Chương 57

Tùy Chỉnh

Vô Quý Thần thở dài một hơi, cau chặt mi tâm thành một hình chữ thập, sau đó lại phiền não xoa xoa trán, anh thật sự cảm thấy có chút hối hận vì quyết định vừa rồi của mình.
"Thần, anh nói thật chứ, thật sự anh sẽ cưới em?" Tố Như thất thần nhìn chiếc nhẫn trên tay, cô thật sự không thể tin được, đây là sự thật sao? Cô đã úp mở yêu cầu vài lần, nhưng anh vẫn luôn ậm ờ lảng tránh, như thế nào lại đột nhiên nghĩ thông nhanh như vậy?
"Sao thế, em không muốn à?" Vô Quý Thần cúi đầu, không muốn để cô thấy được sự ảo não trong mắt mình, cho dù thật sự có chút hối hận, nhưng anh cũng không cách nào thu lại được lời đã nói, với lại, anh cũng không muốn tổn thương Tố Như thêm nữa.
"Em đồng ý, tất nhiên là em đồng ý rồi! Nhưng không phải anh đã bảo là phải đợi thêm một thời gian nữa sao?" Cô vội vàng trả lời, ánh mắt lại vẫn lưu luyến rời đi chiếc nhẫn trên tay, đây chính là chiếc nhẫn lần đó cô xem trúng, hiện tại thật sự chiếm được lại cảm thấy có chút không đúng thực.
Vô phu nhân, cô sắp trở thành Vô phu nhân, thật là một danh xưng khiến người ta phải hưng phấn!
"Đó là muốn cho em một bất ngờ." Vô Quý Thần nói mặt không đỏ khí không suyễn, anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận là mình đang nói dối. Đúng vậy, anh muốn trả thù Tuấn Chung Quốc, nhưng là, câu nói kia vừa ra khỏi miệng anh đã bắt đầu cảm thấy hối hận. Đây, thật sự là điều anh muốn sao?
"Thần, em yêu anh." Tố Như ngẩng đầu, chủ động hôn lên chiếc cằm kiên nghị của nam nhân. "Anh có yêu em không?"
"Anh..."
"Anh yêu em." Nửa ngày, Vô Quý Thần mới mơ màng nói ra, lại không biết là đang nói với ai...
"Thần, anh đừng bỏ em, thiếu anh em sẽ không sống được!" Tố Như ôm chặt lấy thắt lưng của anh, nỉ non thốt ra.
Thật sao? Không có anh thì sẽ không sống nổi? Trước kia cũng có một người nói với anh lời này, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một kẻ lừa đảo mà thôi, lừa đảo...
Dường như, đêm nay lại là một đêm không ngủ, anh theo thói quen ngồi ở thư phòng xem tài liệu công ty. Trước kia, anh chưa từng đem những thứ này về giải quyết, với anh, về nhà là để thả lỏng, an tâm, nhưng hiện tại đã không còn như vậy. Anh luôn quay cuồng trong công việc, cơ thể lúc nào cũng như bị kéo căng ra, bận rộn đến phát điên lên được.
Hoài niệm, thật sự hoài niệm những ngày xưa cũ, bởi vì, anh hiện tại mệt mỏi hơn trước kia rất nhiều.
Tuấn Chung Quốc, Tuấn Chung Quốc...
Anh ném văn kiện trong tay, mở ngăn bàn lấy một bao thuốc lá, rút ra một điếu, chậm rãi châm lửa. Từng vòng từng vòng khói thuốc tản vào không khí, anh khẽ híp mắt lại, dường như chỉ cần nghĩ đến chàng trai kia, thâm tâm anh sẽ khó chịu như bị ngàn vạn con sâu gặm cắn.
Cậu ta thật đúng là đủ bản sự, cho dù phải sống khổ sống sở cùng một tên vô dụng cũng không muốn nhận ý tốt của anh. Coi thường anh, cự tuyệt anh, hay là, hận anh?
Hận, anh không cho phép, cậu không thể hận anh, cậu chỉ có thể yêu anh.
Cầm lấy điện thoại, thẳng đến bên trong truyền đến tiếng nhận máy sau, anh mới lạnh giọng nói: "Giúp tôi điều tra một chút xem cuộc sống gần đây của Tuấn Chung Quốc như thế nào, nhớ kỹ, một chuyện cũng không được bỏ qua." Anh nói xong trực tiếp dập điện thoại, khóe môi cong lên một ý cười tàn nhẫn. Trước kia anh đã rất nhân từ với cậu, nhưng cậu lại khiến cuộc sống của anh đảo lộn tới mức này, như vậy, anh cũng sẽ không để cậu sống được thoải mái.
Anh đứng lên đi đến bên cửa sổ sát đất, xuyên thấu qua bên ngoài, trong mắt là một mảnh mơ hồ ảm đạm. Anh tựa người vào khung cửa, cảm thấy trong lòng thực trống vắng cô đơn, tại sao vậy, có gì còn chưa đủ? Chẳng phải đã có tất cả rồi hay sao?
Lại châm thêm một điếu thuốc, anh nhắm hai mắt lại, để mặc làn khói thuốc tan vào không khí, xuyên thấu qua yết hầu vào tận sâu trong tâm can, khiến cơ thể anh có trong nháy mắt tê dại.
Mà anh không nhìn đến lúc này, cửa thư phòng bị người lặng lẽ đóng lại.
*************************************
Tuấn Chung Quốc thở dài một hơi, hôm nay cậu phải đi ra ngoài đổi tư liệu mới được, nhân tiện mua thêm một chút đồ sinh hoạt, số tiền của Vô Quý Thần, cậu còn chưa muốn dùng tới.
"Các cô xem báo hôm nay chưa?" Đi vào siêu thị, cậu nghe được cuộc trò chuyện rôm rả của mấy nhân viên bán hàng.
"Xem rồi, tổng tài của tập đoàn Vô thức vừa công khai với truyền thông là sẽ mau đính hôn, thật đáng tiếc, nhưng phải nói thật là tôi từng nhìn thấy vị hôn thê của anh ta, quá đẹp, cho nên chúng ta chỉ có thể nằm mơ thôi!"
Tuấn Chung Quốc thoáng giật mình, trong mắt lại không có nhiều cảm xúc, có lẽ vì cậu đã sớm có sự chuẩn bị. Bọn họ kết hôn chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, hơn nữa, anh cũng nói trước với cậu rồi không phải sao?
Không có hứng thú nghe tiếp, cậu cầm chắc đồ đạc trong tay trực tiếp đi qua bọn họ. Nhưng là, một mùi hương nhè nhẹ quen thuộc truyền đến khiến cậu không thể không ngừng bước lại, quay đầu, cậu nhìn thấy cô gái kia, mà cô gái kia, cũng đang nhìn thẳng vào cậu.
"Đã lâu không gặp, không biết bây giờ tôi nên xưng hô với cậu như thế nào? Tuấn Chung Quốc, hay là... vợ cũ của Thần?( cái đoạn này edit lại cứ như là nữ đánh ghen với nam ấy =.=)" Tố Như bật cười, mân mê chiếc nhẫn kim cương thật lớn trên tay, nét mặt mang theo vài phần đắc ý.
Tuấn Chung Quốc thản nhiên nhìn Tố Như một cái, không có ý muốn trả lời vấn đề của cô ta. Thật ra, gọi là gì đều được cả, tên cậu là Tuấn Chung Quốc, mà cậu cũng quả thật là vợ cũ của Vô Quý Thần.
"Xem ra cậu sống không được tốt lắm nhỉ, số tiền Thần đưa cho cậu còn không đủ dùng sao?" Tố Như giễu cợt nói xong, sao vậy không đáp được lời nào, biến thành câm điếc chắc?
Tố Như cô không phải là một người bị động, cô biết rõ ràng mọi chuyện xung quanh Vô Quý Thần. Người nam nhân xuất sắc như anh nếu không xem trọng, như vậy, cô rất có khả năng trở thành Tuấn Chung Quốc thứ hai, như vậy sẽ rất mất mặt.
Cô biết anh đi tìm cậu ta, cũng biết anh mua nhẫn cầu hôn với cô là vì động cơ nào đó. Cô không quá hiểu Vô Quý Thần, nhưng cô biết anh chưa bao giờ là một người lãng mạn biết nói lời ngon tiếng ngọt, thế nên 'muốn cho cô bất ngờ' tuyệt đối là nói dối, hơn nữa cô cũng có thể chắc chắn rằng, nguyên nhân của việc này có quan hệ rất lớn với Tuấn Chung Quốc.
"Hôn lễ của chúng tôi sẽ nhanh chóng được cử hành, Thần nói, sẽ mang tôi đi Pháp hưởng tuần trăng mật. À, nói đến mới nghĩ ra, thời điểm kia hai người đi nơi nào? Tôi còn thật sự muốn biết đấy!" Cô lạnh lùng nhìn Tuấn Chung Quốc. Thật ra, cô biết Thần chưa từng mang cậu ta đi nghỉ tuần trăng mật, thời điểm bọn họ kết hôn cũng là lúc Vô Quý Thần tiếp nhận Vô thức, hôn lễ tổ chức cực kì đơn giản, thậm chí còn không nhiều người biết anh đã có vợ.
Mà Tuấn Chung Quốc cũng rất điệu thấp, luôn ở nhà làm một người nội trợ tốt, chưa bao giờ đi công ty tìm anh, không biết bất cứ chuyện gì của anh, thậm chí việc bọn họ vụng trộm gần nửa năm cũng không hề nghi ngờ. Một người ngu xuẩn như vậy sao lại xứng đáng làm Vô phu nhân được, cậu ta xứng đáng bị Thần vứt bỏ.
'Vậy, chúc mừng cô.' Tuấn Chung Quốc không tiếng động nói ra, cũng không để ý Tố Như có hiểu hay không, xoay người rời đi. Thật ra một chút chua xót vẫn là có, nhưng là, đau tê tâm liệt phế? Không, cậu đã không còn cảm thấy như vậy.
"Lát nữa chúng tôi sẽ đi chụp ảnh cưới, chỉ là tôi rất ngạc nhiên, tại sao ở Vô gia không có ảnh cưới của hai người?" Tố Như cố ý cao giọng nói, Tuấn Chung Quốc từ đầu tới cuối vẫn không hề nói gì. Ban đầu cô cũng có chút phấn khích, cảm giác như đang trả thù cậu ta thành công, nhưng càng về sau lại càng thấy giống như mình bị coi thường, rất vớ vẩn.

Tuấn Chung Quốc thản nhiên cười, dưới chân vẫn không hề dừng lại. Bọn họ không có ảnh cưới là vì Vô Quý Thần không thích chụp, mà cậu cũng không muốn miễn cưỡng anh. Thì ra, không phải không thích chụp, mà là không thích chụp cùng cậu.
"Đồ đạc của cậu tôi vứt hết rồi, về sau trong lòng Thần cũng như vậy, hình bóng cậu sẽ bị anh ấy ném đi, vĩnh viễn."
****************************************
Ai, Tuấn Chung Quốc thở dài một hơi, vươn tay ôm lấy thắt lưng Tại Hưởng, nhẹ nhàng nhắm hai mắt, hít thở hương thơm độc hữu chỉ anh mới có.
Mấy tháng trôi qua, cậu lại cảm thấy như dài hàng năm trời, dường như, có chút đau xót đã trở thành chết lặng. Là thứ gì đã cứu lại lòng cậu, là thứ gì đã cho cậu dũng khí sống sót?
Tại Hưởng, tựa vào thân thể anh, em thấy ấm áp quá...
Không có thương tâm, cũng không còn đau khổ.
Cậu nắm chặt vạt áo trước ngực anh, lại không chú ý chạm qua chỗ kia mẫn cảm, khiến thân thể vốn đang buộc chặt của Tại Hưởng càng trở nên run rẩy.
"Tiểu Quốc......" Tại Hưởng rên rỉ một tiếng, hai tay giống như dẫn theo điện vuốt ve lên lưng cậu rõ ràng đã kiềm chế, nhưng hạ thân thứ kia lửa nóng lại tố cáo cảm giác của anh lúc này. (ơ.ơ)
Rất muốn rất muốn, muốn đến sắp nổi điên lên được!
Một giọt mồ hôi lạnh theo thái dương của anh hạ xuống, theo gò má, theo khuôn mặt góc cạnh của anh, cuối cùng, dừng ở trên tay cậu.
"Tiểu Quốc, anh muốn chơi trò chơi hôm trước." Anh nói thực trực tiếp, thân thể nóng quá, đã muốn trướng đến cực điểm, anh cảm giác ngay cả hô hấp cũng bắt đầu trở nên khó khăn.
Tuấn Chung Quốc có chút giật mình, cuối cùng vẫn kéo lấy tay anh, nhẹ nhàng viết: 'Ừ.' Cậu viết xong, khuôn mặt vốn tái nhợt vì suy yếu lúc này lại nổi lên một mảnh phấn hồng choáng váng.
"Tiểu Quốc, anh có thể chơi trò chơi với em thật à?"Tại Hưởng sửng sốt một chút, giọng nói cũng trở nên thành thục hơn nhiều
Tuấn Chung Quốc gật đầu, buông tay Tại Hưởng, sau đó thay anh cởi bỏ cúc áo. Anh có làn da màu đồng cổ, dưới ánh đèn trông khỏe mạnh cực kì, dáng người lại càng không cần phải nói, không biết là thế nào luyện ra, cũng không biết trước kia rốt cuộc anh là loại người nào, nhưng cơ thể anh thật sự rất rắn chắc, là hội tụ của lực cùng mỹ. (các ngườirốt cục muốn làm bao nhiu lần đâu .... tôi chết mất T.T)
Tại Hưởng hô hấp dồn dập, dùng hơi thở nóng rực phun ở sườn mặt Tuấn Chung Quốc, sau đó
cúi đầu, ngậm lấy vành tai của cậu, tựa như đang ăn một khối bơ ngọt ngào nhất, tinh tế khiêu khích lên. Thật ra anh cũng không có kinh nghiệm trong chuyện này, tất cả chính là theo bản năng mà đến.
Tuấn Chung Quốc hơi hơi hé miệng, tê dại truyền đến từ vành tai khiến cả người cậu như si như say, thứ gì cũng không muốn, thầm nghĩ yên lặng để anh yêu thương nhiệt tình, cậu muốn quên tất cả, đau khổ, còn có bi thương.
Động tác của Tại Hưởng dần trở nên chủ động, Tuấn Chung Quốc mở to hai mắt, nhìn khuôn mặt vốn đơn thuần lúc này lại vô cùng tà mị, cảm giác có chút gì đó không đúng.
Nhưng cậu biết, anh vẫn là Tại Hưởng của cậu.
Tại Hưởng, vĩnh viễn không cần rời đi được không?
Chúng mình vĩnh viễn cùng một chỗ được không?
Tại Hưởng , em chỉ có anh...
Tại Hưởng ôm cậu chậm rãi ngã xuống giường, cậu thẹn thùng nhắm hai mắt lại, cảm giác bàn tay của anh đang chậm rãi cởi quần áo trên người cậu. Lúc này cậu thực giống như một đứa trẻ mới sinh, toàn thân không mảnh vải nằm ở đó tùy anh quan sát. Mà lúc này, ánh mắt nâu pha của Tại Hưởng trở nên sâu thẳm nhìn chăm chú vào làn da trơn bóng của chàng trai, thậm chí chớp mắt một chút cũng thấy luyến tiếc vô cùng.
Tuấn Chung Quốc thẹn thùng cực kì, muốn cong người lại tránh đi ánh mắt của Tại Hưởng, nhưng vừa động đậy đã bị anh ngăn lại. Bàn tay anh mang theo ấm áp nhiệt độ, chặt chẽ cố định cổ tay mảnh khảnh của cậu lên đỉnh đầu.
Thân thể của cậu bị Tại Hưởng gắt gao ôm vào lòng mình, lồng ngực theo hơi thở dồn dập mà phập phồng phá lệ mê người, đôi chân trắng dài ngượng ngùng khép lại, bằng phẳng bụng, tất cả tất cả khiến lý trí của nam nhân càng thêm mơ mồ, cơ thể càng thêm nóng bỏng, khiến cậu thở mạnh một chút cũng không dám.
Anh nặng nề hít một hơi, dùng sức tách ra chân của cậu, đem chính mình chen vào giữa, thân thể hai người gắt gao quấn vào nhau. Cuối cùng, Tại Hưởng không thể nhịn thêm được, dựa theo bản năng của mình tiến vào thân thể cậu. Tuấn Chung Quốc hơi hơi nhíu mày, thật ra cậu vẫn chưa chuẩn bị tốt, nhưng là động tác của Tại hưởng đã bắt đầu điên cuồng đứng lên, cậu chỉ có thể thừa nhận, đáp lại, dù sao đau đớn cũng chỉ là ban đầu, cuối cùng, vẫn là loại kích tình không ngừng này khiến cậu trầm luân thêm lần nữa.
Nhưng là, có khả năng sao?
"Tiểu Quốc..." Anh thả chậm động tác, đem Tuấn Chung Quốc bế lên, đưa môi kề sát vào bên tai của cậu. "Tiểu Quốc, anh muốn nghe em gọi tên anh... Tiểu Quốc, anh thật sự rất muốn." Tại Hưởng dịu dàng hôn lên khuôn mặt cậu, mà Tuấn Chung Quốc cảm giác được lúc này có bọt nước nóng bỏng áp vào má mình. Dùng sức mở to hai mắt, trái tim cậu như bị người bóp nghẹt
Tại Hưởng, anh khóc sao, anh đang đau lòng vì em sao?
Thực xin lỗi, em cũng rất muốn gọi tên anh thật to.
'Tại Hưởng! Tại Hưởng! Kim Tại Hưởng!' Là em đang gọi anh, anh có nghe được không... ( nói nghe vui quá ta =.=)
"Anh nghe được, Tiểu Quốc." Tại Hưởng ôm chặt cậu, đột nhiên loại khoái cảm đáng sợ này khiến cậu dường như không thở nổi, thẳng đến khi cậu cảm giác thân thể mình bị rót vào một dòng nước ấm, cậu biết, đó là tất cả Tại Hưởng cho cậu. (cái này mới vui nè )
'Tại Hưởng, em yêu anh...' Nhắm hai mắt lại, cậu khóc, từng giọt từng giọt nước mắt không kiềm chế được trào ra.
Dạo này, cậu thật sự rất yêu khóc, bởi vì, nước mắt của cậu đã có người đau lòng.