chịu như bị ngàn vạn con sâu gặm cắn.
Cậu ta thật đúng là đủ bản sự, cho dù phải sống khổ sống sở cùng một tên vô dụng cũng không muốn nhận ý tốt của anh. Coi thường anh, cự tuyệt anh, hay là, hận anh?
Hận, anh không cho phép, cậu không thể hận anh, cậu chỉ có thể yêu anh.
Cầm lấy điện thoại, thẳng đến bên trong truyền đến tiếng nhận máy sau, anh mới lạnh giọng nói: "Giúp tôi điều tra một chút xem cuộc sống gần đây của Tuấn Chung Quốc như thế nào, nhớ kỹ, một chuyện cũng không được bỏ qua." Anh nói xong trực tiếp dập điện thoại, khóe môi cong lên một ý cười tàn nhẫn. Trước kia anh đã rất nhân từ với cậu, nhưng cậu lại khiến cuộc sống của anh đảo lộn tới mức này, như vậy, anh cũng sẽ không để cậu sống được thoải mái.
Anh đứng lên đi đến bên cửa sổ sát đất, xuyên thấu qua bên ngoài, trong mắt là một mảnh mơ hồ ảm đạm. Anh tựa người vào khung cửa, cảm thấy trong lòng thực trống vắng cô đơn, tại sao vậy, có gì còn chưa đủ? Chẳng phải đã có tất cả rồi hay sao?
Lại châm thêm một điếu thuốc, anh nhắm hai mắt lại, để mặc làn khói thuốc tan vào không khí, xuyên thấu qua yết hầu vào tận sâu trong tâm can, khiến cơ thể anh có trong nháy mắt tê dại.
Mà anh không nhìn đến lúc này, cửa thư phòng bị người lặng lẽ đóng lại.
*************************************
Tuấn Chung Quốc thở dài một hơi, hôm nay cậu phải đi ra ngoài đổi tư liệu mới được, nhân tiện mua thêm một chút đồ sinh hoạt, số tiền của Vô Quý Thần, cậu còn chưa muốn dùng tới.
"Các cô xem báo hôm nay chưa?" Đi vào siêu thị, cậu nghe được cuộc trò chuyện rôm rả của mấy nhân viên bán hàng.
"Xem rồi, tổng tài của tập đoàn Vô thức vừa công khai với truyền thông là sẽ mau đính hôn, thật đáng tiếc, nhưng phải nói thật là tôi từng nhìn thấy vị hôn thê của anh ta, quá đẹp, cho nên chúng ta chỉ có thể nằm mơ thôi!"
Tuấn Chung Quốc thoáng giật mình, trong mắt lại không có nhiều cảm xúc, có lẽ vì cậu đã sớm có sự chuẩn bị. Bọn họ kết hôn chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, hơn nữa, anh cũng nói trước với cậu rồi không phải sao?
Không có hứng thú nghe tiếp, cậu cầm chắc đồ đạc trong tay trực tiếp đi qua bọn họ. Nhưng là, một mùi hương nhè nhẹ quen thuộc truyền đến khiến cậu không thể không ngừng bước lại, quay đầu, cậu nhìn thấy cô gái kia, mà cô gái kia, cũng đang nhìn thẳng vào cậu.
"Đã lâu không gặp, không biết bây giờ tôi nên xưng hô với cậu như thế nào? Tuấn Chung Quốc, hay là... vợ cũ của Thần?( cái đoạn này edit lại cứ như là nữ đánh ghen với nam ấy =.=)" Tố Như bật cười, mân mê chiếc nhẫn kim cương thật lớn trên tay, nét mặt mang theo vài phần đắc ý.
Tuấn Chung Quốc thản nhiên nhìn Tố Như một cái, không có ý muốn trả lời vấn đề của cô ta. Thật ra, gọi là gì đều được cả, tên cậu là Tuấn Chung Quốc, mà cậu cũng quả thật là vợ cũ của Vô Quý Thần.
"Xem ra cậu sống không được tốt lắm nhỉ, số tiền Thần đưa cho cậu còn không đủ dùng sao?" Tố Như giễu cợt nói xong, sao vậy không đáp được lời nào, biến thành câm điếc chắc?
Tố Như cô không phải là một người bị động, cô biết rõ ràng mọi chuyện xung quanh Vô Quý Thần. Người nam nhân xuất sắc như anh nếu không xem trọng, như vậy, cô rất có khả năng trở thành Tuấn Chung Quốc thứ hai, như vậy sẽ rất mất mặt.
Cô biết anh đi tìm cậu ta, cũng biết anh mua nhẫn cầu hôn với cô là vì động cơ nào đó. Cô không quá hiểu Vô Quý Thần, nhưng cô biết anh chưa bao giờ là một người lãng mạn biết nói lời ngon tiếng ngọt, thế nên 'muốn cho cô bất ngờ' tuyệt đối là nói dối, hơn nữa cô cũng có thể chắc chắn rằng, nguyên nhân của việc này có quan hệ rất lớn với Tuấn Chung Quốc.
"Hôn lễ của chúng tôi sẽ nhanh chóng được cử hành, Thần nói, sẽ mang tôi đi Pháp hưởng tuần trăng mật. À, nói đến mới nghĩ ra, thời điểm kia hai người đi nơi nào? Tôi còn thật sự muốn biết đấy!" Cô lạnh lùng nhìn Tuấn Chung Quốc. Thật ra, cô biết Thần chưa từng mang cậu ta đi nghỉ tuần trăng mật, thời điểm bọn họ kết hôn cũng là lúc Vô Quý Thần tiếp nhận Vô thức, hôn lễ tổ chức cực kì đơn giản, thậm chí còn không nhiều người biết anh đã có vợ.
Mà Tuấn Chung Quốc cũng rất điệu thấp, luôn ở nhà làm một người nội trợ tốt, chưa bao giờ đi công ty tìm anh, không biết bất cứ chuyện gì của anh, thậm chí việc bọn họ vụng trộm gần nửa năm cũng không hề nghi ngờ. Một người ngu xuẩn như vậy sao lại xứng đáng làm Vô phu nhân được, cậu ta xứng đáng bị Thần vứt bỏ.
'Vậy, chúc mừng cô.' Tuấn Chung Quốc không tiếng động nói ra, cũng không để ý Tố Như có hiểu hay không, xoay người rời đi. Thật ra một chút chua

«  Chương 56

Chương 58 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm